Chạy Đua Với Thời Gian
Tiếng rầm nặng nề của cánh cửa thép bọc chì đóng sập dội vang khắp không gian vô trùng của Trạm máy chủ phụ Bình Tân, cắt đứt hoàn toàn luồng khí nitơ lạnh buốt từ hành lang phía ngoài. Trong tích tắc, hệ thống chiếu sáng màu trắng tuyết của căn phòng vụt tắt, thay thế bằng những dải đèn báo động đỏ rực nhấp nháy liên tục dọc theo các tủ siêu máy chủ khổng lồ. Ánh sáng đỏ lòe nhòe, ma quái phản chiếu lên những vệt máu tươi đang rỉ ra từ khóe mắt trái mờ tịt của Hải, chảy dọc xuống nửa khuôn mặt bên trái phẳng lì, đờ đẫn do di chứng Hoại tử cấp 2.
Nhịp tim của Hải vọt lên mức nguy hiểm. Trước ngực anh, chiếc máy kích tim cơ học analog đeo dã chiến rung lên bần bật, phát ra những tiếng kêu tạch tạch cơ học dồn dập rệu rã ở mức 120 nhịp mỗi phút. Lò xo đồng Thụy Sĩ bên trong lồng ngực anh như đang gào thét dưới áp lực của dòng điện sinh học nghịch đảo vừa phóng ra từ ca bẻ khóa võng mạc trước đó. Bên tai trái của anh, tiếng ù tai điện từ liên tục rít lên từng hồi chói tai, tựa như tiếng một bầy ong sắt đang điên cuồng cắn xé thùy thái dương.
Ở phía đối diện, Giám sát viên Tuấn ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế xoay bọc da vô trùng. Gã không còn đeo kính thực tế ảo, để lộ đôi mắt vô cảm lạnh lùng như hai viên bi thủy tinh xám xịt. Từ sau gáy gã, một sợi cáp quang dẫn truyền dày bằng ngón tay cắm trực tiếp vào siêu máy chủ trung tâm, phát ra những luồng sáng xanh lam chạy dọc theo các thớ cáp. Gã nhìn Hải loạng choạng bước đi khập khiễng bằng chân trái kéo lê, khóe môi nhếch lên một nụ cười cơ khí vô hồn.
"Mày đã lọt vào đây rồi thì đừng nghĩ đến chuyện bước ra, Hải," giọng Tuấn vang lên qua hệ thống loa âm trần, lạnh lẽo và bị bóp méo qua bộ lọc kỹ thuật số. "Lệnh khóa chặt vật lý đã kích hoạt. Hệ thống máy chủ này là tài sản tối mật của Sensory-Corp. Một vật chủ lỗi thời mang chip rác S-Link v2 như mày chỉ là một dòng dữ liệu rác cần được dọn dẹp vĩnh viễn."
Hải không đáp. Nửa khuôn mặt bên phải của anh co rút lại vì đau đớn, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, khóa chặt vào bảng điều khiển chính phía sau Tuấn. Anh biết gã không hề nói đùa. Cửa thép bọc chì dày 10 phân kia một khi đã khóa cứng bằng chốt điện từ, không một lực lượng vật lý thông thường nào dưới Tầng Gầm này có thể phá vỡ. Anh chỉ có ba phút trước khi hệ thống lọc khí của phòng máy chủ tự động xả khí nitơ hóa lỏng để đóng băng toàn bộ sinh vật sống bên trong.
Phải hành động ngay.
Hải thọc bàn tay phải—bàn tay duy nhất còn chút xúc giác sinh học—vào túi áo khoác gió sờn rách bám đầy bùn than chì. Anh rút ra khẩu súng xung điện từ (EMP) cầm tay tự chế. Đây là món bảo bối cuối cùng mà Lâm "Dây Điện" đã lắp ráp từ cuộn cảm biến của robot quét rác thải trước khi xưởng cơ khí bị thiêu rụi. Những vòng dây đồng quấn quanh nòng súng rỉ sét lộ ra ngoài, nối trực tiếp với một viên pin thạch anh thô nhỏ bọc băng keo đen.
Tuấn nhìn thấy khẩu súng thô sơ trên tay Hải, đôi lông mày gã khẽ nhướng lên đầy khinh miệt. "Vũ khí analog? Mày nghĩ đống phế liệu đó có thể chống lại thuật toán bảo mật của tập đoàn?"
Ngón tay gầy guộc của Tuấn nhấn mạnh một phím ảo màu đỏ lơ lửng trước mặt để kích hoạt lệnh cưỡng bóp đồng bộ từ xa, hòng thiêu rụi não bộ Hải ngay lập tức.
Nhưng Hải nhanh hơn một nhịp. Anh không ngắm vào Tuấn. Anh biết lớp giáp bọc sợi carbon trên người viên giám sát có khả năng chống EMP cực tốt. Mục tiêu của anh là bảng điện điều khiển cửa tự động đặt sát vách tường.
Hải bóp cò cơ học.
*Ầm!*
Một luồng xung điện từ mạnh mẽ, rực sáng ánh xanh lam chói lòa bùng phát từ đầu nòng súng tự chế. Luồng sóng điện từ dội thẳng vào bảng mạch điều khiển vật lý của cánh cửa thép bọc chì. Tiếng nổ bốp bốp vang lên liên tục kèm theo những tia lửa điện bắn ra tung tóe. Bảng điều khiển cửa lập tức bốc khói khét lẹt, toàn bộ hệ thống chốt điện tử bị đoản mạch hoàn toàn, khóa chặt cánh cửa ở trạng thái không thể khóa cứng bằng kỹ thuật số mà chỉ còn giữ bằng lẫy cơ học.
Cái giá phải trả đến ngay lập tức. Khẩu súng EMP tự chế trên tay Hải nóng đỏ lên trong tích tắc. Cuộn dây đồng cảm biến bên trong nóng chảy hoàn toàn dưới dòng điện quá tải, tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng thiêu rụi lòng bàn tay phải của anh. Hải nghiến chặt răng, phớt lờ mùi khét của da thịt cháy sém nhờ khả năng chịu đau vượt ngưỡng 200%. Anh vứt khẩu súng đã biến dạng xuống sàn thép, bàn tay phải bỏng rộp run rẩy bám chặt lấy lồng ngực đang phập phồng.
"Gã điên!" Tuấn gầm lên, nụ cười vô cảm trên mặt gã biến mất, thay thế bằng sự giận dữ tột độ khi thấy bảng điều khiển cửa bị phá hủy vật lý. Gã không thể dùng lệnh số hóa để khóa chết Hải bên trong được nữa.
Tuấn lập tức nghiêng đầu, sợi cáp quang sau gáy gã rực sáng rực rỡ. Gã kích hoạt cổng kết nối trực tiếp với siêu máy chủ trung tâm để phát sóng cưỡng bức đồng bộ khẩn cấp dải tần cao nhắm thẳng vào chiếc chip S-Link v2 sau gáy Hải. Gã muốn xóa sổ ý thức của anh trước khi anh kịp chạm vào bàn phím máy chủ.
*Uýt! uýt!*
Một luồng sóng xung kích vô hình dội thẳng vào thùy thái dương của Hải. Cơn đau nhói như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tế bào não khiến Hải khuỵu ngã xuống sàn thép vô trùng. Chân trái bị liệt cơ hoàn toàn mất kiểm soát, kéo lê vô lực. Anh bị giam cầm trong trạng thái liệt cơ mặt và liệt nửa thân người trái suốt mười giây dài đằng đẵng. Chip gáy S-Link v2 nóng ran lên như một cục than hồng, lớp vỏ nhựa bảo vệ bên ngoài bắt đầu nóng chảy, bốc mùi khét lẹt và gây ra vết bỏng sâu hoắm dọc theo đốt sống cổ anh.
"Kiệt... cắm... cắm ổ cứng..." Hải khào khào nghẹn giọng trong cổ họng, cố gắng dùng chút ý chí cuối cùng bám víu vào tiếng tích tạch đều đặn của chiếc máy kích tim cơ học đeo ngực để giữ cho nhịp tim không vượt quá ngưỡng chết người 140 nhịp mỗi phút.
Từ trong tai nghe analog một bên tai phải, tiếng Kiệt "Băng Từ" vang lên dồn dập giữa những dải âm nhiễu rè rè: "Hải! Tao đã định vị được cổng phụ của máy chủ trung tâm qua đường truyền của mày rồi! Mày phải cắm cái ổ cứng chứa mã độc vào cổng quang học ngay lập tức! Tao chỉ có ba phút trước khi hệ thống an ninh của tập đoàn quét sạch dấu vết!"
Hải nghiến răng, dùng tay phải bỏng rộp bám vào thành tủ máy chủ, dùng hết sức bình sinh đẩy cơ thể rệu rã của mình đứng dậy. Anh lê từng bước khập khiễng tiến về phía bàn điều khiển chính, nơi Tuấn đang trợn trừng mắt điều phối dòng điện não cưỡng bức.
"Không thể nào!" Tuấn kinh ngạc hét lên khi thấy Hải vẫn có thể di chuyển dưới dải sóng cưỡng bức đồng bộ 90%. "Độ tương thích gen của mày... mã gen hiếm của mày đang tự tái tạo bao myelin thần kinh sao?"
Tuấn điên cuồng gõ phím ảo, ra lệnh cho hệ thống an ninh kích hoạt bầy drone vũ trang tự hành "Thợ Săn" từ các hốc trần nhà để tiêu diệt Hải. Những tiếng rít tần số cao của động cơ drone bắt đầu vang lên từ phía trên.
Hải nhìn lên trần nhà bằng con mắt phải duy nhất còn nhìn thấy ánh sáng. Anh biết mình không thể chống lại súng liên thanh của drone trong tình trạng tàn tạ này. Nhưng anh vẫn còn một bài tẩy.
Anh rút chiếc thiết bị phát sóng lậu cầm tay của Lâm giấu trong thắt lưng ra, vặn núm đồng chỉnh tần số sang dải tần 433MHz.
*Xẹt! xẹt!*
Thiết bị phát sóng lậu tỏa ra nhiệt lượng cao gây bỏng tay Hải, nhưng nó đã thành công ghi đè mã điều khiển của bầy robot quét rác tự động "Mắt Sắt" đang dọn dẹp phế liệu trong các rãnh xả nitơ của phòng máy chủ. Ba chiếc hộp kim loại gỉ sét, di chuyển bằng bánh xe xọc xạch đồng loạt dừng việc quét dọn. Chúng lao ra khỏi hốc tường, xếp thành một hàng rào thép chắn chặt trước mặt Hải, che chắn hoàn toàn tầm bắn thẳng của bầy drone tuần tra vừa hạ cánh.
*Pằng! Pằng! Pằng!*
Những loạt đạn xung điện từ drone găm thẳng vào vỏ thép dày của bầy robot rác, bắn ra những tia lửa điện chói mắt nhưng không thể xuyên qua lớp rào chắn vật lý thô sơ này. Dải sóng cưỡng bức đồng bộ của Tuấn cũng bị nhiễu loạn một phần do bầy robot rác tạo ra một vùng nhiễu từ trường tầm thấp.
Chớp lấy khoảng tối chiến thuật quý giá đó, Hải đổ gục người lên bàn điều khiển chính. Anh dùng bàn tay phải bỏng rộp, run rẩy cắm mạnh ổ cứng chứa mã độc của Kiệt vào cổng quang học phụ của máy chủ trung tâm.
*Cạch!*
Trên màn hình CRT lồi của trạm máy chủ, những dòng mã độc màu xanh lục bắt đầu chạy dọc với tốc độ chóng mặt. Kiệt hét lớn trong tai nghe: "Được rồi! Mã độc đang ghi đè! Tao đang dùng mã giao dịch lậu 985-A-TH của Trịnh Thế Anh để làm quá tải tài khoản an ninh của trạm! Lệnh truy nã đỏ của mày toàn quận đã bị gián đoạn tạm thời trong vòng 48 giờ!"
"Khốn kiếp!" Tuấn gầm lên. Sợi cáp quang sau gáy gã đột ngột chập mạch, bắn ra những tia lửa điện nhỏ khiến gã đau đớn giật mạnh người, ngã nhào ra khỏi chiếc ghế xoay. Siêu máy chủ trung tâm bị quá tải dòng điện sinh học dội ngược từ mã độc, phát ra những tiếng nổ bốp nhẹ dưới các bảng mạch.
Hải thở dốc, mắt trái mờ tịt rỉ máu đỏ tươi đầm đìa dọc theo má. Anh rút ổ cứng ra, quay người khập khiễng lê chân trái chạy trốn về phía cửa thép bọc chì đã bị đoản mạch chốt điện từ.
Vy đã đợi sẵn ở hành lang phía ngoài. Cô lao vào, đỡ lấy bắp vai gầy guộc của Hải ngay khi anh vừa đẩy bật cánh cửa thép nặng nề ra. "Hải! Đi mau! Lực lượng đặc nhiệm bọc thép đang tiến vào lối phụ rồi!"
Họ loạng choạng dìu nhau chạy thoát khỏi trạm máy chủ phụ Bình Tân, lẩn khuất vào màn mưa axit gào thét ngoài đường phố tối tăm của quận Bình Tân ngay trước khi hệ thống an ninh tự động khóa sập hoàn toàn trạm máy chủ.
Nhưng ngay khi họ vừa rẽ vào một con hẻm tối ngập nước thải, Hải đột ngột khựng lại. Anh ngã quỵ xuống mặt đường nhựa bong tróc, hai tay bám chặt lấy vùng da sau gáy.
Một cơn đau buốt kinh hoàng, nóng rát như có dòng nham thạch đang chảy trực tiếp vào tủy sống cổ dội lên não bộ anh. Mùi khét lẹt của nhựa cháy và da thịt bỏng sâu bốc lên nồng nặc từ gáy Hải.
Chiếc chip S-Link v2 sau gáy anh bắt đầu tỏa nhiệt lượng cực cao, dải đèn LED đỏ mờ tịt chuyển sang nhấp nháy liên tục với tần số điên cuồng kèm theo những tiếng bíp bíp lạnh lùng dội thẳng vào màng nhĩ tai trái.
Giao thức tự hủy dữ liệu của chip kết nối thần kinh lậu đã bị kích hoạt lậu sau cú bẻ khóa ngược máy chủ.
Thời gian đếm ngược thiêu rụi thùy chẩm của Hải đã bắt đầu chạy ngầm trong thùy thái dương của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!