Vây Ráp Hẻm 47
Bên trong chiếc container bọc chì của Kiệt "Băng Từ", bầu không khí ngột ngạt mùi kim loại nặng và axit rò rỉ từ những khối bo mạch cũ nát bỗng chốc đông cứng lại. Hải siết chặt tập hồ sơ bệnh án đóng dấu mật của mẹ trong tay, những ngón tay phải co quắp đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Vết thương đạn bắn sát ngực trái bị rách sâu thêm sau cú nhảy từ biệt thự Sensory-Villas, máu tươi lại rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc thô ráp, mang theo cơn bỏng rát kinh hoàng của nước sông Kênh Tẻ bẩn thỉu đã bắt đầu ăn mòn da thịt anh.
Mắt trái Hải nhấp nháy những dải đèn LED đỏ sẫm liên tục của chiếc chip lậu S-Link v2 găm sâu sau gáy, hiển thị dải mã lỗi mờ ảo chồng chéo lên võng mạc đang bị xuất huyết nhẹ. Phía bên kia chiếc bàn sắt gỉ sét, Vy đứng yên lặng, ánh sáng xanh lạnh từ chiếc kính áp tròng ghi hình lậu bên mắt phải của cô phản chiếu lên khuôn mặt hốc hác, đờ đẫn vì liệt cơ mặt trái của anh.
"Trương... gã khốn..." Hải khào khào nghẹn giọng. Giọng nói của anh méo mó, chứa đựng một sự phẫn nộ tột cùng dường như muốn xé toạc lồng ngực. Hóa ra toàn bộ bi kịch nợ nần y tế của mẹ con anh suốt hai mươi năm qua không phải là sự ngẫu nhiên của số phận. Đó là một kế hoạch được dàn dựng tỉ mỉ từ khi anh còn là một đứa trẻ, biến anh thành một vật chủ có độ tương thích gen hoàn hảo để thu hoạch cho dự án "Xác Không Hồn".
*Uỳnh! Uỳnh!*
Một chấn động mạnh từ mặt đất dội thẳng vào vách thép của container làm những cuộn băng từ trên kệ rơi xuống sàn loảng xoảng. Tiếng rít điện từ tần số cao của còi hụ cảnh sát xé rách màn sương mù ẩm ướt bên ngoài. Chiếc máy kích tim cơ học analog đeo trước ngực Hải lập tức phản hồi dồn dập, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ cổ điển bên trong kêu *tạch... tạch... tạch...* rệu rã ở mức 120 nhịp mỗi phút để cưỡng ép cơ tim anh co bóp chống lại trạng thái sốc nhiệt đột ngột.
"Tụi nó đến rồi," Vy lướt nhanh ngón tay trên chiếc điện thoại bọc vỏ nhôm chống nhiễu, màn hình hiển thị bản đồ nhiệt thời gian thực của khu vực cảng Bình Đông đang rực lên những chấm đỏ rậm rạp. "Trung úy Quốc đang dẫn đầu đội đặc nhiệm bọc thép của Cyber-Ops. Tụi nó không quét bãi rác này trước... tụi nó đang càn quét trực diện vào Hẻm 47!"
"Mẹ tôi!"
Hải giật bắn người, phớt lờ cơn đau nhói như kim châm dọc sống lưng do chiếc chip gáy S-Link v2 tỏa nhiệt lượng cao. Anh loạng choạng lao về phía cửa container, nhưng Vy đã nhanh chóng bước tới, dang tay chặn ngang ngực anh.
"Anh điên rồi sao?" Vy gắt lên, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào mắt phải còn lành lặn của anh. "Ngoài kia toàn là camera quét nhiệt đa phổ của đặc nhiệm. Anh bước ra ngoài đó với vết thương đang rỉ máu này, thuật toán của Thượng úy Mỹ sẽ khóa mục tiêu anh trong vòng ba giây!"
"Tránh ra!" Hải gầm gừ, bản năng sát thủ chắp vá từ dư chấn của "X" lập tức kích hoạt, khiến anh vung tay bóp chặt lấy cổ tay Vy, đẩy cô lùi sát vào vách thép. Lực bóp từ bàn tay phải của anh mạnh đến mức khiến Vy phải nhăn mặt đau đớn. "Mẹ tôi đang nằm liệt giường ở phòng trọ số 9. Bà không thể di chuyển được nếu không có máy trợ tim. Tôi phải về đó!"
Vy nén cơn đau, nhìn thẳng vào ánh mắt đỏ sọc của Hải: "Kiệt đang dùng máy phát sóng lậu để ngụy trang tần số cho anh. Nghe tôi, nếu anh muốn cứu mẹ, chúng ta phải đi lối ngầm. Nhưng trước hết, anh phải che giấu vết mổ gáy rỉ dịch sinh học này."
Vy nhanh nhẹn cầm lấy một cuộn vải bạt lót chì phế thải trên kệ của Kiệt, thô bạo quấn chặt quanh cổ gáy Hải, che kín vùng cấy chip S-Link v2 để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt điện từ. Cảm giác nặng nề, lạnh ngắt của chì tì đè lên vết bỏng gáy khiến Hải khẽ rên rỉ, nhưng chiếc vòng cổ dã chiến này đã tạm thời tắt đi tín hiệu định vị tầm xa của cảnh sát mạng.
Hải đẩy cửa container lao ra ngoài. Cơn mưa axit của Tân Sài Sài Gòn đổ xuống đầu anh như trút nước, những giọt mưa độc hại ăn mòn lớp áo khoác gió sờn rách, bốc lên những làn khói mỏng có mùi khét nhẹ. Anh lê chân trái đi khập khiễng, sử dụng kỹ năng Parkour đường phố tích lũy từ thuở nhỏ để luồn lách qua những núi bo mạch cháy sém và vỏ robot gỉ sét, hướng thẳng về phía hẻm 47.
Khi Hải tiếp cận đầu hẻm 47, một cảnh tượng hỗn loạn và ngột ngạt đập vào mắt anh. Ba chiếc xe tải bọc thép của lực lượng Cyber-Ops đã húc sập hàng rào chắn bằng tôn gỉ ở đầu hẻm. Ánh đèn pha xenon cực mạnh từ xe bọc thép quét dọc con hẻm chật hẹp, biến những vũng nước thải loang loáng váng dầu thành những dải sáng ma quái.
"Tất cả cư dân hẻm 47 Bình Đông chú ý! Giao nộp nghi phạm Ngô Chí Hải ngay lập tức! Bất kỳ hành vi che giấu nào sẽ bị khép vào tội đồng khỏa khủng bối và bị tước đoạt điểm tín dụng y tế vĩnh viễn!" Giọng nói rống lên từ loa phóng thanh của xe bọc thép, át cả tiếng mưa rơi rào rào trên mái tôn.
Trung úy Quốc đứng trên mui xe tải bọc thép, bộ giáp đặc nhiệm màu đen nhám của hắn rực lên dưới ánh đèn đường. Bắp tay cơ khí bọc thép đen của hắn lăm lăm khẩu súng bắn đạn xung điện liên thanh. Hắn lạnh lùng ra lệnh: "Bắn phá rào! Quét sạch các phòng trọ vòng ngoài!"
*Xẹt! Xẹt! Đoành!*
Những luồng đạn xung điện từ trường màu xanh lam bắn thẳng vào dãy nhà trọ vách ván ép đầu hẻm. Tiếng nổ chát chúa vang lên, những tấm tôn gỉ bị xé rách, các đường dây điện chằng chịt trên cao bị đoản mạch bắn ra những tia lửa điện đỏ rực. Tiếng la hét thảm thiết của phụ nữ và trẻ em vang dội cả một vùng nghèo khổ.
Nhưng cư dân hẻm 47 không chịu khuất phục. Họ là những kẻ bị gạt ra ngoài lề xã hội, những công nhân bến tàu và diễn viên cảm giác hoại tử không còn gì để mất. Băng tự quản Cọc Sắt Bình Đông—nhóm thanh niên ngổ ngáo trang bị gậy sắt rèn nhọn đầu và xích xe máy gỉ sét—đồng loạt nổi dậy. Họ dùng những tấm tôn cũ và lốp xe cháy để dựng lại rào chắn, ném gạch đá và chai xăng tự chế vào kính chắn gió của xe bọc thép.
"Đồ lũ chó săn tầng trên! Cút khỏi Bình Đông!" Tiếng hét phẫn nộ của những gã bốc vác cảng vang lên giữa làn khói bụi mịt mù.
Hải nép mình dưới bóng tối của một mái hiên sụp đổ, nhịp tim anh vọt lên mức nguy hiểm 135 bpm do vận động mạnh và căng thẳng tâm lý. Chiếc máy kích tim đeo ngực rung lên bần bật, bộ lò xo đồng Thụy Sĩ kêu tích tắc dồn dập như muốn nứt vỡ. Anh đưa tay phải lên nén chặt ngực áo để giảm bớt tiếng động cơ học. Anh phải đột nhập vào phòng trọ số 9 cứu mẹ, nhưng Quốc và đặc nhiệm đang chắn lối đi duy nhất.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bãi rác cảng Bình Đông ở đầu hẻm. Một cột lửa nhiệt lượng khổng lồ màu xanh lục bùng cháy dữ dội, tỏa ra luồng khói độc nồng nặc. Đó là bẫy nhiệt bằng pin phế thải điện tử do Huy "Đồng" kích nổ theo kế hoạch ngầm của Kiệt. Luồng nhiệt lượng đột ngột này lập tức làm mù hoàn toàn các camera quét nhiệt đa phổ của đặc nhiệm Cyber-Ops, khiến màn hình định vị của Thượng úy Mỹ bị nhiễu loạn bởi những dải ma nhiệt.
"Báo cáo Trung úy! Hệ thống quét nhiệt bị bão hòa! Không thể định vị mục tiêu!" Tiếng đàm thoại vô tuyến của đặc nhiệm vang lên hỗn loạn.
Tận dụng cơ hội ngàn vàng, Hải kích hoạt phản xạ di chuyển Parkour tốc độ cao. Anh đạp mạnh chân phải lên một thùng phuy rỉ sét, đu người bám vào đường ống nước gỉ sét dọc vách tường nhà tập thể cũ. Chân trái bị liệt cơ kéo lê nhẹ nhưng Hải vẫn di chuyển nhanh như một bóng ma giữa màn mưa axit mờ mịt, lướt qua các mái tôn rách nát để tránh tầm nhìn của đặc nhiệm tuần tra đường bộ.
Hải cố gắng dùng khẩu súng xung điện tự chế cướp được từ lính gác trước đó để ngắm bắn vào bánh xích xe bọc thép của Quốc nhằm vô hiệu hóa hỏa lực của hắn. Nhưng khi anh bóp cò, luồng xung điện từ trường bắn ra quá yếu, hoàn toàn bị lớp giáp sợi carbon dày dặn của xe hấp thụ không một vết xước. Phát bắn hụt chỉ khiến Quốc chú ý.
"Có kẻ trên mái nhà! Bắn hạ nó!" Quốc gầm lên, vung dùi cui điện phóng ra dòng điện 50.000V nhắm thẳng về phía Hải.
Hải nhanh nhẹn lăn mình trên mái tôn đúng lúc luồng điện sượt qua, làm cháy sém một mảng tôn lớn ngay sát chân anh. Anh nhảy từ độ cao ba mét xuống hiên sau của dãy trọ, tiếp cận cửa sau phòng trọ số 9.
Cửa sau bằng ván ép ẩm mốc đang bị một gã đặc nhiệm bọc thép dùng búa tạ phá dỡ dở dang. Hải áp sát không một tiếng động từ góc tối. Bản năng sát thủ chắp vá bộc phát, anh vung tay phải bẻ gãy cổ tay gã đặc nhiệm đoạt búa tạ, rồi dùng cán búa nện mạnh vào khớp gối cơ học của đối thủ, khiến gã ngã gục xuống sàn bùn đất không kịp phát ra tiếng động.
Hải lao vào phòng trọ số 9 chật hẹp rộng 12 mét vuông. Căn phòng ngập tràn khói độc và hơi nước nóng rỉ ra từ mái tôn bị đạn xung điện bắn thủng. Trên chiếc giường tre cũ kỹ, bà Nguyễn Thị Mai nằm bất động, khuôn mặt xanh xao nổi rõ những đường gân xám do nhiễm độc kim loại nặng. Chiếc máy trợ tim cơ học analog đeo trên ngực bà phát ra tiếng kêu rè rè yếu ớt do ngấm nước mưa axit.
"Mẹ!" Hải nghẹn ngào lao đến, bế bổng cơ thể gầy gộc của mẹ lên bằng cánh tay phải săn chắc. Chân trái anh run rẩy dưới sức nặng của bà, vết thương ngực trái rách miệng xối xả máu tươi, nhuộm đỏ cả lớp áo khoác gió sờn rách của anh.
"Hải... con ơi..." Bà Mai khẽ mở mắt đục mờ, hơi thở thoi thóp phả vào vai anh đầy yếu ớt. "Bỏ mẹ lại đi... chạy đi con..."
"Không! Con không bao giờ bỏ mẹ!" Hải hét lên, nước mắt hòa lẫn nước mưa và máu chảy dài trên gò má đơ cứng vì liệt cơ mặt trái.
Đột ngột, cánh cửa trước phòng trọ bị húc sập hoàn toàn. Ánh đèn pha xenon từ xe bọc thép chiếu thẳng vào phòng, biến không gian nhỏ hẹp thành một cái bẫy ánh sáng chết chóc. Tiếng bước chân bọc thép nặng trịch của Quốc vang lên sát thềm cửa.
"Ngô Chí Hải! Anh đã bị bao vây! Đầu hàng ngay lập tức!" Giọng Quốc lạnh lùng vang lên.
Từ trong góc tối của vách ngăn ván ép, một bóng đen mảnh mai xuất hiện. Đó là Hồng "Gió"—nữ giao liên đường hầm với bộ đồ lặn cao su đen bó sát. Cô nhanh nhẹn dùng xà beng nạy tung tấm ván sàn gỗ mục nát dưới gầm giường tre, lộ ra nắp cống ngầm dẫn xuống Đường ống xả thải khổng lồ của thành phố.
Hồng "Gió" ném một quả lựu đạn hóa chất tự chế ra cửa trước. Một làn khói amoniac nồng nặc, dày đặc bùng phát, làm mù hoàn toàn các cảm biến hồng ngoại và khứu giác sinh học của bầy chó cơ học tuần tra đang gầm rú phía sau Quốc.
"Xuống đây nhanh! Tôi chặn đường sau!" Hồng Gió thúc giục.
Hải ôm chặt mẹ, dùng chút sức tàn cuối cùng nhảy xuống miệng cống ngầm tối đen. Hồng Gió lập tức kéo sập nắp cống và đóng chặt chốt khóa cơ học từ bên dưới, cách ly hoàn toàn với thế giới bạo động rực sáng ánh đèn neon phía trên.
Dưới lòng đất, không gian tối tăm, ẩm ướt và ngập ngụa nước thải hóa chất đen ngòm bốc mùi hôi thối nồng nặc. Nước thải ngập đến ngang hông, lạnh buốt và ăn mòn các vết thương hở của Hải. Hải thở dốc, bước đi khập khễnh dọc theo đường ống bê tông cốt thép đường kính năm mét, cố gắng giữ cơ thể mẹ không bị ngấm nước độc.
Khi Hải bế mẹ đi được khoảng năm mươi mét vào sâu trong bóng tối của đường cống ngầm, chiếc máy trợ tim của bà Mai đột ngột phát ra tiếng kêu *tít... tít...* kéo dài rồi tắt lịm.
Hải hoảng loạn dừng bước, tựa lưng vào vách bê tông ẩm mốc. Anh cố gắng mở to mắt phải để nhìn trong bóng tối tranh tối tranh sáng của dòng nước thải đen ngòm.
Nhưng ngay khi ánh sáng mờ nhạt từ vết sẹo đỏ quanh tai trái anh nhấp nháy sáng, Hải khựng lại, toàn thân đông cứng vì kinh hoàng.
Cách anh chỉ hai bước chân, nép mình sau một khúc cua đường ống cống ngầm, gã đồ tể Tám "Sẹo"—tay sai đòi nợ tàn bạo của Trương—đang ngồi xổm trong bóng tối. Gương mặt có vết sẹo bỏng lớn của hắn co rúm lại thành một nụ cười tàn nhẫn. Hai bàn tay bọc thép cơ khí rỉ sét của hắn đang lén lút vươn ra, luồn vào dưới lớp áo thun của bà Mai, cố gắng giật đứt các sợi dây đồng và tháo gỡ chiếc máy trợ tim cơ học analog khỏi lồng ngực thoi thóp của mẹ anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!