Kẻ Chỉ Điểm Trả Giá
Khói đen từ xưởng cơ khí đổ nát của Lâm "Dây Điện" vẫn cuộn lên từng luồng đặc quánh, nuốt chửng những tia nắng yếu ớt của buổi trưa muộn ngày thứ tư. tàn dư của vụ phóng hỏa khét lẹt mùi nhựa cháy, lưu huỳnh và axit chì tỏa ra từ đống phế liệu robot bị thiêu rụi. Hải đứng chết lặng ở đầu hẻm 47 Bình Đông, đôi chân rã rời sau cuộc chạy trốn nghẹt thở khỏi bầy drone Thợ Săn 01 tại chợ đen. Lớp bùn loãng trộn bột than chì ngụy trang trên người anh đã khô lại, nứt nẻ ra thành từng mảng xám ngoét bám chặt vào da thịt, hòa lẫn với vệt máu sẫm màu từ vết thương ngực trái đang rỉ ra xối xả.
*Tạch... tạch... tạch...*
Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải rên rỉ dồn dập ở mức 115 nhịp mỗi phút. Mỗi tiếng tích tắc cơ học vang lên là một cơn nhức nhối chạy dọc các sợi cơ liên sườn bị rạn nứt. Nửa mặt bên trái của anh phẳng lì, đờ đẫn hoàn toàn không thể biểu lộ cảm xúc—di chứng liệt cơ mặt vĩnh viễn của Hoại tử cấp 2 biến gương mặt anh thành một chiếc mặt nạ vô hồn, lạnh lùng đến đáng sợ. Tai trái Hải lùng bùng tiếng rít điện từ tần số cao, trong khi mắt trái mờ tịt, võng mạc liên tục nhấp nháy những dải đèn LED đỏ sẫm báo lỗi của chiếc chip S-Link v2 găm sâu sau gáy.
Hải đưa bàn tay phải—bàn tay duy nhất còn chút xúc giác sinh học—áp chặt vào túi áo khoác gió sờn rách để bảo vệ lọ dung dịch Vagus-Calm tự chế của Cô Sáu. Đây là nguồn thuốc cứu mạng duy nhất của mẹ anh tại chùa cổ, anh tuyệt đối không thể để nó bị tổn hại. Nhưng trước khi quay về chùa cứu mẹ, Hải phải giải quyết một món nợ máu. Ngọn lửa thiêu rụi xưởng của Lâm không chỉ hủy hoại con đường sống duy nhất của anh, mà còn là đòn thù hèn hạ của gã Trương "Môi Giới" nhắm vào những người đã bảo bọc anh.
"Anh Hải... là anh thật sao?"
Một giọng nói trầm đục, nghẹn ngào vang lên sau bức tường tôn gỉ sét của đầu hẻm. Năm thanh niên vạm vỡ, mặc áo thun ba lỗ đen, vai vác những thanh cọc sắt rèn nhọn đầu và xích xe máy gỉ sét từ bóng tối bước ra. Đó là băng tự quản Cọc Sắt Bình Đông, những kẻ bảo kê đường phố nghèo khổ của hẻm 47. Kẻ dẫn đầu, gã thanh niên tên Sơn có vết sẹo dài trên trán, nhìn Hải với ánh mắt rực lửa giận dữ và phẫn nộ.
"Xưởng của chú Lâm... cháy rụi rồi anh ạ," Sơn nghiến răng, thanh cọc sắt trong tay gã gõ xuống nền bê tông ẩm ướt phát ra tiếng kêu *keng* khô khốc. "Lũ chó tay sai của gã Trương phóng hỏa lúc nửa đêm. Chú Lâm và thằng Tèo Điện... tụi nó bị xích cổ lôi đi xộc xệch trên chiếc xe bọc thép của tập đoàn. Tụi em không cứu kịp. Nhưng tụi em biết kẻ nào đã dẫn đường cho tụi nó vào hẻm."
Giọng Hải khàn đặc, méo mó phát ra từ khóe môi bên phải không bị liệt cơ: "Kẻ nào?"
"Thằng Danh 'Phản Bội'," Sơn khạc một bãi nước bọt loang loáng váng dầu xuống dòng nước thải đen ngòm chảy dọc hẻm. "Nửa thân người nó bị liệt cơ hoàn toàn do hoại tử phế vị, vậy mà nó dám bán đứng chú Lâm để đổi lấy một liều thuốc ức chế phế vị từ tay sai gã Trương. Tụi em vừa phát hiện nó đang lén lút trốn trong một góc tối hẻm nghèo sau dãy trọ đổ nát để tiêm thuốc. Đi thôi anh Hải, tụi em sẽ giúp anh băm vằm thằng phản bội đó!"
Cơn phẫn nộ bùng lên trong lồng ngực Hải khiến chiếc máy kích tim đeo ngực gầm rú dồn dập hơn. Anh không nói một lời, chỉ im lặng gật đầu, kéo lê chân trái khập khiễng di chuyển theo băng Cọc Sắt vào sâu trong mê cung của hẻm 47 Bình Đông. Con hẻm nhỏ hẹp ngập ngụa nước thải công nghiệp, những dãy nhà trọ vách ván ép ẩm mốc giờ đây im lìm một cách đáng sợ. Cư dân nghèo hẻm 47 đứng nép sau những cánh cửa khép hờ, ánh mắt họ đầy oán hận và sợ hãi nhìn về phía ngọn khói đen vẫn đang âm ỉ cháy phía cuối hẻm.
Họ luồn lách qua những khúc cua ngoằn ngoèo, tránh các camera quét lậu của bọn đòi nợ thuê, tiến về phía dãy trọ số 9 cũ nát của Hải. Ngay sau bức tường tôn gỉ sét của một căn hộ bỏ hoang, trong góc tối ẩm ướt ngập ngụa rác thải điện tử, một bóng người gầy gò đang ngồi gục đầu bên đống bo mạch hỏng.
Đó chính là Danh "Phản Bội". Gương mặt gã hốc hác, nhợt nhạt như một xác chết, nửa thân người bên phải bị liệt cơ hoàn toàn khiến gã phải chống tựa vào một chiếc nạng gỗ rỉ sét. Mắt gã lờ đờ, run rẩy cầm một ống tiêm nhựa chứa dung dịch thuốc ức chế phế vị giá rẻ bám đầy bụi đường—thứ thuốc độc bọc đường mà gã vừa đổi bằng mạng sống của chú Lâm.
"Danh..."
Tiếng gọi khàn đặc, lạnh lẽo của Hải vang lên giữa không gian tĩnh mịch của góc hẻm tối. Danh giật bắn người, ống tiêm trong tay gã rơi sầm xuống sình lầy. Gã ngước mắt nhìn lên, gương mặt gã biến dạng vì kinh hoàng khi nhìn thấy Hải—người đầy bùn than chì gỉ sét, mắt trái rỉ máu võng mạc, đứng sừng sững giữa năm thanh niên băng Cọc Sắt đang lăm lăm cọc sắt nhọn đầu.
"Hải... anh Hải... nghe tôi giải thích..." Danh run rẩy, gã cố gắng bám vào chiếc nạng gỗ để đứng dậy, nhưng nửa thân người liệt cơ khiến gã loạng choạng ngã nhào xuống vũng nước bẩn. "Tôi không còn cách nào khác... hệ phế vị của tôi hoại tử giai đoạn cuối rồi... nếu không có thuốc tiêm đêm nay, não tôi sẽ nổ tung... gã Trương hứa sẽ cho tôi thuốc..."
"Mày đổi mạng của chú Lâm lấy thứ rác rưởi đó sao?" Sơn gầm lên, vung thanh cọc sắt rèn định đập nát sọ Danh.
Hải đưa cánh tay phải ngăn Sơn lại. Ánh mắt anh lạnh lùng, vô cảm nhìn gã phản bội đang quỳ mọp dưới đất. Bản năng sinh tồn dã chiến và kỹ năng cận chiến thực dụng chắp vá từ dư chấn thần kinh sát thủ "X" trong thùy thái dương của Hải bắt đầu giật dây hệ thần kinh của anh. Anh cần thông tin, không cần một cái xác chết vô nghĩa.
Danh phát hiện tình thế nguy kịch, gã đột ngột vặn mạnh tay cầm của chiếc nạng gỗ rỉ sét.
*Cạch!*
Một lưỡi dao găm mỏng bằng thép tàu thủy xuất hiện từ đầu nạng gỗ. Gã phản bội dùng chút sức tàn cuối cùng, vung nạng gỗ đâm thẳng vào bụng Hải định mở đường máu tẩu thoát.
Nhưng phản xạ của Hải nhanh hơn gấp bội. Kỹ năng cận chiến thực dụng bằng dao găm phẫu thuật do võ sư Anh Ba Trí truyền dạy lập tức kích hoạt trong cơ bắp anh. Hải lướt nhanh áp sát, chân trái khập khiễng đạp mạnh làm điểm tựa, nghiêng người tránh lưỡi dao trong tích tắc. Bàn tay phải run rẩy do mất xúc giác của anh chộp lấy cổ tay phải của Danh, vặn mạnh một góc 180 độ ngược chiều kim đồng hồ.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ tay gãy giòn giã vang lên khô khốc. Danh rú lên một tiếng thảm thiết, chiếc nạng gỗ giấu dao găm rơi sầm xuống đất. Chưa dừng lại ở đó, Danh cố gắng dùng tay trái móc một bộ đàm lậu giấu trong túi áo để sủa vang gọi cứu viện từ tay sai của Trương đang gác ngoài cảng.
"Chặn họng nó lại!" Sơn hét lớn.
Một gã thanh niên băng Cọc Sắt lướt tới, quấn chặt sợi xích xe máy gỉ sét quanh cổ họng Danh, siết mạnh khiến tiếng kêu cứu của gã biến thành những tiếng ặc ặc nghẹn ngào trong cổ họng đầy đờm bẩn. Hải loạng choạng bước tới, vết thương ngực trái bị chấn động mạnh rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đỏ lớp băng vải thô bọc ngực áo khoác gió sờn rách. Anh phớt lờ cơn đau nhờ khả năng chịu đau 200%, tay phải rút khẩu dao găm phẫu thuật sợi carbon siêu mỏng đeo sau thắt lưng ra.
*Xoẹt!*
Hải kề lưỡi dao găm phẫu thuật lạnh ngắt trực tiếp vào vết sẹo cấy chip rỉ máu gáy Danh—nơi chiếc chip S-Link lỗi thời bám đầy rỉ sét của gã đang nhấp nháy đèn đỏ yếu ớt. Đầu nhọn của lưỡi dao găm sợi carbon đâm nhẹ vào lớp da cổ mỏng, cắt đứt một vài bao myelin thần kinh phế vị ngoại biên.
"Á... á... tha cho tôi... đau quá... anh Hải..." Danh quằn quại điên cuồng, cơn đau hoại tử thần kinh phế vị cực hạn khi bị dao cắt trúng khiến gã sùi bọt mép, mắt trợn trừng dã mọc đầy sọc máu.
"Trương đang trốn ở đâu?" Giọng Hải khàn đặc, lạnh lùng như phát ra từ cõi chết. Lưỡi dao găm ấn sâu thêm một milimet, dòng dịch sinh học màu vàng nhạt bốc mùi khét từ gáy Danh rỉ ra dọc theo lưỡi dao.
"Tôi không biết... tôi thực sự không biết Trương trốn ở đâu... gã liên lạc với tôi qua bộ đàm lậu..." Danh khóc lóc thảm thiết, cả cơ thể gã co giật liên hồi dưới sức siết của sợi xích sắt.
"Mày muốn tao cắt đứt hoàn toàn dây thần kinh phế vị của mày để não mày nổ tung ngay tại đây không?" Hải gằn giọng, ngón tay phải siết chặt chuôi dao. Anh biết rõ điểm yếu sinh lý học của những kẻ nghiện thuốc cấy chip lậu, cơn đau đầu hoại tử là thứ có thể bẻ gãy mọi ý chí kháng cự nhanh nhất.
Danh hoàn toàn sụp đổ tinh thần trước sự quyết đoán tàn bạo của Hải. Gã run rẩy, nước mắt nước mũi giàn giụa khai ra bí mật tối mật:
"Trạm máy chủ phụ... trạm máy chủ phụ Bình Tân... gã Trương đang trốn ở đó... Trịnh Thế Anh... ứng viên Thị trưởng đã cấp tiền cho Trương vận hành trạm máy chủ lậu này... tụi nó muốn dùng sóng cưỡng bức đồng bộ từ xa để xóa sạch dữ liệu ký ức của tất cả diễn viên cảm giác liên quan đến vụ ám sát... để bịt đầu mối..."
Hải khựng lại, mắt trái nhấp nháy đèn LED đỏ dồn dập. Trạm máy chủ phụ Bình Tân. Trịnh Thế Anh. Mọi manh mối cuối cùng đã kết nối lại thành một bức tranh âm mưu chính trị tàn bạo bóp nghẹt mạng sống của những diễn viên cảm giác nghèo khổ như anh. Chúng không chỉ gài bẫy anh, phóng hỏa xưởng của Lâm, mà còn chuẩn bị kích hoạt lệnh xóa sổ vĩnh viễn ý thức của hàng vạn xác thuê hầm ngầm.
Hải từ từ rút lưỡi dao găm phẫu thuật ra khỏi gáy Danh, vẩy vệt dịch sinh học bẩn thỉu xuống đất. Anh quay sang Sơn và băng Cọc Sắt, khẽ ra hiệu giải tỏa sợi xích sắt. Danh ngã gục xuống sình lầy như một bao tải rách, thở dốc thoi thóp, cơ thể hoàn toàn suy kiệt do cơn đau hoại tử.
"Để nó ở đây cho cảnh sát mạng hốt xác," Hải lạnh lùng nói, cất khẩu dao găm vào bao da đeo sau lưng. Anh siết chặt nắm tay rỉ máu, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía chân trời rực sáng ánh đèn neon xa hoa của quận Bình Tân phía bên kia sông, nơi trạm máy chủ phụ đang vận hành âm mưu bịt đầu mối tàn bạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!