Nhạc nềnThunderclap

Bóng Đè Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hụ báo động của xe bọc thép đặc nhiệm dội xuống qua lớp vách thép dày của container bọc chì. Sàn nhà rung lên bần bật, bụi sắt rỉ và những mảnh đĩa mềm hỏng rơi loảng xoảng xuống mặt bàn gỗ. Kiệt "Băng Từ" chửi thề một tiếng vang dội, đôi tay mập mạp của gã nhanh như cắt giật phắt phích cắm nguồn của máy ghi âm Nagra IV-S, cắt đứt dải sóng điện từ đang rò rỉ.


"Mỹ đã khóa mục tiêu!" Kiệt hét lên, mồ hôi đầm đìa trên trán. "Lũ chó Cyber-Ops đang phong tỏa bãi rác. Hải, Vy, đi lối đường ống ngầm ngay!"


Hải nghiến chặt răng, cơn đau buốt thấu xương từ thùy thái dương dội ngược xuống gáy vẫn chưa hề thuyên giảm. Anh giật mạnh đầu Jack cắm chuyển đổi giao thức analog-to-digital ra khỏi cổng phụ của chip S-Link v2 sau gáy. Một vệt dịch vàng nhạt lẫn máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vào cổ áo khoác gió sờn rách. Võng mạc mắt trái của anh nhấp nháy những dải đèn LED đỏ sẫm liên tục, nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tế bào não. Tầm nhìn bên mắt trái hoàn toàn mờ tịt, chỉ còn lại những vệt sáng nhòe nhoẹt màu hồng neon rách nát.


Vy vội vàng chộp lấy cuộn băng từ mật của Định nhét vào hộp đồng bọc chì, rồi quấn chặt tấm bạt chì quanh cổ gáy Hải để triệt tiêu hoàn toàn dải sóng định vị tầm xa của cảnh sát mạng. Chú Ba Sơn đã mở sẵn nắp hầm đường ống xả thải cũ dưới gầm container. Trong bóng tối ngột ngạt bốc mùi rỉ sét và dầu máy, Hải bám chặt vào thành ống, phớt lờ vết thương đạn bắn sát ngực trái đang rỉ máu xối xả qua lớp băng vải thô. Nhờ sự dẫn đường của Hồng "Gió" và chiếc ghe máy của Ba "Lưới", họ đã lách qua các cano tuần tra đường thủy, đưa bà Nguyễn Thị Mai đến lánh nạn an toàn tại Chánh điện Chùa cổ Bình Đông.


Nhưng sự bình yên ở chùa cổ không kéo dài được lâu.


Trong góc tối của chánh điện rêu phong, tiếng máy trợ tim cơ học cũ kỹ đeo trước ngực bà Mai phát ra những tiếng kêu *tít... tít...* rệu rã, yếu ớt. Bác sĩ Phương vuốt mồ hôi trán, nét mặt già nua đầy lo âu khi nhìn dải điện tâm đồ dập dềnh sắp phẳng lặng trên màn hình CRT dã chiến.


"Hệ phế vị của bà ấy đã suy kiệt hoàn toàn," Bác sĩ Phương khàn giọng nói với Hải. "Dung dịch thảo dược của Cô Sáu chỉ có thể duy trì sự sống tạm thời. Nếu không có thuốc điều hòa phế vị Vagus-Calm tinh khiết của tập đoàn trong vòng mười hai giờ tới, máy trợ tim sẽ không thể kích hoạt lại nút xoang nhĩ. Mẹ cháu sẽ..."


Phương không nói hết câu, nhưng Hải hiểu rõ kết cục tàn khốc đó. Anh nhìn bàn tay gầy gộc, xanh xao nổi rõ những đường gân xanh xám của mẹ, rồi cúi xuống nhìn chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực mình. Nó vẫn đang hoạt động đều đặn nhờ viên pin thạch anh thô Quartz-Core: *tạch... tạch... tạch...* Tiếng bánh răng đồng Thụy Sĩ cổ điển cọ xát vào nhau là mỏ neo duy nhất giữ anh lại với thực tại, ngăn không cho thùy thái dương rơi vào vùng tối điên loạn của nhân cách sát thủ "X".


"Cháu sẽ đi kiếm thuốc," Hải nói, giọng khàn đặc và méo mó do một bên quai hàm trái bị đơ cứng—di chứng liệt nửa mặt trái của Hoại tử cấp 2 vẫn đang gặm nhấm diện mạo anh.


"Nhưng cả thành phố đang truy nã đỏ cháu!" Vy ngăn cản, tay cô siết chặt lấy cánh tay phải của anh. "Đại tá Phan đã cho drone Thợ Săn 01 quét toàn bộ Tầng Gầm. Khuôn mặt anh xuất hiện trên mọi bảng quảng cáo neon ngoài kia."


"Tôi có cách," Hải lạnh lùng đáp. Anh nhớ lại những bài học sinh tồn của Lâm "Dây Điện" và kỹ năng đường phố tích lũy từ những ngày bốc vác cảng.


Vy nhìn vào ánh mắt kiên định của Hải, thở dài rồi mở túi xách lấy ra một hộp phấn trang điểm sinh học và một chiếc mũ trùm đầu màu xám xịt. Cô giúp anh che đi vết sẹo đỏ rực nhấp nháy quanh tai trái, nhưng vết sẹo Hoại tử cấp 2 đó vẫn râm ran nóng rát dưới lớp da cổ.


"Để đánh lừa hệ thống AI giám sát 'Mắt Trời', anh không được đi như người bình thường," Vy dặn dò, ngón tay cô chạm nhẹ vào bả vai anh. "Hệ thống của chúng nhận diện mục tiêu qua dáng đi và nhịp tim. Hãy giả lập dáng đi của người tàn tật."


Hải gật đầu. Anh chủ động thả lỏng hoàn toàn cơ đùi và khớp gối chân trái, để mặc cho nó kéo lê trên mặt đất ẩm ướt. Trọng lượng cơ thể dồn hết sang chân phải, vai trái lệch hẳn xuống, một tay ôm khư khư trước ngực như một kẻ tàn tật nghèo khổ bị liệt nửa người.


Kỹ năng ngụy trang: Giả lập dáng đi khập khiễng của người tàn tật bắt đầu vận hành.


Bước ra khỏi cổng Chùa cổ Bình Đông, Hải hòa vào màn sương mù lưu huỳnh ẩm ướt của Tầng Gầm. Cơn mưa axit lất phất rơi, ăn mòn những mái tôn gỉ sét dọc hẻm 47, tạo nên những tiếng rào rào vô tận. Hải kéo lê chân trái đi khập khiễng qua các chốt gác có camera hồng ngoại của Cyber-Ops đặt đầu cầu sắt. Trên cao, thấu kính laser đỏ của máy quét tự động lia qua đầu anh, nhưng thuật toán phân tích dáng đi của AI 'Mắt Trời' chỉ ghi nhận anh là một trong hàng vạn phế nhân nghèo đói của khu ổ chuột Bình Đông. Điểm tín dụng công dân của anh đã bị xóa sạch, nhưng chiếc vòng cổ bọc chì giấu dưới lớp áo khoác gió sờn rách đã triệt tiêu hoàn toàn dải sóng định vị tầm xa.


Hải tiến sâu vào lòng đất dưới chân cầu chữ Y, nơi Chợ đen "Bóng Đè" đang họp vào lúc nửa đêm.


Không khí dưới gầm cầu đặc quánh mùi dầu máy rỉ sét, mùi hóa chất tẩy rửa Clean-Solv bốc lên từ dòng kênh đen ngòm và mùi khét lẹt của những bảng mạch điện tử bị cháy. Ánh sáng từ những biển hiệu neon hồng và xanh lục nhấp nháy chập chờn, phản chiếu lên những vũng nước thải loang loáng váng dầu dưới chân cầu bê tông khổng lồ. Hàng trăm con người nghèo khổ, những diễn viên cảm giác bị hoại tử não, những kẻ trốn nã và những tên buôn lậu linh kiện tụ tập tạo nên một khung cảnh nháo nhiệt, bẩn thỉu và đầy rẫy hiểm nguy.


Hải đi khập khiễng qua những sạp hàng bày bán chip não lậu bám đầy rỉ sét và những ống tiêm Neuro-Shield tự chế. Tiếng rít điện từ tần số cao của các thiết bị cấy ghép lỗi phát ra rè rè bên tai phải, hòa cùng tiếng ù tai điện từ liên tục bên tai trái của anh tạo thành một bản nhạc hỗn loạn đầy nhức nhối.


Anh dừng chân trước một gian hàng thảo dược nằm khuất sau cột bê tông gầm cầu chữ Y. Tấm biển hiệu bằng gỗ sờn rách chỉ ghi vỏn vẹn một chữ "Thuốc". Đứng sau quầy là Cô Sáu "Thuốc", người phụ nữ u50 có mái tóc búi gọn dính đầy muội than, gương mặt khuất sau chiếc khẩu trang y tế xám xịt. Đôi bàn tay thô ráp của cô thoang thoảng mùi cồn sát trùng và ngải cứu.


"Kiếm gì, thằng ranh?" Cô Sáu liếc nhìn Hải qua gọng kính lão lệch, giọng nói cẩn trọng và đầy cảnh giác.


"Vagus-Calm. Loại tinh khiết, không pha hạt nano," Hải khàn giọng nói, âm thanh méo mó nghẹn lại nơi quai hàm trái bị đơ cứng.


Cô Sáu khựng lại, đôi mắt sắc sảo nheo lại đầy nghi ngờ. Cô nhìn dáng đi lệch người của Hải, rồi nhìn xuống bàn tay trái đang buông thõng mất xúc giác của anh.


"Vagus-Calm tinh khiết của tập đoàn không có giá rẻ. Mà tao cũng không bán cho người lạ mặt," Cô Sáu lạnh lùng nói, tay vơ lấy chiếc kẹp nhíp gắp linh kiện định dọn hàng. "Muốn mua thuốc của tao, tháo khẩu trang ra cho tao xem mặt."


Hải khựng lại. Nhịp tim anh lập tức vọt lên mức 110 nhịp một phút, tiếng bánh răng cơ học trước ngực kêu *tạch... tạch...* dồn dập hơn. Nếu tháo khẩu trang, camera quét nhận diện của cảnh sát mạng cải trang quanh chợ có thể phát hiện ra anh ngay lập tức. Nhưng nếu không có thuốc, mẹ anh sẽ chết.


Anh quan sát xung quanh. Chợ đen đông đúc, bầy robot quét rác tự động "Mắt Sắt" đang di chuyển chậm chạp vòng ngoài. Hải đưa bàn tay phải run rẩy lên, kéo nhẹ góc khẩu trang bọc sợi carbon xuống một chút, đủ để lộ ra vết liệt cơ đờ đẫn nửa mặt trái và vết sẹo đỏ rực nhấp nháy phát sáng quanh tai trái.


Cô Sáu nhìn thấy vết sẹo hoại tử phế vị đặc trưng, đồng tử cô co rút lại. Là một cựu nhân viên nghiên cứu hóa dược của tập đoàn, cô biết rõ vết sẹo này chỉ xuất hiện ở những diễn viên cảm giác bị chiếm hữu sâu quá mức chịu đựng sinh học.


"Được rồi, che lại đi," Cô Sáu thở dài, giọng dịu xuống nhưng vẫn cẩn trọng. Cô cúi xuống dưới gầm quầy, giả vờ sắp xếp một rổ rau sạch tổng hợp, rồi lén đưa cho Hải một lọ thủy tinh nhỏ chứa dung dịch màu xanh lam tinh khiết giấu dưới lá rau. "Đây là thuốc điều hòa phế vị tao tự chiết xuất từ nam dược, không có hạt nano độc hại của tập đoàn. Nó sẽ giữ mạng cho mẹ mày được ba ngày."


"Giá bao nhiêu?" Hải hỏi, tay trái vụng về nhận lấy lọ thuốc.


"Nửa số pin thạch anh thô mày nhặt được ở cảng Bình Đông," Cô Sáu ra giá, mắt liếc nhìn chiếc hộp chì ngực áo anh.


Hải không do dự. Anh dùng bàn tay phải móc chiếc hộp chì ra, tháo lấy ba viên pin thạch anh thô Quartz-Core tỏa mùi dầu mỡ cũ kỹ trao cho cô. Đây là cái giá sinh học thật sự mà anh phải trả để đổi lấy sinh mệnh cho mẹ.


Ngay khi Hải vừa cất lọ thuốc vào túi áo khoác, một luồng khí lạnh thình lình chạy dọc sống lưng anh. Bản năng sát thủ chắp vá từ dư chấn của "X" lập tức kích hoạt cảnh báo nguy hiểm tầm gần.


Hải nghiêng nhẹ đầu tai trái bị ù rè, lắng nghe dải tần số sóng vô tuyến tầm ngắn. Qua tiếng rè rè của sóng không gian, anh nghe thấy tiếng bước chân khập khiễng, xọc xạch của một chiếc nạng gỗ gõ xuống nền bê tông ẩm ướt sau lưng.


Anh quay nhẹ người, mắt phải quét nhanh qua những cột bê tông khổng lồ của gầm cầu chữ Y.


Đứng nép sau một cột bê tông rỉ sét là Danh "Phản Bội". Gã thanh niên gầy gò gục đầu, nửa thân người bên phải bị liệt cơ hoàn toàn phải chống nạng gỗ, mặc bộ quần áo cũ nát bám đầy bùn đất. Đôi mắt lờ đờ, đục mờ của gã nghiện thuốc đang nhìn chằm chằm vào Hải với một sự thèm khát điên cuồng.


Danh "Phản Bội" đã nhận ra dáng đi khập khiễng lệch người đặc trưng của Hải. Gã nhìn thấy vết sẹo đỏ rực nhấp nháy quanh tai trái của anh dưới lớp mũ trùm đầu xám xịt khi Hải tháo khẩu trang giao dịch với Cô Sáu.


Khứu giác nhạy bén của kẻ nghiện thuốc giai đoạn cuối giúp Danh ngửi thấy mùi máu khô rỉ ra từ vết thương ngực của Hải. Gã biết khuôn mặt này trị giá hàng vạn Med-Credits tiền thưởng truy nã đỏ của Cyber-Ops—thứ có thể đổi lấy hàng trăm liều thuốc ức chế phế vị của tập đoàn để giúp gã sống qua ngày.


Hải siết chặt nắm tay phải, cơ ngực trái thắt lại đau buốt. Anh muốn lao đến, dùng đòn bẻ khớp tay giải giáp gã chỉ điểm ngay lập tức. Nhưng anh nhìn thấy hai bảo an chợ đen đeo súng xung điện tầm gần đang đi tuần tra cách đó chỉ mười mét. Nếu anh ra tay cận chiến tại đây, hệ thống báo động đỏ của chợ đen sẽ kích hoạt, khóa chặt toàn bộ lối thoát gầm cầu và dâng anh thẳng vào tay cảnh sát mạng.


Hải buộc phải kiềm chế bản năng sát thủ. Anh kéo sụp mũ trùm đầu, xoay người kéo lê chân trái đi khập khiễng, nhanh chóng lách vào đám đông hỗn loạn của chợ đen để tìm đường rút lui về phía lối cống ngầm.


Phía sau anh, Danh "Phản Bội" đứng nép dưới bóng tối lạnh lẽo của cột bê tông gầm cầu chữ Y. Gã run rẩy thò bàn tay gầy trơ xương vào túi quần rách, lút rút ra chiếc điện thoại lậu rỉ sét. Ngón tay gã bấm điên cuồng lên màn hình nứt vỡ, gửi đi một tin nhắn mật mã chứa tọa độ GPS chính xác của Hải trực tiếp đến hòm thư liên lạc của đặc nhiệm Cyber-Ops dưới quyền Trung úy Quốc.


*"Nghi phạm số một đang ở chợ đen Bóng Đè gầm cầu chữ Y. Giao thuốc Neuro-Shield đến chốt gác cảng cho tôi."*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!