Nhạc nềnShizima4

Ranh Giới Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của Hoàng Bách trầm ổn và đều đặn, gõ nhịp trên lớp sàn gỗ sồi tối màu của hành lang cánh Tây. Minh Khuê đứng bất động bên cạnh vú nuôi Lê Thị Mai, bàn tay cô vốn đang lạnh ngắt vì lo lắng bỗng chốc siết chặt lấy vạt đầm công sở màu xanh rêu. Trên ngực trái, chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim khẽ lay động, phản chiếu thứ ánh sáng xám sắc lạnh dưới ánh đèn tường mờ ảo.


Cánh cửa gỗ sồi phòng ngủ phụ đẩy ra với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng. Hoàng Bách bước vào, phong thái ung dung và đĩnh đạc như thể anh đang dạo bước trong chính thánh địa của mình. Anh không mặc suit chỉnh tề như ban ngày, chỉ diện một chiếc áo sơ mi trắng đã tháo hai cúc trên cùng, tay áo xắn hờ lộ ra những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay lúa mạch. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua bát canh tổ yến trên bàn, rồi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Minh Khuê.


Một nụ cười lười nhác, mang theo chút dung túng đầy giả tạo xuất hiện trên khóe môi góc cạnh của anh. Anh bước đến, tự nhiên vòng tay qua vai Minh Khuê, kéo nhẹ cô vào sát hông mình. Hơi ấm từ cơ thể anh lập tức bao bọc lấy cô, xua đi cái lạnh buốt của cơn mưa dông Thảo Điền đang rả rích ngoài cửa sổ.


"Vú Mai, sao vú lại tự mình mang canh lên thế này?" Hoàng Bách lên tiếng, giọng nói trầm ấm và dịu dàng đến mức chính Minh Khuê cũng phải rùng mình vì sự diễn xuất quá mức tự nhiên của anh. "Chuyện dọn dẹp hành lý là do con yêu cầu Đăng Khoa làm đấy. Khuê cứ làm việc muộn là lại quên ăn quên ngủ, con muốn cô ấy có một không gian riêng biệt lập ở cánh Tây để tập trung phân tích các báo cáo tài chính quốc tế của Đông Á mà không bị con làm phiền. Nhưng đêm nay, cô ấy tất nhiên phải ngủ ở phòng chính với con rồi."


vú nuôi Lê Thị Mai nhìn chăm chú vào cánh tay Hoàng Bách đang ôm lấy vai Minh Khuê, rồi quan sát biểu cảm của cô cháu gái mà bà nuôi nấng từ nhỏ. Sự hoài nghi trong đôi mắt già nua của bà dần dịu lại, thay vào đó là một nụ cười đôn hậu đầy nhẹ nhõm. Bà đặt bát canh tổ yến xuống bàn trà kính, vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Khuê.


"Cậu Bách nói thế thì vú yên tâm rồi. Vú cứ sợ hai đứa mới cưới có chuyện gì xích mích. Con bé Khuê này từ nhỏ đã bướng bỉnh, chuyện gì cũng tự gánh một mình, cậu Bách nhớ bao dung và chăm sóc cho em nó nhé. Vú chưng bát canh này, con nhớ uống hết khi còn ấm rồi mau về phòng chính nghỉ ngơi. Đừng thức khuya nữa, sắc mặt con tệ lắm rồi đấy."


"Con biết rồi, vú Mai. Con sẽ canh chừng cô ấy uống hết," Hoàng Bách mỉm cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự chân thành.


Khi bóng dáng gầy gò của vú Mai khuất sau khúc quanh hành lang và cánh cửa phòng phụ khép lại, Minh Khuê ngay lập tức lùi lại một bước, thoát khỏi vòng tay của Hoàng Bách. Sự ấm áp vừa rồi biến mất trong chớp mắt, nhường chỗ cho bầu không khí sắc lạnh hằng ngày giữa hai người. Cô đưa tay chỉnh lại nếp áo đầm, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh nhìn anh đầy phòng thủ.


"Anh Bách, kỹ năng diễn xuất của anh trước người nhà thật khiến tôi mở mang tầm mắt," Minh Khuê lạnh lùng nói, giọng nói khàn nhẹ do mệt mỏi. "Nhưng tôi hy vọng anh ghi nhớ Nguyên tắc Tiếp xúc Công cộng. Vú Mai không phải là truyền thông, bà là người thân duy nhất của tôi lúc này. Tôi không muốn dùng sự dối trá để lừa gạt bà nhiều hơn mức cần thiết."


Hoàng Bách thong thả đút hai tay vào túi quần, tựa lưng vào mép bàn làm việc bằng kính. Ánh mắt anh tối sầm lại, nhìn cô từ trên xuống dưới với sự dò xét tàn nhẫn của một nhà đầu tư mạo hiểm:


"Tôi cũng không rảnh để diễn kịch nếu không bắt buộc, cô Khuê. Nhưng cô có biết quản gia Tô Mạnh đang đứng ở góc cầu thang không? Mọi cử chỉ của vú Mai sau khi ra khỏi phòng này đều sẽ bị ông ta quan sát. Nếu vú Mai lộ ra bất kỳ sự lo lắng hay nghi ngờ nào về việc chúng ta ly thân, Tô Mạnh sẽ lập tức báo cáo về cho Từ Nhã Đan. Cô muốn bảo vệ lòng tự trọng của mình, hay muốn bảo vệ ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của Đông Á đang bên bờ vực bị thâu tóm bẩn?"


Lời nói của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của Minh Khuê. Cô khựng lại, ngón tay vô thức siết chặt lấy chiếc ghim cài áo vương miện gai bạch kim. Anh nói đúng. Trong cuộc chiến vương quyền hào môn này, bất kỳ một kẽ hở cảm tính nào cũng có thể biến thành vũ khí chí mạng để kẻ thù dồn cô vào đường chết. Sự tự do cá nhân của cô đã bị đóng băng hoàn toàn kể từ khi đặt bút ký vào Bản Hợp đồng Hôn nhân Mạ vàng.


"Tôi hiểu rồi," Minh Khuê điềm tĩnh đáp, nén lại cơn đau nhói từ thái dương. "Tôi sẽ uống bát canh này và tự mình di chuyển sang phòng ngủ phụ bên trong phòng chính của anh theo đúng quy tắc."


"Không cần uống nữa đâu," Hoàng Bách lạnh nhạt nói, đứng thẳng dậy. "Dọn đồ của cô sang phòng ngủ chính của tôi ngay bây giờ. Chúng ta không có nhiều thời gian."


Minh Khuê nhướng mày: "Tại sao? Chẳng phải vú Mai đã tin rồi sao?"


Trước khi Hoàng Bách kịp trả lời, chiếc điện thoại bảo mật trong túi áo khoác của Minh Khuê bỗng rung lên dồn dập. Cô nhanh chóng lấy ra, màn hình hiển thị tin nhắn mã hóa từ hacker tài chính Trần Vũ. Minh Khuê khẽ bấm nút giải mã, những dòng chữ đỏ hiện lên khiến đồng tử của cô co rụt lại:


[Khuê, cảnh báo đỏ. Thám tử tư Trần Thế Đạt đang ẩn nấp trên ngọn cây dã hương lớn cách hàng rào phía Tây biệt thự năm mươi mét. Hắn sử dụng máy ảnh Hasselblad H6D-100c với ống kính siêu zoom nhắm thẳng vào cửa sổ phòng ngủ phụ cánh Tây của cậu. Đèn phòng phụ vẫn sáng, nếu tối nay cậu ngủ một mình ở đây, hắn sẽ chụp được bóng của cậu qua lớp rèm mỏng. Từ Nhã Đan đang chờ bức ảnh này để tung tin hai người ly thân ngay trước phiên giao dịch sáng mai nhằm ép giá cổ phiếu Đông Á. Kéo rèm dày lại ngay lập tức và di tản khẩn cấp!]


Minh Khuê cảm thấy tim mình đập thình thịch một nhịp kinh hoàng. Lớp phòng thủ lý trí của cô suýt chút nữa đã bị đánh bại bởi sự sơ hở này. Cô ngước lên nhìn Hoàng Bách, phát hiện anh cũng đang nhìn vào chiếc điện thoại của mình, rõ ràng hệ thống an ninh của quỹ Alpha cũng vừa gửi cảnh báo tương tự.


"Bây giờ cô đã hiểu chưa?" Giọng Hoàng Bách lạnh lùng như băng tuyết mùa đông. "Từ Nhã Đan không bao giờ để chúng ta yên bình quá mười hai tiếng. Chiếc gối ôm ranh giới của cô tối nay sẽ phải chuyển sang giường của tôi. Đi thôi."


Minh Khuê không do dự thêm một giây nào. Sự kiên cường và cái đầu lạnh của một nhà phân tích tài chính giúp cô nhanh chóng đưa ra quyết định tối ưu. Cô cầm lấy chiếc ghim cài áo vương miện gai và Thiết bị Phá sóng cầm tay trên bàn, bước nhanh sang phòng ngủ chính của Hoàng Bách ở cánh trung tâm, bỏ lại bát canh tổ yến đang dần nguội lạnh.


Phòng ngủ chính của Hoàng Bách rộng lớn và mang đậm phong cách tối giản của giới siêu giàu. Sàn nhà lát đá cẩm thạch đen bóng loáng, nội thất tông màu xám lạnh và chiếc giường King-size bọc ga lụa cao cấp đặt ở trung tâm. Ánh đèn ngủ mờ ảo màu vàng nhạt tỏa ra từ hai bên đầu giường không hề mang lại cảm giác ấm áp, ngược lại càng làm tăng thêm sự ngột ngạt, xa cách của căn phòng.


Minh Khuê đứng bên cạnh mép giường lớn, cảm nhận rõ ràng áp lực xúc giác đang đè nặng lên lồng ngực. Đây là lần đầu tiên cô bước vào không gian riêng tư tối mật của người đàn ông này. Mùi hương tuyết tùng pha lẫn bạc hà quen thuộc bao phủ khắp phòng, như một sự khẳng định chủ quyền đầy vô hình nhưng mạnh mẽ.


Hoàng Bách bước vào sau cô, anh khóa chặt cánh cửa gỗ sồi lớn bằng hệ thống khóa bảo mật kỹ thuật số hai lớp. Anh đi đến bên tủ đồ, lấy ra một chiếc gối ôm dài bọc lụa xám đặt chính xác vào giữa chiếc giường lớn, phân chia chiếc giường thành hai nửa bằng nhau.


"Ranh giới hợp đồng của cô đây," Hoàng Bách lạnh nhạt chỉ tay vào chiếc gối ôm. "Cô ngủ nửa bên trái, tôi ngủ nửa bên phải. Tuyệt đối không được vượt qua ranh giới này nếu không có tình huống khẩn cấp. Tôi không muốn ngày mai phải đối mặt với một vụ kiện vi phạm thỏa thuận tiếp xúc vật lý từ luật sư của cô."


Minh Khuê khẽ nhếch môi, sự kiêu hãnh của cô lập tức dựng lại lớp phòng thủ dày đặc: "Anh yên tâm, anh Bách. Tôi coi trọng ranh giới này hơn bất kỳ điều khoản tài sản nào trong hợp đồng. Kẻ nào yêu trước kẻ đó thua cuộc – tôi không có thói quen làm người thua cuộc trong các cuộc chơi tài chính lẫn tình cảm."


Cô tháo đôi giày cao gót, bước lên giường và nằm xuống nửa bên trái, kéo chiếc chăn lụa mỏng đắp qua vai. Cơ thể cô căng cứng, thần kinh thép cố gắng duy trì sự tỉnh táo dưới áp lực mất ngủ kinh niên đang hành hạ. Hoàng Bách cũng im lặng nằm xuống nửa bên phải, quay lưng về phía cô. Khoảng cách giữa hai người chỉ là một chiếc gối ôm dài, nhưng nó xa xôi và lạnh lẽo như hai cực của một lục địa băng giá.


Không gian chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa kính cường lực dày và tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường cổ điển. Minh Khuê nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng với những con số, những kịch bản thâu tóm của đối thủ và lời đe dọa của Lâm Thế Vinh về cái chết của cha cô.


"Cộc... cộc..."


Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên ngoài hành lang tối, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của đêm khuya. Tiếng gõ cửa rất nhẹ, rất cẩn trọng nhưng mang theo một nhịp điệu dò xét quen thuộc của quản gia Tô Mạnh.


Minh Khuê lập tức mở mắt, tim cô đập dồn dập. Cô quay sang nhìn Hoàng Bách, phát hiện anh cũng đã ngồi dậy từ lúc nào, ánh mắt anh lóe lên sự cảnh giác cao độ.


"Cậu chủ, mợ chủ," giọng nói khàn khàn, trầm thấp của Tô Mạnh vang lên qua khe cửa gỗ dày. "Tôi thấy đèn phòng ngủ phụ cánh Tây đã tắt, nhưng hệ thống camera giám sát vòng ngoài báo cáo có bóng người di chuyển ở ban công phòng chính. Tôi lo ngại có sự cố bảo an nên lên kiểm tra. Liệu mợ chủ có cần tôi hỗ trợ gì không?"


Minh Khuê nín thở. Tô Mạnh là một con cáo già thực sự. Ông ta không chỉ kiểm tra an ninh, ông ta đang muốn xác nhận xem hai người có thực sự ngủ chung phòng hay chỉ là một màn kịch đối phó hời hợt trước mặt vú Mai. Nếu bây giờ họ trả lời một cách gượng gạo qua cánh cửa đóng kín, Tô Mạnh sẽ nghi ngờ ngay lập tức.


"Phối hợp đi, không được để lộ kẽ hở," Hoàng Bách thì thầm, giọng nói trầm thấp sát bên tai cô.


Trước khi Minh Khuê kịp phản ứng, Hoàng Bách đã nhanh chóng cúi xuống, một tay vòng qua eo cô, tay kia nhẹ nhàng luồn dưới gáy kéo cô sát vào lồng ngực ấm áp của mình. Anh gạt chiếc gối ôm ranh giới sang một bên, kéo chiếc chăn lụa phủ kín cả hai cơ thể.


Sự va chạm xúc giác đột ngột và mãnh liệt khiến Minh Khuê hoàn toàn nghẹt thở. Cả cơ thể cô áp sát vào vòm ngực rộng lớn, săn chắc của anh. Cô có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của Hoàng Bách qua lớp áo sơ mi mỏng, đồng điệu với nhịp tim đang loạn nhịp của chính cô. Mùi hương tuyết tùng và bạc hà ấm áp bao phủ lấy mọi giác quan của cô, khiến lớp phòng thủ lý trí sắc lạnh của cô bỗng chốc có một vết rạn nứt thầm lặng.


Hoàng Bách hơi nghiêng người, để Minh Khuê nằm dưới thân mình, tay anh đan chặt lấy những ngón tay thanh mảnh của cô, chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út của hai người chạm vào nhau, tạo ra một cảm giác lạnh buốt đối lập với sự nóng bỏng của cơ thể.


"Tô Mạnh, ông không cần lo lắng," Hoàng Bách lên tiếng, giọng nói của anh hơi khàn đi, mang theo sự lười nhác và chút bực bội của một người bị đánh thức giữa cuộc yêu đương thân mật. "Khuê chỉ ra ban công lấy chút gió mát thôi. Chúng tôi đang nghỉ ngơi, đừng làm phiền nữa."


Ngoài cửa hành lang, tiếng bước chân của quản gia Tô Mạnh khựng lại một nhịp dài. Sự im lặng kéo dài vài giây như một cuộc đấu trí vô ngôn qua cánh cửa gỗ sồi. Cuối cùng, tiếng cúi đầu chào cung kính của ông ta vang lên:


"Tôi đã hiểu, cậu chủ. Xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của cậu và mợ chủ. Tôi xin phép lui xuống."


Tiếng bước chân của Tô Mạnh chậm rãi xa dần rồi mất hút dưới cầu thang.


Nhưng ngay cả khi nguy hiểm đã qua đi, Hoàng Bách vẫn không lập tức buông Minh Khuê ra. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy cô trong lồng ngực, nhịp thở của anh phả nhẹ lên trán cô, ấm nóng và dồn dập. Minh Khuê nằm bất động dưới thân anh, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang ở khoảng cách chưa đầy năm xăng-ti-mét.


Trong bóng tối mờ ảo của phòng ngủ, ranh giới hợp đồng lạnh lùng dường như đã bị xóa nhòa bởi sự căng thẳng xúc giác nghẹt thở. Minh Khuê có thể cảm nhận được sự giằng xé nội tâm của Hoàng Bách qua cái siết tay đầy kiềm chế của anh. Anh không phải là một tổng tài hào môn nông cạn, anh là một người đàn ông mang trên mình những vết thương gia tộc sâu sắc, và khoảnh khắc này, cô nhận ra mình và anh có quá nhiều điểm tương đồng – hai linh hồn cô độc đang phải mang chiếc vương miện gai quyền lực để sinh tồn.


"Anh Bách... ông ta đi rồi," Minh Khuê khẽ nhắc nhở, giọng nói cô run nhẹ một nhịp mà cô không thể kiểm soát.


Hoàng Bách khựng lại, ánh mắt anh khẽ dao động trước khi khôi phục lại sự lạnh lùng thường ngày. Anh chậm rãi buông cô ra, lùi về nửa bên phải của giường và kéo chiếc gối ôm ranh giới đặt lại vị trí cũ. Khoảng cách vật lý được thiết lập lại ngay lập tức, nhưng bầu không khí ngột ngạt, nóng bỏng vừa rồi vẫn như còn vương vấn trên từng thớ thịt.


"Ngủ đi," Hoàng Bách lạnh nhạt nói, quay lưng về phía cô. "Ngày mai cô còn cuộc họp ban điều hành Đông Á. Tôi không muốn đối tác của mình xuất hiện với một gương mặt kiệt quệ."


Minh Khuê không trả lời. Cô kéo chăn lên sát cằm, quay người về phía cửa sổ. Chứng mất ngủ kinh niên lại tiếp tục hành hạ cô, nhưng đêm nay, cơn đau đầu dường như đã bị lu mờ bởi nhịp tim vẫn chưa thể trở lại trạng thái bình thường. Cô nhìn những vệt nước mưa loang lổ trên kính, lòng nặng trĩu những suy tư về mối quan hệ liên minh đầy cạm bẫy này.


Thời gian chậm rãi trôi qua, đêm Thảo Điền càng về khuya càng tĩnh mịch và lạnh lẽo.


Khoảng ba giờ sáng, tiếng mưa bên ngoài đã ngớt, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua những tán cây dã hương. Minh Khuê vẫn nằm im lặng trong bóng tối, đôi mắt cô đã quen với ánh sáng mờ nhạt của căn phòng. Cô khẽ xoay người, định chỉnh lại gối thì bỗng nghe thấy một tiếng rên rỉ nhẹ, đau đớn phát ra từ phía bên kia chiếc gối ôm ranh giới.


Cô khựng lại, quay sang quan sát Hoàng Bách.


Người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo hằng ngày giờ đây đang nằm co rúm người lại dưới tấm chăn lụa xám. Gương mặt góc cạnh sắc sảo của anh nhợt nhạt, trán lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại như thể đang phải chịu đựng một cơn đau đớn tột độ từ thể xác lẫn tinh thần. Anh liên tục lắc đầu, hai tay siết chặt lấy tấm ga trải giường đến mức các khớp xương ngón tay trắng bệch.


Minh Khuê nhíu mày, cô định ngồi dậy bật đèn để kiểm tra xem anh có bị sốt hay không. Nhưng trước khi cô kịp cử động, Hoàng Bách bỗng cựa quậy mạnh mẽ, tiếng thở dốc dồn dập của anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng, rồi anh lẩm bẩm những lời nói mê sảng, đứt quãng đầy đau đớn:


"Mẹ... đừng đi... bà ấy không điên... đừng đưa bà ấy đi... Từ Nhã Đan... trả mẹ lại đây... Nhã Phương... mẹ ơi..."


Cái tên "Nhã Phương" vang lên trong cơn mê sảng của Hoàng Bách như một vết dao cắt ngang qua bóng tối lạnh lẽo của căn phòng. Minh Khuê bàng hoàng khựng lại, hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng khi nghe thấy những lời nói chứa đựng một nỗi đau đớn, hận thù tột cùng của người đàn ông vốn luôn giữ vẻ ngoài lý trí, tàn nhẫn trên thương trường. Bí mật về sự biến mất đầy uẩn khúc của mẹ ruột Hoàng Bách – người được cho là đã qua đời vì bệnh tật nhưng thực chất bị Từ Nhã Đan gài bẫy đẩy vào viện tâm thần – bỗng chốc được phơi bày một góc chân tướng chấn động ngay trước mắt cô trong đêm tối cô độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!