Vết Bỏng Thần Kinh
Cơn mưa axit của Tân Sài Gòn 2088 trút xuống con hẻm tối ngập nước thải của quận Bình Tân, rít lên từng hồi ghê rợn khi chạm vào những tấm tôn gỉ sét. Thứ nước mưa độc hại, sặc sùi mùi lưu huỳnh và chất thải công nghiệp hóa học, đổ ập lên cơ thể đang quỳ gục của Hải. Những giọt nước rát buốt xộc thẳng vào vết thương hở sát ngực trái của anh, sủi bọt trắng xóa và rỉ ra những vệt máu tươi loãng nhạt hòa vào dòng nước đen ngòm dưới chân.
Nhưng nỗi đau ở ngực chẳng là gì so với cơn thiêu đốt đang bùng phát từ sau gáy. Chiếc chip kết nối thần kinh lậu thế hệ cũ S-Link v2 găm sâu vào đốt sống cổ của Hải đang rực sáng một sắc đỏ ma quái, tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng lên tới hơn bốn mươi độ C. Lớp vỏ nhựa bảo vệ của chip đã nóng chảy hoàn toàn, bám chặt vào da thịt và các bao myelin thần kinh phế vị, rỉ ra thứ dịch sinh học màu vàng nhạt bốc mùi khét lẹt của nhựa cháy và protein bị nung nóng. Giao thức tự hủy dữ liệu của tập đoàn Sensory-Corp đã được kích hoạt lậu, bắt đầu đếm ngược tàn nhẫn để thiêu rụi thùy chẩm của anh.
"Hải! Tỉnh lại đi Hải! Anh không được nhắm mắt!"
Tiếng Vy hét lên bên tai phải của Hải, méo mó và mờ nhạt qua màn mưa xối xả. Cô phóng viên điều tra độc lập ướt sũng nước mưa, đôi bàn tay bám đầy muội than đen kịt đang điên cuồng bóp chặt lấy bả vai anh, cố gắng kéo cơ thể gầy gò nhưng săn chắc của anh dậy khỏi vũng nước bẩn.
Hải cố gắng phản hồi, nhưng nửa khuôn mặt bên trái của anh phẳng lì, đờ đẫn hoàn toàn không thể cử động. Di chứng liệt cơ mặt trái của Hoại tử cấp 2 đã khóa chặt quai hàm anh, biến một bên mặt anh thành một chiếc mặt nạ vô hồn, lạnh lùng và tàn tạ. Bên tai trái của anh lúc này không còn nghe thấy tiếng mưa gào rú, chỉ có tiếng rít điện từ tần số cao gầm thét liên tục như một bầy ong sắt đang điên cuồng cào xé thùy thái dương. Mắt trái của anh mù tịt, võng mạc xuất huyết rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm chảy dài xuống má, nhấp nháy những dải đèn LED đỏ sẫm báo lỗi hệ thống mờ ảo.
*Tạch... tạch... tạch...*
Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải rên rỉ rệu rã. Bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong lồng ngực anh co bóp dồn dập ở mức 120 nhịp mỗi phút, rò rỉ một lượng axit chì nhẹ gây ra vết bỏng sâu hoen gỉ râm ran dọc theo xương sườn. Chiếc máy thô sơ này là lá chắn bảo mạng duy nhất, phát ra dòng điện analog tần số thấp để giữ cho nhịp tim anh không vượt quá ngưỡng chết người 140 bpm dưới sức nóng tàn phá của chiếc chip tự hủy.
"Kiệt! Nghe rõ không Kiệt? Hải sắp không chịu nổi rồi! Chip gáy của anh ấy đang tự hủy!" Vy điên cuồng hét vào chiếc bộ đàm analog dải sóng ngắn cầm tay, giọng cô run lên bần bật vì hoảng sợ và bế tắc.
Từ đầu dây bên kia, tiếng Kiệt "Băng Từ" vang lên giữa những dải âm nhiễu rè rè dồn dập: "Đưa nó về container của tao ngay! Tao đã mở sẵn cửa van ngầm dưới cầu sắt! Đừng dùng bất kỳ thiết bị số nào để liên lạc, Thượng úy Mỹ đang quét toàn bộ quận này đấy!"
Vy nghiến răng, dùng hết sức bình sinh xốc nách Hải dưới cánh tay phải bị bỏng rộp nặng nề của anh—hậu quả của khẩu súng EMP tự chế bị nóng chảy lúc thoát khỏi trạm máy chủ phụ Bình Tân. Hải loạng choạng bước đi khập khiễng, chân trái hoàn toàn mất xúc giác sinh học kéo lê vô lực trên mặt đường nhựa bong tróc. Đầu óc anh quay cuồng, ý thức gốc bị đẩy xuống vùng tối thẳm sâu, nhưng lời hứa cứu người mẹ bệnh tật—bà Nguyễn Thị Mai—đang nằm hôn mê sâu tại Chùa cổ Bình Đông như một sợi xích vô hình kéo anh trở lại thực tại.
*Mình phải sống. Mẹ vẫn đang đợi thuốc.* Hải tự nhủ trong cơn loạn thần mộng mị, hàm răng cắn chặt đến rỉ máu.
Sau mười phút rượt đuổi nghẹt thở dưới bóng tối của các ngõ hẻm nghèo ngập nước thải, Vy dìu Hải chui qua nắp hầm rỉ sét, trượt xuống đường cống ngầm ẩm ướt dẫn thẳng vào bãi rác điện tử dưới chân cầu sắt Bình Đông. Cánh cửa thép dày của chiếc container bọc chì mở ra một khe nhỏ, rọi ra thứ ánh sáng vàng ấm áp của bóng đèn chân không. Kiệt "Băng Từ" thò đầu ra, nhanh như cắt kéo cả hai vào trong rồi dập mạnh cửa van, khóa chặt các chốt ren đồng vật lý.
Bên trong container bọc chì, bầu không khí ngột ngạt sực mùi cồn y tế, dầu máy bôi trơn và mùi nhựa thông cháy từ những mối hàn dã chiến. Kiệt đẩy Hải nằm xuống chiếc giường lò xo rỉ sét ở góc phòng. Những tủ máy tính analog chạy bóng chân không rít lên những tiếng ro ro đều đặn, những dải băng từ cuộn tròn chậm rãi xoay trên chiếc máy ghi âm Nagra IV-S bọc chì chống nhiễu.
"Khốn kiếp, vết bỏng gáy của nó sâu quá, rỉ hết dịch sinh học rồi!" Kiệt kinh hãi kêu lên khi nhìn thấy vùng cổ sau gáy Hải. Lớp da quanh chiếc chip S-Link v2 đỏ rực rực, phồng rộp và rách miệng do nhiệt độ chip quá cao.
Kiệt lập tức chộp lấy chiếc jack cắm chuyển đổi giao thức analog-to-digital tự chế của Lâm, cắm một đầu vào cổng phụ của máy ghi âm cổ, đầu còn lại cắm thẳng vào cổng phụ của chiếc chip gáy đang bốc khói của Hải.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Một luồng xung điện thô bạo dội thẳng vào thùy thái dương của Hải, khiến toàn thân anh co giật mạnh trên giường lò xo. Hải trợn trừng con mắt phải duy nhất còn nhìn thấy, miệng khào khào những tiếng vô nghĩa. Nhưng phương pháp dã chiến này đã có hiệu quả tức thì. Chiếc máy ghi âm Nagra hoạt động như một bể chứa điện dung thô, hút bớt dòng điện quá tải từ chip tự hủy truyền xuống, làm giảm nhiệt độ vùng gáy Hải từ 42 độ xuống còn 39 độ.
"Tao đang dùng máy Nagra để xả bớt xung điện tự hủy số hóa của nó," Kiệt vừa nói vừa điên cuồng vặn núm điều chỉnh tần số trên bảng máy tính bán dẫn. "Nhưng đây chỉ là giải pháp tình thế! Giao thức tự hủy này được lập trình trực tiếp vào lõi phần cứng của Sensory-Corp. Nó đang đếm ngược thiêu rụi thùy chẩm của thằng Hải. Chúng ta chỉ có tối đa mười hai giờ trước khi não nó biến thành một đống phế liệu hoại tử!"
"Có cách nào bẻ khóa phần mềm để dừng nó lại không?" Vy hoảng hốt hỏi, tay cô run rẩy bóc lớp băng gạc thấm máu trên ngực Hải để kiểm tra vết thương.
"Không thể!" Kiệt đập mạnh tay xuống bàn phím cơ khí phát ra tiếng lạch cạch khô khốc. "Tao vừa thử dùng thuật toán bẻ khóa lậu để can thiệp vào tường lửa của Sensory-Cloud, nhưng lập tức bị mã độc bảo mật của tập đoàn dội ngược suýt nữa làm nổ tung thùy trán của Hải ngay tại chỗ. Công nghệ số hóa của chúng ta không đủ trình độ để đấu với siêu máy chủ trung tâm của Trịnh Thế Anh. Chỉ có Lâm 'Dây Điện' mới có thể phẫu thuật tháo gỡ chiếc chip mạ vàng này vật lý ra khỏi tủy sống cổ của nó!"
Hải nằm bất động, cảm giác đau đớn như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tế bào não vẫn liên tục cào xé lý trí anh. Nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái chết, phản xạ sinh tồn của một sát thủ chuyên nghiệp—dư chấn ký ức của sát thủ "X" còn sót lại trong thùy thái dương—bất ngờ giật dây hệ thần kinh của anh.
Hải đưa bàn tay phải bỏng rộp nặng nề lên, ra hiệu cho Vy tránh ra. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở, bắt đầu nín thở sâu và tập trung toàn bộ ý chí vào tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc máy kích tim đeo trước ngực.
*Tạch... tạch... tạch...*
Anh chủ động nén nhịp tim của mình xuống mức tối thiểu, từ 120 bpm hạ dần xuống còn 65 bpm. Hải biết rằng chip kết nối thần kinh hoạt động bằng cách trích xuất dòng điện sinh học từ tủy sống và nhịp tim của vật chủ. Khi anh chủ động giảm nhịp tim và lưu lượng máu lên não, tốc độ tỏa nhiệt của chip S-Link v2 lập tức chậm lại, kéo dài thời gian đếm ngược của countdown tự hủy thêm vài giờ quý giá. Đây là một kỹ thuật bẫy cảm giác cực kỳ nguy hiểm, đòi hỏi ý chí chịu đựng đau đớn tột cùng để không rơi vào trạng thái chết lâm sàng thực sự.
"Kiệt..." Hải khào khào nghẹn giọng qua quai hàm trái bị đơ cứng. "Dò... dò sóng ngắn của Lâm... đi..."
Kiệt khựng lại, nhìn Hải đầy kinh ngạc trước sự điềm tĩnh chiến thuật của anh trong cơn hoại tử thần kinh. "Đúng thế! Lâm 'Dây Điện' luôn đeo một cánh tay cơ khí trái chạy bằng dòng điện sinh học của tim gã. Cánh tay đó phát ra một dải sóng vô tuyến cực ngắn dải tần 433MHz để duy trì hoạt động cho các khớp nối thủy lực. Nếu gã còn sống, tao có thể quét được dải sóng đó!"
Kiệt lập tức quay sang chiếc đài radio bán dẫn Zenith Trans-Oceanic cổ điển chạy bằng pin đại. Gã đeo chiếc tai nghe chụp đầu cỡ lớn của phi công, hai tay điên cuồng xoay núm đồng chỉnh dải tần số sóng ngắn. Không gian bên trong container bọc chì chìm vào sự tĩnh lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng tích tắc cơ học đều đặn của máy kích tim đeo ngực Hải và tiếng rè rè, rít rít của sóng vô tuyến không gian.
Vy quỳ bên cạnh giường, dùng một miếng gạc tẩm dung dịch sát trùng thô sơ để lau sạch vết dịch vàng rỉ ra từ gáy Hải. Nhìn thấy vết bỏng sâu hoen gỉ sau gáy anh bám chặt vào đốt sống cổ, nước mắt cô không ngừng rơi xuống, hòa vào vết máu khô trên ngực anh.
"Cố lên Hải... Anh Định đã hy sinh rồi, anh không được bỏ cuộc..." Vy thì thầm, giọng cô nghẹn lại.
Sau năm phút dò quét ròng rã, chiếc đài bán dẫn Zenith đột ngột phát ra một tiếng rít tần số cao đặc trưng, theo sau là những tiếng bíp... bíp... bíp... cơ học đứt quãng đều đặn.
Kiệt trợn tròn mắt dưới cặp kính cận dày cộm. Gã nhảy dựng lên khỏi ghế, hét lớn: "Tìm thấy rồi! Tín hiệu sóng ngắn dải tần 433MHz phát ra từ cánh tay cơ khí của Lâm! Gã vẫn còn sống!"
"Gã đang ở đâu?" Vy hỏi dồn dập.
Kiệt điên cuồng đối chiếu dải sóng với bản đồ địa hình cổ vẽ bằng mực dầu treo trên vách container. Gã dùng bút chì vạch một đường chéo dài, điểm giao nhau dừng lại ở một vùng tối đen nằm sát ranh giới ngoại ô thành phố.
"Tọa độ phát sóng nằm ở Nghĩa địa Bình Khánh!" Kiệt khàn giọng thông báo, sắc mặt gã đột ngột trở nên trắng bợt. "Đó là bãi chôn lấp hàng vạn thiết bị cấy ghép hỏng và xác diễn viên cảm giác của Sensory-Corp. Vùng cấm độc hại đầy rẫy bụi thủy tinh và thợ săn tự động!"
Nhưng niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt bởi một tiếng rít chói tai khác phát ra từ màn hình CRT lồi của máy tính analog.
Trên màn hình, những dải sóng phân tích dữ liệu của cảnh sát mạng Cyber-Ops bắt đầu nhấp nháy đỏ rực rỡ, đè chồng lên dải tần số sóng ngắn của Lâm.
"Khốn kiếp!" Kiệt gầm lên, tay gõ liên tục lên bàn phím. "Thượng úy Mỹ của Cyber-Ops đang sử dụng hệ thống máy quét tầm xa siêu tần số để dò quét toàn bộ dải sóng ngắn của quận này! Tín hiệu của Lâm quá mạnh, thiết bị của cô ta đã dò trúng tọa độ Nghĩa địa Bình Khánh rồi!"
Vy nhìn Hải, đôi mắt cô rực lên sự kiên định xen lẫn lo âu tột cùng. "Đội đặc nhiệm của Phong và Cyber-Ops sẽ ập đến đó trước chúng ta nếu chúng ta không hành động ngay lập tức!"
Hải cố gắng gượng dậy, nửa thân người bên trái liệt cơ kéo lê vô lực, vết bỏng sâu sau gáy râm ran nóng rát như muốn thiêu rụi thùy chẩm. Nhưng con mắt phải của anh vẫn rực sáng ánh nhìn sắc lạnh, khóa chặt vào tọa độ Nghĩa địa Bình Khánh trên bản đồ.
Trận chiến giật lại mạng sống từ tay thần chết và tập đoàn Sensory-Corp đã chính thức bước vào cuộc chạy đua đẫm máu với thời gian.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!