Bẫy Hợp Đồng
Tiếng gầm gừ điện tử của con chó cơ học "Mắt Sắt-01" vang lên rệu rã trong màn mưa axit đặc quánh của Tân Sài Gòn. Luồng ánh sáng đỏ lòm từ thấu kính quang học hồng ngoại lồi ra ngoài của nó quét dọc theo bờ tường tôn gỉ sét, dừng lại ngay vệt dịch sinh học màu vàng nhạt lẫn máu tươi đang rỉ ra từ sau gáy Hải.
Nhịp tim của Hải đột ngột tăng vọt. Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực anh bắt đầu rung lên, những bánh răng bằng thép xám rít lên những tiếng tạch tạch khô khốc dưới lớp áo gió sờn rách.
"Nín thở, An! Đừng để cảm biến nhiệt của nó khóa mục tiêu," Hải khàn giọng ra lệnh, bàn tay trái hoàn toàn mất xúc giác ở ba đầu ngón tay khẽ co lại, bám chặt vào một thanh sắt rỉ nhô ra từ vách container.
An, thằng nhóc mười bốn tuổi, mặt cắt không còn giọt máu nhưng đôi tay gầy guộc vẫn giữ chặt chiếc ná cao su tự chế. Nhanh như một phản xạ đã tập luyện hàng trăm lần trong các ngõ ngách bãi rác, An giương ná, bắn mạnh một viên bi sắt rèn vào chiếc thùng phi phế thải ở góc đối diện.
*Keng!*
Tiếng động kim loại vang dội xé rách màn đêm ẩm ướt. Con quái vật cơ khí bốn chân lập tức quay ngoắt đầu thấu kính về hướng âm thanh phát ra. Chỉ chờ có thế, một luồng xung lực lạnh lẽo từ chiếc chip lậu S-Link v2 sau gáy Hải dội thẳng lên thùy thái dương, kích hoạt ký ức cơ bắp của gã sát thủ ẩn danh.
Không cần suy nghĩ, Hải lướt nhanh như một cái bóng mờ trong mưa, chân lê nhẹ do cơ đùi trái bị liệt nhưng tốc độ vẫn đáng kinh hoàng. Anh áp sát con chó cơ học từ phía sau, bàn tay phải bóp chặt lấy khớp nối cổ của nó, nơi có sợi cáp quang dẫn nguồn lộ ra ngoài vách thép gỉ. Hải vặn mạnh một góc chín mươi độ.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện xanh lè bắn ra, thấu kính hồng ngoại của con thú cơ học vụt tắt, cơ thể kim loại nặng trịch của nó đổ sập xuống sình lầy không một tiếng động lớn. Hải quỵ xuống bên cạnh xác con thú, thở dốc, lồng ngực đau nhói như bị hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Vết mổ gáy lại rách miệng, máu nóng chảy dọc xuống cổ áo khoác.
"An... cầm lấy viên pin thạch anh thô Quartz-Core này," Hải run rẩy móc chiếc hộp chì nhỏ trong ngực áo ra, trao cho thằng nhóc. "Mang về phòng trọ số 9 ngay. Giấu kỹ dưới gầm giường của mẹ. Đợi Lâm 'Dây Điện' đến thì đưa cho ông ấy để sửa máy kích tim. Tao phải đi tìm Bác sĩ Phương khâu lại vết mổ này, nếu không cơn sốt đào thải sẽ thiêu rụi não tao trước khi trời sáng."
"Nhưng anh Hải, anh đi một mình nguy hiểm lắm! Bọn đòi nợ của Bảy Lột vẫn đang lùng sục đầu hẻm," An lo lắng nhìn vệt máu đỏ tươi trên cổ anh.
"Đi đi! Bảo vệ mẹ tao là việc quan trọng nhất," Hải gắt nhẹ, đẩy thằng nhóc vào bóng tối của hẻm 47 trước khi tự mình loạng choạng rẽ sang hướng cầu sắt Bình Đông.
***
Phòng khám lậu dưới chân cầu sắt bốc lên mùi cồn sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi dầu máy công nghiệp cực kỳ nồng nặc. Nằm khuất sau một tiệm sửa xe máy điện cũ nát, nơi đây là trạm cứu mạng duy nhất của những kẻ không có điểm tín dụng y tế dưới Tầng Gầm.
Bác sĩ Phương, người đàn ông trung niên nho nhã hiếm hoi của khu ổ chuột này, đang lau chùi bộ dụng cụ phẫu thuật vi mô bằng titan cổ điển dưới ánh đèn halogen vàng vọt. Chiếc áo blouse trắng của ông đã ngả màu cháo lòng, gọng kính kim loại rỉ sét lệch một bên tai.
"Lại rách nữa rồi hả Hải?" Bác sĩ Phương thở dài khi nhìn thấy vệt máu khô bết chặt sau cổ gáy Hải. Ông ấn anh ngồi xuống chiếc ghế sắt hoen gỉ, nhanh nhẹn dùng panh gắp bông thấm dung dịch sát khuẩn lau sạch vết thương.
"Ư..." Hải nghiến răng chịu đựng, hai tay bấu chặt vào thành ghế. Cơn đau buốt thấu xương dọc tủy sống cổ khiến mắt trái anh nhấp nháy liên tục những ký tự báo lỗi màu đỏ của chip S-Link v2.
"Cổng cắm chip của cậu bị chập mạch nhẹ do ngấm nước mưa axit và quá tải nhiệt lượng," Phương vừa thoăn thoắt khâu lại những mũi chỉ dã chiến vừa trầm giọng nói. "Cậu đã đồng bộ sâu quá Luật 4 giờ giới hạn rồi đúng không? Tôi đã cảnh báo bao nhiêu lần, cái chip cũ nát này sẽ tàn phá hệ thần kinh ngoại biên của cậu. Nhìn xem, liệt cơ mặt nhẹ và mất xúc giác bàn tay trái đã là dấu hiệu của Hoại tử cấp 1 rồi."
"Tôi cần thuốc giảm đau, thưa bác sĩ. Loại mạnh nhất," Hải thở hổn hển, giọng nói méo mó qua khuôn mặt bên trái đang đơ cứng.
Bác sĩ Phương dừng tay, ánh mắt đượm buồn nhìn gã thanh niên hai mươi bốn tuổi đang kiệt quệ trước mặt. "Tôi hết thuốc giảm đau chuẩn rồi. Cả thuốc điều hòa phế vị Vagus-Calm cho mẹ cậu cũng không còn một ống. Sensory-Corp vừa siết chặt nguồn cung cấp y tế cho toàn bộ phòng khám lậu quận này. Nếu cậu muốn tìm thuốc chống đau phế vị Nerve-Blocker, chỉ có thể sang Chợ đen 'Bóng Đè' dưới gầm cầu chữ Y. Nhưng phải cẩn thận, bọn Bảy Lột đang canh chừng ở đó để siết nợ y tế của cậu."
Hải im lặng, bàn tay trái tê dại khẽ siết chặt. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Không có Nerve-Blocker, anh sẽ không thể chịu đựng nổi những cơn co thắt phế vị để tiếp tục thực hiện các ca thuê xác đêm kiếm tiền mua thuốc cho mẹ.
***
Chợ đen "Bóng Đè" dưới gầm cầu chữ Y họp vào lúc nửa đêm, rực rỡ và nhơ nhớp dưới những dải đèn neon màu hồng tím phản chiếu trên những vũng nước thải sủi bọt váng dầu. Mùi ozone, khói thuốc lá tổng hợp và hóa chất tẩy rửa trộn lẫn tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đặc trưng của thế giới ngầm.
Hải kéo sụp mũ áo khoác, cố gắng giả lập dáng đi khập khiễng để đánh lừa các camera giám sát tự động đặt trên các cột đèn rỉ sét. Anh lách qua những sạp hàng bày bán đủ loại linh kiện cấy ghép lỗi thời, mắt hướng về phía quầy thuốc lậu của một gã bán dạo.
"Đứng lại đó, thằng què."
Một giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí vang lên từ phía sau. Ba gã tay sai vạm vỡ của Bảy Lột, vai vác thanh cọc sắt rèn nhọn đầu, nhanh chóng bước ra từ bóng tối của một container phế liệu, chặn đứng lối đi duy nhất của Hải. Gã đi đầu, một gã đồ tể bặm trợn có cánh tay cấy ghép cơ sinh học thô kệch sơn đen nhám, nhìn Hải với ánh mắt khinh bỉ.
"Bảy Lột đại ca nhắn với mày: Khoản nợ máy trợ tim của mẹ mày đã quá hạn ba ngày. Hôm nay nếu không nộp đủ hai ngàn Med-Credits, tụi tao sẽ đến phòng trọ số 9 rút ống thở của bà già mày ra mang đi bán phế liệu."
"Tôi... tôi chưa có đủ tiền," Hải lùi lại một bước, lồng ngực thắt chặt dưới áp lực của máy kích tim đang hoạt động quá công suất. Nhịp tim của anh vọt lên mức 120 bpm, chip gáy bắt đầu tỏa nhiệt nóng rát.
"Không có tiền thì tụi tao lấy cái mạng què của mày thế chấp!" Gã đồ tể gầm lên, vung thanh cọc sắt định bổ xuống vai Hải.
"Dừng tay lại, đám chó săn của Bảy Lột."
Một giọng nói nữ giới trong trẻo nhưng lạnh lẽo như băng tuyết vang lên từ phía trên bậc thềm sắt của quán bar ngầm đối diện.
Linh "Neon" chậm rãi bước xuống. Cô gái quyến rũ với mái tóc bện chặt nhuộm hồng neon rực rỡ, mặc bộ đồ da bó sát màu đen-hồng đầy cá tính. Sau gáy cô, cổng kết nối mạ vàng của chiếc chip thế hệ mới lấp lánh dưới ánh đèn màu, tương phản gay gắt với chiếc chip rỉ sét lỗi thời của Hải. Cô là diễn viên cảm giác hạng A của Đường dây "Xác Đêm" do gã Trương điều hành.
"Linh cô nương..." Gã đồ tể khựng lại, thấu kính quét hồng ngoại trên mắt gã nhấp nháy đầy kiêng dè trước sự xuất hiện của nữ diễn viên quyền lực này. "Thằng này nợ tiền Bảy Lột đại ca..."
"Tao không quan tâm nó nợ ai," Linh "Neon" lạnh lùng ngắt lời, đôi mắt trang điểm đậm bằng phấn phản quang nhìn thẳng vào gã đồ tể. "Nhưng thằng này đang giữ một hợp đồng thử nghiệm lớn của lão Trương đêm nay. Tụi mày đập hỏng cơ thể vật chủ của nó, Trương sẽ cắt đường cung cấp thuốc kích thích cơ bắp của băng tụi mày ngay ngày mai. Muốn thử không?"
Lời đe dọa của Linh có sức nặng khủng khiếp. Gã đồ tể nhìn thanh cọc sắt trong tay, rồi nhìn lại khuôn mặt lạnh lùng của Linh, cuối cùng hậm hực nhổ một bãi nước bọt xuống bùn.
"Coi như hôm nay mày gặp may, thằng què. Nhắn với bà già mày chuẩn bị quan tài đi là vừa!" Gã rít lên qua kẽ răng, ra hiệu cho đồng bọn rút lui vào bóng tối.
Hải thở hắt ra một hơi, cơ thể loạng choạng suýt ngã xuống sình lầy nếu không có tay phải bám kịp vào cột điện. Linh "Neon" bước lại gần, liếc nhìn vết mổ gáy rỉ máu của anh với vẻ khinh miệt pha lẫn chút trắc ẩn đồng cảnh ngộ.
"Mày định mua cái gì ở cái quầy rác đó?" Linh hỏi, giọng không có chút ấm áp.
"Nerve-Blocker... loại rẻ tiền," Hải khàn giọng đáp.
Linh "Neon" bật cười khan, một tiếng cười lạnh lẽo đầy cay đắng. Cô vung tay gạt phăng vỉ thuốc giảm đau giả mà Hải vừa định cầm lên từ quầy bán dạo bên cạnh. Vỉ thuốc rơi xuống vũng nước thải, sủi bọt xèo xèo rồi tan rã.
"Đó là street-grade neuro-fibrosing poison - độc dược làm xơ hóa thần kinh của bọn lừa đảo," Linh rít lên. "Mày nuốt cái thứ rác rưởi đó vào, chỉ trong ba ngày hệ thần kinh phế vị của mày sẽ bị liệt hoàn toàn, khuôn mặt mày sẽ đơ cứng như một cái xác chết trôi. Nhận lấy cái này đi."
Cô ném một vỉ thuốc màu xanh lam bọc trong giấy bạc bảo mật vào tay Hải. Đó chính là Viên nang cắt cơn đau phế vị Nerve-Blocker chuẩn của tập đoàn.
"Tại sao cô lại giúp tôi?" Hải hoài nghi nhìn vỉ thuốc trong tay.
"Tao không giúp mày không công," Linh "Neon" khoanh hai tay trước ngực, bước lại gần anh hơn, để lộ một vệt sẹo hoại tử kinh hoàng phát sáng nhẹ dọc cổ gáy cô dưới lớp áo da mỏng. "Mày đang dùng chip cũ S-Link v2 đúng không? Cho tao biết độ tương thích dải tần điện não của mày với máy chủ của Trương là bao nhiêu? Tại sao mày có thể chịu đựng được những ca đồng bộ sâu liên tục mà không bị điên loạn?"
Hải im lặng một lúc, tính toán chiến thuật. Anh biết mình phải trả giá bằng một phần thông tin để đổi lấy vỉ thuốc cứu mạng và sự bảo lãnh của Linh, nhưng anh tuyệt đối không thể để lộ bí mật về Lâm "Dây Điện" và chiếc máy kích tim cơ học analog.
"Độ tương thích của tôi... có một chút biến dị gen đặc biệt ở thùy thái dương," Hải nói dối một nửa sự thật. "Nó giúp tôi giữ lại một phần khoảng trống ý thức khi bị đồng bộ sâu dưới 50%. Nhưng đổi lại, tôi bị hoại tử mất cảm giác bàn tay trái."
Linh "Neon" nhìn chằm chằm vào mắt trái đang nhấp nháy đèn đỏ của Hải, như muốn quét sâu vào tâm trí anh để tìm kiếm sự dối trá. Cuối cùng, cô khẽ thở dài, hạ giọng cảnh báo đầy ám ảnh:
"Mày là một thằng ngu, Hải ạ. Lão Trương không phải là một gã môi giới bình thường. Lão đang gom những vật chủ có độ tương thích cao như mày để bán cho các thế lực khổng lồ ở Tầng Trên. Mày có biết những ca cho thuê xác đêm ẩn danh trả giá cực cao thực chất là cái gì không?"
Hải khựng lại, tim đập mạnh. "Là gì?"
"Đó là bẫy mưu sát chính trị," Linh "Neon" thì thầm, giọng nói của cô bị lấn át bởi tiếng rít điện từ của một chiếc tàu điện chạy qua trên cầu chữ Y. "Bọn tài phiệt mượn cơ thể của những kẻ nghèo khổ như chúng ta để thực hiện những phi vụ đẫm máu mà chúng không muốn để lại dấu vết ADN hay IP số. Sau khi phi vụ hoàn thành, chúng sẽ kích hoạt giao thức tự hủy từ xa để thiêu rụi não bộ của mày, xóa sạch mọi đầu mối bịt miệng vĩnh viễn. Mày chỉ là một cái xác rác có thể thay thế trong mắt chúng thôi."
Lời cảnh báo của Linh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Hải, khiến anh đứng chết lặng giữa chợ đen ồn ào. Ký ức về phản xạ bẻ khớp tay cận chiến tàn bạo tự động kích hoạt trong trận chiến với Huy Đồng đêm qua bất chợt hiện về, rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Có phải cơ thể anh... đã từng được dùng để làm những việc kinh hoàng như thế trong những khoảng trống ý thức bị mất?
"Giữ mạng cho kỹ, thằng què. Đừng để chết trước khi tao kịp thấy mày bị tập đoàn thu hoạch xác," Linh "Neon" lạnh lùng để lại một câu nói đầy cay đắng rồi quay lưng bước đi, bóng dáng cô nhanh chóng hòa vào ánh sáng hồng tím hỗn loạn của chợ đêm.
***
Hải lết chiếc chân trái khập khiễng trở về phòng trọ số 9 hẻm 47 Bình Đông khi trời đã gần sáng. Mưa axit vẫn rơi rả rích, gõ những tiếng đều đặn lên mái tôn gỉ sét.
Bước vào phòng, đập vào mắt anh là cảnh tượng An đang lo lắng tột cùng đứng bên cạnh giường bà Mai. Người mẹ gầy rộc của anh đang co giật nhẹ trên chiếc chiếu rách, lồng ngực phập phồng yếu ớt, hơi thở khò khè đứt quãng. Chiếc máy trợ tim cơ học cũ kỹ đeo trước ngực bà phát ra những tiếng kêu rè rè chập chờn do cạn kiệt pin năng lượng điều hòa.
"Anh Hải! Mẹ anh lên cơn sốt ác tính rồi!" An khóc không thành tiếng. "Thuốc Vagus-Calm của thím ấy hết sạch rồi, máy trợ tim cũng sắp ngừng chạy do chập điện lưới mưa bão. Em... em đã lắp viên pin Quartz-Core vào nhưng bộ lò xo của máy trợ tim cũ đã bị rỉ sét không ăn khớp nữa!"
Hải loạng choạng lao đến bên giường mẹ, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của bà. Vết mổ sau gáy anh nhói buốt dữ dội, như muốn nổ tung dưới áp lực của cơn sốt đào thải đang dâng cao. Anh cần thuốc điều hòa phế vị Vagus-Calm thuần khiết cho mẹ ngay lập tức, và chi phí cho một ống thuốc chuẩn ở bệnh viện công lên tới hàng ngàn Med-Credits - một con số không tưởng đối với một kẻ vô danh bị gạt ra ngoài lề xã hội.
Đột ngột, chiếc điện thoại lậu giấu trong túi áo khoác của Hải rung lên liên tục.
Một tin nhắn khẩn cấp từ Trương "Môi Giới" hiện lên trên màn hình nứt vỡ:
*"Hợp đồng khẩn cấp đêm nay. Thuê xác ẩn danh từ xa. Thời gian kết nối: 4 giờ. Giá: 10.000 Med-Credits chuyển khoản ngay lập tức sau khi đồng bộ thành công. Nhận hay không?"*
Mười ngàn Med-Credits. Đủ để mua thuốc điều hòa phế vị cho mẹ sống sót qua mùa mưa này, đủ để sửa chữa toàn bộ máy trợ tim và trả sạch nợ cho Bảy Lột.
Nhưng bên tai Hải, lời cảnh báo đẫm máu của Linh "Neon" lại vang lên đầy ám ảnh: *"Những hợp đồng ẩn danh trả giá cực cao chính là bẫy mưu sát chính trị... Chúng sẽ kích hoạt giao thức tự hủy để thiêu rụi não bộ của mày vĩnh viễn."*
Nhìn khuôn mặt xanh xao không còn chút sức sống của người mẹ trên giường, và chiếc máy trợ tim cơ học đang phát ra những tiếng tích tắc rệu rã cuối cùng, Hải nhắm chặt mắt, bàn tay phải run rẩy bấm nút phản hồi tin nhắn của Trương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!