Khế Ước Đêm Đen
Cơn mưa axit của Tân Sài Gòn năm 2088 không bao giờ mang lại sự sống. Nó trút xuống Tầng Gầm Bình Đông một thứ chất lỏng màu vàng nhạt, sặc mùi lưu huỳnh và dầu máy công nghiệp thải ra từ những tháp lọc khí trên Tầng Neon rực rỡ phía trên. Tiếng mưa gõ vào những mái tôn gỉ sét của Hẻm 47 nghe rào rào như tiếng cát sỏi đổ xuống một nấm mồ lộ thiên. Dưới sàn nhà gỗ ẩm mục của Phòng trọ số 9, nước kênh đen ngòm dâng lên, vỗ vào các cột gỗ rêu phong những tiếng *bùm... bùm...* đơn điệu, nặng nề.
Hải đứng lặng bên cạnh chiếc giường đơn kê sát vách ván ép ẩm mốc. Trên giường, bà Nguyễn Thị Mai nằm bất động, cơ thể gầy rộc chỉ còn da bọc xương dưới lớp chăn mỏng vá víu. Gương mặt bà xanh xao, nổi rõ những đường gân xanh xám chạy dọc từ thái dương xuống cổ—hậu quả của sự hoại tử hệ thần kinh phế vị do phơi nhiễm độc chất kim loại nặng lâu ngày. Trước lồng ngực gầy yếu của bà, chiếc máy trợ tim cơ học analog kiểu cũ hoạt động bằng bộ lò xo đồng Thụy Sĩ vẫn phát ra những tiếng kêu tích tắc rè rè: *tạch... tạch... tạch...*
Đó là mỏ neo duy nhất giữ bà lại với thế giới này. Mỗi tiếng tích tắc cơ học là một nhịp thở thoi thóp, một sự kéo dài sinh mệnh đầy đau đớn mà Hải phải đánh đổi bằng từng giọt mồ hôi và cả máu của mình.
Đột ngột, cánh cửa gỗ ép rách nát của phòng trọ bị một lực bạo lực đạp tung. Bản lề rỉ sét rên rỉ rồi gãy đôi, rơi sầm xuống sàn nhà bùn đất.
Bảy Lột bước vào. Lão già gầy gò như một cái xác ướp khô, mặc chiếc áo bà ba đen cáu bẩn bùn kênh. Nửa mặt bên phải của lão phẳng lì, vô cảm, nhưng thái dương phải lại nhấp nháy ánh sáng xanh lạnh của chiếc chip tính toán tài chính lậu. Phía sau lão, hai gã tay sai vạm vỡ với bắp tay cấy ghép cơ sinh học thô kệch đứng chắn kín lối đi hẹp. Một gã lăm lăm thanh xà beng sắt rèn nhọn đầu, gã còn lại xách một chiếc kìm cắt cáp thủy lực cỡ lớn, lưỡi kìm bằng hợp kim siêu cứng rung lên bần bật dưới áp lực dầu máy.
"Hết hạn ba ngày rồi, thằng Hải," giọng Bảy Lột rít qua kẽ răng ố vàng vì khói thuốc rẻ tiền. "Tao không đến để nghe mày van xin. Sensory-Corp không đợi tao đóng tiền phí duy trì tài khoản y tế, thì tao cũng không rảnh để đợi mẹ con mày khất nợ."
Hải siết chặt nắm tay, đứng chắn trước giường mẹ. Đôi mắt trái của anh—vết tích của vụ tai nạn hủy hoại hệ phế vị năm xưa—giật liên hồi dưới ánh đèn LED đỏ yếu ớt của chiếc chip kết nối cũ nát sau gáy. "Dượng Bảy... làm ơn. Con vừa gom được một ít đồng vụn ở bến cảng, chỉ cần ba ngày nữa thôi, con sẽ bán được cho kho của Tư Mập để trả lãi khẩn cấp. Mẹ con đang lên cơn sốt ác tính, nếu tháo máy trợ tim bây giờ, bà ấy sẽ chết!"
Bảy Lột cười khẩy, thấu kính lậu ở thái dương lão quét một đường sáng đỏ qua lồng ngực bà Mai, định vị chính xác chiếc máy trợ tim cơ học bằng đồng. "Vỏ đồng thau nguyên chất, bộ lò xo Thụy Sĩ đời 2030. Thứ này mang lên Tầng Trung lưu bán cho đám sưu tầm đồ cổ cũng được khối tiền. Điểm tín dụng y tế của mày đã tụt xuống mức Đỏ vĩnh viễn rồi. Thằng đồ tể, tháo nó ra cho tao!"
Gã tay sai xách kìm cắt cáp bước tới. Hải gầm lên một tiếng, lao thẳng vào gã. Phản xạ của một cựu vận động viên thể thao điện tử giúp anh né được cú vung xà beng của gã thứ hai, luồn xuống dưới cánh tay bọc thép của gã đồ tể và đấm mạnh vào khớp khuỷu tay trái của hắn.
Nhưng sức mạnh cơ học sinh học quá chênh lệch. Gã đồ tể không hề hấn gì, hắn chỉ cần xoay người, vung bắp tay bọc thép đặc đập mạnh vào ngực Hải.
Hải nghe thấy tiếng xương sườn rạn nứt đau buốt. Cơ thể anh bay thẳng về phía vách ván ép, đập mạnh lưng vào cột nhà rồi ngã gục xuống sàn bùn lạnh ngắt. Cơn đau thắt nghẽn từ dây thần kinh phế vị bị tổn thương dội ngược lên não bộ, khiến tai trái anh lùng bùng tiếng rít điện từ chói tai. Anh cố gắng bò dậy, nhưng một bàn chân bọc ủng cao su nặng nề của gã tay sai thứ hai đã giẫm mạnh lên lưng anh, ghì chặt anh xuống sàn nhà ẩm ướt.
"Tháo cáp!" Bảy Lột ra lệnh, ánh mắt lão lạnh lùng nhìn lưỡi kìm thủy lực kẹp chặt vào đường dây đồng nối từ máy trợ tim vào động mạch ngực của bà Mai.
Trên giường, bà Mai đột ngột mở mắt trợn trừng. Cơn co thắt phế vị ác tính bùng phát do áp lực tâm lý cực hạn. Lồng ngực bà phập phồng dữ dội, hai bàn tay gầy gộc cào cấu vào khoảng không vô định như cố bám víu lấy chút không khí ít ỏi. Chiếc máy trợ tim cơ học bắt đầu phát ra những tiếng tạch tạch đứt quãng, chậm dần... chậm dần... *tạch....... tạch.......*
"Đừng! Làm ơn dừng lại! Tôi xin các người!" Hải khóc nghẹn, nước mắt hòa lẫn bùn đất trên mặt. Anh cố vùng vẫy dưới gót ủng sắt của gã tay sai, nhưng lực bóp cơ học càng siết chặt khiến anh nghẹt thở. Bản ngã, lòng tự trọng của một con người bằng xương bằng thịt đang bị giẫm đạp không thương tiếc dưới đáy xã hội Bình Đông.
"Bớt nóng, anh Bảy Lột. Làm ăn ở Tầng Gầm mà bạo lực thế thì mất hết lộc."
Một giọng nói dẻo quẹo, mang theo âm điệu kim khí vang lên từ đầu hẻm. Giữa màn mưa axit nhạt nhòa, Trương "Môi Giới" bước vào phòng trọ. Gã diện bộ suit lụa bóng lộn màu xám tro nhưng vạt áo đã bám đầy vệt dầu máy đen ngòm. Hàm răng bọc vàng của gã lấp lánh dưới ánh đèn neon chập chờn. Trên tay Trương cầm một chiếc máy tính bảng mạ vàng, màn hình hiển thị danh sách giao dịch nợ nần nhấp nháy liên tục.
Bảy Lột dừng tay, nhíu mày nhìn gã trung gian tàn nhẫn. "Trương? Mày đến đây làm gì? Định cướp mối thế chấp của tao à?"
"Đâu có," Trương cười giả lả, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình máy tính bảng. "Khoản nợ của thằng Hải bao gồm cả gốc lẫn lãi là bao nhiêu? Hai ngàn Med-Credits chứ gì? Tôi chuyển thẳng vào tài khoản của anh ba ngàn. Coi như mua lại cái máy trợ tim cũ kỹ này và cả mạng sống của bà già nó. Được chưa?"
Một tiếng *bíp* lạnh lùng vang lên từ thái dương của Bảy Lột. Lão già cúi đầu nhìn số dư tài khoản vừa nhảy số xanh, thấu kính mắt lão co rụt lại đầy thỏa mãn. Lão liếc nhìn Hải đang nằm gục dưới đất, rồi hất hàm ra hiệu cho hai gã tay sai buông anh ra.
"Giao dịch thành công. Coi như mày gặp may, thằng Hải," Bảy Lột thu kìm cắt cáp, lạnh lùng quay lưng bước ra ngoài màn mưa axit.
Phòng trọ số 9 chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rào và tiếng thở dốc nặng nề của Hải. Anh bò rạp đến bên giường mẹ, nhìn bà Mai đang lịm dần đi, nhịp tim cơ học đã tụt xuống mức cận tử nguy kịch.
Trương bước đến đứng bên cạnh, cúi xuống nhìn Hải bằng ánh mắt của một kẻ đi săn vừa dồn được con mồi vào bẫy. Gã chìa chiếc máy tính bảng ra, màn hình hiển thị một khế ước màu đỏ sẫm rực sáng dưới bóng tối.
"Năm ngàn Med-Credits đã được nạp vào tài khoản của phòng khám Bác sĩ Phương để mua thuốc điều hòa phế vị Vagus-Calm khẩn cấp cho mẹ mày. Bà ấy sẽ sống thêm được ít nhất một tháng," Trương nói chậm rãi, từng câu chữ như những chiếc đinh đóng vào não Hải. "Đổi lại, mày ký vào đây. Khế ước cho thuê xác đêm lậu. Mỗi đêm từ 12 giờ đến 4 giờ sáng, cơ thể của mày thuộc quyền sở hữu từ xa của khách hàng của tao. Mày không được hỏi họ làm gì, không được tháo chip gáy, và phải chịu mọi tổn thương sinh học phát sinh sau ca thuê."
Hải nhìn gương mặt tím tái của mẹ, nhìn chiếc máy trợ tim cơ học đang dần ngừng đập hẳn. Anh hiểu rất rõ ý nghĩa của khế ước này. Bán đi thể xác ban đêm nghĩa là anh chấp nhận biến mình thành một xác sống không hồn, một công cụ cho kẻ khác chiếm hữu để thực hiện những tội ác kinh hoàng trong bóng tối mà anh không thể truy vết. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Nghèo đói dưới Tầng Gầm đã tước đoạt của anh quyền làm người.
"Tôi... ký," Hải thầm thì, giọng khàn đặc.
Anh đưa ngón tay trỏ phải dính đầy máu và bùn đất ấn mạnh lên màn hình máy tính bảng của Trương. Vệt máu khô bám chặt vào cảm biến sinh trắc học, phát ra một tiếng *ting* lạnh lẽo. Khế ước đêm đen chính thức được thiết lập.
Ngay lập tức, hai tay sai của Trương bước vào, tiêm một liều Vagus-Calm khẩn cấp vào động mạch cổ bà Mai. Dòng hóa chất xanh nhạt nhanh chóng lan tỏa dưới làn da xanh xao của bà. Lồng ngực bà Mai bắt đầu co bóp đều đặn trở lại, tiếng máy trợ tim vang lên tích tắc đều đặn: *tạch... tạch... tạch...*
"Tốt lắm. Đi thôi, Tiến sĩ Cường đang đợi mày ở phòng khám ngầm dưới gầm cầu chữ Y," Trương lạnh lùng ra lệnh.
***
Phòng phẫu thuật ngầm bốc mùi cồn sát trùng rẻ tiền hòa lẫn mùi rỉ sét của sắt thép ẩm ướt. Trên chiếc bàn mổ bằng thép vô trùng cáu bẩn vệt dầu máy, Hải bị xích chặt cả hai tay và chân bằng những vòng sắt xám xịt.
Tiến sĩ Cường—gã bác sĩ phẫu thuật biến chất của Sensory-Corp bị sa thải do nghiện thuốc an thần—bước đến với đôi bàn tay run rẩy. Gã đeo chiếc kính viễn thị dày cộm bám đầy muội than, tay phải cầm khẩu súng bắn ghim phẫu thuật tự động chạy bằng pin mini.
"Chip kết nối thần kinh lậu thế hệ cũ S-Link v2," Cường lẩm bẩm, giơ chiếc chip nhỏ bằng đồng xu bám đầy các sợi cáp sinh học mỏng như tơ nhện trước mắt Hải. "Dòng này bị tập đoàn cấm lưu hành từ mười năm trước vì lỗi rò rỉ bộ nhớ đệm thần kinh, dễ gây loạn thần vĩnh viễn cho vật chủ. Nhưng yên tâm, nó tương thích rất tốt với tủy sống rách nát của mày."
Hải nhắm chặt mắt, cắn răng chịu đựng khi mũi khoan laser của Cường bắt đầu khoét sâu vào đốt sống cổ sau gáy. Cơn đau buốt thấu xương dọc theo tủy sống dội thẳng lên thùy thái dương, khiến toàn bộ cơ thể anh giật nẩy lên dưới vòng xích sắt. Tiếng rít chói tai của máy khoan hòa lẫn mùi khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy tỏa ra khắp căn phòng tối.
Cường ấn mạnh chiếc chip S-Link v2 vào vết mổ rỉ máu, gõ mạnh súng bắn ghim để cố định các chân tiếp xúc sinh học vào đốt sống cổ Hải.
"Khởi động hệ thống đồng bộ hóa thần kinh lậu dải tần 2.4GHz," Cường gạt cần gạt trên bảng điều khiển cơ học.
Dòng điện lạnh ngắt từ chip đột ngột phóng ra, chạy dọc hệ thần kinh phế vị của Hải. Mắt trái của anh trợn trừng, nhấp nháy ánh sáng LED đỏ rực rỡ của chip kết nối thần kinh lậu. Hải cảm thấy ý thức của mình bắt đầu bị xé rách làm đôi, bị đẩy dần vào một vùng tối thẳm sâu, vô tận.
Trên màn hình máy đo điện não analog, các dải sóng não của Hải đột ngột dao động mạnh mẽ theo một cấu trúc gen vô cùng kỳ lạ, vượt xa mọi thuật toán thông thường của tập đoàn.
Tiến sĩ Cường đứng sững sờ, thấu kính kính lão của gã co rụt lại liên tục. Gã run rẩy chỉ tay vào màn hình, lẩm bẩm với Trương đang đứng trong bóng tối:
"Trương... nhìn dải tần số này đi... Độ tương thích sinh học của thằng này đạt tới chín mươi tám phần trăm... Nó có chuỗi nucleotide hiếm kháng lại sự xóa sổ ý thức... Thằng này... nó không phải là vật chủ bình thường... Nó là vật chủ vàng..."
Nhưng Hải không còn nghe thấy gì nữa. Ánh sáng LED đỏ bên mắt trái lịm dần dưới bóng tối của ca kết nối đêm đầu tiên, khóa chặt ý thức anh vào một khoảng trống thời gian đầy máu và tội ác bắt đầu đếm ngược.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!