Ca Phẫu Thuật Trên Bánh Xe
Chiếc xe tải bọc chì mười tám bánh khổng lồ chao đảo dữ dội khi lao đi xé gió trên đường cao tốc ngoại ô Tân Sài Gòn bết nước mưa axit. Tiếng lốp xe nghiến rít trên mặt đường nhựa nứt nẻ vang lên chói tai, hòa cùng tiếng sấm sét rạch ngang bầu trời xám xịt của đô thị cyberpunk năm 2088. Trong cabin lái, Vy nghiến chặt răng, đôi bàn tay mảnh mai nhưng kiên định siết chặt vô lăng, đôi mắt dán chặt vào thấu kính áp tròng ghi hình lậu đang nhấp nháy định vị các chốt chặn của lực lượng Cyber-Ops. Cô bẻ lái gắt, đưa chiếc xe tải container lướt qua một lối rẽ tối tăm ven đồi hoang để tránh luồng quét laser hồng ngoại từ các drone tuần tra tầm cao.
Trái ngược với sự hỗn loạn của tốc độ bên ngoài, không gian bên trong khoang container bọc chì lại ngột ngạt và tĩnh lặng đến đáng sợ. Nơi đây được bọc kín bằng những tấm chì và đồng thô gỉ sét nhằm triệt tiêu hoàn toàn mọi dải sóng định vị số hóa. Dưới ánh sáng xanh lét, chập chờn từ chiếc đèn mổ analog chạy bằng pin thạch anh thô hệ cũ Quartz-Core, Hải đang nằm khóa chặt trên một chiếc bàn mổ thép rỉ sét tự chế.
Vết thương ngực trái của anh—vết rách sâu do cú nhảy ban công từ biệt thự Sensory-Villas—lại rách miệng do chấn động của xe, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng vải thô cáu bẩn. Nửa khuôn mặt bên trái của Hải phẳng lì, đờ đẫn hoàn toàn không thể cử động; di chứng liệt cơ mặt vĩnh viễn của Hoại tử cấp 2 khóa chặt quai hàm anh thành một chiếc mặt nạ vô hồn. Tai trái anh lùng bùng tiếng rít điện từ tần số cao gầm thét liên tục, trong khi mắt trái mù tạm thời đang rỉ ra một vệt máu võng mạc sẫm màu dọc theo má. Sau gáy anh, vết bỏng sâu hoen gỉ rỉ dịch sinh học màu vàng nhạt bốc lên mùi khét lẹt của vỏ nhựa chip S-Link v2 đang nóng chảy.
"Tèo! Bơm Neuro-Shield khẩn cấp! Lớp vỏ nhựa của chip sắp chảy tràn vào tủy sống cổ của nó rồi!"
Lâm "Dây Điện" gầm lên qua bộ lọc âm thanh bị hỏng ở cổ họng phát ra những tiếng rè rè lạnh lẽo. Cánh tay trái cơ khí của ông chằng chịt những sợi dây đồng hở ra ngoài rỉ sét, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia lửa điện xanh yếu ớt khi ông cố gắng điều khiển các ngón tay thép cầm chiếc dao mổ titan vô trùng. Chân trái bị thương nặng của ông khuỵu xuống, rò rỉ dầu thủy tinh đen ngòm ra nền container mỗi khi chiếc xe tải xóc nảy dữ dội.
Cậu thiếu niên mười lăm tuổi Tèo "Điện" mồ hôi đầm đìa trên gương mặt tàn nhang bám muội than. Tay trái cậu giữ chặt chiếc kính lúp đeo trán, tay phải bóp mạnh ống tiêm nén thủy lực, liên tục bơm dung dịch Neuro-Shield màu xanh lam làm mát trực tiếp vào vùng da cổ đang đỏ rực sau gáy Hải. Tiếng *xèo xèo* vang lên cùng làn khói trắng bốc mùi thịt cháy khét lẹt làm không khí trong container thêm phần nghẹt thở.
"Sư phụ, xe lắc quá! Con không giữ nổi bảng mạch vi mô!" Tèo hét lớn, đôi tay quấn đầy dây đồng cách điện run rẩy.
"Không giữ được cũng phải giữ!" Lâm nghiến răng. Ông chộp lấy khẩu súng bắn ghim phẫu thuật dã chiến chạy bằng lò xo cơ học. Không một lời cảnh báo, Lâm ghim mạnh bốn mũi ghim thép đặc vào vùng da cổ của Hải, cố định chặt phần đầu anh vào chiếc khung giữ cơ học bằng thép gắn trên bàn mổ.
*Phập! Phập! Phập! Phập!*
Những mũi kim loại lạnh ngắt cắm sâu vào da thịt, máu tươi bắn tóe lên mặt bàn thép. Hải gồng cứng người, các thớ cơ bắp tay co rút liên tục phát ra tiếng kêu răng rắc. Tuy nhiên, khuôn mặt anh vẫn đơ cứng vô cảm, ánh mắt phải sắc lạnh nhìn thẳng lên trần xe tối tăm nhờ Khả năng chịu đau vượt ngưỡng 200%. Hải nín thở sâu, tập trung ý thức vào nhịp đập cơ học của chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo ngực. Tiếng kêu *tạch... tạch... tạch...* rệu rã của bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển trước ngực anh hoạt động dồn dập ở mức 120 nhịp mỗi phút để giữ cho nhịp tim anh không bị ngưng đột ngột.
*Két... Rầm!*
Vy ở cabin phía trước bất ngờ bẻ lái cực gắt để tránh một rào chắn xung điện của xe tuần tra Cyber-Ops vừa dựng lên trên cao tốc. Chiếc xe tải 18 bánh chao đảo mạnh, nghiêng một góc ba mươi độ. Toàn bộ thiết bị y tế dã chiến trên kệ đổ sập xuống sàn container loảng xoảng.
Cú xóc nảy kinh hoàng khiến bàn tay cơ khí trái của Lâm bị trượt khớp thủy lực. Mũi dao mổ titan sắc lẹm trong tay ông sượt qua động mạch phế vị và động mạch cảnh trái của Hải chỉ đúng một milimét, cắt đứt một vài thớ cơ cổ mỏng làm máu phun ra xối xả.
"Khốn kiếp!" Lâm gầm lên, khớp vai cơ khí trái của ông rít lên kèn kẹt do quá tải dòng điện sinh học truyền từ tim. Ông cố gắng giữ thăng bằng bằng chân phải lành lặn, dùng bàn tay phải sinh học gạt bỏ vệt máu đang che khuất tầm nhìn.
Đúng lúc đó, màn hình võng mạc mắt trái mờ máu của Hải bùng phát những ký tự cảnh báo đỏ rực rỡ. Giao thức tự hủy dữ liệu của chip S-Link v2 đã chạm ngưỡng kích hoạt khẩn cấp do nhiệt độ chip vượt quá 41 độ C. Dòng điện cao áp hai trăm hai mươi vôn bắt đầu tích tụ trong các tụ điện siêu nhỏ của chip gáy, chuẩn bị phóng thẳng vào thùy chẩm để thiêu rụi não bộ Hải.
"Sư phụ! Countdown tự hủy nhảy về số không rồi! Chip đang phóng điện ngược!" Tèo Điện hét lên kinh hoàng, tay cậu bị giật nảy ra khỏi gáy Hải do dòng điện rò rỉ.
Trong giây phút sinh tử, Hải không thể chờ đợi Lâm can thiệp vật lý. Bằng bàn tay phải duy nhất còn đầy đủ xúc giác sinh học, anh bóp chặt lấy chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực. Hải vặn mạnh núm xoay vật lý bên hông máy đủ mười hai vòng cơ học, lên dây cót khẩn cấp và nhấn mạnh nút gạt thép xả xung điện.
*Bốp!*
Một dòng điện analog tần số thấp được xả ra từ chiếc máy, chạy dọc theo sợi dây cáp đồng bọc nhựa nối thẳng từ ngực lên cổng phụ của chip gáy Hải. Dòng điện cơ học thô sơ này tạo ra một lá chắn điện từ tần số thấp bao bọc lấy nút xoang nhĩ của tim anh, đồng thời làm tê liệt tạm thời các dây thần kinh cảm giác ngoại biên xung quanh cổ. Dòng điện tự hủy số hóa của chip gáy khi phóng ngược ra đã bị dòng điện analog của máy kích tim chặn đứng, triệt tiêu một phần năng lượng điện cao áp trước khi nó kịp chạm vào thùy chẩm.
Nhịp tim của Hải dao động điên cuồng, trên màn hình máy đo thô sơ, con số nhảy vọt từ 40 vọt lên 150 nhịp mỗi phút liên tục. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, máu tươi từ vết thương đạn bắn cũ phun qua lớp băng gạc ướt đẫm. Hải cắn chặt răng đến mức bật máu môi để giữ cho ý thức không bị chìm vào bóng tối vĩnh viễn.
"Tèo! Giữ chặt kìm tiếp địa bọc chì!" Lâm "Dây Điện" hét lớn.
Lâm dùng cánh tay cơ khí trái đang rò rỉ điện của mình chộp lấy chiếc kìm hút chân không dã chiến, áp sát vào phần đuôi chip S-Link v2. Ông cố gắng kéo chiếc chip ra bằng lực thủy lực cơ học. Tuy nhiên, các ngón tay thép của kìm vừa siết chặt, Lâm đã phải khựng lại. Lớp sợi sinh học mọc ra từ chip đã bám rễ quá sâu vào các đốt sống cổ của Hải, nếu dùng lực kéo cưỡng bức, toàn bộ hệ thần kinh trung ương của Hải sẽ bị giật đứt vĩnh viễn.
"Không dùng kìm được! Sợi sinh học đã đồng hóa với tủy sống! Phải cắt thủ công từng sợi myelin!" Lâm nghiến răng tuyên bố.
Vy từ cabin hét vọng qua chiếc khe hở kim loại nhỏ nối với container: "Ông Lâm! Nhanh lên! Tôi phát hiện ba drone Thợ Săn 01 đang bám theo vệt sụt áp của xe! Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi chúng nổ súng bắn nát lốp xe!"
Lâm không đáp. Ông tập trung toàn bộ tinh thần vào thấu kính phóng đại đeo trên mắt phải. Cánh tay cơ khí trái rò rỉ điện sinh học của ông bắt đầu run rẩy dữ dội do khớp vai bị nóng chảy nhựa bảo vệ. Lâm dùng tay phải sinh học giữ chặt tay trái cơ khí, ép mũi dao mổ titan lách sâu vào bên dưới lớp vỏ nhựa đang chảy dẻo của chip S-Link v2.
Tèo Điện nhanh trí quấn một sợi dây đồng bọc chì từ kìm tiếp địa quanh cổ tay cơ khí của Lâm, dẫn toàn bộ dòng điện tự hủy rò rỉ từ chip gáy Hải truyền ngược vào khung thép của xe tải bọc chì để triệt tiêu điện áp.
*Xẹt! Xẹt! Đoành!*
Những tia lửa điện xanh rực bắn ra từ gáy Hải, thiêu rụi một vài sợi tóc sau đầu anh bốc mùi khét lẹt. Lâm kiên nhẫn cắt đứt từng sợi liên kết sinh học màu xám đen đang bám chặt vào đốt sống cổ Hải. Mỗi nhát cắt của ông đòi hỏi sự chính xác đến từng micromet giữa những cú xóc nảy điên cuồng của chiếc xe tải mười tám bánh trên đường cao tốc gồ ghề.
Nhịp tim của Hải tụt dần từ 150 xuống 110, rồi 80 bpm.
*Phựt!*
Lâm thực hiện nhát cắt quyết định cuối cùng, cắt đứt hoàn toàn cầu chì tự hủy số hóa của chip gáy. Dải đèn LED đỏ cảnh báo lỗi trên võng mạc mắt trái của Hải vụt tắt, trả lại khoảng không tối tăm mờ nhạt cho tầm nhìn của anh. Giao thức tự hủy dữ liệu của tập đoàn đã bị dập tắt hoàn toàn. Hải sống sót.
Vy bẻ lái gắt một lần cuối, đưa chiếc xe tải bọc chì lao vào một lối rẽ ngầm dẫn xuống hệ thống hầm chứa phế thải của Đảo hoang Thanh Đa, cắt đứt hoàn toàn tầm quét của bầy drone tuần tra phía sau. Chiếc xe từ từ giảm tốc độ rồi dừng hẳn trong bóng tối tĩnh lặng của hầm ngầm.
Lâm "Dây Điện" buông rơi chiếc dao mổ titan xuống mặt bàn thép phát ra tiếng *keng* rệu rã. Ông thở dốc, cánh tay cơ khí trái buông thõng vô lực, rỉ ra những giọt dầu máy màu đen lẫn máu sinh học của chính ông.
Tuy nhiên, khi Lâm dùng gạc vô trùng lau sạch lớp dịch vàng nhạt và máu khô quanh vết mổ gáy của Hải để kiểm tra kết quả, gương mặt già nua của ông đột ngột tái nhợt dưới ánh đèn analog mờ ảo. Ông điều chỉnh thấu kính phóng đại đeo mắt, dán chặt ánh mắt vào sâu bên trong đốt sống cổ thứ ba của Hải.
"Sư phụ... có chuyện gì thế? Chẳng phải chúng ta đã cắt bỏ cầu chì tự hủy rồi sao?" Tèo Điện lo lắng hỏi khi nhìn thấy biểu cảm kinh hoàng của Lâm.
Lâm không trả lời. Ông run rẩy dùng chiếc kẹp vi mô gạt nhẹ lớp mô thịt bị bỏng sẹo sau gáy Hải. Bên dưới lớp vỏ nhựa của chip S-Link v2 vừa được giải phóng khỏi countdown tự hủy, một lớp bảo mật sinh học mạ vàng (lớp bảo mật sinh học mạ vàng) mỏng như màng nhện đã bám rễ sâu, đan cài chằng chịt và đồng hóa hoàn toàn với hệ thần kinh phế vị và tủy sống cổ của Hải, tỏa ra những luồng ánh sáng vàng nhạt mờ ảo rợn người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!