Nhạc nềnThunderclap

Cuộn Băng Tìm Thấy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Tân Sài Gòn năm 2088 trút xuống bãi phế liệu cảng Bình Đông như một thứ dung dịch tẩy rửa công nghiệp cực mạnh. Nước mưa ăn mòn những khối sắt thép rỉ sét, tạo nên một màn sương mù màu xám xịt, khét lẹt mùi lưu huỳnh và nhựa cháy. Dưới lòng đất, dòng nước thải đen ngòm cuồn cuộn chảy qua các khe hẹp của những chiếc container phế thải chồng chất lên nhau như những nấm mồ công nghệ khổng lồ.


Trong hốc tối của một khối đổ nát, An nín thở, hai chân bết chặt bùn độc bám vào mép một thanh dầm thép gỉ. Đôi dép cao su tự cắt từ lốp xe của cậu nhóc mười bốn tuổi đã mòn vẹt, trơn trượt trên mặt kim loại ướt sũng. Phía sau cậu, Út Lượm—đứa trẻ lang thang mười tuổi với gương mặt lấm lem than củi—đang ôm khư khư chiếc túi vải bạt rách rưới trước ngực. Đôi mắt to tròn của con bé giãn ra vì sợ hãi, nhưng miệng thì mím chặt không dám phát ra một tiếng động nhỏ.


"Anh An... dưới này này," Út Lượm thì thầm, giọng run rẩy hòa lẫn vào tiếng mưa rào rào trên mái tôn.


An cúi rạp người xuống, luồn cánh tay gầy guộc vào sâu trong kẽ hở của một đống bo mạch hỏng của tập đoàn Sensory-Corp. Ngón tay cậu chạm vào một vật thể lạnh ngắt, thô ráp và nặng trịch. Bằng sự nhạy bén của một đứa trẻ lớn lên từ đống rác thải công nghệ, An nhận ra ngay lớp vỏ kim loại này không phải là loại nhôm tái chế thông thường. Cậu dùng hết sức kéo mạnh.


Một chiếc hộp đồng bọc chì rỉ sét, phủ đầy bùn đất và váng dầu máy hiện ra. Chiếc hộp có kích thước bằng một cuốn sách dày, các góc cạnh được gia cố bằng những đường hàn đồng thô sơ nhưng cực kỳ chắc chắn. Trên nắp hộp, một biểu tượng hình con mắt bị gạch chéo—ký hiệu bảo mật nội bộ của dự án "Xác Không Hồn" cách đây nhiều năm—được khắc chìm dưới lớp gỉ xanh lục.


"Đúng nó rồi!" An khẽ reo lên, ánh mắt rực sáng. Đây chính là chiếc hộp mật của Trần Văn Định—người anh họ mất tích của Hải—mà Út Lượm đã vô tình nhìn thấy ba ngày trước khi bị bọn bảo an xua đuổi.


*U... u... u...*


Đột ngột, một tiếng rít cơ khí tần số thấp xé rách màn mưa. Một luồng ánh sáng hồng ngoại màu đỏ sẫm quét qua khe hở container, rọi thẳng vào đống bo mạch hỏng cách chân An chưa đầy nửa mét.


Một chiếc drone tuần tra tầm thấp vũ trang tự hành của lực lượng bảo an cảng đang chậm rãi hạ độ cao. Thấu kính camera lồi ra ngoài của nó xoay tròn, phát ra những tiếng bíp bíp lạnh lùng khi bộ cảm biến quét sinh trắc học bắt đầu phân tích dải nhiệt lượng trong hốc tối.


"Trốn đi, Út Lượm!" An hét nhẹ, đẩy con bé lùi sâu vào góc khuất của thùng container.


Nhưng chiếc drone đã khóa mục tiêu. Luồng sáng hồng ngoại chuyển sang màu đỏ rực rỡ, phát ra tín hiệu cảnh báo xâm nhập. Bộ phận nạp đạn của khẩu súng xung điện treo dưới bụng drone rít lên một tiếng khô khốc, chuẩn bị khai hỏa.


Trong khoảnh khắc sinh tử, An không hề hoảng loạn. Cậu rút chiếc ná cao su tự chế bằng dây chun bạt quấn quanh khung sắt rèn giấu sau thắt lưng. Tay phải cậu nạp nhanh một viên bi sắt rèn nhọn đầu nhặt từ bãi rác, kéo căng sợi dây chun đến sát gò má. Cậu nín thở, nhắm thẳng vào thấu kính camera đang đỏ rực của con quái vật cơ khí.


*Phựt! Keng!*


Viên bi sắt lao đi với lực bắn cực mạnh, găm thẳng vào tâm thấu kính quang học của chiếc drone. Tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên giòn giã, kèm theo những tia lửa điện xanh lét bắn ra từ bảng mạch bị phá hủy. Con drone mất phương hướng, loạng choạng đâm sầm vào vách container rỉ sét rồi rơi xuống vũng nước thải, động cơ cánh quạt rên rỉ những tiếng rệu rã trước khi tắt lịm.


"Chạy mau!" An hét lớn, chộp lấy chiếc hộp đồng bọc chì từ tay Út Lượm.


Hai đứa trẻ lao ra khỏi hốc tối, chạy điên cuồng qua những khe hẹp chằng chịt của bãi phế liệu. Tiếng còi báo động từ trạm gác cảng bắt đầu hú vang dội khắp phân khu Bình Đông. Tiếng bước chân nặng trịch của toán bảo vệ tư nhân bọc thép và tiếng xích chó cơ học khua loảng xoảng vang lên từ phía đầu cầu cảng.


"Lối này, Út Lượm! Chui qua gầm xe xúc kia!" An vừa chạy vừa định hướng.


Nhưng dưới làn mưa axit trơn trượt, Út Lượm bị trượt chân. Con bé ngã nhào vào một đống mảnh vụn thủy tinh từ màn hình hỏng. Một mảnh kính sắc lẹm cứa rách sâu vào chân trái của con bé, máu đỏ tươi lập tức tuôn ra, hòa lẫn vào dòng nước mưa xám xịt. Con bé đau đớn đến mức mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cố ngậm chặt môi để không phát ra tiếng khóc.


An quay lại, không một chút do dự. Cậu quăng chiếc ná cao su sang một bên, một tay ôm chặt chiếc hộp đồng bọc chì, tay còn lại vực Út Lượm đứng dậy. Cậu ghé vai cõng con bé trên lưng, đôi chân gầy guộc dùng hết sức lực cuối cùng để chạy trốn khỏi những luồng ánh sáng quét tầm nhiệt đang rà quét dồn dập phía sau.


*Cộc! Cộc... Cộc... Cộc!*


Tiếng gõ cửa theo nhịp mã analog truyền thống vang lên trên vách thép dày của chiếc container bọc chì nằm khuất sâu dưới chân cầu sắt.


Cửa sập cơ học hé mở. Kiệt "Băng Từ" thò gương mặt mập mạp với chiếc kính gọng tròn dày cộm ra ngoài. Gã nhanh như cắt kéo sập hai đứa trẻ vào trong, khóa chặt ba lớp chốt sắt vật lý.


Không gian bên trong container lập tức trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Lớp chì dày bọc quanh vách container đã triệt tiêu hoàn toàn tiếng còi hú của cảnh sát mạng và chặn đứng mọi dải sóng quét tầm nhiệt từ bên ngoài. Mùi dầu máy, mùi cồn y tế và mùi ẩm mốc của những cuộn băng từ cũ nát bao trùm lấy căn phòng chật hẹp.


"Lại bị bọn bảo an đuổi à? Hai đứa bay liều mạng quá rồi!" Kiệt cằn nhằn, gã đặt Út Lượm nằm lên chiếc ghế đệm rách gấu, vội vàng lấy chai cồn sát trùng và cuộn băng gạc dã chiến.


An thở dốc, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt đen nhẻm. Cậu không màng đến vết trầy xước trên người, run rẩy đặt chiếc hộp đồng bọc chì rỉ sét lên mặt bàn gỗ rải rác những đĩa mềm cũ.


"Anh Kiệt... nhìn này. Út Lượm tìm thấy nó dưới bãi rác cảng Bình Đông. Là đồ của anh Định để lại."


Kiệt khựng lại. Đôi mắt sau tròng kính dày cộm của gã trợn tròn khi nhìn thấy ký hiệu con mắt bị gạch chéo trên nắp hộp. Bàn tay mập mạp của gã vuốt ve lớp chì bọc ngoài chiếc hộp, cảm nhận những vết hàn đồng rỉ sét.


"Mật mã dự án 9... Đúng là của Định rồi. Thằng ranh này giấu kỹ thật," Kiệt lẩm bẩm, giọng gã run lên vì xúc động và lo sợ.


Ngay lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng khác vang lên. Kiệt cảnh giác nhìn qua khe hở quang học thô sơ. Gã thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy hai bóng người quen thuộc bước vào.


Vy và Hải bước qua cửa sập. Hải loạng choạng dựa vào vai Vy để giữ thăng bằng.


Gương mặt Hải lúc này là một bức tranh tàn khốc của sự hoại tử công nghệ. Nửa khuôn mặt bên trái của anh hoàn toàn đơ cứng, phẳng lì không một chút biểu cảm—vết sẹo vĩnh viễn của di chứng Hoại tử cấp 2 sau ca loạn thần bùng phát tại Chùa cổ. Đôi mắt trái của anh mờ tịt, lòng đen bị phủ một lớp sương mờ màu trắng dã do xuất huyết võng mạc, thỉnh thoảng lại nhấp nháy đèn LED đỏ sẫm yếu ớt của chiếc chip S-Link v2 sau gáy. Tai trái của anh không ngừng vang lên tiếng rít điện từ tần số cao, khiến anh luôn phải nghiêng đầu sang một bên để lắng nghe bằng tai phải.


*Tạch... tạch... tạch...*


Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải phát ra những tiếng kêu rệu rã, đều đặn dưới lớp áo khoác gió sờn rách. Mỗi tiếng tích tắc cơ học là một nỗ lực cưỡng ép cơ tim anh co bóp để duy trì sự sống mong manh.


"Mọi người tìm thấy chiếc hộp rồi sao?" Vy hỏi, cô nhanh chóng đỡ Hải ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh bàn máy tính của Kiệt.


An gật đầu, cậu chỉ vào vết thương đang được Kiệt băng bó trên chân Út Lượm: "Út Lượm bị mảnh kính cứa rách chân để lấy được nó, chị Vy ạ. Bọn bảo an cảng suýt chút nữa đã khóa được tụi em."


Hải đưa bàn tay phải—bàn tay duy nhất còn chút xúc giác sinh học—nhẹ nhàng xoa đầu Út Lượm. Nửa mặt bên phải của anh khẽ co rút, biểu lộ một sự xót xa thầm lặng mà nửa mặt trái liệt cơ không thể thể hiện.


"Cảm ơn em, Út Lượm. Em đã liều mạng vì anh," giọng Hải khàn đặc, méo mó do một bên quai hàm trái bị đơ cứng.


Út Lượm mỉm cười yếu ớt, con bé rúc đầu vào vai An: "Không sao đâu anh Hải. Anh phải giải oan cho anh Định nữa. Anh ấy không phải là kẻ phản bội."


Kiệt "Băng Từ" không lãng phí thời gian. Gã dùng một chiếc kìm cơ học cầm tay bọc cao su cách điện, cẩn thận cạy bỏ lớp hàn đồng rỉ sét quanh nắp hộp. Tiếng ren đồng rít lên một tiếng khô khốc dội vang trong không gian hẹp của container.


*Cạch!*


Nắp hộp đồng bọc chì bật mở. Bên trong chiếc hộp, được bảo vệ bởi ba lớp vải thấm dầu sinh học Clean-Solv đã khô cứng, là một Cuộn băng từ analog bọc chì thế hệ cũ. Cuộn băng có lớp vỏ bằng hợp kim đồng thau gỉ màu xanh lục, bảo vệ dải băng từ oxit sắt mỏng manh bên trong khỏi mọi tác động của thời gian và sóng xung điện từ.


Vy nín thở, cô đưa tay chạm nhẹ vào cuộn băng. Ký ức về Trần Văn Định—người nguồn tin mật cũ đã biến mất bí ẩn ba năm trước—ập về trong tâm trí cô. Định chính là người đã hứa sẽ giao cuộn băng này cho cô trước khi anh bị Sensory-Corp tiêu hủy để xóa dấu vết.


"Đây chính là bằng chứng Định đã dùng mạng sống để bảo vệ," Vy nghẹn ngào, đôi mắt sắc sảo của cô đỏ hoe dưới ánh đèn neon vàng vọt của container.


Kiệt cầm cuộn băng lên, đặt nó vào khoang chứa của chiếc máy ghi âm băng cối Nagra IV-S bọc chì cổ điển đặt trên bàn. Chiếc máy ghi âm chạy bằng bóng chân không rít lên một tiếng ro ro đều đặn khi nguồn điện analog được kích hoạt.


"Để tao thử chạy xem dải băng còn nguyên vẹn không," Kiệt nói, ngón tay gõ nhịp liên tục lên bàn phím cơ học của hệ thống máy tính không mạng.


Tuy nhiên, ngay khi trục quay của máy Nagra vừa chuyển động được nửa vòng, chiếc máy đột ngột phát ra tiếng rít chói tai của dòng điện bị cản trở. Trục quay khựng lại vĩnh viễn, các bóng bán dẫn trên bảng điều khiển nhấp nháy ánh sáng đỏ báo lỗi bảo mật vật lý.


Kiệt nhíu mày, gã đeo chiếc kính lúp chuyên dụng vào mắt, cúi sát xuống kiểm tra đầu đọc từ tính của máy ghi âm.


"Mẹ kiếp! Có gì đó không ổn," Kiệt lẩm bẩm, gã dùng một chiếc nhíp siêu mảnh gắp nhẹ một sợi cáp đồng nhỏ lộ ra từ lớp vỏ cuộn băng từ. "Cuộn băng này không chỉ ghi âm thô. Định đã dùng một bộ mã hóa sinh học tần số sóng não để khóa chặt dải băng từ này lại."


"Mã hóa sinh học?" Vy hỏi, cô bước sát lại bên cạnh Kiệt.


"Đúng thế," Kiệt gật đầu, gương mặt mập mạp của gã đầy vẻ căng thẳng. "Định đã dùng chính tần số dao động não bộ của một diễn viên cảm giác cấp cao để làm mật mã khóa vật lý. Nếu dùng đầu đọc từ tính thông thường để phát lại, dòng điện sẽ tự động thiêu rụi dải băng từ bên trong ngay lập tức. Đây là cơ chế tự hủy vật lý để chống bị bẻ khóa lậu bởi tập đoàn."


Hải nghiêng đầu trái, cố gắng dùng tai phải để nghe rõ lời Kiệt: "Làm sao... để bẻ khóa?"


Kiệt quay sang nhìn Hải, ánh mắt gã dừng lại trên vết sẹo mổ rỉ dịch vàng sau gáy anh và chiếc chip S-Link v2 lỗi thời đang nhấp nháy đèn LED đỏ nhạt.


"Định đã lập trình bộ mã hóa này tương thích với giao thức kết nối của chip S-Link thế hệ cũ—giao thức dải tần 2.4GHz mà Định và mày cùng sở hữu nhờ mã gen tương thích đặc biệt di truyền từ mẹ mày. Chỉ có dòng điện sinh học từ thùy thái dương của mày, thông qua một jack cắm chuyển đổi giao thức analog-to-digital nối trực tiếp vào chip gáy, mới có thể giải mã được tần số sóng âm này."


Không khí trong container bọc chì bỗng chốc đông cứng lại.


Vy nhìn Hải, đôi mắt cô ngập tràn sự lo lắng: "Không được! Hải vừa mới trải qua một ca loạn thần nặng tại chùa cổ. Hệ phế vị của anh ấy đã bị hoại tử cấp 2, nửa mặt trái đã bị liệt hoàn toàn. Nếu kết nối trực tiếp dòng điện từ máy ghi âm cổ vào chip gáy lúc này, áp lực điện sinh học có thể kích hoạt lại lệnh tự hủy của chip, hoặc phá hủy hoàn toàn chút thính giác còn lại của anh ấy!"


Hải im lặng. Anh lắng nghe tiếng tích tắc cơ học đều đặn từ lồng ngực mình: *tạch... tạch... tạch...*


Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên chạm vào nửa mặt trái đơ cứng, lạnh ngắt của mình. Anh biết Vy nói đúng. Cơ thể anh đã rệu rã như một đống phế liệu cơ khí chắp vá, hệ thần kinh phế vị đang lụi tàn từng ngày. Mỗi ca kết nối lúc này đều là một canh bạc sinh tử với tử thần.


Nhưng khi anh nhìn sang Út Lượm đang nằm đau đớn với vết thương băng bó trên chân, nhìn thấy ánh mắt kỳ vọng của An và nỗi đau dồn nén của Vy, Hải biết mình không có quyền rút lui. Cuộn băng từ này không chỉ là chìa khóa giải oan cho anh họ Định, mà còn là bằng chứng thép duy nhất để vạch trần tội ác của Trịnh Thế Anh trước toàn thành phố, cứu sống người mẹ đang nằm thoi thóp tại chùa cổ.


"Kiệt..." Hải khàn giọng nói, đôi mắt phải còn lại của anh rực sáng lên một vẻ kiên định tột cùng. "Chuẩn bị... jack cắm chuyển đổi đi. Tao... sẽ làm cầu nối giải mã."


Kiệt nhìn Hải, gã không nói lời nào, chỉ lẳng lặng gật đầu và cúi xuống hộc tủ lấy ra chiếc Jack cắm chuyển đổi giao thức analog-to-digital tự chế bằng dây đồng bọc nhựa bảo vệ.


Bên ngoài container bọc chì, cơn bão mưa axit vẫn gào thét điên cuồng, hòa lẫn tiếng còi hú của lực lượng Cyber-Ops đang thắt chặt vòng vây quanh bến cảng Bình Đông. Chiếc thòng lọng công nghệ của tập đoàn đang siết chặt dần, và trong bóng tối ngột ngạt của container bọc chì, Hải chuẩn bị cắm chiếc giắc đồng lạnh ngắt vào gáy để đánh cược mạng sống của mình với tiếng nói từ quá khứ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!