Nghĩa Địa Công Nghệ
Chiếc xuồng vỏ lãi của Ba Lưới rẽ nước lướt đi trong màn sương mù hóa chất dày đặc của Kênh Tẻ, đưa Hải và Vy cập vào bờ rìa hoang phế của Nghĩa địa Bình Khánh. Tiếng động cơ phản lực nước dã chiến lịm dần rồi tắt hẳn, trả lại sự im lặng chết chóc cho vùng đất hoang ngoại ô.
Hải loạng choạng bước xuống sình lầy, chân trái kéo lê vô lực do di chứng liệt cơ đùi vẫn chưa hề thuyên giảm. Vết thương đạn bắn sát ngực trái của anh thắt lại đầy nhức nhối, băng vải thô bên trong áo gió đã sũng nước mưa axit rỉ ra những vệt máu tươi loãng nhạt. Mỗi bước đi của Hải đều kèm theo tiếng kêu kẹt kẹt rệu rã của bộ lò xo đồng Thụy Sĩ bên trong chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo ngực. Thiết bị thô sơ này đang tích tắc chạy ở nhịp 65 bpm nhờ viên pin thạch anh thô Quartz-Core, giữ cho nhịp tim anh không vượt quá giới hạn nguy hiểm dưới sức nóng âm ỉ của chiếc chip tự hủy sau gáy.
"Mày ổn không, Hải?" Vy bước theo sau, vội vàng đỡ lấy cánh tay phải bỏng rộp của anh. Đôi mắt sắc sảo của nữ nhà báo điều tra nhấp nháy ánh sáng từ chiếc kính áp tròng ghi hình lậu bên mắt phải, gương mặt cô tái nhợt dưới làn mưa axit lất phất.
Hải không đáp, nửa khuôn mặt bên trái phẳng lì, đờ đẫn hoàn toàn do vết liệt cơ mặt vĩnh viễn của Hoại tử cấp 2. Anh chỉ nhắm chặt mắt phải để bảo vệ tầm nhìn, dồn toàn bộ tiêu cự của mắt trái đang mù tạm thời và xuất huyết võng mạc về phía bức tường bê tông cao bốn mét phía trước. Trên đỉnh tường, những sợi dây kẽm gai phóng điện xung cực mạnh đang rít lên những tiếng kèn kẹt điện từ.
"Lối này," Hải khào khào nghẹn giọng qua quai hàm cứng đờ. Anh lợi dụng cấu trúc chằng chịt của một đường ống dẫn dầu rỉ sét chạy dọc bờ tường, dùng bàn tay phải còn chút xúc giác bám chặt lấy gờ sắt, lấy đà đu người nhảy qua mảng bê tông vỡ nứt. Kỹ năng Parkour Tầng Gầm của anh dù bị hạn chế bởi chân trái tàn tật vẫn đủ nhanh nhẹn để đưa cả hai vượt qua hàng rào bảo vệ mà không chạm vào lưới điện.
Họ tiếp đất bên trong khuôn viên Nghĩa địa Bình Khánh. Trước mắt họ, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra dưới ánh đèn neon xa xăm của Tháp Thượng Đỉnh. Bình Khánh không chỉ là một bãi rác điện tử; đây là nấm mồ tập thể của hàng vạn diễn viên cảm giác bị đào thải. Những đống phế liệu khổng lồ chứa đầy vỏ chip S-Link gỉ sét, những cánh tay cơ khí rách nát hở dây đồng, và cả những thi thể khô héo của những xác thuê bị hoại tử não vứt bỏ lén lút dọc các hố rác. Không khí sực mùi amoniac, sulfur và thứ bụi thủy tinh lấp lánh như kim tuyến độc hại bay lơ lửng trong gió, bám vào phổi gây ra những cơn ho sặc sụa.
Vy khẽ rên rỉ, đưa tay che miệng để ngăn cơn ho bỏng rát. Một giọt mưa axit rò rỉ qua tán cây sake rách nát rơi trúng bắp tay cô, để lại một vết bỏng đỏ tấy đau đớn. Hải nhanh như cắt kéo cô nép vào bóng tối của một container phế liệu bọc chì dày.
"Đeo kính vào," Hải thì thầm, đưa cho cô chiếc Kính lọc ánh sáng phân cực chống lóa. Bản thân anh cũng đeo một chiếc sát thái dương. "Bầy drone tuần tra 'Thợ Săn 01' của Thượng úy Mỹ hoạt động theo thuật toán phản xạ ánh sáng và quét nhiệt. Chúng ta phải bôi bùn ngụy trang."
Hải cúi xuống, vục bàn tay vào vũng bùn thải đen ngòm chứa bột than chì dưới chân container. Anh lạnh lùng bôi đều lớp bùn nguội cách nhiệt lên vùng cổ gáy rỉ máu, mặt và bắp tay trần của mình, rồi áp hai bàn tay bùn lên kính lọc và áo khoác da của Vy. Kỹ thuật ẩn nấp chống camera quét nhiệt này là bài học sinh tồn duy nhất giúp họ triệt tiêu bức xạ nhiệt cơ thể trước hệ thống cảm biến đa phổ của cảnh sát.
*U-u-u...*
Tiếng rít trầm đục của động cơ cánh quạt đột ngột dội xuống từ trên không trung. Hải lập tức đè Vy nằm rạp xuống đống phế liệu chì. Qua thấu kính phân cực, Hải nhìn thấy một đĩa bay màu đen nhám đường kính một mét đang chậm rãi lướt qua màn mưa axit—Thợ Săn 01. Khẩu súng xung điện liên thanh dưới bụng nó xoay tròn, rà một luồng laser đỏ rực rỡ sát sườn container nơi hai người đang nép mình.
Luồng laser đỏ chỉ cách gáy Hải vài centimet, quét qua lớp bạt chì quấn quanh chip S-Link v2. Gáy anh râm ran nóng rát, dịch sinh học màu vàng nhạt bắt đầu rỉ ra từ vết bỏng hoen gỉ bám chặt vào đốt sống cổ. Hải nghiến chặt răng, nín thở sâu để hạ nhịp tim xuống dưới 60 bpm nhằm làm giảm nhiệt lượng tỏa ra của chip gáy lậu.
Bất ngờ, Vy vô tình dẫm phải một tấm tôn rỉ sét ẩn dưới lớp bùn thải.
*Rắc!*
Tiếng động vật lý khô khốc vang lên giữa tiếng mưa rơi.
Drone Thợ Săn 01 lập tức dừng chuyển động tuần tra. Thấu kính camera đa phổ của nó quay ngoắt một góc chín mươi độ, khóa chặt mục tiêu vào vị trí phát ra âm thanh. Tiếng nạp đạn xung điện kèn kẹt vang lên lạnh lùng.
Hải biết cảm biến âm thanh của drone cực kỳ nhạy bén. Anh nhặt một viên pin lithium phế thải dưới đất, định ném ra xa để đánh lạc hướng. Nhưng anh khựng lại—thuật toán của drone Thợ Săn thế hệ mới sẽ lập tức tính toán quỹ đạo bay của vật thể và định vị ngược lại vị trí ném. Thử nghiệm này quá mạo hiểm.
"Nhảy xuống!" Hải hét lên một tiếng khàn đặc.
Anh ôm chặt lấy Vy, dùng hết sức bình sinh của chân phải đạp mạnh, kéo cả hai nhảy thẳng xuống một hố rác sâu chứa đầy vỏ chì phế thải ngay bên cạnh.
*Rầm!*
Lớp vỏ chì dày móp méo hấp thụ hoàn toàn lực va đập, tạo thành một lồng Faraday tự nhiên cách ly 100% mọi bức xạ điện từ và sóng quét nhiệt. Luồng laser đỏ của Thợ Săn 01 quét đi quét lại trên miệng hố rác vài lần, thấu kính của nó bị khúc xạ hoàn toàn bởi màng phân cực trên kính lọc của Hải để lại điểm mù quang học. Không phát hiện ra dấu hiệu sinh học hay nguồn nhiệt chuyển động, chiếc drone rít lên một tiếng điện tử rồi chậm rãi bay đi về phía triền đồi hoang.
Vy thở dốc trong hố rác tối tăm, cánh tay bị bỏng mưa axit rát buốt, nhưng đôi mắt cô rực lên sự thán phục khi nhìn Hải. Hải loạng choạng gượng dậy, vết thương ngực trái lại rỉ máu thấm đẫm băng vải thô. Anh đưa tay sờ lên gáy, countdown tự hủy của chip S-Link v2 chỉ còn lại vỏn vẹn sáu giờ, dịch sinh học màu vàng nhạt rỉ ra ngày càng nhiều bốc mùi khét nhẹ.
"Chúng ta phải tìm thấy Lâm trước khi chip gáy thiêu rụi não tao," Hải khàn giọng nói, bước đi khập khiễng sâu xuống đáy hố rác thải công nghệ.
Vy bám theo anh, dùng thấu kính áp tròng quét sâu vào đống đổ nát. Dưới đáy hố rác khổng lồ chứa đầy vỏ chip cháy sém đen kịt, ánh sáng xanh nhạt của lân quang hóa chất hắt lên một vật thể hình người nằm co quắp.
Hải dừng bước, tim anh thắt lại một nhịp dồn dập. Anh quỳ xuống, dùng bàn tay phải gạt đi lớp vỏ chip cháy sém phủ trên thi thể một diễn viên cảm giác mới bị vứt bỏ lén lút. Trên vùng da cổ gáy đã xơ cứng hoại tử của tử thi, một vệt sẹo mổ cấy ghép đặc trưng mạ vàng hiện ra rõ mồn một dưới ánh sáng phân cực.
Hải run rẩy miết ngón tay lên vệt sẹo mổ. Những ký tự mã số dự án được khắc chìm bằng laser sinh học trên vỏ chip lộ ra, trùng khớp hoàn toàn với mã số dự án 'Xác Không Hồn' đang găm sâu sau gáy anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!