Tiếng Nói Từ Quá Khứ
Chiếc giắc cắm bằng đồng thau lạnh buốt chạm vào đầu ngón tay phải của Hải. Đó là bàn tay duy nhất của anh còn giữ được chút xúc giác sinh học mơ hồ, tương phản hoàn toàn với ba ngón tay bên trái đã hoàn toàn tê dại do biến chứng Hoại tử cấp 2. Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt của chiếc container bọc chì dưới chân cầu sắt cảng Bình Đông, mùi cồn y tế, mùi dầu máy rỉ sét và hương vị ẩm mốc của hàng vạn cuộn băng từ cũ nát quyện lại thành một thứ không khí đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực Hải.
"Mày chắc chắn muốn làm việc này chứ, Hải?" Kiệt "Băng Từ" đẩy gọng kính tròn dày cộm lên sống mũi, ngón tay mập mạp của gã dừng lại trên công tắc nguồn của chiếc máy ghi âm băng cối Nagra IV-S. "Tao đã bọc chì chống nhiễu cho chiếc máy này, nhưng khi cắm trực tiếp giắc chuyển đổi vào gáy mày, dòng điện sóng âm từ cuộn băng của Định sẽ chạy thẳng vào thùy thái dương. Nó không phải là tín hiệu số đã được lọc sạch. Đây là dao động analog thô, nó sẽ cào xé các bao myelin thần kinh của mày như một lưỡi dao cạo rỉ sét."
Vy bước sát lại bên cạnh Hải. Bàn tay cô đặt lên bắp vai gầy guộc của anh, siết nhẹ. Áo khoác gió sờn rách của Hải vẫn còn đẫm nước mưa axit từ bên ngoài bãi rác, lạnh ngắt và bốc mùi lưu huỳnh. Đôi mắt sắc sảo của nữ nhà báo điều tra lúc này đỏ hoe, chứa đựng một sự giằng xé tột cùng giữa lý trí nghề nghiệp và lòng trắc ẩn đối với người đàn ông đang tàn tạ trước mặt cô.
"Hải, nếu anh không chịu nổi, hãy ra hiệu ngay," Vy thì thầm, giọng cô run lên. "Chúng ta có thể tìm cách khác. Trần Văn Định là anh họ của anh, nhưng anh ấy đã mất tích ba năm rồi. Tôi không muốn anh phải chết chỉ để nghe một giọng nói từ quá khứ."
Hải không quay đầu lại. Nửa khuôn mặt bên trái của anh phẳng lì, đờ đẫn không một chút chuyển động do vết liệt cơ mặt vĩnh viễn. Anh nhắm chặt mắt phải, dồn toàn bộ sự tập trung vào tiếng tích tắc cơ học đều đặn phát ra từ lồng ngực mình.
*Tạch... tạch... tạch...*
Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực anh đang hoạt động ổn định ở nhịp 65 lần một phút nhờ viên pin thạch anh thô Quartz-Core mà An và Út Lượm vừa mang về. Tiếng bánh răng đồng Thụy Sĩ cổ điển cọ xát vào nhau đều đặn như một chiếc mỏ neo giữ chặt lấy phần nhân tính cuối cùng của anh, ngăn không cho thùy thái dương rơi vào vùng tối của sự điên loạn.
"Cắm vào đi, Kiệt," Hải khàn giọng nói, âm thanh méo mó nghẹn lại nơi quai hàm trái đơ cứng. "Mẹ tôi... không còn nhiều thời gian. Định đã dùng mạng sống để bảo vệ cuộn băng này. Tôi phải nghe."
Kiệt thở dài một tiếng sâu hoắm. Gã chộp lấy chiếc Jack cắm chuyển đổi giao thức analog-to-digital tự chế bằng dây đồng bọc nhựa chống vi ba. Đầu giắc bằng đồng thô ráp, được Lâm "Dây Điện" rèn thủ công, từ từ tiến sát vào vùng da gáy rỉ máu của Hải.
*Clack.*
Một tiếng khấc cơ học lạnh lùng vang lên khi các chân kim loại của giắc cắm đâm xuyên qua lớp da cổ, kết nối trực tiếp vào cổng phụ của chiếc chip S-Link v2 găm sâu trong đốt sống cổ Hải.
"A... hự!"
Cơ thể Hải giật nảy lên như bị một luồng điện cao áp phóng thẳng vào tủy sống. Hai bắp tay anh gồng cứng, những đường gân xanh xám nổi rực lên dưới lớp da cổ, nhấp nháy một thứ ánh sáng đỏ sậm kinh dị dọc theo vết sẹo Hoại tử cấp 2 quanh tai trái. Một cơn đau buốt thấu xương thình lình bùng phát từ thùy chẩm, lao thẳng vào thùy thái dương như một mũi khoan thép nung đỏ.
Trong bóng tối của tâm trí, Hải nhìn thấy những dải sóng âm dao động điên cuồng dưới dạng những vệt sáng màu hồng neon rách nát. Anh phải cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi để không gào thét lên. Kỹ thuật thiền định ổn định đa nhân cách mà Thích Thanh truyền dạy lập tức được kích hoạt khẩn cấp. Hải nhắm chặt mắt phải, cố gắng điều hòa nhịp thở đồng điệu với tiếng *tạch... tạch...* cơ học của máy kích tim trước ngực, cô lập nhân cách bạo lực của sát thủ "X" đang chực chờ trỗi dậy từ những mảnh dư chấn rò rỉ.
"Tao đang khởi động máy Nagra!" Tiếng Kiệt vang lên mờ ảo như từ dưới lòng nước sâu vọng lại tai phải Hải. "Độ tương thích dải tần đạt 98.5%. Dòng điện sinh học của mày đang mở khóa bộ mã hóa vật lý mạ vàng của Định!"
*Ro... ro... ro...*
Trục quay của chiếc máy ghi âm cổ điển bắt đầu chuyển động chậm rãi. Dải băng từ oxit sắt lướt qua đầu đọc từ tính bọc chì. Tiếng rít tần số cao ban đầu vang lên dữ dội trực tiếp trong não bộ Hải, nhức nhối đến mức anh cảm nhận được một vệt máu nóng ấm đang từ từ rỉ ra từ võng mạc mắt trái mờ tịt.
Rồi, tiếng rè rè của tạp âm băng từ dịu đi. Một giọng nói khàn đặc, dồn dập và đầy lo sợ vang lên. Đó là giọng của Trần Văn Định, người anh họ mất tích của Hải.
*"Vy... nếu cô nghe được đoạn băng này... nghĩa là tôi đã không còn sống để tự tay giao nó cho cô. Bọn Sensory-Corp... chúng đã phát hiện ra tôi lén lút bóc tách dữ liệu của dự án 9. Chúng đang săn lùng tôi dọc các con hẻm Bình Đông..."*
Vy khựng người lại, hai tay cô bám chặt lấy vai Hải, những ngón tay run rẩy cấu sâu vào lớp vải áo khoác sờn rách. Nước mắt cô rơi lã chã xuống vai anh, hòa lẫn vào làn nước mưa axit chưa kịp khô.
Giọng của Định trên băng ghi âm ngày càng trở nên gấp gáp, xen lẫn tiếng thở dốc và tiếng mưa rơi rào rào của ba năm trước:
*"Tôi đã ghi âm được cuộc đối thoại tuyệt mật tại phòng làm việc của Trịnh Thế Anh. Hắn... hắn không chỉ là một ứng viên Thị trưởng lịch lãm như trên truyền thông bẩn quảng cáo. Hắn chính là kẻ đứng sau vận hành dự án 'Xác Không Hồn'. Nghe này Vy, hắn đang nói chuyện với gã Trương..."*
Tạp âm trên băng từ bỗng chuyển sang một dải tần số khác, tĩnh lặng và vô trùng hơn. Một giọng nói trầm ấm, lịch lãm nhưng lạnh lùng đến ghê rợn vang lên. Hải lập tức nhận ra giọng nói đó—nó chính là thứ giọng nói đã xuất hiện trên hàng vạn màn hình quảng cáo neon khổng lồ treo lơ lửng trên bầu trời Tân Sài Gòn.
Đó là giọng của Trịnh Thế Anh.
*"Trương, cuộc bầu cử Thượng nghị sĩ sắp tới phải diễn ra theo đúng thuật toán đã thiết lập. Đối thủ của tôi phải biến mất, nhưng không được để lại bất kỳ dấu vết số nào liên kết với văn phòng tranh cử của tôi. Ông đã tìm được vật chủ tương thích chưa?"*
Tiếng cười khúm núm, tham lam của gã môi giới Trương vang lên đáp lại:
*"Thưa ngài Thế Anh, mọi việc đã sẵn sàng. Chúng tôi đã chọn được một vật chủ hoàn hảo dưới Tầng Gầm Bình Đông. Thằng Hải, con trai của bà Nguyễn Thị Mai. Mã gen của nó có độ tương thích sinh học đạt mức 98.5% với chip S-Link thế hệ cũ. Nó đang nợ nần y tế ngập đầu để duy trì máy trợ tim cho mẹ. Tôi đã gài bẫy siết nợ thiết bị y tế của mẹ nó, nó sẽ tự nguyện ký khế ước đêm đen để lấy tiền mua thuốc thôi."*
Đầu óc Hải như nổ tung. Một cơn phẫn nộ tột cùng dâng trào từ tận đáy lòng, mạnh mẽ đến mức làm lu mờ cả cơn đau buốt thấu xương ở thùy thái dương. Hóa ra toàn bộ bi kịch của gia đình anh, cơn suy tim ác tính của mẹ, và khoản nợ y tế khổng lồ đẩy anh vào con đường bán xác thuê... tất cả đều là một âm mưu được dàn dựng tỉ mỉ từ trước bởi Trịnh Thế Anh và gã Trương. Anh chỉ là một con gia súc được chúng nuôi béo để chuẩn bị cho một vụ mưu sát chính trị hoàn hảo.
Giọng nói của Thế Anh tiếp tục vang lên trên băng ghi âm, lạnh lùng và vô cảm như một thuật toán máy tính:
*"Tốt. Sau khi sát thủ điều khiển cơ thể nó bóp cò ám sát Thượng nghị sĩ tại biệt thự Sensory-Villas, ông hãy kích hoạt ngay Giao thức tự hủy dữ liệu của chip gáy. Hãy thiêu rụi não bộ của nó ngay tại hiện trường. Cảnh sát mạng Cyber-Ops sẽ tìm thấy xác của một diễn viên cảm giác nghèo khổ bị loạn thần, vụ án sẽ khép lại vĩnh viễn mà không có bất kỳ đầu mối nào rò rỉ."*
*"Ngài yên tâm, tôi đã cấy chiếc chip lỗi thời S-Link v2 vào gáy nó. Chiếc chip đó được lập trình để tự hủy bằng dòng điện 220V ngay khi phát hiện có can thiệp bẻ khóa lậu. Nó sẽ chết mà không kịp hiểu vì sao mình chết..."*
Tiếng băng ghi âm đột ngột chuyển sang tiếng rít chói tai của một loạt đạn súng xung điện từ, kèm theo tiếng hét thất thanh của Định trước khi cuộn băng rơi vào sự im lặng câm lặng vĩnh viễn.
"Định..." Vy quỳ gục xuống sàn container bọc chì, cô ôm mặt khóc nấc lên. Sự thật tàn bạo đã phơi bày. Người anh họ mất tích của Hải đã bị tiêu hủy để bảo vệ bí mật kinh hoàng này, và Hải chính là nạn nhân tiếp theo đang đi trên con đường đẫm máu đó.
Hải ngồi bất động, nửa mặt bên phải co rút điên cuồng, mắt trái rỉ ra một giọt máu sẫm màu chạy dọc theo má trái bị liệt cơ. Anh đã ghi nhớ hoàn toàn mã giao dịch tài chính lậu mà Thế Anh đã dùng để chuyển khoản cho Trương: *985-A-TH*. Đó chính là vũ khí, là bằng chứng ngoại phạm bằng thép giúp anh lật ngược thế cờ chống lại kẻ chủ mưu tối cao.
Nhưng họ không có thời gian để đau thương.
*U... u... u...*
Đột ngột, hệ thống máy tính analog chạy bằng bóng chân không của Kiệt phát ra tiếng rít rè rè dữ dội. Những bóng đèn bán dẫn trên bảng điều khiển đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Chiếc màn hình CRT cũ kỹ hiển thị các dải sóng âm bắt đầu méo mó, biến dạng thành những ký tự nhiễu loạn liên tục.
"Mẹ kiếp! Có biến rồi!" Kiệt gầm lên, ngón tay gã lướt điên cuồng trên bàn phím cơ học. "Dòng điện sinh học từ thùy thái dương của mày quá mạnh khi nghe cuộn băng, nó đã làm rò rỉ một dải tần số 2.4GHz ra ngoài lớp vỏ chì của container!"
"Kiệt, bật thiết bị gây nhiễu sóng vô tuyến ngay!" Vy hét lớn, cô vội vàng đứng dậy đỡ Hải đang lảo đảo.
"Không kịp rồi! Nguồn điện lậu câu từ cầu sắt bị sụt áp đột ngột do bão mưa axit ngoài trời, không đủ công suất để kích hoạt EMP!" Kiệt đập mạnh tay xuống bàn máy tính trong sự bất lực tột cùng.
Trên màn hình CRT, một chấm đỏ lớn xuất hiện, nhấp nháy liên tục ngay tại tọa độ bãi rác cảng Bình Đông. Thuật toán quét sâu đa tần của cảnh sát mạng Cyber-Ops đã bẻ gãy hoàn toàn lớp bảo vệ thụ động của container.
Thượng úy Mỹ tại bộ chỉ huy Cyber-Ops đã khóa chặt mục tiêu.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Màn hình CRT hiển thị dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực rỡ, nhấp nháy liên tục kèm theo tiếng còi báo động điện tử lạnh lùng:
**[CẢNH BÁO ĐỎ: PHÁT HIỆN TÍN HIỆU S-LINK V2 LẬU. LỰC LƯỢNG CYBER-OPS ĐANG TRIỂN KHAI ĐẶC NHIỆM BAO VÂY KHU VỰC BÃI RÁC CẢNG BÌNH ĐÔNG. PHONG TỎA TOÀN KHU VỰC TRONG 3 PHÚT.]**
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!