Hơi Thở Cuối Của Sắt
Hồng Gió bế xốc bà Mai chạy ngược dòng nước thải nóng, tiếng gào của cô bị tiếng rít của những ống xả áp suất cao dưới Đường ống xả thải khổng lồ nuốt chửng. Hải đứng thẫn thờ thêm một tích tắc trước cái xác co giật của Tám Sẹo. Vệt đèn xanh Sensory-Corp sau gáy gã đồ tể vẫn nhấp nháy đều đặn, một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô cảm của giới tài phiệt đang rình rập ngay trong bóng tối ngầm Bình Đông.
"Hải! Chạy mau! Nước đang dâng lên!" Hồng Gió hét lên lần nữa, bóng cô mờ đi sau làn hơi hóa chất amoniac đục ngầu.
Hải giật mình, bước chân lê lết đầy đau đớn. Chân trái kéo lê dưới dòng nước đen ngập hông, vết thương đạn bắn sát ngực trái rách miệng xối xả, máu tươi hòa vào dòng nước thải nóng gây ra một cơn bỏng rát ác tính. Mỗi bước đi là một lần cơ đùi trái co rút, nhức nhối đến tận xương tủy. Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo ngực của anh rên rỉ rè rè, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong kêu *tạch... tạch... tạch...* rệu rã ở mức 120 nhịp mỗi phút để cưỡng ép cơ tim co bóp chống lại trạng thái sốc mất máu. Mắt trái mờ tịt nhấp nháy đèn LED đỏ sẫm liên tục, nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm trực tiếp vào thùy thái dương.
Anh đuổi kịp Hồng Gió tại một khúc cua ngầm trơn trượt. Trên tay cô, bà Nguyễn Thị Mai nằm bất động, khuôn mặt gầy rộc, xanh xao nổi rõ những đường gân xanh xám do nhiễm độc kim loại nặng. Chiếc máy trợ tim cũ nát trước ngực bà đã hoàn toàn im lìm, lớp vỏ chì ngấm nước thải bốc lên mùi khét lẹt của nhựa cháy và axit chì rò rỉ. Bà không còn thở. Nhịp tim của bà đã ngưng hoàn toàn.
"Lối này! Sắp ra tới giếng thông gió của Chùa cổ rồi!" Hồng Gió vừa thở dốc vừa chỉ tay về phía một đường ống đứng rỉ sét có những bậc thang sắt đóng đầy rêu độc.
Hải dùng bàn tay phải—bàn tay duy nhất còn chút xúc giác—bám chặt vào thành ống rỉ sét, cố gắng đẩy cơ thể kiệt quệ của mình lên trước để đỡ lấy mẹ. Ba đầu ngón tay trái hoàn toàn tê dại do biến chứng Hoại tử cấp 1 không thể bám víu, anh phải dùng cả cùi chỏ khóa chặt lấy thân hình gầy guộc của bà Mai. Khả năng chịu đau vượt ngưỡng 200% được kích hoạt, đóng băng cảm giác rách cơ ngực trái, nhưng nhịp tim quá tải khiến lồng ngực Hải phập phồng điên cuồng, tiếng tạch tạch của máy kích tim vang lên dồn dập như muốn nổ tung.
Họ chui lên qua một nắp cống ngầm phủ đầy lá sake rụng. Trước mắt Hải là khuôn viên tĩnh mịch của Chùa cổ Bình Đông. Ngôi chùa cổ rêu phong nép mình dưới bóng những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn neon của Quận 4. Ở đây, không gian hoàn toàn tĩnh lặng, không có bất kỳ thiết bị thông minh nào hoạt động, một vùng tối hoàn hảo cách ly khỏi hệ thống AI giám sát "Mắt Trời" của tập đoàn.
"Bác sĩ Phương! Cứu mẹ tôi!" Hải loạng choạng bế mẹ lao vào chánh điện tối tăm, giọng khàn đặc, méo mó do một bên quai hàm trái bị liệt cơ nhẹ.
Từ sau bức tượng Phật bằng đồng gỉ màu xanh lục, một bóng người gầy gò bước ra. Bác sĩ Phương đeo chiếc kính gọng kim loại rỉ sét, mặc chiếc áo blouse trắng dính đầy muội than và dầu máy. Sau khi phòng khám lậu dưới chân cầu sắt bị Cyber-Ops niêm phong lén lút, ông đã trốn về đây dưới sự che chở của trụ trì Thích Thanh.
"Đặt bà ấy lên đây khẩn cấp!" Phương chỉ tay về phía chiếc bàn thờ gỗ cũ nát đã được dọn sạch bát nhang, biến thành một bàn phẫu thuật dã chiến.
Phương nhanh nhẹn áp tai vào ngực bà Mai, khuôn mặt ông lập tức biến sắc: "Máy trợ tim cơ học bị đoản mạch hoàn toàn rồi. Phổi dính đầy dịch nước thải hóa chất. Chúng ta chỉ có chưa đầy ba phút trước khi não bà ấy bị chết lâm sàng vĩnh viễn."
Nói rồi, Phương rút từ chiếc hộp cứu thương bằng thép sơn đỏ ra một ống tiêm cơ học bằng thủy tinh cỡ lớn không dùng điện. Ông không có thời gian để gây tê. Lưỡi kim tiêm loại lớn đâm thẳng qua khe xương sườn bà Mai, hút ra thứ dịch nước thải màu xám xịt, bốc mùi amoniac nồng nặc từ khoang phổi của bà. Mỗi lần pít-tông kéo lên, bà Mai lại giật nảy mình một cách vô thức, nhưng nhịp tim trên chiếc máy đo analog thô sơ của Phương vẫn tụt dốc thảm hại, chỉ còn dao động ở mức nguy kịch 20 nhịp mỗi phút.
"Không ổn! Tim bà ấy không tự đập lại được. Chúng ta cần một dòng điện kích thích nút xoang nhĩ ngay lập tức, nhưng tôi không có máy sốc điện ở đây!" Phương hét lên, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Hải nhìn vào khuôn mặt nhợt nhạt của mẹ, nhìn vết sẹo mổ cũ trên ngực bà đang rỉ ra thứ dịch sinh học màu vàng nhạt—vết tích của những ca thí nghiệm lậu từ hai mươi năm trước mà tập đoàn đã gieo rắc lên cơ thể bà. Lòng căm thù và nỗi sợ hãi mất đi người thân tột cùng bùng phát trong lòng anh.
"Dùng... dùng điện từ máy của tôi!" Hải khào khào giọng, tay phải giật phăng lớp áo khoác gió sờn rách, lộ ra chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực trái.
"Cậu điên rồi sao, Hải?" Phương kinh ngạc. "Máy của cậu đang chạy quá tải để giữ mạng cho cậu. Nếu dẫn dòng điện sinh học của cậu sang, tim cậu sẽ bị ngưng đập theo!"
"Cứ làm đi! Tôi chịu được!" Hải gầm lên qua khớp hàm đơ cứng.
Anh dùng ba đầu ngón tay phải còn xúc giác giật đứt sợi dây đồng bọc nhựa chống vi ba nối từ máy kích tim của mình, đưa đầu dây trần cho Phương. Phương cắn răng, nhanh như cắt nối đầu dây đồng trực tiếp vào cực tiếp nhận của máy trợ tim cũ nát trên ngực bà Mai.
"Hải! Lên dây cót cực đại!" Phương ra lệnh.
Hải dùng tay phải nắm chặt lấy tay quay cơ học bên hông máy kích tim của mình, vặn mạnh đủ mười hai vòng vật lý. Tiếng bánh răng cơ học rít lên kèn kẹt. Cơn đau thắt ngực dữ dội như có một bàn tay thép bóp nghẹt lấy cơ tim ập đến. Hải khuỵu hai gối xuống nền đất lạnh của chánh điện chùa cổ, miệng trào ra một ngụm máu tươi do áp lực điện sinh học nghịch đảo dội thẳng lên thùy thái dương.
*Xẹt... xẹt... xẹt...*
Dòng điện analog thô sơ từ tim Hải chạy dọc theo sợi dây đồng, truyền thẳng vào nút xoang nhĩ của bà Mai. Trên bàn thờ gỗ, thân hình gầy gộc của bà Mai giật mạnh liên tục. Máy đo analog thô sơ phát ra tiếng kêu *tạch... tạch...* yếu ớt.
Nhịp tim của bà Mai từ 20 bpm từ từ nhích lên 30... rồi 40 bpm.
"Được rồi! Tim bà ấy đã đập lại!" Phương hét lên đầy mừng rỡ, nhanh tay rút ống tiêm nén thủy lực ra, bơm một liều thuốc Vagus-Calm tự chế cuối cùng vào thẳng động mạch cổ bà Mai để ổn định hệ thần kinh phế vị đang co thắt.
Hải buông tay khỏi máy kích tim, đổ gục xuống nền đất bên cạnh bàn thờ. Lồng ngực anh bỏng rát sâu do rò rỉ axit chì từ pin hỏng, tai trái lùng bùng mất hoàn toàn thính lực tạm thời do tiếng rít điện từ dội ngược. Anh đã dùng chút điểm tín dụng y tế lậu cuối cùng tích lũy được từ các ca thuê xác trước để mua lọ thuốc tự chế này từ phòng khám lậu của Phương trước khi nó bị niêm phong. Giờ đây, anh hoàn toàn trắng tay.
Bà Mai khẽ thở ra một hơi thô sơ, lồng ngực phập phồng yếu ớt, nhưng đôi mắt đục mờ vẫn nhắm nghiền. Bà đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
Bác sĩ Phương tháo chiếc kính rỉ sét, lau vệt mồ hôi trộn lẫn muội than trên mặt, ánh mắt ông trầm xuống đầy lo ngại nhìn Hải:
"Tôi đã giữ được hơi thở thô sơ cho mẹ cậu, Hải ạ. Nhưng hệ phế vị của bà ấy đã suy kiệt vĩnh viễn do độc tố tích tụ từ thời kỳ thí nghiệm cũ. Thuốc tự chế của tôi chỉ có thể duy trì mạng sống cho bà ấy tối đa là một tuần. Sau đó, nếu không có nguồn thuốc điều hòa phế vị Vagus-Calm thuần khiết, chính quy của Sensory-Corp... não bà ấy sẽ hoại tử hoàn toàn."
Hải nằm bất động trên nền đất lạnh, mắt trái mờ tịt nhấp nháy đèn LED đỏ sẫm đứt quãng. Lời cảnh báo của Phương như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu anh. Một tuần. Anh chỉ còn đúng bảy ngày để tìm ra kẻ thuê xác ẩn danh, đòi lại công lý và cướp lấy nguồn thuốc sinh tử cho mẹ.
Đột ngột, một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ dội thẳng vào thùy thái dương của Hải. Những dải mã báo lỗi màu đỏ rực rỡ nhấp nháy liên tục trên võng mạc mắt trái. Trong bóng tối chập chờn của chánh điện chùa cổ, Hải bắt đầu nhìn thấy những hình ảnh ảo giác bạo lực mờ ảo: bóng dáng một gã sát thủ mặc áo măng tô đen đang nâng khẩu súng bắn tỉa bọc sợi carbon nhắm thẳng vào đầu anh, tiếng súng nổ chói tai vang vọng trực tiếp trong não bộ.
Di chứng rò rỉ dữ liệu của sát thủ "X" tích tụ sau ca phẫu thuật lỗi của Lâm đang bắt đầu bộc phát dữ dội, gặm nhấm chút lý trí cuối cùng của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!