Nhạc nềnThunderclap

Gặp Lại Người Thầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới lòng đất sâu của Nghĩa địa Bình Khánh, mùi amoniac, sulfur và bụi thủy tinh độc hại từ những hố rác thải sinh học bốc lên nồng nặc, cào xé buồng phổi của những kẻ đang trốn chạy. Hải loạng choạng bước đi, chân trái kéo lê vô lực trên nền đất sình lầy nhớp nháp dầu máy. Vết thương đạn bắn sát ngực trái của anh lại rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng vải thô, lạnh ngắt dưới làn nước bẩn rỉ xuống từ trần hầm bê tông nứt nẻ.


*Tạch... tạch... tạch...*


Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải vẫn rên rỉ những tiếng tích tắc rệu rã. Bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong đang phải gồng mình điều hòa nhịp tim của anh ở mức ổn định 65 nhịp mỗi phút, chống lại sức nóng khủng khiếp đang tỏa ra từ chiếc chip S-Link v2 sau gáy. Countdown tự hủy của chip gáy chỉ còn lại vỏn vẹn sáu giờ. Chất dịch sinh học màu vàng nhạt rỉ ra từ vết bỏng hoen gỉ bám chặt vào đốt sống cổ ngày càng nhiều, mang theo mùi nhựa cháy khét lẹt dọc theo tủy sống, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn thùy chẩm của anh trong vài giờ tới.


"Lối này, Hải! Giữ hơi thở đều, đừng để nhịp tim vọt lên!" Vy khàn giọng nói, một tay cô dìu lấy bả vai săn chắc nhưng đang run rẩy của Hải, tay kia ôm chặt chiếc hộp đồng bọc chì chứa cuộn băng từ mật của Định. Gương mặt nữ nhà báo điều tra lấm lem bùn than chì cách nhiệt, bắp tay cô bỏng rát do những giọt mưa axit rò rỉ từ trên cao, nhưng đôi mắt sắc sảo dưới thấu kính áp tròng ghi hình lậu vẫn rực lên một sự kiên định phi thường.


Men theo đường ống xả thải khổng lồ chạy ngầm dưới lòng nghĩa địa, họ đẩy một cánh cửa thép rỉ sét đổ sập và bước vào không gian của một lò phản ứng sinh học bỏ hoang từ thập kỷ trước. Nơi đây tối tăm, ngột ngạt, chỉ có ánh sáng xanh nhạt của lân quang hóa chất hắt lên những bồn chứa kim loại khổng lồ bị ăn mòn.


Trong góc tối nhất của lò phản ứng, dưới ánh sáng leo lét của một chiếc đèn bão chạy bằng dầu hỏa cổ điển, một bóng người đang ngồi co quắp trên chiếc ghế sắt gỉ. Đó là Lâm "Dây Điện".


Người cựu kỹ sư phẫu thuật thần kinh của Sensory-Corp trông tàn tạ hơn rất nhiều so với lần cuối Hải gặp ông ở xưởng robot rác. Mái tóc muối tiêu rối bù bết mồ hôi, râu ria lởm chởm xám xịt. Chân trái của ông bị quấn băng gạc cáu bẩn, máu và dầu thủy tinh rò rỉ ra từ vết thương sâu hoắm—di chứng tàn khốc sau đợt truy sát phóng hỏa của tay sai gã Trương "Môi Giới". Cánh tay trái cơ khí của Lâm buông thõng vô lực, những sợi dây đồng hở ra ngoài rỉ sét, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia lửa điện yếu ớt rồi tắt lịm.


Nghe tiếng động, Lâm giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt ông đục ngầu, hằn lên những tia máu đỏ vì kiệt sức và phẫn uất. Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt liệt nửa bên trái vĩnh viễn của Hải và vệt máu rỉ ra từ gáy anh, Lâm gầm lên một tiếng khàn đặc qua bộ lọc âm thanh bị hỏng ở cổ họng:


"Cút đi! Tao đã bảo là tao không muốn dính dáng gì đến một kẻ trốn nã toàn thành như mày nữa! Xưởng của tao đã bị thiêu rụi, tao đã mất tất cả rồi!"


Lâm dùng cánh tay phải sinh học còn lại đẩy mạnh vào ngực Hải, cố gắng đuổi anh ra ngoài màn đêm tối tăm. Lực đẩy khiến vết thương ngực trái của Hải nhói lên dữ dội. Anh loạng choạng lùi lại, suýt ngã xuống vũng nước bẩn dưới sàn. Chiếc máy kích tim đeo ngực rú lên một tiếng *tít* dài cảnh báo nhịp tim đang vọt lên 110 bpm.


"Chú Lâm..." Hải khào khào nghẹn giọng qua quai hàm cứng đờ của vết liệt cơ mặt. "Mẹ tôi... bà ấy đang cận tử tại chùa cổ. Và tôi... tôi không còn nhiều thời gian nữa. Chiếc chip gáy này đang tự hủy."


"Đó là việc của mày!" Lâm cay độc hét lên, đôi vai ông run bần bật. "Mày có biết lũ đặc nhiệm Cyber-Ops của Thượng úy Mỹ đã săn lùng tao thế nào không? Chúng đã bẻ gãy khớp chân trái của tao, chúng muốn thiêu sống tao trong căn hầm đó! Tao không thể phẫu thuật được nữa! Nhìn cánh tay trái của tao đi! Nó là phế liệu rồi!"


Hải nhìn chằm chằm vào cánh tay cơ khí đang liệt nhẹ của Lâm. Một sự im lặng lạnh lẽo bao trùm gian hầm lò phản ứng. Đột ngột, Hải bước tới chiếc bàn gỗ mục nát bên cạnh, nơi đặt một vài dụng cụ cơ khí rỉ sét. Anh chộp lấy chiếc kìm cắt cáp bằng thép đặc, đưa lên sát gáy mình.


"Nếu chú không mổ... tôi sẽ tự giật chiếc chip này ra," Hải lạnh lùng nói, ánh mắt trái đang mờ tịt do xuất huyết võng mạc rực lên một quyết tâm điên rồ. Anh đặt mũi kìm vào sát vùng da cổ đang rỉ dịch sinh học màu vàng nhạt.


"Thằng ranh con điên khùng!" Lâm lao tới, dùng bàn tay phải đánh mạnh vào cổ tay Hải, hất văng chiếc kìm xuống đất phát ra tiếng *coong* chói tai. "Mày muốn tự sát à? Giao thức tự hủy dữ liệu của dòng S-Link v2 đã chạy đến những phút cuối cùng. Mày chỉ cần cắt lệch một sợi dây thần kinh phế vị, hoặc làm đoản mạch lớp mạ vàng bảo mật, dòng điện hai trăm hai mươi vôn từ chip sẽ lập tức phóng thẳng vào thùy chẩm, nướng chín não bộ của mày trong vòng một phần mười giây!"


"Tôi không sợ chết," Hải quỳ sụp xuống nền đất sình lầy trước mặt Lâm. Từ trong túi áo khoác gió sờn rách, anh run rẩy rút ra lọ dung dịch Vagus-Calm tự chế của Cô Sáu "Thuốc"—lọ thuốc được mua bằng chính những giọt máu của anh trong ca thuê xác đêm. "Nhưng tôi phải sống để cứu mẹ. Chú Lâm, đây là thuốc của mẹ tôi. Tôi đã đoạt được nó. Tôi không thể bỏ cuộc ở đây."


Lâm nhìn lọ thuốc thảo dược trong tay Hải, khóe mắt ông giật giật. Sự kiên cường đến ngu ngốc của chàng trai 24 tuổi trước mặt chạm vào một góc khuất mềm yếu nhất trong lòng người thầy già cay độc.


Vy bước lên một bước, đặt chiếc hộp đồng bọc chì lên chiếc bàn gỉ sét. Ren đồng rít lên một tiếng khô khốc khi cô vặn mở nắp hộp, lấy ra cuộn băng từ analog bọc chì của Định.


"Ông Lâm, hãy nhìn cái này đi," Vy nói, giọng cô run lên nhưng đầy sức nặng. "Đây là cuộn băng từ của Trần Văn Định. Học trò cũ của ông. Người đã mất tích ba năm trước."


Lâm khựng lại như bị sét đánh. Cái tên "Trần Văn Định" vang lên trong không gian vô trùng của hầm ngầm như một mỏ neo ký ức tàn khốc. Ông run rẩy đưa bàn tay phải cầm lấy cuộn băng từ, mắt dán chặt vào biểu tượng hình con mắt bị gạch chéo khắc chìm trên nhãn băng.


"Định... Nó còn sống không?" Lâm thều thào hỏi.


"Anh ấy đã chết," Vy nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe dưới làn sương hóa chất. "Nhưng trước khi chết, Định đã ghi âm lại cuộc đối thoại này. Trịnh Thế Anh... gã ứng viên Thị trưởng quyền lực đó đã thuê xác Hải và Định để thực hiện các vụ ám sát chính trị. Dự án 'Xác Không Hồn' thực chất là một kế hoạch thu hoạch xác sống quy mô lớn để chuyển giao ý thức cho giới siêu giàu khi họ già đi. Định đã bị tiêu hủy vì biết quá nhiều. Và giờ, chúng đang muốn tiêu hủy cả Hải để bịt đầu mối."


Vy nhấn nút phát trên chiếc máy ghi âm Nagra IV-S bọc chì mà cô mang theo. Giọng nói trầm ấm nhưng đầy hoảng loạn của Định vang lên qua dải loa analog rè rè, hòa cùng giọng nói lạnh lùng, tàn bạo của Trịnh Thế Anh khi ra lệnh mưu sát Thượng nghị sĩ.


*"Ông Trương, hãy chọn vật chủ Hải. Mã gen của nó tương thích chín mươi tám phẩy năm phần trăm. Sau ca mổ, kích hoạt lệnh tự hủy. Không để lại bất kỳ dấu vết nào của Định và Hải..."*


Tiếng băng từ chạy *xoẹt... xoẹt...* rồi tắt lịm.


Lâm "Dây Điện" đứng chết lặng. Những thớ cơ trên khuôn mặt già nua của ông co rút dữ dội. Sự thật tàn bạo bóp nghẹt lồng ngực ông. Người học trò xuất sắc nhất mà ông luôn tìm kiếm suốt ba năm qua, hóa ra đã bị biến thành một cái vỏ rỗng và bị tiêu hủy như một đống phế liệu công nghệ. Và giờ đây, Hải—đứa trẻ nghèo khổ của Tầng Gầm Bình Đông—đang đi trên chính vết xe đổ đẫm máu đó.


"Lũ khốn kiếp..." Lâm nghiến răng, khớp tay cơ khí của ông rít lên những tiếng kèn kẹt điện từ đầy phẫn nộ. "Chúng coi thể xác con người chúng ta chỉ là những món hàng cho thuê sao?"


Lâm ngước nhìn Hải, ánh mắt ông không còn sự cay độc lạnh lùng, chỉ còn lại một ý chí phản kháng rực cháy của một kỹ sư phản tỉnh.


"Mày đứng dậy cho tao, Hải!" Lâm hét lớn, bàn tay phải nắm chặt lấy vai Hải kéo anh đứng dậy. "Tao sẽ mổ cho mày. Tao sẽ bẻ gãy chiếc chip tự hủy này của tập đoàn!"


"Nhưng cánh tay trái của chú..." Hải nhìn cánh tay cơ khí đang liệt của Lâm.


"Để tao giải quyết," Lâm gầm lên.


Ông bước tới chiếc tủ điện cũ bên vách hầm, giật phăng lớp vỏ bảo vệ, để lộ hai sợi dây cáp điện thô nối trực tiếp với nguồn điện sinh học của lò phản ứng. Lâm dùng bàn tay phải quấn chặt hai sợi dây đồng trần quanh khớp nối bả vai cơ khí trái của mình.


"Chú Lâm! Đừng!" Vy hét lên kinh hoàng.


"Câm miệng!" Lâm nghiến răng quát.


Ông kích hoạt dòng điện sinh học từ tim mình, truyền trực tiếp xung điện cao áp vào cánh tay cơ khí trái.


*Xẹt! Xẹt! Đoành!*


Những tia lửa điện xanh biếc bắn ra xối xả, bốc lên một làn khói khét lẹt từ các khớp nối kim loại. Cơ thể Lâm giật mạnh, co quắp dữ dội dưới sức ép của dòng điện. Gương mặt ông vặn vẹo vì đau đớn tột cùng, nhưng tiếng bánh răng cơ học rỉ sét bắt đầu chuyển động trở lại: *kèn kẹt... kèn kẹt...* Cánh tay trái cơ khí của Lâm rít lên, các ngón tay bằng thép từ từ co duỗi theo điều khiển của hệ thần kinh trung ương.


Lâm thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán, nhưng ông cười điên dại: "Nó chạy rồi. Nó vẫn chạy được!"


Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì màn hình định vị cầm tay của Vy đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ dồn dập. Tiếng rít tần số cao của radar tầm xa dội thẳng vào tai trái Hải đau buốt.


"Ông Lâm! Thượng úy Mỹ đã phát hiện ra dải sóng khởi động điện của lò phản ứng!" Vy hốt hoảng hét lên. "Lực lượng Cyber-Ops đang điều động đặc nhiệm bao vây khu vực này! Chúng ta chỉ có chưa đầy ba mươi giây trước khi bị định vị hoàn toàn!"


Lâm giật phăng hai sợi dây điện ra khỏi vai, ánh mắt ông đanh lại đầy quyết đoán:


"Chúng ta không thể phẫu thuật ở đây. Thiết bị mổ vi mô cần dòng điện cao tần, và Mỹ sẽ khóa mục tiêu vào thùy chẩm của mày ngay khi tao đặt mũi dao xuống. Chỉ có một nơi duy nhất có thể che chắn hoàn toàn dải sóng mổ: chiếc Xe tải bọc chì di động dưới hầm lò phản ứng!"


Lâm dẫn đầu, bước đi khập khiễng bằng chân trái bị thương nhưng tốc độ cực nhanh. Hải và Vy bám sát phía sau, luồn qua những đường ống dẫn dầu rỉ sét sâu xuống tầng hầm tối tăm của lò phản ứng.


Tại góc tối nhất của hầm ngầm, một chiếc xe tải container 18 bánh khổng lồ hiện ra dưới ánh đèn bão. Lớp vỏ ngoài của thùng container được gia cố bằng những Tấm lá chắn hợp kim chì-đồng thô dày cộp, hoen gỉ và bám đầy muội than. Đây là phòng thí nghiệm di động bảo mật tối cao mà Lâm đã bí mật chế tạo suốt nhiều năm qua để trốn tránh sự giám sát của AI "Mắt Trời".


Lâm dùng tay cơ khí đập mạnh vào chốt cửa vật lý của cabin xe, mở toang cánh cửa thép dày.


"Vy! Cô cầm lái!" Lâm ra lệnh, ném chiếc chìa khóa cơ học bằng đồng cho nữ nhà báo. "Lao thẳng ra đường cao tốc ngoại ô! Chạy thật nhanh và không được dừng lại dù có chuyện gì xảy ra!"


Vy chộp lấy chìa khóa, nhanh nhẹn nhảy lên ghế lái, khởi động động cơ hybrid của chiếc xe tải. Tiếng động cơ diesel-điện gầm rú dồn dập, rung chuyển toàn bộ vách hầm bê tông.


Hải loạng choạng leo vào khoang container phía sau cùng Lâm. Bên trong khoang xe chật hẹp, ngột ngạt bốc mùi dầu máy và hóa chất sát trùng. Lâm đóng sập cánh cửa thép bọc chì dày 10cm lại, khóa chặt chốt ren đồng vật lý. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh sáng xanh lạnh nhạt từ chiếc đèn mổ analog chạy bằng pin thạch anh Quartz-Core rọi thẳng xuống chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Chiếc xe tải 18 bánh rùng mình dữ dội, Vy nhấn ga tối đa, tông vỡ bức tường gạch cũ nát của hầm lò phản ứng, lao thẳng ra ngoài đường cao tốc ngoại ô Tân Sài Gòn dưới cơn mưa axit gào thét.


Bên trong khoang container rung lắc điên cuồng, Lâm "Dây Điện" khóa chặt Hải vào khung giữ cơ học của bàn mổ. Ông nâng bộ dụng cụ phẫu thuật vi mô bằng titan cổ điển lên, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào vết mổ gáy đang rỉ dịch sinh học của Hải. Countdown tự hủy trên võng mạc mắt trái của Hải nhấp nháy con số: *05:12:04*.


"Nằm im, thằng ranh!" Lâm gầm lên giữa tiếng động cơ xe gầm rú. "Ca phẫu thuật tử thần của mày bắt đầu rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!