Nhạc nềnThunderclap

Săn Tìm Vụn Đồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống cảng Bình Đông mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi vào những container gỉ sét xếp cao như những bức tường thành vô hồn của một đô thị phế thải. Hải kéo sụp chiếc mũ của áo khoác gió sờn rách, nén một tiếng rên rỉ khi vết thương rạn xương sườn bên ngực phải nhói lên đau đớn. Mỗi bước đi của anh dưới làn nước bùn đen ngòm đều nặng nề như đeo chì.


Sau gáy anh, vết khâu dã chiến mà Lâm "Dây Điện" vừa thực hiện vài giờ trước vẫn âm ỉ nóng hổi. Chất dịch sinh học vàng nhạt rỉ ra, hòa cùng nước mưa axit tạo thành một cảm giác bỏng rát dọc tủy sống cổ. Tệ hơn cả là bàn tay trái của anh. Ba đầu ngón tay trỏ, giữa và áp út hoàn toàn mất đi cảm giác. Anh cố miết chúng vào lớp vải thô ráp của túi áo khoác, nhưng thùy thái dương chỉ phản hồi một khoảng trống rỗng lạnh lẽo. Di chứng của Hoại tử cấp 1 đã bắt đầu gặm nhấm cơ thể anh.


"Anh Hải! Bên này!"


Một tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng lanh lẹ vang lên từ hốc tối của chiếc container hỏng dưới chân cầu cảng. An bước ra, dáng người gầy gò của cậu nhóc mười bốn tuổi lọt thỏm trong chiếc áo thun rộng thùng thình nhặt từ bãi rác. Đôi dép cao su tự cắt từ lốp xe của cậu bết chặt bùn thải, nhưng đôi mắt sáng láu lỉnh thì vẫn nhấp nháy đầy cảnh giác trong bóng tối. Trên cổ tay gầy guộc của An, chiếc ná cao su tự chế bằng dây chun bạt quấn chặt xung quanh khung sắt rèn phẳng lì.


"Mày đợi lâu chưa?" Hải khào khào hỏi, giọng nói khàn đặc vì cơn sốt đào thải của chip S-Link v2 vẫn chưa dứt hẳn.


"Em mới đến tầm mười phút. Chốt gác số 3 phía trước vừa đổi ca, nhưng bầy robot tuần tra 'Mắt Sắt' vẫn đang quét hồng ngoại liên tục dọc bờ kè. Anh đi khập khiễng thế này, lội qua bãi phế liệu khó lắm," An lo lắng nhìn chân trái hơi lê của Hải, mắt cậu lướt qua vết băng gạc thấm dịch vàng sau gáy anh.


"Không sao. Lâm 'Dây Điện' chỉ cho tao thời gian đến bốn giờ sáng. Nếu không có viên pin thạch anh thô Quartz-Core để sửa máy kích tim, cái chip gáy này sẽ thiêu rụi não tao trước khi trời sáng. Đi thôi."


Hải siết chặt nắm tay trái đang tê dại, ra hiệu cho An dẫn đường. Cảng Bình Đông về đêm là một bãi chiến trường của rác thải công nghệ và bùn độc. Những chiếc cần cẩu điện từ khổng lồ đứng sừng sững như những con quái vật cơ khí thời cổ đại, thỉnh thoảng phát ra những tiếng rít điện từ chói tai khiến chiếc chip S-Link v2 sau gáy Hải nhói lên. Mỗi lần đến gần các nguồn phát từ trường mạnh, mắt trái anh lại nhấp nháy dải đèn LED đỏ lậu, hiển thị hàng loạt ký tự báo lỗi hệ thống nhạt nhòa ngay trên võng mạc.


An dẫn Hải luồn lách qua các ngách hẹp giữa những đống khung xương robot quét rác hoen gỉ. Cậu nhóc di chuyển nhanh nhẹn như một con sóc, thuộc lòng từng góc chết của hệ thống camera giám sát tầm xa của cảng. Hải bám sát phía sau, cố gắng điều hòa nhịp thở để giữ nhịp tim dưới mức 100 bpm. Anh biết, nếu nhịp tim vọt lên quá cao dưới áp lực của cơn sốt và vết thương, chip kết nối lậu sẽ tự động kích hoạt giao thức tự hủy để bảo vệ dữ liệu của tập đoàn.


Sau gần nửa giờ lội qua những vũng nước thải sủi bọt xà phòng công nghiệp, họ tiếp cận được khu vực bãi rác điện tử lớn ở rìa phía đông của cảng. Nơi đây chứa hàng vạn tấn linh kiện phế thải từ thế kỷ trước, những chiếc đồng hồ cơ khí cổ điển và thiết bị đo lường công nghiệp cũ bị vứt bỏ sau các đợt nâng cấp công nghệ của Sensory-Corp.


"Anh Hải, nhìn kìa!" An chỉ tay vào đống bảng mạch cháy sém nằm dưới gầm một chiếc xe xúc đất hỏng. "Có một cụm máy đo áp suất kiểu cũ. Loại đó chắc chắn có lõi thạch anh."


Hải loạng choạng bước tới, dùng bàn tay phải còn chút cảm giác cạy mạnh lớp vỏ thép rỉ sét của chiếc máy đo. Dưới ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ những biển quảng cáo neon của Tầng Trên phía bên kia sông, một khối thủy tinh nhỏ hình trụ bọc trong các cuộn dây đồng hiện ra. Đó chính là viên Pin thạch anh thô hệ cũ Quartz-Core. Nó nặng trịch, tỏa ra mùi dầu mỡ cũ kỹ nhưng không hề phát ra bất kỳ tín hiệu điện từ nào. Một nguồn năng lượng analog hoàn hảo, không thể bị can thiệp bởi sóng xung điện từ hay định vị số.


"Tìm thấy rồi," Hải khẽ thở phào, nhét viên pin vào chiếc hộp chì nhỏ giấu trong ngực áo.


Nhưng niềm vui của họ không kéo dài được ba giây.


"Thằng nào cho phép tụi mày mò rác ở lãnh địa của tao?"


Một giọng nói cộc cằn, trầm đục vang lên từ đỉnh đống phế liệu phía trên đầu họ. Huy "Đồng" bước ra từ bóng tối, vác trên vai một thanh xà beng bằng thép titan siêu cứng dẹt đầu. Cậu ta mười tám tuổi, tóc húi cua cạo hai đường sẹo chéo rỉ máu, bắp tay cuồn cuộn nổi rõ những đường gân xanh do lao động chân tay cực nhọc dưới Tầng Gầm. Phía sau Huy, ba thiếu niên bặm trợn khác trong băng nhóm "Đồng Vụn" nhanh chóng áp sát, khóa chặt các lối thoát duy nhất của ngách container.


"Huy 'Đồng', tụi tao chỉ cần một viên pin thạch anh hỏng để cứu người. Không có ý tranh giành địa bàn của mày," Hải bình tĩnh lùi lại một bước, tay phải giữ chặt vết thương rạn xương sườn đang nhói buốt.


"Cứu người?" Huy "Đồng" khinh miệt nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi kim loại xuống bùn đen. "Ở cái xóm Bình Đông này, mỗi ngày có chục mạng chết thối dưới kênh. Tao không quan tâm mày cứu ai. Nhưng linh kiện đồng và chì ở bãi này là cơm của anh em tao. Muốn mang đồ đi? Để lại chiếc điện thoại lậu hoặc nộp năm trăm Med-Credits đây."


"Tao không có tiền," Hải lắc đầu, mắt trái nhấp nháy đèn đỏ nhạt. "Tao chỉ có vài đồng lẻ tiền mặt nhặt được ở bến cảng."


Hải móc từ trong túi ra vài tờ tiền giấy rách nát bám đầy dầu nhớt. Huy "Đồng" nhìn đống tiền lẻ, mắt lóe lên sự tức giận. Cậu ta vung mạnh thanh xà beng thép, đập sầm xuống chiếc container rỉ sét bên cạnh phát ra một tiếng *boong* điếc tai.


"Mày giỡn mặt với tao hả thằng què?" Huy rít lên, mắt gườm gườm sát khí. "Tụi bây! Đập gãy chân nó cho tao, lục soát người lấy cái hộp chì gáy của nó mang đi bán chợ đen!"


Ba gã tay sai của Huy gầm lên, lăm lăm gậy sắt lao vào. Trong tích tắc nguy kịch đó, Hải cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ chip S-Link v2 sau gáy thẳng lên thùy thái dương. Đầu óc anh trống rỗng trong một phần mười giây, và rồi, một phản xạ cơ bắp cực nhanh, lạnh lùng và hoàn toàn xa lạ tự động kích hoạt.


Đó không phải là phản xạ của Hải - một cựu game thủ tàn tật. Đó là dư chấn thần kinh còn sót lại của gã sát thủ chuyên nghiệp từng chiếm hữu cơ thể anh trong ca thuê xác đêm lỗi hệ thống.


Hải không hề suy nghĩ. Chân phải anh đạp mạnh vào đống sắt vụn bên cạnh, mượn lực đẩy cơ thể lướt nhanh như một bóng ma dưới màn mưa axit, né tránh hoàn hảo cú vụt gậy sắt của gã tay sai đầu tiên. Kỹ thuật Parkour Tầng Gầm kết hợp với phản xạ cơ bắp sát thủ khiến chuyển động của anh mượt mà đến đáng sợ.


Hải áp sát gã tay sai, tay phải vươn ra khóa chặt cổ tay đối thủ, vặn ngược một góc chín mươi độ. Tiếng xương khớp kêu răng rắc lạnh lùng vang lên cùng tiếng hét đau đớn của gã tay sai. Khẩu gậy sắt rơi xuống sình lầy, Hải đoạt lấy nó bằng một động tác gọn gàng, xoay người vụt mạnh vào khớp gối phải của gã thứ hai đang lao tới.


"Bụp!"


Gã thứ hai ngã quỵ xuống bùn, ôm lấy chiếc chân gãy rên rỉ.


Cùng lúc đó, Huy "Đồng" gầm lên một tiếng phẫn nộ, vung chiếc xà beng thép titan bổ thẳng xuống đầu Hải từ phía sau. Tốc độ của cú bổ cực mạnh, xé rách màn mưa axit tạo ra tiếng rít chói tai.


Hải phát hiện ra cú tấn công nhờ tiếng gió rít bên tai trái. Anh không kịp quay người, liền chủ động thả lỏng hoàn toàn cơ chân trái đang bị liệt cơ nhẹ, để cơ thể đổ rạp xuống đống phế liệu bên dưới. Thanh xà beng sượt qua vai anh chỉ trong gang tấc, đập mạnh vào tấm tôn container bắn ra những tia lửa xanh lè.


Ngay khi nằm dưới đất, Hải xoay người, dùng chân phải quét mạnh vào khớp gối phải của Huy "Đồng". Anh nhớ rõ chi tiết Lâm từng nói: Huy bị chấn thương khớp gối do ngộ độc chì, đó là điểm yếu sinh học lớn nhất của cậu ta.


"Rắc!"


Huy "Đồng" khuỵu xuống, thanh xà beng tuột khỏi tay. Hải nhanh như cắt chồm dậy, đè chặt nửa thân người lên ngực Huy, tay phải nhặt chiếc xà beng dẹt đầu dí sát vào cổ họng gã thiếu niên bặm trợn. Mắt trái của Hải lúc này rực lên ánh sáng LED đỏ sẫm vô hồn, tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo khiến Huy "Đồng" hoàn toàn cứng đờ người, hơi thở nghẹn đặc.


"Đừng... đừng giết tao..." Huy lắp bắp, sự ngạo mạn trên khuôn mặt biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng trước ánh mắt của một sát thủ thực sự.


Phía sau họ, hai gã tay sai còn lại định xông lên cứu đại ca, nhưng một tiếng *phựt* đanh thép vang lên. Viên bi sắt rèn từ ná cao su của An bắn chính xác vào thấu kính kính bảo hộ của gã tay sai thứ ba, khiến kính vỡ tan tành và gã ngã nhào ra sau ôm lấy khuôn mặt đầy máu.


"Đứa nào bước lên bước nữa, tao bắn nát mắt!" An hét lớn, tay đã nạp sẵn viên bi sắt tiếp theo vào da ná, hướng thẳng về phía gã tay sai cuối cùng.


Không gian bãi rác cảng Bình Đông chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa axit rơi rào rào trên các tấm tôn gỉ sét và tiếng thở dốc đầy đau đớn của Hải. Vết mổ sau gáy anh lại rách miệng, dịch sinh học vàng nhạt hòa cùng máu đỏ tươi chảy dọc xuống cổ áo khoác gió, mang theo cơn đau thắt lồng ngực dữ dội do lò xo máy kích tim bị quá tải điện lượng.


Hải nén cơn đau, hạ thanh xà beng xuống nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn với Huy "Đồng".


"Tao không muốn lấy mạng mày, Huy 'Đồng'," Hải khàn giọng nói, mắt trái nhấp nháy đèn đỏ yếu ớt. "Tao chỉ cần viên pin này để cứu mạng mình. Băng nhóm của mày cần kim loại quý để sống, tao hiểu. Nhưng nếu mày muốn sống thọ ở cái bến cảng này, đừng bao giờ đụng vào người của hẻm 47 nữa."


Huy "Đồng" ôm lấy chiếc gối đau nhức, lồm cồm bò dậy từ vũng bùn đen. Cậu ta nhìn Hải với ánh mắt đầy phức tạp, vừa nể sợ vừa hoài nghi. Đôi mắt bặm trợn của gã thiếu niên đường phố lướt qua vết sẹo mổ rỉ máu sau gáy Hải.


"Mày... mày mang cái chip gáy S-Link v2 của tập đoàn đúng không?" Huy khàn giọng hỏi, giọng không còn vẻ hách dịch. "Mày là diễn viên cảm giác lậu cho bọn tài phiệt tầng trên?"


"Phải," Hải lạnh lùng đáp, tay giữ chặt lồng ngực đang phập phồng không đều.


Huy "Đồng" im lặng một lúc, rồi cúi đầu nhặt thanh xà beng thép lên, nhưng không có ý định tấn công nữa. Cậu ta tiến lại gần Hải, hạ thấp giọng nói dứt khoát:


"Mày giỏi đấy, bẻ khớp tay tao nhanh như một sát thủ thực sự. Nhưng tao cảnh báo mày, giữ cái mạng cho kỹ. Có một đợt vận chuyển chip lậu cực lớn của Sensory-Corp sắp cập cảng Bình Đông đêm tới. Bọn mật vụ Cyber-Ops của đặc nhiệm đặc biệt đang lảng vảng quanh khu vực bốt gác số 3 để bảo kê cho chuyến hàng đó. Đám diễn viên cảm giác lậu tụi mày mà bén mảng đến đây gom phế liệu sẽ bị bầy chó cơ học cắn xé xác hết đấy."


Hải khựng lại. Đợt vận chuyển chip lậu cực lớn của tập đoàn Sensory-Corp sắp cập cảng Bình Đông? Manh mối này trùng khớp với những lo ngại của Lâm "Dây Điện" về một chiến dịch thu hoạch xác sống quy mô lớn sắp diễn ra dưới Tầng Gầm.


"Đêm tới? Vào giờ nào?" Hải gặng hỏi.


"Tao chịu. Tao chỉ nghe lén được từ bọn bảo vệ cảng nhận hối lộ lúc tụi nó uống rượu lậu đầu hẻm," Huy "Đồng" nhún vai, quay sang ra hiệu cho đám tay sai đang rên rỉ đứng dậy. "Viên pin thạch anh đó coi như tao bố thí cho mày để trả tiền thuốc cho đàn em tao bị thằng nhóc kia bắn hỏng mắt. Biến ngay trước khi bầy 'Mắt Sắt' quét hồng ngoại quay lại đây."


Hải nhét chiếc hộp chì chứa pin thạch anh thô Quartz-Core vào sâu trong ngực áo, khẽ gật đầu với Huy "Đồng" trước khi cùng An nhanh chóng rút lui qua lối ngách container tối tăm.


Họ luồn lách qua hệ thống cống ngầm thoát nước thải ven sông để quay trở lại hẻm 47 Bình Đông. Cơn sốt đào thải của Hải ngày một tăng cao, vết mổ sau gáy rỉ máu liên tục thấm đẫm vai áo khoác gió sờn rách. Anh biết, cơ thể mình đang đi dần đến giới hạn chịu đựng sinh học, và viên pin thạch anh thô này là chìa khóa duy nhất để Lâm "Dây Điện" gia cố chiếc máy kích tim đeo ngực - mỏ neo sống bảo vệ anh trước khi gã Trương "Môi Giới" gửi ca thuê xác tử thần tiếp theo.


Khi Hải và An vừa bước chân vào lối hẻm tối dẫn về phòng trọ số 9, một tiếng gầm gừ điện tử rè rè phát ra từ góc tối của cây sake đầu hẻm khiến cả hai khựng lại.


Một bóng đen cơ khí bốn chân chậm rãi bước ra từ bóng tối của màn mưa axit, đôi mắt camera hồng ngoại lồi ra ngoài của nó nhấp nháy đèn đỏ rực rỡ, khóa chặt mục tiêu vào vết máu rỉ ra từ gáy Hải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!