Nhạc nềnThunderclap

Đột Nhập Trạm Máy Chủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi rỉ sét trộn lẫn với vị mặn chát của máu rỉ ra từ kẽ răng. Hải ngồi trên chiếc hòm gỗ mục nát giữa lòng container bọc chì của Kiệt "Băng Từ", hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu ken két. Phía trên ngực trái, vết thương do đạn bắn từ biệt thự đảo Kim Cương đang rách rộng ra sau cuộc đụng độ với Danh "Phản Bội". Từng giọt máu đỏ tươi, nóng hổi thấm đẫm qua lớp băng vải xô cáu bẩn, loang lổ ra chiếc áo khoác gió sờn rách bám đầy bùn đất hẻm 47.


*Tạch... tạch... tạch...*


Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải vẫn kiên trì gõ nhịp. Bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong rên rỉ rệu rã dưới lớp vỏ thép móp méo, cố gắng ép cơ tim anh co bóp ở mức 115 nhịp mỗi phút để chống lại trạng thái mất máu và cơn sốt thần kinh đang nung nấu thùy thái dương. Bên gáy anh, chiếc chip S-Link v2 lỗi thời tỏa nhiệt lượng nóng ran, khiến vết sẹo hoại tử phế vị quanh tai trái nhấp nháy những luồng ánh sáng đỏ sẫm đầy nhức nhối.


"Mày phải băng bó lại trước đã, Hải," Vy đứng bên cạnh, đôi mắt sắc sảo đỏ hoe vì sương đêm và nước mắt. Cô xé một vạt áo khoác da của mình, thô bạo nhưng cẩn thận quấn chặt lấy lồng ngực đang phập phồng của anh. "Nếu mày mất máu chết trước khi chạm vào máy chủ, mọi sự hy sinh của anh Định sẽ thành vô nghĩa."


Hải không đáp, nửa khuôn mặt bên trái phẳng lì, đờ đẫn do di chứng Hoại tử cấp 2 không hề có một chút phản xạ. Anh chỉ nhắm chặt mắt phải để bảo vệ tầm nhìn, dồn toàn bộ tiêu cự của mắt trái đang mờ tịt do xuất huyết võng mạc về phía chiếc màn hình CRT lồi của Kiệt.


Kiệt "Băng Từ" đang mồ hôi đầm đìa, mười ngón tay mập mạp gõ liên tục lên bàn phím cơ khí của hệ thống máy tính analog chạy bóng chân không. Tiếng lạch cạch khô khốc vang lên đều đặn, át đi tiếng mưa axit đang gào rú bên ngoài vách container bọc chì.


"Xong rồi!" Kiệt hét lên, giọng run rẩy nhưng đầy phấn khích. Gã quay sang, cầm một chiếc jack cắm chuyển đổi tự chế bọc dây đồng sáng loáng. "Mã Iris-Key này tao bẻ khóa từ cơ sở dữ liệu võng mạc của một thằng nhân viên bảo an Sensory-Corp đã chết bờ chết bụi ở cảng tuần trước. Tao đã nạp nó vào một chip nhớ đệm lậu. Bây giờ, tao sẽ nạp nó thẳng vào chip gáy S-Link v2 của mày."


Kiệt bước tới, ngón tay gã run run khi chạm vào vết mổ gáy đang rỉ dịch sinh học màu vàng nhạt của Hải. Gã cắm mạnh đầu jack đồng lạnh ngắt vào cổng phụ sau gáy anh.


*Xẹt!*


Một luồng xung điện analog thô ráp dội thẳng vào thùy thái dương Hải. Anh gầm lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, hai tay bám chặt vào thành hòm gỗ đến mức móng tay bật máu. Dòng dữ liệu thô cào xé các bao myelin thần kinh như một lưỡi dao cạo rỉ sét. Ngay trên võng mạc mắt trái mờ tịt của anh, những ký tự mã hóa màu hồng neon bắt đầu nhấp nháy, hiển thị dòng chữ: *[Dữ liệu Iris-Key: Đã đồng bộ 100%]*.


"Nghe này Hải," Kiệt lau mồ hôi trán, nét mặt nghiêm trọng. "Khi mày đứng trước lồng quét quang học của trạm máy chủ phụ Bình Tân, mày phải nhắm chặt mắt phải. Mày phải dùng điện sinh học từ máy kích tim đeo ngực, điều hướng nó chạy ngược lên chip gáy để kích thích đèn LED đỏ trong mắt trái phát ra tần số trùng khớp với mã Iris-Key này. Cái giá phải trả là mày sẽ bị bỏng võng mạc mắt trái nhẹ và mù tạm thời mắt trái trong vòng năm phút sau khi quét. Mày chịu nổi không?"


"Làm đi," Hải khàn giọng nói, âm thanh méo mó phát ra từ khóe môi bên phải không bị liệt cơ. "Tao không còn thời gian. Lệnh truy nã đỏ đang siết chặt. Mẹ tao ở chùa cổ không thể đợi lâu hơn."


Anh đứng dậy, bước đi khập khiễng lê chân trái ra khỏi container. Vy định bước theo nhưng Hải giơ tay cản lại: "Vy, cô ở lại đây với Kiệt. Trạm máy chủ phụ Bình Tân là vùng cấm. Một mình tao dễ ẩn nấp chống camera quét nhiệt hơn."


Hải khoác lên mình chiếc áo gió sờn rách đã được bôi bết bùn than chì gỉ sét—bài học ngụy trang chống quét nhiệt của Lâm "Dây Điện" đã ngấm vào máu anh. Anh bước ra ngoài màn mưa axit gào rú, hướng thẳng về phía quận Bình Tân phía bên kia sông.


***


Trạm máy chủ phụ Bình Tân nằm khuất sau một tòa nhà viễn thông dân sự cũ kỹ từ những năm 2050. Những mảng tường bê tông bong tróc, bám đầy rêu độc và những đường dây cáp quang chằng chịt như mạng nhện khổng lồ. Tuy nhiên, đằng sau vẻ hoang tàn đó là một hệ thống bảo mật tối tân của Sensory-Corp. Trên các góc tường, những camera an ninh tự động quét laser đỏ liên tục dọc theo các lối đi hẹp bốc mùi rác thải.


Hải nép mình sau một thùng container phế thải, hơi thở anh khè khè dồn dập. Tai trái anh ù đi vì tiếng rít tần số cao của sóng vi ba từ trạm phát. Anh bấm nút trên chiếc máy dò quét camera analog cầm tay do Kiệt chế tạo. Tiếng *tạch... tạch...* nhẹ trong tai nghe báo hiệu một camera giám sát đang quét chéo góc lối vào chính.


Hải bắt đầu di chuyển. Anh cố tình thả lỏng hoàn toàn cơ chân trái, lê bước khập khiễng dọc theo bóng tối của những vách tường tôn. Kỹ năng giả lập dáng đi khập khiễng của người tàn tật giúp anh đánh lừa hoàn toàn thuật toán nhận diện dáng đi của AI giám sát tầm xa đang lảng vảng trên bầu trời.


Anh tiếp cận được lối vào phụ của trạm máy chủ. Trước mặt anh là một lồng quét quang học (optical scanning booth) bằng thép vô trùng rực sáng ánh đèn neon xanh lạnh. Đây là rào cản sinh trắc học duy nhất ngăn cách anh với khu vực máy chủ lõi.


Hải hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau nhói từ vết thương ngực trái. Anh bước vào lồng quét. Cửa thép phía sau lập tức đóng sập lại bằng một tiếng *xoảng* cơ khí lạnh lùng.


*Vút!*


Một dải thấu kính laser đỏ từ trần lồng quét hạ xuống, rà sát khuôn mặt Hải. Luồng ánh sáng đỏ chói mắt bắt đầu quét sâu vào võng mạc mắt trái của anh. Hệ thống an ninh phát ra tiếng bíp lạnh lùng: *[Yêu cầu xác nhận sinh trắc học võng mạc. Thời gian còn lại: 15 giây]*.


Hải nhắm chặt mắt phải. Anh run rẩy đưa bàn tay phải lên ngực, vặn núm điều chỉnh cơ học trên chiếc máy kích tim analog.


*Tạch... tạch... tạch...*


Anh xoay núm đồng đủ ba vòng cơ học để kích hoạt dòng xung điện nghịch đảo cực đại. Một luồng điện thế cao phóng ra từ máy kích tim, chạy dọc theo sợi dây đồng luồn dưới da cổ, dội thẳng vào chiếc chip S-Link v2 sau gáy Hải. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến anh suýt quỳ gục xuống sàn thép vô trùng. Gáy anh bốc lên một làn khói mỏng khét lẹt mùi nhựa cháy.


Nhưng dòng điện sinh học đó đã kích thích đèn LED đỏ trong mắt trái của anh hoạt động. Võng mạc mắt trái Hải phát ra một tần số ánh sáng nhấp nháy liên tục, đồng điệu hoàn hảo với dải mã Iris-Key giả lập mà Kiệt đã nạp.


Tia laser đỏ của máy quét va chạm với tần số phát ra từ mắt Hải. Hai luồng ánh sáng giao thoa, tạo ra những vệt nhiễu quang học lấp lánh trong không gian hẹp của lồng quét.


Hệ thống an ninh khựng lại trong ba giây. Hải nín thở, nhịp tim anh vọt lên mức nguy hiểm 135 nhịp mỗi phút. Nếu thuật toán phát hiện ra sự giả lập, dòng điện 220V từ chip gáy sẽ lập tức thiêu rụi thùy chẩm của anh vĩnh viễn.


*Bíp... bíp...*


Tiếng chuông xanh vang lên. Màn hình hiển thị dòng chữ: *[Xác nhận ID nhân viên bảo an hợp lệ. Chào mừng trở lại, Mã số 084]*.


Cửa thép phía trước trượt mở. Hải loạng choạng bước ra khỏi lồng quét, gục đầu vào vách tường hành lang tối tăm. Võng mạc mắt trái của anh bỏng rát như bị tạt axit, máu đỏ tươi rỉ ra dọc theo má trái bị liệt cơ. Mắt trái hoàn toàn chìm vào bóng tối tuyệt đối. Anh đã mù tạm thời một bên mắt, đúng như cái giá mà Kiệt đã cảnh báo.


Hải dùng tay lau vệt máu trên má, phớt lờ cơn đau nhờ khả năng chịu đau 200%. Anh dựa vào vách tường, dùng mắt phải còn lại để định vị hành lang rực sáng ánh đèn xanh lạnh lẽo dẫn sâu vào phòng máy chủ trung tâm.


Không khí bên trong lạnh buốt, bốc mùi khí nitơ hóa lỏng dùng để làm mát các siêu máy chủ. Tiếng o o đều đều của hàng vạn ổ đĩa quay phát ra từ những tủ máy chủ khổng lồ xếp thành hàng dài như những lăng mộ công nghệ vô hồn. Hải khập khiễng bước tới chiếc máy tính điều khiển trung tâm ở cuối hành lang. Anh cần cắm ổ cứng chứa mã độc của Kiệt vào cổng quang học để gián đoạn lệnh truy nã đỏ của mình toàn quận.


Nhưng ngay khi anh chuẩn bị rút ổ cứng ra khỏi túi áo khoác, một tiếng *xoảng* cơ khí lớn vang lên phía sau.


Cửa thép bọc chì của phòng máy chủ phụ đột ngột đóng sập xuống, khóa chặt lối thoát duy nhất của anh. Ánh đèn neon trắng của phòng máy chủ vụt tắt, thay thế bằng hệ thống đèn báo động đỏ nhấp nháy liên tục dọc theo các tủ máy.


Giữa không gian rực đỏ báo động và tiếng còi hú dồn dập, Hải quay đầu lại.


Tại bàn điều khiển trung tâm rực sáng ánh đèn xanh lạnh lẽo của siêu máy chủ, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế xoay bọc da vô trùng. Gã đàn ông mặc bộ đồng phục kỹ thuật viên Sensory-Corp màu trắng vô trùng, đôi mắt được che kín bởi chiếc kính thực tế ảo VR chuyên dụng nhấp nháy các dải mã bảo mật màu xanh dương. Mười ngón tay gầy guộc của gã đang lướt nhanh như bay trên một bàn phím ảo lơ lửng trước mặt. Gáy gã cắm trực tiếp một sợi cáp quang dẫn thẳng vào cổng kết nối lõi của siêu máy chủ.


Đó chính là Giám sát viên Tuấn.


Tuấn từ từ tháo chiếc kính VR xuống, để lộ đôi mắt vô cảm, lạnh lùng như hai viên bi thủy tinh xám. Gã nhìn thẳng vào Hải, khóe môi nhếch lên một nụ cười cơ khí vô hồn.


"Tao đã đợi mày từ lâu, Hải," Tuấn khàn giọng nói, giọng nói của gã được khuếch đại qua hệ thống loa âm trần của phòng máy chủ, dội vang một cách đáng sợ. "Mã giao dịch tài chính lậu 985-A-TH của Trịnh Thế Anh... mày nghĩ mày có thể dùng nó để bẻ khóa hệ thống của tao sao?" Ngón tay Tuấn nhấn mạnh một phím ảo màu đỏ trên màn hình. *Lockdown.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!