Nhạc nềnThunderclap

Bão Điện Từ Bình Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hải nhắm chặt mắt, bàn tay phải run rẩy bấm nút phản hồi tin nhắn của Trương.


Màn hình chiếc điện thoại lậu nứt vỡ nhấp nháy một luồng ánh sáng xanh lét, phản chiếu lên khuôn mặt hốc hác nửa tỉnh nửa mê của anh. Tiếng rít từ chiếc chip kết nối thần kinh lậu thế hệ cũ S-Link v2 sau gáy dội thẳng vào thùy thái dương một cơn nhức nhối quen thuộc. Hải khụy gối bên cạnh chiếc giường tre ọp ẹp của mẹ. Bà Nguyễn Thị Mai vẫn nằm đó, hơi thở thoi thóp và đứt quãng. Chiếc máy trợ tim cơ học analog kiểu cũ đeo trên ngực bà phát ra những tiếng kêu rè rè đầy bất ổn: *tạch... tạch... tạch...*


"Anh Hải... anh thực sự muốn nhận ca này sao?" Thằng nhóc An đứng nép ở góc phòng trọ vách tôn gỉ sét, hai bàn tay gầy guộc của nó bấu chặt lấy thành cửa gỗ ép rách nát. Đôi mắt nó đầy vẻ sợ hãi khi nhìn thấy Hải đang chuẩn bị những sợi dây cáp đồng bọc nhựa chống vi ba.


"Không nhận ca này, mẹ tao sẽ chết trước khi trời sáng," Hải khàn giọng đáp. Giọng nói của anh bị méo mó, nghẹn lại ở một bên quai hàm trái đang đơ cứng do di chứng Hoại tử cấp 1. Anh đưa bàn tay trái—bàn tay mà ba đầu ngón tay đã mất hoàn toàn xúc giác sinh học—run rẩy móc vỉ thuốc màu xanh lam bọc trong giấy bạc bảo mật ra khỏi túi áo khoác gió sờn rách. Đó là vỉ thuốc giảm đau phế vị Nerve-Blocker chuẩn mà Linh "Neon" đã ném cho anh ở Chợ đen "Bóng Đè".


Hải dùng răng cắn đứt lớp giấy bạc, nuốt chửng một viên nang màu xanh không cần nước. Vị đắng chát của hoạt chất gây tê nhanh chóng lan tỏa dưới cuống họng, nén chặt cơn co thắt phế vị đang chực chờ bùng phát từ sâu trong lồng ngực. Anh quay sang An, ra hiệu: "Đưa viên pin thạch anh thô Quartz-Core đây cho tao."


An run rẩy móc chiếc hộp chì nhỏ dưới gầm giường tre ra. Bên trong là viên pin thạch anh thô rỉ dầu mỡ cũ kỹ mà hai đứa đã liều mạng nhặt được ở bãi phế liệu cảng Bình Đông. Hải đón lấy viên pin, khéo léo dùng ngón tay phải còn cảm giác để cạy nắp khay chứa năng lượng của chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo ngực của mình. Tiếng bánh răng đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong máy khẽ rít lên một nhịp khô khốc khi Hải ấn viên pin mới vào. D dòng điện analog tần số thấp lập tức chạy râm ran khắp lồng ngực anh, ổn định lại nhịp tim đang dao động hỗn loạn ở mức 110 nhịp một phút.


"Mày canh cửa cho kỹ," Hải dặn An khi nằm xuống chiếc chiếu rách nát bên cạnh mẹ. "Nếu có biến cố gì, cứ giật mạnh sợi dây đồng này để báo cho tao."


Hải cầm lấy đầu cáp truyền dẫn lậu, cắm mạnh vào cổng quang học của chip S-Link v2 sau gáy.


*Xoẹt!*


Cơn đau buốt thấu xương dọc theo tủy sống cổ dội lên thùy chẩm khiến Hải co rúm người lại, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến bật máu. Trên võng mạc mắt trái, dải đèn LED đỏ nhạt của chip bắt đầu quét nhanh, hiển thị các ký tự đồng bộ hóa thô sơ:


`ĐỒNG BỘ HÓA MẠNG LƯỚI...`

`BĂNG THÔNG KẾT NỐI LẬU: ĐÃ THIẾT LẬP...`

`ĐỘ TƯƠNG THÍCH ĐIỆN NÃO: 98.5%`

`TRẠNG THÁI: CẤP ĐỘ 2 - TRẠNG THÁI MẤT Ý THỨC CỤC BỘ (30% - 50%)`


Ý thức của Hải bắt đầu chìm xuống. Thế giới xung quanh anh—tiếng mưa axit gõ rào rào trên mái tôn, tiếng thở khò khè của mẹ, khuôn mặt lo lắng của An—tất cả nhạt nhòa dần rồi biến mất sau một tấm màn sương mù màu xám xịt. Anh rơi vào trạng thái nhận thức kép, nơi bản ngã của anh chỉ còn là một kẻ quan sát vô hình bị nhốt sau một bức tường kính dày đặc, trơ mắt nhìn cơ thể mình bị chiếm quyền kiểm soát bởi một luồng sóng điện từ xa lạ từ máy chủ của gã Trương "Môi Giới".


***


Cùng lúc đó, cách hẻm 47 Bình Đông hơn ba cây số, Trạm biến áp 500kV Tầng Gầm sừng sững như một con quái vật thép khổng lồ giữa màn đêm ngập tràn khói bụi độc hại. Những dải cáp điện cao áp chằng chịt như mạng nhện khổng lồ nối liền các nhà máy sản xuất của Sensory-Corp với khu ổ chuột Tầng Gầm dưới lòng đất.


Tài "Chập"—gã kỹ sư điện lưới có đôi mắt giật giật liên tục do di chứng điện giật cũ—đang đứng trên bục thép của trạm biến áp. Hai bàn tay bọc trong găng cao su cách điện dày cộm của gã đang thoăn thoắt đấu nối các đường dây đồng lậu dải tần cao để câu trộm điện năng cho khu nhà nổi ven sông.


"Hôm nay tao sẽ cho tụi mày xem một màn pháo hoa rực rỡ nhất Bình Đông!" Tài "Chập" cười hề hề, giọng nói tưng tửng vang lên giữa tiếng rít chói tai của dòng điện cao thế. Gã dùng chiếc kìm cắt cáp điện lực bọc cách điện 10.000V để cắt đứt một thanh cầu chì sinh học bảo vệ lưới điện chính, cố tình ép dòng điện chạy ngược vào hệ thống biến áp phụ để tăng công suất câu lậu.


Nhưng thuật toán an toàn của trạm biến áp 500kV đã bị rỉ sét do thiếu bảo trì. Khi Tài "Chập" vừa đóng cầu dao lậu, một luồng hồ quang điện màu xanh lục khổng lồ bất ngờ phóng ra từ lõi máy biến áp chính, rít lên một tiếng nổ kinh hoàng xé rách màn đêm.


*ẦM!!!*


Vụ nổ đoản mạch cực lớn tại Trạm biến áp 500kV Tầng Gầm kích hoạt một làn sóng xung kích điện từ cực mạnh lan nhanh khắp toàn quận Bình Đông. Ánh sáng neon rực rỡ từ các bảng quảng cáo xa hoa đột ngột tắt lịm, nhường chỗ cho những tia lửa điện xanh biếc bắn ra tung tóe từ các cột điện chằng chịt dọc hẻm 47.


***


Trong phòng trọ số 9, tiếng nổ rít từ trạm biến áp dội thẳng qua cửa sổ vỡ nát. Dòng điện cao áp chạy ngược vào đường dây lậu câu trực tiếp từ cột điện dân sinh vào thẳng chiếc giường tre nơi Hải đang nằm kết nối.


*ĐOÀN... BÙM!*


Chiếc cầu chì tự chế trên vách đất phòng trọ nổ tung trong một cơn mưa tia lửa đỏ rực. Luồng điện lượng quá tải chạy thẳng dọc theo sợi cáp đồng bọc nhựa, dội thẳng vào chiếc chip S-Link v2 sau gáy Hải.


"Anh Hải!" An hét lên kinh hoàng khi nhìn thấy khói mỏng màu xám bốc ra khét lẹt từ khe cắm chip sau cổ gáy Hải. Lớp vỏ nhựa của chiếc chip lậu bắt đầu nóng chảy dưới nhiệt độ vượt ngưỡng 45 độ C, tỏa ra mùi nhựa cháy khét lẹt đặc trưng của sự cố chập mạch thần kinh.


Hải quằn quại trên giường tre, toàn thân co giật dữ dội. Trong không gian ý thức tối tăm, anh cảm thấy một luồng điện cao áp như một lưỡi dao nung đỏ đâm xuyên qua thùy chẩm, muốn thiêu rụi toàn bộ các tế bào não của anh. Hệ thống an toàn tự động của chip S-Link v2 lập tức kích hoạt lệnh khóa chặt cổng kết nối để tránh nổ não, giam cầm hoàn toàn ý thức gốc của Hải vào một vùng tối thẳm sâu không lối thoát.


*Tạch... tạch... tạch...*


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử đó, chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải bắt đầu bộc phát tác dụng bảo mệnh tối thượng của nó. Bộ bánh răng đồng Thụy Sĩ cổ điển chạy bằng lò xo và viên pin thạch anh Quartz-Core không hề kết nối mạng lưới kỹ thuật số, hoàn toàn miễn nhiễm trước cơn bão điện từ đang tàn phá thành phố.


Các bánh răng cơ học quay cuộn liên tục, tạo ra một dải tần số điện analog ổn định bao bọc lấy nút xoang nhĩ của Hải, ngăn không cho dòng điện cao áp làm ngưng tim anh đột ngột. Chiếc vòng cổ bọc chì mà Hải đeo cũng hấp thụ bớt một phần bức xạ điện từ trường, giữ cho đốt sống cổ của anh không bị thiêu rụi vĩnh viễn.


Tuy nhiên, sự cố đoản mạch ngoài ý muốn đã bẻ gãy hoàn toàn thuật toán giám sát nhịp tim và quy trình xóa bộ nhớ đệm của máy chủ tập đoàn. Ý thức gốc của Hải bị khóa chặt dưới đáy sâu của thùy thái dương, rơi vào trạng thái mộng du lâm sàng hoàn toàn.


Trong bóng tối câm lặng đó, Hải bất chợt nghe thấy một tiếng cười lạnh lẽo, tàn bạo vang lên từ thùy thái dương bên trái—nơi lưu trữ những dư chấn thần kinh rò rỉ của gã sát thủ ẩn danh Sát thủ "X".


`GIAO THỨC ĐỒNG BỘ NGHỊCH ĐẢO: ĐÃ KÍCH HOẠT...`

`KÝ ỨC CƠ BẮP: ĐÃ KHỞI ĐỘNG...`


Trên chiếc giường tre rách nát, cơ thể của Hải bất ngờ ngừng co giật.


Đôi mắt trái đang nhắm chặt của anh đột ngột mở trợn trừng. Đồng tử mắt trái giãn nở rộng, phát ra một luồng ánh sáng LED đỏ rực sẫm, lạnh lùng và đầy sát khí bạo lực ngoại lai. Khuôn mặt Hải đơ cứng, không hề biểu lộ một chút cảm xúc đau đớn nào của vết mổ đang rỉ máu sau gáy.


Anh chậm rãi đứng dậy từ chiếc giường tre. Dáng đi của anh không còn khập khiễng lê lết chân trái như thường lệ, mà di chuyển với một phản xạ cơ bắp săn chắc, uyển chuyển và tĩnh lặng tuyệt đối của một sát thủ chuyên nghiệp tầm cỡ thượng lưu.


An hoảng sợ lùi sát vào vách tôn gỉ sét khi nhìn thấy ánh mắt đỏ rực vô hồn của Hải đang nhìn thẳng qua người nó như nhìn một vật thể chết.


Cơ thể Hải không hề dừng lại. Anh bước qua cánh cửa gỗ ép đổ nát, lao thẳng ra ngoài màn mưa axit đang gào rú dọc theo hẻm Bình Đông tối tăm, hướng về phía khu biệt thự siêu giàu Đảo Kim Cương dưới sự điều khiển của một nhân cách lạ đầy sát khí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!