Sự Thật Dưới Lớp Giáp
Vy gạt tấm màn bạt bọc chì ngăn cách giữa cabin lái và khoang container sau xe tải. Một luồng không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh của mưa axit, mùi cồn sát trùng rẻ tiền và đặc biệt là mùi khét lẹt của da thịt bị cháy xộc thẳng vào mũi cô. Dưới ánh sáng xanh lét, nhấp nháy chập chờn của chiếc đèn mổ dã chiến, Hải đang nằm bất động trên chiếc bàn thép rỉ sét. Lồng ngực gầy guộc nhưng săn chắc của anh phập phồng một cách rệu rã. Vết thương đạn bắn sát ngực trái—vết tích tàn khốc từ đêm định mệnh ở biệt thự Sensory-Villas—lại bị rách miệng sau những cú xóc nảy điên cuồng trên đường cao tốc ngoại ô, rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng vải thô cáu bẩn.
Nửa khuôn mặt bên trái của Hải hoàn toàn đơ cứng, phẳng lì vô hồn do di chứng liệt cơ mặt vĩnh viễn của Hoại tử cấp 2. Mắt trái của anh nhắm chặt, nhưng khóe mắt vẫn rỉ ra một vệt máu võng mạc sẫm màu, trong khi mắt phải trợn trừng nhìn trần xe tối tăm đầy mệt mỏi. Sau gáy anh, vết bỏng sâu hoen gỉ do chiếc chip S-Link v2 bị chập mạch đang rỉ ra thứ dịch sinh học màu vàng nhạt bết dính.
Lâm "Dây Điện" đứng chết lặng bên bàn mổ. Cánh tay trái cơ khí của ông chằng chịt những sợi dây đồng hở ra ngoài rỉ sét, thỉnh thoảng lại giật nảy lên, rò rỉ vài giọt dầu máy màu đen ngòm xuống sàn thép. Đôi mắt già nua của cựu kỹ sư phẫu thuật thần kinh dán chặt vào thấu kính phóng đại đeo trên trán, nhìn sâu vào vết mổ sau gáy Hải. Ở đó, bên dưới lớp vỏ nhựa đã cháy sém của chiếc chip lậu, một mạng lưới mạ vàng mỏng như màng nhện, lấp lánh thứ ánh sáng màu vàng nhạt rợn người, đang mọc rễ chằng chịt, cắm sâu vào các đốt sống cổ và đồng hóa hoàn toàn với hệ thần kinh phế vị của anh.
"Ông Lâm... anh Hải sao rồi?" Vy bước xuống khoang container, giọng cô khản đặc vì khói bụi đường trường. Toàn thân cô ướt sũng nước mưa axit, bắp tay trái loang lổ vết bỏng đỏ do axit ăn mòn lớp áo khoác da.
Lâm không quay đầu lại. Giọng nói của ông phát ra qua bộ lọc âm thanh bị hỏng ở cổ họng, nghe rè rè và lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ xát: "Thằng ranh này mạng lớn. Cầu chì tự hủy số hóa của chip đã bị cắt bỏ, nhưng... chúng ta đã chạm vào một thứ không nên chạm vào. Lớp bảo mật sinh học mạ vàng này... nó không phải là khóa mã thông thường. Nó là một cái bẫy thu hoạch sinh học."
Nói rồi, Lâm quay sang chiếc kệ gỗ đổ nát, dùng bàn tay phải sinh học còn lành lặn nhặt lên một chiếc vòng bằng đồng đỏ bọc chì dày cộm. Đó là chiếc Vòng cổ bảo vệ phế vị bọc chì do ông thiết kế và nhờ Chú Chín "Sắt" rèn thủ công dưới Tầng Gầm Bình Đông. Chiếc vòng nặng trịch, bề mặt xù xì hoen gỉ nhưng chứa đựng những lớp chì nguyên chất có khả năng chặn đứng mọi dải sóng vi ba tầm xa.
"Đeo cái này vào gáy nó ngay," Lâm ra lệnh cho Tèo "Điện". "Lớp mạ vàng kia đang phát tín hiệu định vị ngược về máy chủ trung tâm. Nếu không cách ly nó bằng chì, chỉ trong vòng mười phút nữa, Trịnh Thế Anh có thể kích hoạt lệnh cưỡng bức đồng bộ từ xa từ Tháp Thượng Đỉnh, biến bộ não của thằng Hải thành một đống phế thải hoại tử vĩnh viễn."
Tèo Điện run rẩy đón lấy chiếc vòng cổ nặng nề. Cậu khéo léo lách chiếc vòng qua cổ Hải, khóa chặt chốt ren đồng sát vùng da gáy đang rỉ dịch vàng. Khi ren đồng siết chặt, chiếc vòng đè nặng lên vết mổ chưa lành, khiến Hải gồng cứng người. Một tiếng rên rỉ nghẹn uất nghẹn lại nơi cổ họng đơ cứng của anh.
"Để tôi tự... đứng dậy..." Hải khào khào nói, giọng nói méo mó phát ra từ một bên quai hàm không thể cử động.
Anh chống hai tay xuống cạnh bàn thép, cố gắng đẩy cơ thể ngồi dậy. Nhưng ngay khi chân trái chạm đất, lồng ngực anh đột ngột thắt chặt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt.
*Tạch... tạch... tạch... tạch...*
Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải bắt đầu kêu dồn dập, điên cuồng. Bộ bánh răng cơ học bên trong vỏ thép rỉ sét quay tít, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển co thắt liên tục. Trên màn hình đo nhịp tim thô sơ đặt cạnh bàn, con số nhấp nháy điên cuồng: 40... 80... 120... rồi vọt lên 140 nhịp mỗi phút. Hải đổ gục người xuống thành bàn mổ, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, hơi thở đứt quãng, dồn dập.
"Nằm xuống! Thằng ranh con này!" Lâm gầm lên, ông thô bạo đẩy vai Hải ấn xuống giường. "Hệ thần kinh phế vị của mày đã tiến triển lên Hoại tử cấp 3 rồi! Lớp mạ vàng kia đang vắt kiệt dòng điện sinh học của tim mày để nuôi dưỡng các sợi tủy sống mạ vàng. Từ nay về sau, nhịp tim của mày sẽ dao động điên loạn từ bốn mươi đến một trăm sáu mươi nhịp mỗi phút. Không có chiếc máy kích tim cơ học đeo ngực này điều hòa liên tục, mày sẽ đột tử trong vòng chưa đầy ba phút!"
Hải nằm vật ra bàn thép, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên vầng trán hốc hác. Anh đưa bàn tay trái—bàn tay mà ba đầu ngón tay đã mất hoàn toàn xúc giác từ trước—chậm rãi sờ vào lớp vỏ chì lạnh ngắt của chiếc vòng cổ bảo vệ. Nhưng anh khựng lại.
Một cảm giác kinh hoàng dội thẳng vào thùy thái dương của anh. Hải không hề cảm nhận được cái lạnh của kim loại chì. Anh đưa ngón tay chạm vào chiếc đèn mổ đang tỏa nhiệt lượng nóng bỏng ngay phía trên mặt—vẫn là một khoảng không vô cảm. Anh cố tình miết mạnh đầu ngón tay vào cạnh bàn thép sắc nhọn cho đến khi máu rỉ ra—không có cảm giác đau đớn vì nhiệt hay lực bóp nhẹ.
Hoại tử cấp 3: Rối loạn nhịp tim và mất cảm giác nhiệt.
Cơ thể anh từ nay đã mất hoàn toàn khả năng cảm nhận nóng, lạnh hay nhiệt độ môi trường. Xúc giác tự nhiên của anh đã bị tước đoạt hoàn toàn, chỉ còn lại những cơn đau buốt thấu xương dọc theo các bao myelin thần vị bị xơ hóa và dòng điện sinh học chạy râm ran dưới da như những con kiến lửa.
"Tôi không... cảm nhận được... nhiệt độ nữa," Hải khào khào, khóe mắt phải rỉ ra một giọt nước mắt bất lực. "Cơ thể tôi... đang biến thành một cái vỏ bọc vô hồn rồi sao?"
Vy bước lại gần, cô quỳ xuống bên cạnh bàn mổ, nắm chặt lấy bàn tay phải còn chút xúc giác của Hải. Bàn tay cô ấm áp, nhưng đối với Hải lúc này, nó chỉ là một áp lực vật lý mơ hồ không nóng không lạnh.
"Hải, nhìn tôi này," Vy nói, giọng cô run lên nhưng ánh mắt rực lên sự kiên định. "Anh chưa biến thành vỏ bọc. Anh vẫn là Hải. Chúng ta đã lấy được cuộn băng từ của anh Định. Sự hy sinh của anh ấy... và những vết thương này của anh... chúng ta sẽ bắt bọn chúng phải trả giá."
Lâm "Dây Điện" bước đến góc container, nơi đặt một chiếc máy tính analog chạy bóng chân không cũ kỹ không kết nối mạng của Kiệt "Băng Từ". Vy nhanh nhẹn mở chiếc ba lô bọc chì của mình, lấy ra ổ cứng chứa dữ liệu mật thu hồi từ cuộn băng từ bọc chì của Trần Văn Định—người anh họ đã mất tích bí ẩn ba năm trước của Hải. Cô dùng dây cáp đồng bọc nhựa kết nối ổ cứng với màn hình CRT lồi của máy tính.
"Kiệt đã giúp tôi giải mã dải tần số bảo mật của cuộn băng trước khi Cyber-Ops ập vào bãi rác cảng Bình Đông," Vy vừa thao tác vừa giải thích. "Đây là những gì anh Định đã ghi lại trước khi bị tập đoàn tiêu hủy."
Màn hình CRT nhấp nháy vài dải nhiễu xanh lục, rồi những dòng code sinh học dã chiến bắt đầu chạy dọc màn hình. Bản vẽ thiết kế gốc của chiếc chip S-Link mạ vàng hiện ra dưới dạng đồ họa ba chiều thô sơ. Lâm "Dây Điện" nhìn chằm chằm vào bản vẽ, bàn tay cơ khí của ông siết chặt lại phát ra tiếng rít khô khốc.
"Lũ khốn nạn..." Lâm lẩm bẩm, giọng nói rè rè của ông run lên vì phẫn nộ dồn nén. "Đúng là bản vẽ thiết kế của Phân khu 9. Chúng mày có biết vì sao mười năm trước tao bị Sensory-Corp sa thải và xóa sạch danh tính công dân không?"
Hải quay khuôn mặt đơ cứng sang nhìn Lâm, tai trái anh vẫn lùng bùng tiếng rít điện từ liên tục.
Lâm chỉ tay vào biểu tượng hình con mắt bị gạch chéo trên bản vẽ—ký hiệu của Dự án 'Xác Không Hồn'.
"Lúc đó, tao là trưởng phân khu nghiên cứu phẫu thuật thần kinh," Lâm kể, ánh mắt ông nhìn vào khoảng không vô định đầy đau đớn. "Tao phát hiện ra tập đoàn không chỉ chế tạo chip kết nối để cho thuê xác kiếm tiền. Dự án 'Xác Không Hồn' thực chất là một kế hoạch thu hoạch xác sống quy mô lớn. Giới tài phiệt siêu giàu ở Tháp Thượng Đỉnh, những kẻ như Trịnh Thế Anh, cơ thể sinh học của chúng đang lão hóa và hoại tử tế bào. Chúng cố tình cấy chip S-Link thế hệ mới vào người nghèo Tầng Gầm, biến mười phần trăm dân số nghèo khổ thành những 'bể chứa xác sống' dự phòng. Khi cơ thể của lũ tài phiệt già đi, chúng sẽ dùng công nghệ chiếm hữu vĩnh viễn để chuyển giao toàn bộ ý thức của mình sang thể xác hoàn hảo của người nghèo, xóa sạch ý thức gốc của họ vĩnh viễn."
Gian hầm ngầm của Đảo hoang Thanh Đa như lạnh đi vài độ. Vy nín thở, hai bàn tay cô siết chặt lấy thành ghế.
"Tao đã cố tình kích nổ phòng máy chủ phụ để phá hủy dữ liệu của một nhóm diễn viên cảm giác trẻ tuổi nhằm cứu họ," Lâm tiếp tục, giọng ông nghẹn lại. "Hậu quả là tao bị chúng hủy hoại cánh tay trái, xóa sạch danh tính, ném xuống Tầng Gầm Bình Đông như một cái rác thải công nghệ. Nhưng tao không ngờ... chúng vẫn tiếp tục dự án này dưới sự tài trợ của Trịnh Thế Anh."
Vy nhấn nút chuyển sang tệp dữ liệu tiếp theo trong ổ cứng của Định. Đó là danh sách đăng ký thu hoạch vật chủ của Phân khu 9 năm 2088. Những dòng chữ màu xanh lục chạy qua mắt Hải, nhức nhối và tàn nhẫn.
Ở vị trí số 107: *Nguyễn Thị Mai — Mã gen tương thích phế vị: 92% — Trạng thái: Chờ thu hoạch (Duy trì sự sống dã chiến bằng máy trợ tim lậu).*
Ở vị trí số 108: *Trần Văn Hải — Mã gen tương thích đặc biệt: 98.5% — Trạng thái: Vật chủ vàng (Đã cấy chip S-Link v2, chờ đồng bộ vĩnh viễn).*
Hải nhìn chằm chằm vào hai cái tên trên màn hình. Vết thương ngực trái của anh đột ngột nhói lên một cơn đau dữ dội, nhịp tim trên máy đo lại nhảy vọt lên 130 bpm. Chiếc máy kích tim đeo ngực kêu *tạch... tạch... tạch...* rệu rã như muốn vỡ tung.
Hóa ra toàn bộ bi kịch nợ nần y tế của gia đình anh, việc mẹ anh bị siết nợ chiếc máy trợ tim cũ, việc gã Trương "Môi Giới" dụ dỗ anh ký khế ước đêm... tất cả đều nằm trong một lộ trình thu hoạch xác sống được lập trình sẵn bởi Sensory-Corp dưới sự điều hành của Trịnh Thế Anh. Anh và mẹ không phải là những nạn nhân ngẫu nhiên; họ là những con gia súc đã bị đánh dấu sẵn trên bàn mổ của giới tài phiệt.
"Chúng... chúng muốn lấy thể xác của tôi và mẹ..." Hải khào khào nói, năm ngón tay phải của anh siết chặt lấy tấm ga trải giường thép cho đến khi các khớp xương trắng bợt. "Mẹ tôi... đang nằm ở Chùa cổ Bình Đông... bà không hề biết gì cả."
Nỗi tuyệt vọng cực hạn như một dòng nước đen ngòm muốn nhấn chìm Hải xuống đáy sâu. Anh nhìn xuống nửa thân người bên trái đang liệt cơ và hoàn toàn mất cảm giác nhiệt độ của mình—một đống phế liệu sinh học đang hoại tử dần theo từng giờ. Anh lấy gì để chiến đấu chống lại một tập đoàn khổng lồ đứng sau là ứng viên Thị trưởng quyền lực nhất thành phố?
Nhưng ngay trong khoảnh khắc tăm tối nhất, hình ảnh người mẹ gầy rộc, xanh xao nổi rõ những đường gân xanh xám đang thoi thóp thở dưới mái chùa cổ rêu phong hiện lên trong tâm trí Hải. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại với nhân tính. Anh không thể gục ngã. Nếu anh chết, mẹ anh sẽ bị đưa lên bàn mổ thu hoạch xác sống của phân khu 9. Bản ngã của anh có thể bị tàn phá, cơ thể anh có thể bị hoại tử cơ khí, nhưng ý chí tự do bảo vệ gia đình là thứ không một thuật toán hay dòng sóng vi ba nào của tập đoàn có thể số hóa hay cướp đoạt.
Hải nhắm chặt mắt phải, nín thở sâu để điều hòa nhịp tim. Anh vận dụng kỹ năng thiền định ổn định nhân cách mà Thích Thanh đã dạy, tập trung lắng nghe tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc máy kích tim đeo ngực. Dần dần, nhịp tim của anh hạ xuống mức ổn định 70 nhịp mỗi phút. Cơn co thắt ngực dịu đi. Khi Hải mở mắt ra, tia sáng xanh lạnh nhạt của mã độc tập đoàn trong mắt trái đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh mắt phải sắc lạnh, rực lửa căm thù.
"Tôi sẽ không để chúng chạm vào mẹ tôi," Hải nghiến răng, quai hàm đơ cứng của anh giật mạnh. "Ông Lâm, chiếc vòng cổ bọc chì này... nó có thể chặn đứng sóng chiếm hữu của chúng bao lâu?"
"Nếu mày không vận động quá mức làm lệch các ren đồng bọc chì, nó sẽ bảo vệ não bộ mày khỏi bị cưỡng bức đồng bộ vĩnh viễn từ xa," Lâm trả lời, ánh mắt ông nhìn Hải đầy nể phục trước ý chí sinh tồn phi thường của anh. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng ta phải tiêu diệt nguồn phát sóng."
Vy lướt nhanh ngón tay trên bàn phím, mở ra tệp tin mật cuối cùng trong ổ cứng của Định. Đó là một lịch trình vận hành truyền thông được mã hóa bảo mật cấp cao của văn phòng tranh cử Trịnh Thế Anh.
"Nhìn cái này đi," Vy chỉ vào màn hình hiển thị một sơ đồ phân khu hành chính của Quận 4. "Tối mai, Trịnh Thế Anh sẽ tổ chức một buổi mít tinh tranh cử khổng lồ tại Quảng trường Trung tâm Quận 4 trước hàng vạn cử tri và truyền thông toàn thành phố. Hắn sẽ sử dụng hệ thống siêu máy chủ di động đặt tại Tháp Thượng Đỉnh để phát sóng trực tiếp bài phát biểu định hướng dư luận của mình."
Vy quay sang nhìn Hải, đôi mắt cô rực lên quyết tâm: "Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, Hải. Nếu chúng ta có thể tiếp cận trạm phát sóng của hắn, dùng dải sóng analog để ghi đè hoàn toàn hệ thống kiểm duyệt số hóa của tập đoàn, chúng ta sẽ phát sóng trực tiếp cuộn băng từ ghi âm cuộc mưu sát của anh Định lên toàn bộ màn hình neon đô thị. Bộ mặt thật của Trịnh Thế Anh và dự án 'Xác Không Hồn' sẽ bị phơi bày trước toàn thành phố."
Hải đưa bàn tay phải sờ lên chiếc vòng cổ bọc chì dày cộm, cảm nhận áp lực nặng nề của nó trên cổ gáy. Anh hiểu rằng cơ thể mình đã trở thành một quả bom nổ chậm sinh học, mỗi giờ trôi qua là một bước tiến gần hơn đến sự hoại tử hoàn toàn của hệ thần kinh phế vị. Nhưng anh quyết định dùng chính những vết thương rỉ máu này, dùng chính nhịp tim cơ học rệu rã này để đòi lại tự do cho gia đình và hàng vạn diễn viên cảm giác nghèo khổ dưới Tầng Gầm.
"Chúng ta sẽ đi ngoại ô," Hải khào khào nói, ánh mắt anh đăm đăm nhìn vào bản đồ địa hình hiển thị trên màn hình CRT. "Chú Năm 'Vô Tuyến' từng nói chỉ có Trạm phát sóng analog cũ trên đỉnh đồi hoang dã ngoại ô mới có đủ độ cao và công suất để phát sóng ghi đè hệ thống của tập đoàn. Vy, chuẩn bị xe tải bọc chì. Chúng ta không còn đường lui nữa rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!