Nhạc nềnThunderclap

Cơn Đau Sau Gáy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của đêm thứ hai tại Tầng Gầm Bình Đông trút xuống nặng hạt hơn, mang theo thứ mùi lưu huỳnh nồng nặc và bụi kim loại bám đầy trên những mái tôn rỉ sét của hẻm 47. Hải loạng choạng bước đi trên con đường đất lầy lội, hai vai co rúm lại dưới chiếc áo khoác gió sờn rách đã ngấm sũng nước mưa độc. Cơn đau từ xương sườn bên phải bị gãy do cú đánh của gã tay sai Bảy Lột vẫn âm ỉ nhức nhối sau mỗi nhịp thở, nhưng nó chẳng là gì so với cơn ác mộng đang diễn ra ngay sau gáy anh.


Vết mổ cấy chip S-Link v2 mới thực hiện vài giờ trước bởi Tiến sĩ Cường đang bốc hỏa. Nó không chỉ đau, mà là một cảm giác thiêu đốt tàn nhẫn, như thể có ai đó đang cắm một thanh sắt nung đỏ trực tiếp vào đốt sống cổ của anh. Một thứ dịch sinh học màu vàng nhạt, nhớp nháp và ấm nóng, liên tục rò rỉ từ kẽ hở của vết khâu cẩu thả, chảy dọc xuống sống lưng Hải, mang theo mùi khét lẹt của nhựa cháy và protein bị hoại tử.


Anh đưa bàn tay trái lên định sờ vào gáy để kiểm tra vết thương. Nhưng ngay khi những đầu ngón tay chạm vào lớp da cổ, Hải khựng lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh không cảm nhận được gì cả. Đầu ngón tay trỏ, ngón giữa và ngón áp út của bàn tay trái hoàn toàn tê dại. Anh cố tình miết mạnh móng tay vào lớp vải áo khoác gió sờn rách, nhưng thùy thái dương không hề phản hồi bất kỳ tín hiệu thô ráp nào.


Hoại tử cấp 1: Mất xúc giác cục bộ đầu ngón tay.


Cơn sốt đào thải sinh học của chiếc chip lậu đang bắt đầu tàn phá hệ thần kinh ngoại biên của anh với tốc độ khủng khiếp. Đầu óc Hải quay cuồng, mắt trái nhấp nháy liên tục những dải đèn LED đỏ nhạt của chip S-Link v2, hiển thị những ký tự báo lỗi hệ thống mờ ảo ngay trên võng mạc. Anh biết mình không thể về phòng trọ số 9 trong tình trạng này. Nếu mẹ nhìn thấy anh co giật và rỉ máu gáy, bà sẽ phát điên, và chiếc máy trợ tim cơ học mỏng manh kia sẽ không chịu nổi cú sốc tâm lý đó. Anh cần một người có thể cứu mạng mình trước khi bộ não bị thiêu rụi hoàn toàn bởi nhiệt lượng của chip lậu.


Hải rẽ vào một lối rẽ tối tăm, men theo dòng nước kênh đen ngòm bốc mùi hóa chất xả thải để đi sâu vào khu vực bãi rác điện tử dưới chân cầu sắt. Nơi đó, khuất sau những đống khung xương robot gỉ sét khổng lồ, là xưởng robot rác của Lâm "Dây Điện".


Tiếng hàn điện xè xè phát ra từ khe cửa tôn hở, hắt ra những tia lửa xanh lạnh lẽo vào màn mưa axit mịt mù. Hải dùng hết chút sức tàn cuối cùng, đập mạnh cơ thể vào cánh cửa tôn gỉ sét. Cánh cửa rên rỉ vang lên một tiếng *xoảng* nặng nề trước khi đổ sập vào trong. Hải ngã quỵ xuống sàn xi măng cáu bẩn dầu nhớt đen ngòm, hơi thở đứt quãng.


"Thằng khốn nào phá cửa xưởng của tao?"


Một giọng nói khàn khàn, cay độc và nồng nặc mùi rượu đế rẻ tiền vang lên từ phía sau chiếc khung máy quét rác tự động cũ. Lâm "Dây Điện" bước ra. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, mái tóc muối tiêu rối bù bết mồ hôi, râu ria lởm chởm che khuất nửa khuôn mặt hốc hác. Dưới ánh đèn bão chạy bằng dầu hỏa chập chờn, cánh tay trái hoàn toàn bằng cơ khí thô sơ của ông ta rít lên những tiếng bánh răng khô khốc. Những sợi dây đồng hở ra ngoài, rò rỉ những tia điện nhỏ màu xanh lục khi ông ta nâng một chiếc kìm cơ học cỡ lớn bằng thép đặc lên.


Nhìn thấy Hải đang nằm co quắp dưới đất, mắt trái nhấp nháy đèn đỏ lậu, Lâm nhíu mày đầy cảnh giác. Ông ta bước tới, dùng mũi kìm cơ học kẹp chặt lấy cổ áo Hải, nhấc bổng nửa thân người anh lên, dí sát vào vách tôn nóng bỏng của chiếc lò rèn thủ công.


"Mày mang một chiếc chip lậu của Sensory-Corp đến đây làm gì, thằng rác rưởi?" Lâm rít lên, tay cơ khí siết chặt khiến Hải nghẹt thở. "Tao đã nói bao nhiêu lần rồi, tao không chứa chấp đám diễn viên cảm giác bán xác cho tập đoàn. Biến ngay trước khi tao dùng mỏ hàn nung chảy cái gáy của mày!"


"Chú... Lâm..." Hải khào khào qua cổ họng nghẹn đặc, hai tay cố bám lấy gọng kìm thép. "Cứu... cứu con... Mẹ con... bà ấy cần thuốc... Con không thể chết đêm nay..."


Sức nóng từ gáy Hải tỏa ra dữ dội, một giọt dịch sinh học màu vàng nhạt rỏ xuống mu bàn tay cơ khí của Lâm, sủi bọt xèo xèo do nhiệt độ cao. Lâm khựng lại. Ánh mắt ông ta quét qua vết mổ rách nát sau gáy Hải. Đôi mắt lão luyện của một cựu kỹ sư phẫu thuật thần kinh lập tức nhận diện được mức độ nguy hiểm.


"Chết tiệt!" Lâm chửi thề một tiếng rồi buông kìm.


Hải ngã sầm xuống sàn, ngất lịm đi khi ý thức hoàn toàn bị nhấn chìm bởi cơn sốt cao độ.


Lâm đứng nhìn cơ thể co giật của Hải trong vài giây, cánh tay cơ khí trái của ông ta giật giật liên hồi như thể đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Quá khứ đau thương về những diễn viên cảm giác trẻ tuổi bị tập đoàn vắt kiệt tủy sống rồi vứt bỏ như rác thải lại dội về trong tâm trí ông. Lâm thở dài một tiếng cay đắng, quay sang hét lớn với Tèo "Điện" đang nấp sau đống phụ tùng hỏng:


"Tèo! Mang bộ dụng cụ phẫu thuật vi mô bằng titan ra đây! Mau lên! Thằng này sắp bị nổ mạch máu não rồi!"


Lâm lật xấp người Hải lại trên chiếc bàn gỗ rỉ sét bám đầy dầu máy. Ông ta dùng một chiếc kẹp cơ học cố định chặt bả vai và đầu của Hải để tránh những cơn co giật vật lý làm lệch mũi dao mổ.


"Thằng khốn Cường khâu vá kiểu gì thế này? Nó dùng mối hàn chì rẻ tiền để cố định chân chip vào tủy sống cổ, lại còn không thèm xả áp suất khí nén sinh học!" Lâm lầm bầm chửi rủa khi nhìn kỹ vết mổ rỉ máu dưới ánh kính lúp đeo trán.


Ông ta cầm chiếc dao phẫu thuật thô sơ bằng titan không dùng điện, nhẹ nhàng rạch một đường mảnh dài 2cm dọc theo mép vết khâu cũ sau gáy Hải. Ngay lập tức, một luồng khí nóng kèm theo dịch sinh học màu hồng nhạt bắn ra, tỏa mùi khét nẹt của nhựa thông và protein bị hoại tử. Hải giật mạnh người dưới vòng kẹp sắt, tiếng rên rỉ kìm nén phát ra từ kẽ răng rỉ máu.


"Tèo! Bơm Neuro-Shield làm mát ngay!" Lâm ra lệnh.


Tèo "Điện" nhanh nhẹn dùng ống tiêm nén thủy lực, bắn một liều dung dịch tự chế màu xanh nhạt trực tiếp vào vùng da cổ đang đỏ rực quanh chip S-Link v2. Dung dịch lạnh ngắt thấm vào tủy sống cổ, làm dịu tức thời cơn co thắt của hệ thần kinh phế vị. Nhịp tim của Hải trên chiếc máy đo analog cũ kỹ bắt đầu hạ dần từ mức nguy hiểm 150 bpm xuống còn 90 bpm, tiếng bánh răng cơ học của máy kích tim đeo trước ngực anh bắt đầu tích tắc đều đặn trở lại.


Hải khẽ mở mắt, đầu óc vẫn choáng váng dữ dội. Anh cảm thấy gáy mình đã mát đi nhiều, nhưng tai trái vẫn lùng bùng tiếng rít điện từ chói tai. Anh cố gắng xoay đầu nhìn Lâm đang lau dọn bộ dụng cụ phẫu thuật bằng một mảnh vải tẩm dầu máy.


"Chú Lâm... con..."


"Câm mồm và nằm im đó," Lâm lạnh lùng cắt ngang, ông ta ném mảnh vải bẩn xuống đất. "Tao chỉ tạm thời xả nhiệt lượng tích tụ và tiêm thuốc chống đào thải để giữ cho cái não của mày không bị biến thành một búp bê vô hồn đêm nay thôi. Nhưng hệ thần kinh phế vị của mày đã bị tàn phá nặng nề rồi."


Lâm bước đến chiếc bàn gỗ, cầm lên một ống tiêm thuốc điều hòa phế vị Vagus-Calm rỗng mà Hải mang theo trong túi áo. Ông ta đưa lên ánh đèn bão, lắc nhẹ rồi cười khẩy đầy cay đắng.


"Mày mua thứ này ở chợ đen 'Bóng Đè' của gã Trương đúng không?" Lâm hỏi.


"Dạ... con phải nhận ca thuê xác đêm của gã để đổi lấy điểm tín dụng y tế mua thuốc cứu mẹ..." Hải thầm thì.


"Thuốc giả," Lâm ném mạnh ống tiêm thủy tinh xuống sàn nhà, vỡ tan tành. "Thứ dung dịch này đã bị cắt giảm bảy mươi phần trăm hoạt chất sinh học thuần khiết, thay vào đó là các hạt nano kim loại nặng rẻ tiền để làm dịu cơn đau giả tạo. Nó là một loại xích vô hình. Càng tiêm thứ này vào, tốc độ xơ hóa các bao myelin thần kinh phế vị của mày càng nhanh, buộc mày phải phụ thuộc vào thuốc và phải nhận thêm nhiều ca thuê xác của gã Trương để có tiền mua thuốc. Mày đang tự tay đào mồ chôn mình và cả mẹ mày đấy, thằng ngu!"


Hải bàng hoàng nhìn những mảnh kính vỡ trên sàn. Lời nói của Lâm như một gáo nước đá dội thẳng vào lòng tự trọng và niềm hy vọng duy nhất của anh. Anh bán đi thể xác ban đêm, chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng dọc tủy sống chỉ để mua về những liều thuốc độc làm tăng tốc độ hoại tử cho mẹ và bản thân sao?


"Không... không thể như thế được..." Hải run rẩy, nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy ròng ròng trên má trái bị liệt cơ nhẹ. "Con không còn lựa chọn nào khác... Nếu không có thuốc, mẹ con sẽ chết ngay lập tức..."


Lâm nhìn biểu cảm tuyệt vọng của Hải, ánh mắt ông ta thoáng dịu đi một chút nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc thường ngày. Ông ta chỉ tay vào chiếc chip S-Link v2 sau gáy Hải.


"Mày có biết luật chơi của giới tài phiệt tầng trên không?" Lâm hỏi, giọng trầm xuống. "Luật 4 giờ giới hạn thời gian cho thuê xác. Mọi diễn viên cảm giác lậu cấy chip S-Link v2 không được phép kết nối liên tục quá bốn giờ mỗi ngày. Nếu vượt quá giới hạn đó, nhiệt độ của chip sẽ vượt ngưỡng bốn mươi hai độ C, thiêu rụi hoàn toàn thùy chẩm và thùy thái dương của mày. Gã Trương sẽ không bao giờ nói cho mày biết điều này, vì đối với hắn, mày chỉ là một cái vỏ bọc có thể thay thế bất cứ lúc nào."


Hải rùng mình khi nghĩ về khoảng trống thời gian bốn tiếng đồng hồ mất ý thức mỗi đêm. Anh hoàn toàn không biết kẻ thuê ẩn danh đã làm gì với cơ thể mình trong suốt thời gian đó. Liệu có ngày nào đó, họ sẽ giữ kết nối quá bốn giờ và biến anh thành một xác sống vĩnh viễn?


"Chú Lâm... làm ơn giúp con..." Hải khẩn khoản, anh cố gắng ngồi dậy, hai tay bám chặt vào thành bàn mổ rỉ sét. "Con biết chú từng là kỹ sư phẫu thuật thần kinh của Sensory-Corp. Chú có cách bẻ khóa chiếc chip này đúng không? Chú có thể giúp con duy trì kết nối mà không bị hoại tử não bộ..."


Lâm "Dây Điện" nhìn chăm chú vào Hải, cánh tay cơ khí trái của ông ta rít lên một tiếng nhỏ khi ông ta khoanh tay trước ngực. Ông ta im lặng một lúc lâu, tiếng mưa axit gào thét ngoài cửa xưởng như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt của không gian.


"Giúp mày bẻ khóa chip lậu của tập đoàn nghĩa là tao đang tự tay ký vào bản án tử hình của chính mình," Lâm nói chậm rãi, ánh mắt sắc lạnh như dao mổ. "Tao đã mất danh tính công dân, mất cánh tay trái này để cứu một nhóm diễn viên trẻ tuổi năm xưa. Tao không rảnh để cứu thêm một kẻ tự nguyện lao đầu vào chỗ chết như mày."


"Con sẽ làm bất cứ điều gì chú yêu cầu!" Hải quả quyết, ánh mắt anh rực lên một ý chí sinh tồn cực hạn. "Con có thể thu gom phế liệu, bốc vác lậu ở cảng, hay đột nhập vào các vùng cấm để tìm linh kiện cho chú. Chỉ cần chú giữ cho con sống để bảo vệ mẹ!"


Lâm nhìn sâu vào đôi mắt trái đang nhấp nháy đèn đỏ của Hải. Sự kiên định, lòng hiếu thảo và ý chí phản kháng sinh học hiếm có của thằng nhóc này đã chạm đến vết sẹo lòng sâu sắc của ông. Lâm quay lưng đi, bước đến bên chiếc tủ sắt cũ nát chứa đầy linh kiện hỏng, lục tìm một lúc rồi ném một chiếc vỏ bọc cơ khí bằng hợp kim đồng bọc chì lên bàn.


"Tao đồng ý giúp mày bảo trì chiếc chip lỗi thời này và cung cấp dung dịch hạ nhiệt sinh học tự chế để chống hoại tử phế vị," Lâm nói, giọng ông ta vang lên lạnh lùng nhưng dứt khoát. "Nhưng trên đời này không có bữa ăn nào miễn phí. Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực mày đang bị rò rỉ axit chì, và bộ lò xo đồng của nó sắp bị xơ cứng hoàn toàn do quá tải điện lượng. Tao cần một linh kiện đặc biệt để gia cố nó cho mày."


Lâm dí sát khuôn mặt hốc hác của mình vào mặt Hải, từng câu chữ phát ra đầy áp lực:


"Đêm nay, mày phải đột nhập vào bãi phế liệu cảng Bình Đông. Tìm cho tao một viên pin thạch anh thô hệ cũ Quartz-Core từ đống phế thải điện tử của tập đoàn mang về đây. Nếu mày không mang về được trước bốn giờ sáng, cơn sốt đào thải tiếp theo sẽ tự động thiêu rụi não của mày mà không cần tao phải ra tay. Quyết định là ở mày, thằng nhóc."


Hải nhìn viên pin thạch anh thô mô phỏng trên màn hình máy tính bảng cũ của Lâm, rồi cúi đầu nhìn chiếc máy kích tim đeo ngực đang tích tắc rệu rã dưới lớp áo khoác gió sờn rách. Anh biết cảng Bình Đông đêm nay sẽ bị canh phòng nghiêm ngặt bởi bầy chó cơ học gác kho và camera quét nhiệt của cảnh sát mạng. Nhưng anh không còn đường lùi.


Hải siết chặt nắm tay trái đang tê dại mất xúc giác, đứng dậy bước ra ngoài màn mưa axit gào rú, hướng thẳng về phía cảng Bình Đông tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!