Nhạc nềnThunderclap

Mỏ Neo Tâm Linh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia dường như chưa bao giờ dứt trên bầu trời Tân Sài Gòn 2088. Những hạt nước nhiễm độc chì gõ liên hồi lên mái ngói rêu phong của Chùa cổ Bình Đông, tạo nên một thứ âm thanh rì rầm, nặng trịch như muốn đè sụp ngôi chùa cổ kính vốn đã nằm thoi thóp dưới bóng những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn neon của Quận 4.


Trong chánh điện tối tăm, mùi nhang trầm tự nhiên thoang thoảng cố gắng đẩy lùi mùi amoniac và hóa chất xả thải nồng nặc bám trên cơ thể Hải. Nhưng lúc này, tâm trí anh đã hoàn toàn bị xé rách.


"Xóa sạch nhân chứng... Không để lại dấu vết..."


Giọng nói lạnh lùng, mang âm hưởng tổng hợp của kim loại rít lên trực tiếp trong thùy thái dương của Hải. Trước mắt anh, bức tượng Phật bằng đồng gỉ màu xanh lục bỗng chốc méo mó, biến dạng thành những dải mã nguồn màu xanh lục chảy tràn xuống bệ thờ. Những sợi cáp quang rỉ sét mọc ra từ các kẽ nứt của vách tường bê tông ẩm mốc, quấn chặt lấy giường bệnh dã chiến nơi mẹ anh—bà Nguyễn Thị Mai—đang nằm hôn mê sâu.


Ảo giác bạo lực dâng trào như một cơn lũ quét qua não bộ Hải. Anh nhìn thấy gã sát thủ "X" trong chiếc áo măng tô đen, khuôn mặt trống rỗng không có ngũ quan, đang từ từ nâng khẩu súng bắn tỉa bọc sợi carbon nhắm thẳng vào lồng ngực thoi thóp của mẹ anh.


"Tránh ra! Đừng chạm vào mẹ tôi!"


Hải gầm rú lên một tiếng đứt quãng. Giọng nói của anh méo mó, khàn đặc do một bên quai hàm trái đang bị đơ cứng. Đôi mắt trái của anh trợn trừng, đồng tử co rút lại thành một điểm kim nhỏ, phát ra luồng ánh sáng LED đỏ sẫm liên tục của chiếc chip S-Link v2 đang bị quá tải nhiệt sau gáy. Vết bỏng sẹo Hoại tử cấp 2 ở gáy râm ran nóng rát, rỉ ra thứ dịch sinh học màu vàng nhạt bốc mùi khét lẹt của nhựa cháy.


Bác sĩ Phương vừa quay lưng định lấy thêm một ống tiêm sạch từ chiếc hộp cứu thương bằng thép sơn đỏ thì lập tức bị một lực bóp kinh hoàng khóa chặt lấy cổ tay. Bàn tay phải của Hải—bàn tay duy nhất còn chút xúc giác—đã biến thành một gọng kìm thép. Phản xạ cận chiến chắp vá từ dư chấn sát thủ tự động kích hoạt. Hải giật phăng con dao mổ bằng thép không gỉ từ khay dụng cụ của Phương, lưỡi dao sắc lẹm vạch một đường lạnh ngắt trong không khí, kề sát vào động mạch cổ của vị y sĩ lậu.


"Cậu Hải! Tỉnh lại đi! Tôi là bác sĩ Phương đây!" Phương hét lên, chiếc kính gọng kim loại rỉ sét của ông lệch hẳn sang một bên, đôi mắt già nua đầy vẻ kinh hoàng nhìn vào gương mặt đờ đẫn, ngập tràn sát khí của Hải.


Nhưng Hải không nghe thấy gì ngoài tiếng rít tần số cao dội liên tục vào tai trái. Trong thùy thái dương của anh, nhân cách sát thủ "X" đang điên cuồng gào thét, ra lệnh cho các sợi cơ bắp tay phải siết chặt lưỡi dao để cắt đứt cuống họng của "mục tiêu".


Trong cơn hoảng loạn tột cùng, Hải cố gắng dùng bàn tay trái tê dại—ba đầu ngón tay đã bị mất hoàn toàn xúc giác do biến chứng Hoại tử cấp 1—để móc vỉ thuốc giảm đau phế vị Nerve-Blocker lam bọc giấy bạc ra khỏi túi áo khoác gió sờn rách. Anh nghĩ hóa chất có thể dập tắt cơn điên này. Anh dùng răng cắn nát viên thuốc, nuốt chửng chất bột đắng chát.


Nhưng hoạt chất hóa học lậu clashing dữ dội với hệ phế vị đang bị tàn phá, gây ra một cơn co thắt nghịch đảo. Cơ ngực trái của Hải giật mạnh, vết thương đạn bắn chưa lành rách miệng xối xả, máu tươi thấm đẫm lớp băng vải thô, nhịp tim vọt lên mức nguy kịch 140 nhịp mỗi phút. Đầu óc Hải quay cuồng, anh quỵ gối xuống nền đất lạnh, lưỡi dao mổ vẫn lăm lăm chực chờ đâm xuống.


"A Di Đà Phật."


Một tiếng niệm Phật trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông đồng cổ xưa vang lên từ góc tối của chánh điện.


Sư thầy Thích Thanh bước ra từ sau bức tượng Phật. Thầy mặc bộ áo cà sa xám tro giản dị, bước đi khoan thai, tĩnh lặng giữa bùn lầy và nước mưa axit đang rò rỉ dưới sàn chùa. Gương mặt thầy bình lặng như nước hồ thu, không một chút gợn sóng trước cảnh tượng bạo lực trước mắt.


Thích Thanh không hề né tránh lưỡi dao của Hải. Thầy bước thẳng đến, đặt bàn tay ấm áp, thô ráp lên bắp vai đang run rẩy điên cuồng của anh. Trên cổ tay thầy, chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm hương cổ tự nhiên tỏa ra một làn hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết. Mùi hương trầm tự nhiên lập tức cắt ngang mùi khét lẹt của nhựa cháy và hóa chất độc hại bám trên người Hải, như một dòng nước mát dội thẳng vào thùy thái dương đang bốc hỏa của anh.


"Con người không phải là một thuật toán, Hải ạ. Đừng để những tần số ngoại lai cướp đi mỏ neo linh hồn của con."


Giọng nói của Thích Thanh trầm ấm, mang một dải tần số vật lý thuần túy, không có bất kỳ tín hiệu số hóa nào. Thầy đưa tay lên, dùng một ngón tay gõ nhẹ vào chiếc mõ gỗ nhỏ đặt trên bệ thờ.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gõ mõ vang lên đều đặn, khoan thai. Âm thanh mộc mạc của gỗ va chạm vào nhau tạo ra những bước sóng âm học analog lan tỏa trong không gian tĩnh mịch của chánh điện. Nó không đi qua cổng kết nối, không truyền qua mạng không dây, mà tác động trực tiếp vào màng nhĩ vật lý của Hải.


*Tạch... tạch... tạch...*


Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải như tìm được một nhịp điệu đồng hành. Bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong lồng ngực anh, vốn đang bị giãn nhẹ do quá tải, bắt đầu điều hòa lại nhịp đập theo tiếng gõ mõ của Thích Thanh. Nhịp tim của Hải từ mức nguy kịch 140 bpm từ từ hạ xuống 120... rồi 100 bpm.


"Hãy ngồi xuống, Hải. Nhắm mắt lại và lắng nghe nhịp tim của chính mình. Đừng nghe tiếng nói của chiếc chip gáy," Thích Thanh ôn tồn hướng dẫn, thầy ngồi kiết già ngay trên nền đất ẩm ướt đối diện anh.


Hải loạng choạng buông rơi con dao mổ xuống đất. Anh cố gắng xếp hai chân lại theo tư thế kiết già dưới sự chỉ dẫn của thầy. Hai mắt anh nhắm chặt, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu từ vết thương ngực chảy ròng ròng trên trán.


Anh bắt đầu thực hiện Kỹ năng tâm lý: Thiền định ổn định đa nhân cách.


Trong không gian nội tâm tối tăm của Hải, cuộc chiến sinh tử giữa bản ngã và virus sát thủ diễn ra khốc liệt. Thùy thái dương của anh giống như một cuộn băng từ analog cũ nát đang bị một luồng dữ liệu số hóa mạ vàng của Sensory-Corp cố tình ghi đè lên vĩnh viễn. Nhân cách sát thủ "X" gầm rú, hiện ra dưới hình ảnh những luồng xung điện màu đỏ rực rỡ, cố gắng bẻ gãy các rào chắn myelin thần kinh để chiếm đoạt thùy trán.


Nhưng Hải không dùng bạo lực để đàn áp nó nữa. Anh lắng nghe tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc máy kích tim đeo ngực: *tạch... tạch... tạch...*


Tiếng lò xo đồng Thụy Sĩ chạy bằng dây cót cơ học—món quà bảo mệnh duy nhất mà người cha quá cố để lại—trở thành chiếc mỏ neo giữ vững bản ngã của anh. Hải đồng điệu nhịp thở chậm rãi, sâu sắc của mình với tiếng tích tắc ấy, kết hợp với nhịp gõ mõ *cộc... cộc...* của Thích Thanh.


Mùi hương trầm dịu nhẹ từ chuỗi hạt của thầy như một bức tường chì vô hình, che chắn thùy thái dương của Hải khỏi các luồng sóng vi ba kích thích thần kinh từ xa của tập đoàn. Những luồng xung điện màu đỏ của sát thủ "X" mất đi nguồn tiếp năng lượng, bắt đầu bị cô lập, co cụm lại rồi bị đẩy dần vào vùng tối sâu thẳm của thùy thái dương, biến thành những dải băng từ bị khóa chặt.


Cơn sốt co giật dịu đi. Nhịp tim của Hải ổn định hoàn toàn ở mức 65 nhịp mỗi phút. Anh thở ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng đều đặn.


Khi Hải khẽ mở mắt phải, ảo giác bạo lực đã biến mất hoàn toàn. Bức tượng Phật bằng đồng gỉ màu xanh lục trở lại vẻ uy nghiêm, trầm mặc dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu. Bên cạnh anh, Thích Thanh đã dừng gõ mõ, thầy mỉm cười từ bi nhìn anh.


Nhưng ngay khi Hải cố gắng biểu lộ một nụ cười cảm ơn, anh khựng lại. Nửa khuôn mặt bên trái của anh hoàn toàn đơ cứng, lạnh ngắt như một tảng băng trôi. Anh cố gắng mím môi, cố gắng nháy mắt trái, nhưng các cơ mặt phía bên trái không hề phản hồi bất kỳ mệnh lệnh thần kinh nào từ não bộ. Tai trái của anh vang lên một tiếng rít tần số cao kéo dài, chói tai như tiếng còi báo tử điện từ.


Bác sĩ Phương bước đến, dùng ngón tay già nua ấn nhẹ vào vùng da dưới tai trái của Hải. Hải không hề cảm nhận được lực ấn của ông.


Phương thở dài đầy cay đắng: "Di chứng của dòng điện tự hủy từ chiếc chip lậu và áp lực điện sinh học nghịch đảo lúc trước đã phá hủy vĩnh viễn các sợi thần kinh phế vị ngoại biên bên trái của cậu rồi, Hải ạ. Cậu đã bị Hoại tử cấp 2: Liệt cơ mặt nhẹ và ù tai điện từ."


Hải đưa tay lên sờ vào nửa mặt trái đơ cứng của mình. Gương mặt anh giờ đây đã mang một vết sẹo hoại tử vĩnh viễn, biến anh thành một kẻ lầm lì, đáng sợ dưới ánh sáng tranh tối tranh sáng của chùa cổ. Nhưng trong lòng anh không có sự hối hận. Anh nhìn sang chiếc bàn thờ gỗ, nơi mẹ anh vẫn đang thở những nhịp thoi thóp nhờ chiếc máy trợ tim dã chiến. Anh đã giữ được bản ngã của mình để tiếp tục cuộc chiến bảo vệ bà.


Đột ngột, cánh cửa gỗ ép rỉ sét của chánh điện chùa cổ bị đẩy mạnh sang một bên. Tiếng nước mưa axit gào rú từ bên ngoài ập vào chánh điện ẩm ướt.


Vy bước vào. Mái tóc ngắn của cô bết dính nước mưa nhiễm độc, chiếc áo khoác da đen sờn rách sũng nước rỉ ra những giọt nước màu xám xịt xuống sàn gạch. Gương mặt cô tái nhợt vì lạnh và kiệt sức, nhưng đôi mắt sắc sảo thì rực sáng lên một vẻ kiên định tột cùng.


Trong tay Vy, ôm chặt trước ngực, là một chiếc hộp đồng bọc chì rỉ sét bám đầy muội than bãi rác cảng Bình Đông.


"Hải! Tôi tìm thấy nó rồi!" Vy thở dốc, giọng cô run rẩy nhưng vang dội khắp chánh điện tối tăm. "Cuộn băng từ analog của Định... Anh họ của anh... Nó chứa toàn bộ bằng chứng mưu sát chính trị của Trịnh Thế Anh!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!