Đao Phủ Trong Bóng Tối
Mùi amoniac nồng nặc quyện với hơi bốc lên từ đống mỡ công nghiệp đông đặc bóp nghẹt bầu không khí dưới Đường ống xả thải khổng lồ của Tầng Gầm Bình Đông. Dưới lòng cống ngầm tối tăm này, nước thải đen ngòm ngập đến ngang hông Hải, lạnh buốt và mang theo dải hóa chất ăn mòn râm ran liếm vào vết thương đạn bắn trước ngực anh. Lớp vải bạt lót chì dã chiến mà Vy quấn quanh cổ gáy Hải nặng trịch, ép chặt lên vết bỏng sẹo Hoại tử cấp 2 rỉ dịch sinh học, nhưng đó là thứ duy nhất ngăn dòng điện từ của chip S-Link v2 rò rỉ ra ngoài, tạm thời che mắt thuật toán định vị của Thượng úy Mỹ trên cao.
Nhưng ngay lúc này, mối đe dọa không đến từ bầu trời rực sáng ánh neon phía trên, mà nằm ngay trước mắt anh, trong khoảng tối tranh tối tranh sáng của dòng nước thải gầm gừ dưới chân cầu sắt.
"Mày nghĩ mày trốn được đi đâu, thằng ranh bán xác?" Giọng nói khàn đặc, rít qua kẽ răng vàng ố của Tám "Sẹo" dội vào vách bê tông ẩm mốc.
Gã đồ tể bặm trợn của Trương đứng chắn giữa lòng cống hẹp, một tay xách thanh sắt rèn dẹt đầu gỉ sét, tay còn lại bọc giáp cơ khí thô thô đã thò sâu vào dưới lớp áo thun rách nách của bà Nguyễn Thị Mai. Năm ngón tay bọc thép xám rít lên những tiếng kèn kẹt kim loại khi chúng siết chặt lấy lớp vỏ chì bảo vệ của chiếc máy trợ tim cơ học analog kiểu cũ đeo trước ngực bà. Chiếc máy trợ tim nghèo nàn phát ra tiếng kêu *tít... tít...* đứt quãng, chập chờn khi nước bẩn ngấm qua các mối hàn lỏng lẻo.
"Buông... buông mẹ tôi ra..." Hải khào khào nghẹn giọng.
Nửa mặt bên trái của anh phẳng lì, đờ đẫn hoàn toàn không thể biểu lộ cảm xúc do di chứng liệt cơ mặt. Mắt trái mờ tịt nhấp nháy những luồng sáng LED đỏ sẫm liên tục, nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm trực tiếp vào thùy thái dương. Chiếc Máy kích tim cơ học analog đeo ngực Hải phản hồi dồn dập, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong kêu *tạch... tạch... tạch...* rệu rã ở mức 120 nhịp mỗi phút để cưỡng ép cơ tim anh co bóp, chống lại trạng thái sốc mất máu đang lan tỏa khắp cơ thể sinh học.
Phía sau Hải, Hồng "Gió" trong bộ đồ lặn cao su đen bó sát đang ghì chặt lấy đôi vai gầy guộc của bà Mai từ phía sau, cố gắng kéo bà ra khỏi năm ngón tay bọc thép của gã đồ tể. Nhưng sức mạnh sinh học thô sơ của cô gái giao liên hoàn toàn bất lực trước gã đòi nợ thuê đang được bơm đầy các loại thuốc kích thích cơ bắp lậu.
"Buông?" Tám "Sẹo" cười sằng sặc, vết sẹo bỏng lớn che mất nửa má trái của hắn co rúm lại đầy tợn tạo. "Gã Trương đã ra lệnh rồi. Mày dám đánh cắp điện thoại mật của tao, dám bùng nợ y tế của lão Bảy Lột. Hôm nay tao không chỉ tháo cái tim sắt của mẹ mày để siết nợ, mà tao còn phải băm nát cái gáy chứa chip lậu của mày để bịt đầu mối!"
*Vút!*
Không một lời cảnh báo, Tám "Sẹo" vung mạnh thanh sắt rèn dẹt đầu quét ngang một dải rộng trong bóng tối cống ngầm. Tiếng gió rít xé toạc màn sương mù amoniac ẩm ướt. Hải cố gắng lùi lại, nhưng dòng nước thải ngập hông cản trở bước chân đi khập khiễng của anh.
*Phập!*
Thanh sắt rỉ sét sượt qua bắp vai trái của Hải, xé rách lớp áo khoác gió sờn và để lại một vệt cắt sâu rỉ máu. Cơn đau buốt thấu xương dội ngược lên não bộ, nhưng ngay lập tức, Khả năng chịu đau vượt ngưỡng 200% của Hải tự động kích hoạt. Hệ thần kinh phế vị bị hoại tử một nửa đóng băng các tín hiệu đau đớn ngoại biên. Khuôn mặt Hải đơ cứng hoàn toàn không biểu lộ một chút biến động, ánh mắt sắc lạnh vô cảm nhìn thẳng vào đối thủ.
Trong khoảnh khắc cận tử đó, một luồng xung lực lạnh lẽo từ chiếc chip lậu S-Link v2 sau gáy dội thẳng vào thùy thái dương. Dư chấn thần kinh chứa ký ức cơ bắp của sát thủ "X" trỗi dậy mạnh mẽ. Hải thả lỏng hoàn toàn cơ bắp cánh tay phải, để mặc cho phản xạ chiến đấu ngoại lai dẫn dắt cơ thể sinh học của mình.
Anh rút nhanh con dao găm phẫu thuật sợi carbon giấu sau thắt lưng. Trong bóng tối tuyệt đối của đường cống ngầm Bình Đông, lưỡi dao siêu mỏng bằng sợi carbon không hề phản xạ bất kỳ tia sáng nào, hoàn toàn vô hình trước đôi mắt sinh học của Tám "Sẹo".
Hải lướt nhanh về phía trước, chân trái kéo lê dưới nước bẩn nhưng phần thân trên di chuyển với một tốc độ đáng kinh ngạc của một sát thủ chuyên nghiệp. Anh áp sát Tám "Sẹo" ở cự ly dưới một mét, triệt tiêu hoàn toàn tầm quét rộng của thanh sắt rèn.
*Két... xẹt!*
Lưỡi dao găm sợi carbon đâm chuẩn xác vào khe hở nhỏ giữa khớp vai cơ học sơn đen nhám và bả vai sinh học của Tám "Sẹo". Tiếng kim loại cắt vào cáp quang rít lên lạnh lùng, kèm theo những tia lửa điện xanh lè bắn ra từ khớp nối thủy lực bị hỏng. Cánh tay cơ bắp bọc thép của gã đồ tể lập tức xì ra một luồng khói dầu đen ngòm, mất lực và buông lỏng khỏi ngực bà Mai.
"Thằng chó! Mày dám hỏng tay tao!" Tám "Sẹo" gầm lên đau đớn.
Hắn điên cuồng vứt thanh sắt gãy xuống nước, dùng sức mạnh sinh học khổng lồ từ cánh tay còn lại—cánh tay đã được tiêm đầy thuốc kích thích cơ bắp lậu—lao vào ôm chặt lấy cổ Hải, thô bạo đè nghiến anh xuống dòng nước thải ngập ngụa hóa chất.
Hải cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp thô sơ để đẩy gã khổng lồ ra, nhưng hoàn toàn thất bại trước sức nặng và hỏa lực sinh học điên cuồng của gã đòi nợ thuê chợ đen. Nước bẩn sặc mùi amoniac tràn vào miệng và mũi Hải, gây ra cơn ho sặc sụa. Vết thương đạn bắn sát ngực trái bị xé rách miệng nghiêm trọng dưới áp lực vật lý, máu tươi xối xả tuôn ra, hòa lẫn vào dòng nước cống ngập ngụa vi khuẩn độc hại.
Nhịp tim Hải vọt lên sát ngưỡng 140 nhịp mỗi phút. Chiếc máy kích tim đeo trước ngực rên rỉ rệu rã, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ kêu *tạch... tạch...* kèn kẹt như sắp gãy rời do chấn động mạnh từ những cú đấm của Tám "Sẹo".
Trong cơn ngạt thở dưới dòng nước độc, Hải biết mình không thể đấu lực cơ bắp với gã đồ tể. Anh đưa bàn tay phải run rẩy, bám chặt lấy chiếc van xả xung điện nghịch đảo trên chiếc máy kích tim đeo ngực của mình. Hải nín thở hoàn toàn, đưa nhịp tim về mức cận tử để tập trung dòng điện sinh học, rồi nhấn mạnh nút gạt thép.
*Đoành! Xẹt! Xẹt!*
Một luồng xung điện analog tần số thấp cực mạnh phóng ra từ lồng ngực Hải, chạy dọc theo dòng nước bẩn truyền thẳng vào cơ thể Tám "Sẹo". Dòng điện thô sơ tuy không đủ để giết chết gã khổng lồ, nhưng lập tức làm chập mạch hệ thống kích thích cơ bắp lậu bám trên sợi thần kinh gáy của hắn, gây ra một cơn co thắt phản vệ dữ dội.
Tám "Sẹo" rú lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân co quắp cứng đờ, buông lỏng tay khỏi cổ Hải.
Chỉ chờ có thế, Hải ngoi đầu lên khỏi dòng nước bẩn, thở dốc. Bản năng sát thủ "X" dẫn dắt cánh tay phải anh thực hiện Cận chiến thực dụng bằng dao găm phẫu thuật: anh áp sát, bẻ gập cổ tay trái bọc thép của Tám "Sẹo" một góc 180 độ phát ra tiếng *rắc* lạnh lùng, giải giáp hoàn toàn khả năng kháng cự vật lý của gã đồ tể.
Tám "Sẹo" ngã gục xuống dòng nước thải đen ngòm, thở dốc đầy thảm hại, cánh tay cơ khí rỉ sét của hắn giật giật liên tục phát ra những tiếng bíp bíp báo lỗi hệ thống.
Hải loạng choạng đứng dậy, tay phải cầm con dao găm sợi carbon mẻ mũi, tay trái ôm chặt lấy vết thương ngực trái đang rỉ máu xối xả. Anh bước lại gần gã đồ tể đang nằm thoi thóp dưới dòng nước bẩn, định tung đòn kết liễu.
Nhưng ngay khi Hải gạt lớp tóc bết mồ hôi và nước thải để nhìn rõ khuôn mặt Tám "Sẹo" trong ánh sáng xanh nhạt phản chiếu từ váng dầu hóa chất, anh đột ngột khựng lại.
Dưới gáy Tám "Sẹo", ngay tại vị trí vết sẹo hoại tử phế vị cũ nát của gã đòi nợ thuê, một chiếc chip kết nối mạ vàng đang lộ ra dưới lớp da rách nát. Chiếc chip không phát ra ánh sáng LED đỏ của những dòng chip lậu rẻ tiền dưới Tầng Gầm.
Nó đang nhấp nháy một luồng ánh sáng xanh lạnh nhạt, đều đặn của tập đoàn Sensory-Corp.
Đó là dải đèn xanh định dạng kết nối trực tiếp của hệ thống giám sát tối cao "Mắt Trời". Tám "Sẹo", kẻ tưởng như chỉ là một gã đòi nợ thuê chợ đen tham lam hèn hạ, thực chất cũng đang nằm dưới sự kiểm soát và đồng bộ ngược từ xa của một mạng lưới an ninh khổng lồ phía trên thành phố.
*Tít... tít... tít... tít...*
Chiếc máy trợ tim cũ nát trước ngực bà Mai đột ngột phát ra những tiếng kêu rè rè dồn dập, rồi bốc lên một làn khói đen mỏng có mùi khét của nhựa cháy. Dòng nước bẩn hóa chất ngấm sâu đã làm đoản mạch hoàn toàn bộ lò xo đồng cuối cùng giữ mạng cho bà, đưa nhịp thở của bà vào trạng thái ngưng thở lâm sàng nguy kịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!