Luật Lệ Biệt Thự Thảo Điền
Tiếng mưa dông Sài Gòn gõ nhịp liên hồi lên lớp kính cường lực hai lớp của chiếc Maybach, tạo thành những vệt nước nhạt nhòa phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt của đại lộ Mai Chí Thọ. Kim đồng hồ trên màn hình táp-lô hiển thị con số mười một giờ đêm. Không gian bên trong khoang xe rộng lớn im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở khẽ, đều đặn của Hoàng Bách ở phía bên kia băng ghế da Ý.
Minh Khuê ngồi tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt nhắm nghiền nhưng thần kinh vẫn căng ra như một sợi dây đàn quá cỡ. Cơn đau buốt nhói từ hai bên thái dương truyền đến liên tục – hệ quả của chứng mất ngủ kinh niên và những đêm trắng rà soát sổ sách kế toán. Ngón tay cô vô thức siết chặt lấy chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo suit đen bọc lụa. Đầu gai kim loại nhọn hoắt găm sâu vào da thịt đầu ngón tay, tạo ra một cơn đau nhói buốt, nhưng chính cảm giác đau đớn ấy lại là thứ duy nhất giữ cho cô không bị gục ngã trước sự kiệt quệ của thể xác.
"Nếu cô tiếp tục siết cái ghim đó, ngón tay cô sẽ chảy máu đấy, Minh Khuê." Giọng nói trầm thấp, đều đều và hoàn toàn không có chút gợn sóng của Hoàng Bách vang lên, phá vỡ bầu không khí đặc quánh.
Minh Khuê khẽ mở mắt, đẩy nhẹ gọng kính mảnh lên sống mũi, quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh. Dưới ánh đèn nội thất mờ ảo của xe, gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng của Hoàng Bách vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo thường ngày. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn thẳng về phía trước, không hề quay sang nhìn cô, nhưng bàn tay dài với những khớp xương rõ ràng đang lười nhác gõ nhịp trên đầu gối. Chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út của anh lấp lánh thứ ánh sáng sắc lạnh, đồng điệu với chiếc nhẫn trên tay cô.
"Tôi chỉ đang suy nghĩ về lời nói của Lâm Thế Vinh," Minh Khuê lạnh lùng đáp, giọng nói khàn nhẹ nhưng đanh thép. Cô cố tình giấu đi sự bàng hoàng về lời đe dọa liên quan đến cái chết của cha mình. "Hắn đã bị bãi miễn chức vụ phó chủ tịch tạm thời, nhưng lượng cổ phần hắn nắm giữ vẫn là mối đe dọa lớn. Hơn nữa, việc thám tử tư Trần Thế Đạt bám theo chúng ta dưới hầm xe Landmark 81 chứng minh Từ Nhã Đan đang ráo riết tìm kiếm sơ hở của cuộc hôn nhân này."
Hoàng Bách khẽ nhếch môi, một đường cong lạnh lẽo hiện lên trên khóe miệng: "Trần Thế Đạt chỉ là một con tốt thí. Mẹ kế của tôi sẽ không dừng lại ở việc chụp vài bức ảnh chụp lén. Đó là lý do vì sao chúng ta phải dọn về sống chung tại Thảo Điền ngay trong đêm nay. Để đánh lừa một con cáo già như bà ta, chúng ta phải tạo ra một vỏ bọc không tì vết."
Chiếc xe Maybach giảm tốc, rẽ vào con đường biệt lập rợp bóng cây cổ thụ của khu Thảo Điền, Quận 2. Cánh cổng sắt đúc nguyên khối nặng nề của Biệt thự cổ Thảo Điền tự động mở ra dưới ánh đèn pha, để lộ một dinh thự mang phong cách hiện đại đan xen cổ điển, bao phủ bởi những mảng tường kính xám và hệ thống an ninh tối tân. Đây là lãnh địa độc lập của Hoàng Bách, được xây dựng bằng nguồn vốn riêng của quỹ đầu tư Alpha, hoàn toàn tách biệt khỏi tầm ảnh hưởng của gia tộc Hoàng.
Khi chiếc xe dừng hẳn dưới mái hiên rộng, cửa xe được mở ra từ bên ngoài. Người đón họ là quản gia Tô Mạnh. Ông diện bộ vest quản gia đen phẳng phiu, mái tóc cắt ngắn gọn gàng lộ ra gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn thời gian. Ánh mắt ông sắc sảo, trầm tĩnh quét qua Minh Khuê một lượt trước khi cúi đầu chào chuẩn mực.
"Chào mừng cậu chủ và mợ chủ về nhà," giọng nói của Tô Mạnh khàn khàn nhưng vang rõ. "Mọi thứ đã được chuẩn bị theo đúng yêu cầu của cậu chủ."
Minh Khuê khẽ gật đầu xã giao, bước xuống xe. Sự lạnh lẽo của cơn mưa đêm dội vào da thịt khiến cô khẽ rùng mình. Cô lập tức nhận ra ánh mắt của Tô Mạnh không chỉ đơn thuần là sự chào đón. Đó là ánh mắt của một người giám sát lão luyện, được đào tạo để nhận biết những chi tiết bất thường nhỏ nhất. Là quản gia lâu năm của gia tộc Hoàng, Tô Mạnh trung thành với những quy tắc bảo thủ của hào môn, và sự xuất hiện đột ngột của một cô con dâu hợp đồng như cô chắc chắn đã kích hoạt sự cảnh giác của ông.
"Cảm ơn ông, quản gia Tô," Minh Khuê điềm tĩnh nói, giọng nói không chút dao động dù cơ thể đang run lên vì lạnh. "Hành lý của tôi cứ để trợ lý Đăng Khoa chuyển vào sau. Tôi muốn lên phòng nghỉ ngơi ngay."
"Mợ chủ," Tô Mạnh chậm rãi bước lên một bước, chặn nhẹ lối đi với một thái độ cung kính nhưng kiên quyết. "Tôi đã cho người dọn dẹp phòng ngủ chính ở tầng hai. Tuy nhiên, tôi thấy trợ lý của mợ chủ lại yêu cầu chuyển một phần hành lý sang phòng ngủ phụ ở cánh phía Tây. Liệu có sự nhầm lẫn nào ở đây chăng? Vợ chồng mới cưới..."
Không khí đột ngột ngưng đọng. Minh Khuê khựng lại, ngón tay siết nhẹ vào gọng kính. Đây là bài kiểm tra đầu tiên. Nếu cô đồng ý dọn vào phòng ngủ phụ ngay trước mặt quản gia, vỏ bọc hôn nhân giả sẽ lập tức bị rò rỉ về tai Từ Nhã Đan trong vòng chưa đầy mười lăm phút.
Trước khi Minh Khuê kịp lên tiếng, Hoàng Bách đã bước đến bên cạnh cô. Anh tự nhiên đưa tay vòng qua eo cô, kéo sát cơ thể thanh mảnh của cô vào lồng ngực ấm áp của mình. Cử chỉ của anh tự nhiên và dứt khoát đến mức Minh Khuê có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm tỏa ra từ lớp vải suit của anh, cùng mùi hương trầm ấm pha lẫn bạc hà quen thuộc.
"Không có nhầm lẫn gì đâu, quản gia Tô," Hoàng Bách lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo sự uy nghiêm không thể tranh cãi của một chủ nhân thực sự. "Khuê có thói quen làm việc muộn với các báo cáo tài chính quốc tế hằng đêm, cô ấy không muốn làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của tôi. Phòng ngủ phụ cánh Tây sẽ được dùng làm phòng làm việc riêng của cô ấy. Ông cứ cho người chuyển hành lý vào đó. Đêm nay, cô ấy sẽ ngủ ở phòng chính với tôi."
Ánh mắt của Tô Mạnh khẽ dao động trước sự thân mật tự nhiên của hai người, nhưng ông nhanh chóng cúi đầu: "Tôi đã hiểu, cậu chủ. Tôi sẽ cho người sắp xếp ngay."
Khi cánh cửa gỗ sồi lớn của biệt thự đóng lại sau lưng, Minh Khuê lập tức bước ra khỏi vòng tay của Hoàng Bách. Khoảng cách vật lý giữa hai người nhanh chóng được lập lại, lạnh lùng và sòng phẳng như những điều khoản trên giấy tờ. Cô đi thẳng vào phòng khách rộng lớn, nơi có lò sưởi hiện đại đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ.
"Cảm ơn sự ứng biến của anh, anh Bách," Minh Khuê nói khi đứng quay lưng về phía anh, mắt nhìn vào ngọn lửa bập bùng. "Nhưng chúng ta cần phải thiết lập các quy tắc rõ ràng ngay lập tức. Tôi không thể sống trong trạng thái ứng biến liên tục trước mặt người làm của anh."
Hoàng Bách chậm rãi tháo cà vạt, vứt lên thành ghế sofa da, rồi bước đến bàn trà bằng đá cẩm thạch. Anh rót hai ly nước ấm, đẩy một ly về phía cô: "Tôi đồng ý. Sống chung là một chiến thuật, không phải một trò chơi cảm tính. Ngồi xuống đi, chúng ta sẽ thương thuyết về Luật lệ Biệt thự Thảo Điền."
Minh Khuê ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện anh. Cô mở túi xách, lấy ra Thiết bị Phá sóng & Chống nghe lén cầm tay do Trần Vũ tặng. Cô đặt thiết bị nhỏ màu đen lên bàn, khẽ bấm nút ẩn bên hông. Một tiếng bíp nhẹ vang lên, báo hiệu toàn bộ camera ẩn, máy ghi âm siêu nhỏ và sóng điện thoại trong bán kính năm mét đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Hoàng Bách nhìn thiết bị trên bàn, khẽ nhướng mày đầy thích thú: "Cẩn thận đấy. Trần Vũ làm việc này rất tốt."
"Trực giác của tôi nói rằng căn biệt thự này có nhiều tai mắt hơn chúng ta tưởng," Minh Khuê lạnh lùng nói, rồi lấy máy tính bảng ra, mở bản danh sách quy tắc cô đã soạn thảo sẵn trên xe. "Đây là các yêu cầu của tôi về ranh giới cá nhân:
Một, phòng ngủ chính là không gian chung bắt buộc trước mặt người làm, nhưng sau mười hai giờ đêm khi cửa phòng đã khóa, anh sẽ ngủ ở ghế sofa phòng khách phụ bên trong, tôi ngủ trên giường chính.
Hai, phòng ngủ phụ cánh Tây là khu vực cấm tuyệt đối đối với anh và người làm, tôi đã yêu cầu Đăng Khoa lắp khóa vân tay riêng.
Ba, không có sự tiếp xúc vật lý nào được phép diễn ra khi không có sự hiện diện của bên thứ ba hoặc ống kính truyền thông."
Hoàng Bách lắng nghe trầm tĩnh, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô không chớp. Anh chậm rãi uống một ngụm nước, rồi nghiêng người về phía trước, đặt ly xuống bàn với một tiếng "cộc" nhẹ đầy áp lực:
"Quy tắc của cô rất chi tiết, cô Khuê. Nhưng cô quên mất một điều: đây là nhà của tôi, và quản gia Tô Mạnh là một người cực kỳ nhạy bén. Nếu cô hoàn toàn cô lập bản thân ở cánh Tây, ông ấy sẽ nhận ra ngay sự gượng gạo. Vì vậy, tôi bổ sung các điều khoản sau:
Một, chúng ta phải ăn sáng cùng nhau hằng ngày tại phòng ăn chính đúng bảy giờ ba mươi phút sáng. Không có ngoại lệ, kể cả khi cô mất ngủ cả đêm.
Hai, mọi tài liệu điều tra về cái chết của cha cô hay các giao dịch của Đông Á không được phép để bừa bãi trong phòng khách. Nếu cô muốn nghiên cứu, hãy dùng phòng làm việc của tôi – hoặc phòng ngủ phụ của cô sau khi đã khóa kín.
Ba, để đối phó với thám tử tư Trần Thế Đạt, thỉnh thoảng chúng ta phải cùng nhau xuất hiện ở ban công tầng hai vào buổi tối để tạo ra những bức ảnh sinh hoạt tự nhiên."
Minh Khuê khẽ nhíu mày. Yêu cầu ăn sáng lúc bảy giờ ba mươi phút là một cực hình đối với chứng mất ngủ kinh niên của cô, nhưng cô hiểu logic chiến thuật của anh. Để đánh lừa kẻ thù, họ phải tạo ra một thói quen sống chung hoàn hảo nhất.
"Được, tôi chấp nhận," Minh Khuê dứt khoát đáp. "Nhưng tôi có quyền kiểm tra định kỳ các thiết bị nghe lén trong nhà bằng máy dò sóng cá nhân."
"Tùy cô," Hoàng Bách đứng dậy, nhặt chiếc áo khoác vest lên. "Nhưng có một nơi tôi cấm cô bén mảng đến: mật phòng dưới hầm sau bức tường thư viện. Đó là ranh giới đỏ của tôi."
Lời cảnh báo lạnh lùng của anh gieo vào lòng Minh Khuê một sự tò mò ngầm, nhưng cô nhanh chóng gạt đi. Lúc này, bảo vệ bản thân và di sản Đông Á mới là ưu tiên hàng đầu. Cô đứng dậy, định cầm thiết bị phá sóng lên để về phòng ngủ phụ thu dọn hành lý.
"Cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa phòng khách đột ngột vang lên, dồn dập và bất ngờ đến mức khiến cả hai người cùng khựng lại. Minh Khuê lập tức với tay tắt thiết bị phá sóng trên bàn, nhét nhanh vào túi áo khoác.
"Cậu chủ, mợ chủ," giọng nói nghiêm nghị của quản gia Tô Mạnh vang lên ngoài cửa gỗ. "Tôi mang trà gừng ấm lên cho mợ chủ để tránh bị cảm lạnh sau khi đi mưa."
Minh Khuê nhìn Hoàng Bách, ánh mắt cô lóe lên sự căng thẳng. Cánh cửa phòng khách không khóa. Nếu Tô Mạnh bước vào và thấy hai người đang ngồi đối diện nhau với khoảng cách lạnh lùng như hai đối tác trên bàn đàm phán, mọi quy tắc sống chung vừa thiết lập sẽ trở nên vô nghĩa.
"Phối hợp đi," Hoàng Bách rỉ tai cô, giọng nói trầm thấp đầy quyết đoán.
Nhanh như cắt, anh bước đến sát bên cô, một tay vòng qua eo kéo cô vào sát người mình, tay kia nhẹ nhàng gỡ chiếc kính gọng mảnh trên mắt cô đặt xuống bàn trà. Minh Khuê hơi hốt hoảng, định đẩy anh ra theo bản năng, nhưng cánh tay thép của anh siết chặt eo cô, buộc cô phải tựa sát vào lồng ngực anh.
Hoàng Bách hơi cúi đầu, ghé sát môi vào tai cô, hơi thở ấm áp phả lên làn da cổ nhạy cảm của cô khiến cô khẽ rùng mình. Từ góc nhìn ngoài cửa bước vào, tư thế của hai người trông giống như một đôi tình nhân đang chìm đắm trong một nụ hôn nồng nàn sau những ngày xa cách.
"Vào đi, quản gia Tô," Hoàng Bách lên tiếng, giọng nói hơi khàn đi một chút như thể bị ngắt quãng bởi sự thân mật.
Cánh cửa gỗ sồi chậm rãi mở ra. Quản gia Tô Mạnh bước vào, tay bưng khay trà bằng bạc. Bước chân ông khựng lại một nhịp khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Minh Khuê nín thở, đầu cô tựa sát vào vai Hoàng Bách, hai tay cô vô thức nắm chặt lấy bả vai anh để giữ thăng bằng. Cô có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nhịp tim mạnh mẽ, đều đặn của anh đập sau lớp áo sơ mi mỏng.
Ánh mắt sắc sảo của Tô Mạnh quét qua khay trà, rồi dừng lại trên tư thế thân mật của cặp đôi. Ông khẽ cúi đầu, đặt khay trà xuống chiếc bàn nhỏ cạnh cửa:
"Xin lỗi vì đã làm phiền cậu chủ và mợ chủ. Tôi chỉ muốn đảm bảo mợ chủ không bị lạnh. Trà gừng đã được chuẩn bị xong, tôi xin phép lui ra."
"Cảm ơn ông, quản gia Tô," Hoàng Bách đáp, giọng nói lười nhác nhưng mang đầy tính chiếm hữu. "Ông cứ nghỉ ngơi sớm đi, đêm nay không cần phục vụ nữa."
Khi tiếng bước chân của Tô Mạnh xa dần và cánh cửa phòng khách đóng lại một tiếng "cạch" nhẹ, Minh Khuê lập tức đẩy mạnh Hoàng Bách ra. Gương mặt cô khẽ ửng hồng vì sự tiếp xúc vật lý quá đột ngột, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng hằng ngày, cúi xuống nhặt chiếc kính đeo lên mắt.
"Anh Bách, cử chỉ vừa rồi đã vượt quá giới hạn điều khoản tiếp xúc vật lý," Minh Khuê lạnh lùng cảnh cáo, giọng nói có chút bối rối cô cố che giấu.
Hoàng Bách thản nhiên chỉnh lại cổ áo sơ mi, ánh mắt anh nhìn cô đầy ẩn ý: "Đó là sự ứng biến bắt buộc để bảo vệ ranh giới hợp đồng của cô đấy, cô Khuê. Nếu không có đòn phối hợp vừa rồi, quản gia Tô đã nghi ngờ ngay từ đêm đầu tiên. Cô nên nhớ, trong căn biệt thự này, sự giả tạo hoàn hảo nhất chính là sự thật được dàn dựng có chủ đích."
Minh Khuê im lặng. Cô biết anh nói đúng. Cuộc sống chung tại Thảo Điền này thực chất là một ván bài sinh tử mà mỗi bước đi đều có thể khiến cô trắng tay nếu để lộ sơ hở. Cô cầm ly trà gừng ấm lên uống một ngụm, hơi ấm lan tỏa phần nào làm dịu đi sự căng thẳng trong cơ thể.
"Được rồi, tôi sẽ về phòng phụ thu dọn hành lý," Minh Khuê nói, quay người bước đi. "Quy tắc sống chung bắt đầu áp dụng từ ngày mai."
Cô bước dọc theo hành lang dài lát đá cẩm thạch tối màu dẫn sang cánh phía Tây của biệt thự. Không gian tĩnh mịch của dinh thự về đêm mang lại một cảm giác lạnh lẽo, cô độc khó tả. Khi bước vào phòng ngủ phụ, cô thấy trợ lý Đăng Khoa đã sắp xếp hành lý gọn gàng ở góc phòng trước khi ra về. Căn phòng được thiết kế tối giản với tông màu xám lạnh, một chiếc giường lớn bọc ga lụa xám và một bàn làm việc bằng kính hướng ra khoảng sân vườn đẫm nước mưa phía sau.
Minh Khuê đóng chặt cửa phòng, khóa vân tay bảo mật lại, rồi mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế làm việc. Cô lấy chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim ra khỏi ve áo, đặt nhẹ nhàng lên bàn kính. Dưới ánh đèn bàn dịu nhẹ, viên pha lê thủy tinh xám ở trung tâm chiếc ghim như đang phản chiếu những ký ức đau buồn về người cha quá cố Minh Triết.
"Ba... con đã giữ vững được Đông Á bước đầu," Minh Khuê thì thầm, nước mắt khẽ dâng lên nơi khóe mi nhưng cô nhanh chóng gạt đi. "Nhưng con phải tìm ra bức thư đe dọa cuối cùng mà Lâm Thế Vinh nhắc đến. Con không thể để cái chết của ba bị chôn vùi trong bóng tối hào môn này."
Cơn suy nhược thể xác và chứng mất ngủ lại bắt đầu hành hạ cô. Minh Khuê nằm lên giường, kéo chăn qua vai nhưng đôi mắt vẫn mở to nhìn lên trần nhà tối mịt. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài vườn như những tiếng thì thầm của quá khứ, gieo rắc vào lòng cô những hoài nghi mới về Hoàng Bách và gia tộc Hoàng Nam. Liệu cuộc hôn nhân này có thực sự là một lá chắn bảo vệ, hay là một cạm bẫy tinh vi khác được giăng sẵn để bịt đầu mối?
Sáng hôm sau, đúng bảy giờ mười lăm phút.
Minh Khuê bước xuống cầu thang hướng về phía phòng ăn chính. Cô diện một bộ đầm công sở màu xanh rêu nhã nhặn, mái tóc đen dài uốn sóng nhẹ được búi cao thanh lịch để lộ chiếc ghim cài vương miện gai cài trang trọng bên ngực trái. Dù gương mặt vẫn phảng phất sự mệt mỏi do cả đêm không ngủ, cô vẫn giữ vững phong thái trầm tĩnh, kiêu hãnh của một nữ chủ tịch.
Khi bước vào phòng ăn, cô thấy Hoàng Bách đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa, tay cầm tờ báo tài chính sáng nay, bên cạnh là một ly cà phê đen không đường bốc khói nghi ngút. Anh đã thay bộ suit đen bằng một chiếc áo sơ mi trắng xắn tay áo gọn gàng, để lộ những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay.
"Chào buổi sáng, cô Khuê," Hoàng Bách không ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, giọng nói trầm thấp vang lên. "Cô đến sớm hơn quy tắc mười lăm phút đấy."
"Tôi không có thói quen để người khác phải chờ đợi, đặc biệt là trong các giao dịch," Minh Khuê lạnh lùng đáp, ngồi xuống vị trí đối diện anh.
Quản gia Tô Mạnh bước vào, đặt trước mặt cô một đĩa bữa sáng kiểu Tây được chuẩn bị tinh tế cùng một ly nước ấm. Ông quan sát sự im lặng lạnh lùng giữa hai người với ánh mắt dò xét ngầm.
"Chúc mợ chủ ngon miệng," Tô Mạnh nói trước khi lui ra đứng ở góc phòng ăn.
Minh Khuê cầm dao nĩa lên, cố gắng ăn một chút salad dù hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn. Sự hiện diện của Tô Mạnh ở góc phòng tạo ra một áp lực tâm lý không nhỏ, buộc cô phải duy trì trạng thái cảnh giác tối đa.
"Món salad không hợp khẩu vị của cô sao, Khuê?" Hoàng Bách đột ngột đặt tờ báo xuống, ánh mắt anh nhìn cô đầy ẩn ý. Anh khẽ nghiêng người về phía trước, dùng chiếc nĩa của mình nhẹ nhàng gắp một miếng cà chua bi đặt vào đĩa của cô. "Em nên ăn nhiều một chút, sắc mặt em tệ quá. Đêm qua làm việc muộn lắm đúng không?"
Cử chỉ chăm sóc đầy đột ngột và cách xưng hô "em" của anh khiến Minh Khuê khựng lại một nhịp. Cô nhanh chóng nhận ra ánh mắt của quản gia Tô Mạnh đang chăm chú nhìn về phía đĩa ăn của cô.
"Cảm ơn anh, Bách," Minh Khuê khẽ mỉm cười – một nụ cười xã giao hoàn hảo được tập luyện kỹ lưỡng trước gương. Cô gắp miếng cà chua lên ăn, giọng nói chuyển sang dịu dàng giả tạo. "Chỉ là em hơi lo lắng về tiến độ giao hàng của xưởng dệt Bình Dương tuần này thôi. Nhưng có sự bảo lãnh của anh, em đã yên tâm hơn nhiều."
"Đông Á hiện tại là liên minh của chúng ta," Hoàng Bách nói, giọng nói ấm áp lạ thường nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như băng. "Anh sẽ không để bất kỳ ai làm tổn hại đến tài sản của em."
Màn diễn kịch hoàn hảo của hai người tạm thời xoa dịu sự hoài nghi trong ánh mắt của quản gia Tô Mạnh. Ông khẽ cúi đầu, bước ra ngoài phòng ăn để chỉ đạo người làm dọn dẹp khu vực phòng khách.
Khi bóng dáng của Tô Mạnh vừa khuất sau cánh cửa, Minh Khuê lập tức đặt dao nĩa xuống, nụ cười biến mất hoàn toàn trên gương mặt thanh tú:
"Diễn xuất của anh rất tốt, anh Bách. Nhưng tôi hy vọng anh không tự ý thêm các tình tiết ngoài kịch bản như vậy nữa."
Hoàng Bách khẽ uống một ngụm cà phê, ánh mắt anh tối sầm lại đầy nguy hiểm: "Tôi không diễn kịch, Minh Khuê ạ. Tôi chỉ đang bảo vệ khoản đầu tư trị giá năm trăm tỷ của mình. Nếu cô để lộ sơ hở trước mặt Tô Mạnh, Từ Nhã Đan sẽ dùng quyền lực của cha tôi để phong tỏa toàn bộ dòng vốn của quỹ Alpha ngay lập tức. Lúc đó, cả tôi và cô đều sẽ trắng tay."
Lời cảnh cáo thực tế của anh chặn đứng mọi sự phản kháng của Minh Khuê. Cô biết anh nói đúng. Trên thương trường lẫn hào môn, lòng tin là thứ tài sản quý giá nhất và khó đầu tư nhất. Cô và anh chỉ là hai kẻ đồng mưu chiến thuật, liên kết với nhau bằng một bản hợp đồng đầy rẫy cạm bẫy để chống lại kẻ thù chung.
Sau bữa sáng, Minh Khuê di chuyển ra phòng khách phụ ở cánh phía Tây để chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp ban điều hành Đông Á diễn ra vào chiều nay. Căn phòng ngập tràn ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính lớn nhìn ra khoảng sân vườn đẫm nước mưa. Cô mở máy tính xách tay, bắt đầu phân tích các báo cáo rủi ro về chuỗi cung ứng sợi dệt tại Bình Dương.
Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của căn phòng nhanh chóng bị phá vỡ bởi một tiếng động nhẹ phát ra từ phía cửa ra vào. Minh Khuê cảnh giác ngẩng đầu lên, tay cô vô thức chạm vào túi áo chứa thiết bị phá sóng.
Cánh cửa phòng khách phụ chậm rãi mở ra.
Nhưng người bước vào không phải là quản gia Tô Mạnh nghiêm nghị, mà là một bà lão phúc hậu có mái tóc bạc trắng búi gọn gàng sau gáy, gương mặt đầy nếp nhăn thời gian nhưng ánh mắt tràn ngập sự ấm áp, hiền từ. Bà mặc bộ đồ bộ giản dị bằng lụa tối màu, tay bưng một bát canh tổ yến chưng đường phèn bốc khói nghi ngút.
"Khuê ơi... con dọn về đây thật rồi sao con?" Giọng nói run run, tràn đầy sự xúc động của vú nuôi Lê Thị Mai vang lên.
Minh Khuê sững sờ. Chiếc mặt nạ lạnh lùng, sắc sảo của nữ chủ tịch lâm thời Đông Á lập tức sụp đổ hoàn toàn trước sự xuất hiện của người phụ nữ đã chăm sóc cô từ thuở nhỏ, người duy nhất hiểu rõ những tổn thương tâm lý và nỗi đau mất cha mà cô đang mang trên vai. Cô đứng dậy, bước nhanh về phía vú Mai, đỡ lấy bát canh đặt lên bàn.
"Vú Mai... sao vú lại ở đây?" Minh Khuê xúc động hỏi, giọng nói khàn đi vì nghẹn ngào.
"Vú nghe phu nhân Lê Kim Chi nói con đã kết hôn với cậu Bách và dọn về đây sống chung," vú Mai nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Minh Khuê, ánh mắt bà tràn ngập sự lo lắng khi thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô. "Vú lo cho sức khỏe của con quá. Con mất ngủ kinh niên, lại gánh vác cả tập đoàn lớn như thế... Vú đã xin phu nhân Kim Chi cho sang đây để chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho con hằng ngày."
Sự quan tâm ấm áp, vô điều kiện của vú Mai như một dòng nước ấm len lỏi vào trái tim cô độc, lạnh lẽo của Minh Khuê giữa thế giới hào môn đầy rẫy những âm mưu và sự lừa dối. Cô khẽ siết chặt tay vú Mai, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi sau những ngày dài đấu trí căng thẳng.
Tuy nhiên, niềm vui gặp lại người thân nhanh chóng biến thành một sự khủng hoảng tột độ khi vú Mai nhìn về phía chiếc giường phụ ở góc phòng ngủ phụ cánh Tây.
"Khuê ơi... sao hành lý của con lại dọn hết vào phòng này?" Vú Mai lo lắng hỏi, ánh mắt bà hoài nghi nhìn từ chiếc giường phụ sang Minh Khuê. "Con và cậu Bách mới cưới nhau mà... sao lại ngủ riêng phòng thế này? Hai đứa có chuyện gì giấu vú đúng không?"
Minh Khuê khựng lại, tim cô đập thình thịch một nhịp kinh hoàng. Vú Mai yêu thương cô như con ruột, nhưng bà cũng là một người phụ nữ truyền thống, nếu bà phát hiện ra cuộc hôn nhân này chỉ là một bản hợp đồng hôn nhân giả mạ vàng, bà chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng và lo lắng. Hơn nữa, sự xuất hiện bất ngờ của vú Mai ngay trong không gian sống riêng tư này đang đẩy ranh giới hợp đồng lạnh lùng giữa cô và Hoàng Bách vào thế bấp bênh hơn bao giờ hết.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc của Hoàng Bách vang lên ngoài hành lang, tiến thẳng về phía phòng ngủ phụ cánh Tây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!