Nghị Trường Rực Lửa
Ánh nắng ban mai của Sài Gòn xuyên qua những tấm kính cường lực cao kịch trần của Tòa nhà Tập đoàn Đông Á trên đường Nguyễn Huệ, hắt lên mặt bàn họp bằng gỗ mun đen bóng loáng một vệt sáng sắc cạnh như lưỡi dao. Không khí bên trong phòng họp hội đồng quản trị tầng mười lăm ngột ngạt đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ bầu không khí đặc quánh này.
Minh Khuê ngồi ở vị trí chủ tọa lâm thời, sống lưng thẳng tắp dưới lớp áo suit đen may đo cao cấp bọc lụa. Làn da cô nhợt nhạt, bọng mắt hằn sâu những quầng thâm mờ nhạt – dấu vết của một đêm trắng rà soát tài liệu cùng chứng mất ngủ kinh niên chưa bao giờ buông tha cô. Thế nhưng, đôi mắt sau cặp kính gọng mảnh vẫn sáng quắc, sắc lạnh và trầm tĩnh tuyệt đối. Trên ve áo vest, chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim phản chiếu ánh mặt trời, tỏa ra những tia sáng xám lạnh lùng, như một lá chắn kiêu hãnh bảo vệ cô trước những ánh mắt dòm ngó, tham lam xung quanh bàn tròn.
Đối diện cô, Lâm Thế Vinh – cựu phó chủ tịch tập đoàn – ngồi tựa lưng vào ghế da, nụ cười nửa miệng đầy đắc ý hiện rõ trên gương mặt chữ điền đầy nếp nhăn nham hiểm. Hắn chải chuốt mái tóc mượt mà, thỉnh thoảng khẽ gõ ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng bản lớn xuống bàn, tạo ra những tiếng "cộc, cộc" đều đặn như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần.
"Thưa hội đồng cổ đông," Lâm Thế Vinh chậm rãi đứng dậy, giọng nói vang dội khắp phòng họp, mang theo một sự tự tin áp đảo. Hắn cầm tập tài liệu dày cộp đập mạnh xuống bàn, rồi đưa tay bấm nút điều khiển máy chiếu. "Tôi tin rằng tất cả chúng ta ngồi đây đều yêu quý Đông Á. Nhưng tình yêu không thể cứu sống một doanh nghiệp đang thâm hụt tài chính nghiêm trọng. Đây là Báo cáo Tài chính Giả của Lâm Thế Vinh – à không, xin lỗi, đây là báo cáo tài chính thực tế mà phòng tài chính của chúng tôi vừa tổng hợp độc lập."
Trên màn hình lớn xuất hiện những con số đỏ chót, chỉ ra khoản thâm hụt khổng lồ lên tới hai trăm tỷ đồng trong quỹ lưu động của Đông Á, đi kèm với các biểu đồ dốc thẳng đứng biểu thị nguy cơ vỡ nợ hệ thống. Các cổ đông nhỏ lẻ phía dưới lập tức xôn xao, những tiếng thì thầm hoang mang bắt đầu lan rộng như vết dầu loang.
"Như mọi người đã thấy," Vinh tiếp tục, giọng điệu chuyển sang đau xót giả tạo, mắt liếc xéo về phía Minh Khuê. "Dưới sự điều hành non nớt và bất lực của cô Minh Khuê kể từ khi cựu chủ tịch Minh Triết qua đời, Đông Á đã hoàn toàn mất đi khả năng thanh khoản. Ngân hàng Nam Á đã gửi tối hậu thư siết nợ. Nếu chúng ta tiếp tục để một tiểu thư hai mươi sáu tuổi giữ chiếc ghế chủ tịch lâm thời này, Đông Á sẽ sụp đổ trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Vì vậy, tôi đề nghị hội đồng tiến hành biểu quyết khẩn cấp để bãi miễn chức danh của cô Minh Khuê ngay lập tức!"
"Đúng thế! Chúng tôi không thể để tài sản của mình bốc hơi theo sự cứng đầu của cô được!" Nguyễn Văn Sâm – cổ đông kích động đã bị Vinh mua chuộc từ trước – lập tức đứng dậy hưởng ứng, kéo theo những tiếng hùa theo đầy phẫn nộ của nhóm cổ đông bảo thủ.
Minh Khuê vẫn ngồi im. Cô khẽ đan mười ngón tay vào nhau đặt trên bàn, chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út lấp lánh như một lời nhắc nhở về liên minh nghìn tỷ đứng sau lưng cô. Cô không hề vội vàng ngắt lời đối thủ, chỉ lặng lẽ quan sát ngôn ngữ cơ thể của Lâm Thế Vinh. Hắn nói rất trôi chảy, nhưng nhịp thở hơi dồn dập, và mỗi khi nhắc đến con số thâm hụt hai trăm tỷ, ngón tay cái của hắn lại vô thức miết chặt vào mép bàn họp. Hắn đang lo lắng. Bản báo cáo kia chắc chắn có kẽ hở.
Sử dụng năng lực Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn, Minh Khuê quét mắt qua hàng trăm dòng số liệu trên màn hình chiếu. Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây, bộ óc nhạy bén của một thạc sĩ tài chính xuất sắc đã định vị được điểm bất thường nằm sâu trong các khoản mục chi phí mua sắm thiết bị xưởng dệt.
"Anh Vinh," Minh Khuê chậm rãi lên tiếng, giọng nói khàn nhẹ nhưng đanh thép, cắt ngang bầu không khí náo loạn của phòng họp. Cô đứng dậy, phong thái ung dung nhưng tỏa ra một uy lực tự nhiên khiến cả nghị trường đột ngột im bặt. "Báo cáo tài chính của anh rất đẹp mắt. Nhưng tiếc là nó lại thiếu đi một thứ quan trọng nhất: sự thật."
Cô bấm nút chuyển slide trên máy tính bảng của mình, đè chứng từ gốc lên màn hình chiếu.
"Tại trang mười hai trong báo cáo của anh, khoản chi phí nhập khẩu máy dệt kim tròn từ Đức trị giá tám mươi tỷ đồng được ghi nhận đã thanh toán vào ngày mười lăm tháng trước. Tuy nhiên, theo chứng từ hải quan gốc mà trợ lý Đăng Khoa của tôi vừa trích xuất từ hệ thống quản lý chuỗi cung ứng, lô hàng đó thực chất đã bị hủy bỏ do đối tác không đáp ứng tiêu chuẩn kỹ thuật sinh học của Đông Á. Khoản tiền tám mươi tỷ đó không hề mất đi, mà đã được hoàn trả về tài khoản phong tỏa của chúng tôi tại ngân hàng ngoại biên. Anh Vinh, anh đang xào nấu sổ sách để ngụy tạo một bức tranh vỡ nợ giả tạo hòng gây hoang mang cho cổ đông, đúng không?"
Lâm Thế Vinh khựng lại, nụ cười trên môi hắn đông cứng. Hắn không ngờ Minh Khuê lại có thể phát hiện ra kẽ hở ngày công bố chứng từ nhanh đến thế dưới áp lực thời gian cực hạn. Nhưng là một con cáo già thương trường, hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đập bàn quát lớn:
"Cô Khuê! Cô đừng có dùng những thủ thuật số liệu nhỏ nhặt đó để đánh lạc hướng dư luận! Dù khoản tiền đó có ở đâu, thực tế là nhóm cổ đông liên minh của tôi hiện đang nắm giữ bốn mươi lăm phần trăm quyền biểu quyết. Chúng tôi có quyền yêu cầu bỏ phiếu bãi miễn cô ngay tại đại hội cổ đông bất thường này theo đúng luật doanh nghiệp!"
Nguyễn Văn Sâm lập tức giơ tay: "Tôi đồng ý! Yêu cầu bỏ phiếu ngay lập tức!"
Thế trận lập tức nghiêng về phía Lâm Thế Vinh. Bốn mươi lăm phần trăm là một con số khổng lồ, chỉ cần thêm vài phần trăm từ các cổ đông nhỏ lẻ đang hoang mang, chiếc ghế chủ tịch của Minh Khuê sẽ chính thức bay mất. Luật sư Nguyễn Huy Hoàng đứng bên cạnh khẽ cúi đầu rỉ tai cô, giọng lo lắng: "Cô Khuê, nếu họ ép biểu quyết lúc này, chúng ta sẽ rơi vào thế bất lợi cực lớn."
Minh Khuê khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và kiêu hãnh xuất hiện trên gương mặt thanh tú. Cô nhìn thẳng vào Lâm Thế Vinh, ánh mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu tâm can kẻ phản bội:
"Anh Vinh, anh tự tin mình có bốn mươi lăm phần trăm biểu quyết. Nhưng anh quên mất một điều... Đông Á là tập đoàn đại chúng, và tiếng nói của những người lao động, những cổ đông nhỏ lẻ mới là nền tảng giữ vững đế chế này."
Cô quay sang gật đầu với trợ lý Đăng Khoa đang đứng ở góc phòng. Đăng Khoa nhanh chóng bước lên, đặt một tệp hồ sơ dày bọc da đen lên bàn họp trước mặt ban thư ký đại hội.
"Thưa hội đồng," Minh Khuê dõng dạc công bố. "Đây là Danh sách Cổ đông Nhỏ lẻ Ủy quyền bao gồm chữ ký hợp pháp của hơn ba trăm cựu công nhân viên và nhà đầu tư nhỏ lẻ trung thành của Đông Á, chiếm tổng cộng sáu phẩy năm phần trăm quyền biểu quyết trôi nổi trên thị trường. Họ đã chính thức ủy quyền toàn bộ quyền biểu quyết cho tôi kể từ tám giờ sáng ngày hôm nay. Cộng với ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của tôi, và tám phần trăm cổ phần của cổ đông lão thành Diệp Chí Hùng..."
Cô dừng lại, quay sang cúi đầu chào Diệp Chí Hùng – người đang mỉm cười gật đầu đầy kính nể từ phía cuối bàn họp.
"...Tổng số quyền biểu quyết hợp pháp mà tôi đang đại diện là năm mươi mốt phẩy năm phần trăm. Vượt qua ngưỡng đa số tối thiểu năm mươi mốt phần trăm để phủ quyết mọi nghị quyết bãi miễn bất hợp pháp của các anh."
Cả phòng họp như bùng nổ. Lâm Thế Vinh loạng choạng lùi lại một bước, gương mặt xám ngoét như tro tàn. Hắn điên cuồng quay sang nhìn các luật sư của mình, gầm lên: "Không thể nào! Làm sao cô có thể gom được đống chữ ký đó trong vòng một đêm? Kiểm tra chữ ký ngay cho tôi! Bản danh sách này chắc chắn là giả!"
Luật sư của Vinh cố gắng đứng dậy trì hoãn cuộc họp bằng cách yêu cầu kiểm tra kỹ thuật pháp lý của từng chữ ký ủy quyền hòng kéo dài thời gian sang ngày hôm sau.
"Không cần phải kiểm tra nữa, anh Vinh."
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng nhưng đầy uy lực đột ngột vang lên từ phía cửa phòng họp. Cánh cửa gỗ sồi nguyên khối nặng nề bị đẩy ra một cách dứt khoát.
Hoàng Bách bước vào.
Anh diện bộ suit charcoal ba mảnh phẳng phiu được may đo hoàn hảo, mái tóc đen vuốt ngược để lộ vầng trán cao và gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh quét qua phòng họp, tỏa ra một áp lực vương quyền thương trường khiến không một ai dám thở mạnh. Phong thái đĩnh đạc, lạnh lùng của người thừa kế chính thức tập đoàn Thịnh Phát lập tức bao phủ toàn bộ nghị trường.
Hoàng Bách chậm rãi bước đến bên cạnh Minh Khuê, tự nhiên đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai cô như một lá chắn thép vững chắc. Anh nhìn thẳng vào Lâm Thế Vinh, nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên môi:
"Với tư cách là đại diện hợp pháp của Tập đoàn Tài chính Thịnh Phát – đơn vị hiện đang nắm giữ toàn bộ các khoản nợ tái cấu trúc và là đối tác chiến lược tối cao của Đông Á, tôi chính thức công bố: Thịnh Phát hoàn toàn thừa nhận tính hợp pháp của Danh sách Cổ đông Nhỏ lẻ Ủy quyền do chủ tịch Minh Khuê đại diện. Mọi nỗ lực trì hoãn hay phủ quyết nghị quyết hôm nay từ phía anh Vinh sẽ bị coi là hành vi cố ý phá hoại tài sản liên doanh, và chúng tôi sẽ lập tức kích hoạt điều khoản siết nợ khẩn cấp đối với số cổ phần cá nhân của anh đang thế chấp tại quỹ Alpha."
Lời tuyên bố đanh thép của Hoàng Bách như một đòn chí mạng đập tan hoàn toàn mọi hy vọng kháng cự cuối cùng của Lâm Thế Vinh. Các luật sư của Vinh cúi đầu im lặng, không dám đưa ra bất kỳ phản bác pháp lý nào trước uy thế tuyệt đối của Thịnh Phát.
Minh Khuê điềm tĩnh cầm con dấu chủ tịch bằng đá thạch anh đỏ tự nhiên, dứt khoát đóng dấu giáp lai lên nghị quyết đại hội cổ đông trước sự chứng kiến của toàn thể nghị trường.
"Nghị quyết bãi miễn chức danh chủ tịch lâm thời bị phủ quyết hoàn toàn. Tôi tuyên bố: đình chỉ chức vụ phó chủ tịch tạm thời của ông Lâm Thế Vinh để phục vụ điều tra nội bộ về các hành vi sai phạm tài chính."
Tiếng búa gỗ gõ xuống bàn họp vang lên khô khốc, khép lại trận chiến vương quyền thương trường nghẹt thở. Lâm Thế Vinh thất bại thảm hại, hắn đứng chết lặng giữa những ánh mắt quay lưng đầy thực dụng của các cổ đông từng ủng hộ mình.
Tuy nhiên, khi đám đông bắt đầu giải tán và Hoàng Bách khẽ nghiêng người thì thầm vào tai cô về bước tiếp theo của kế hoạch dọn về Thảo Điền, Lâm Thế Vinh bất ngờ tiến lại gần ban chủ tọa. Hắn nhìn Minh Khuê với ánh mắt điên cuồng, đầy hận thù, rồi cúi người xuống sát tai cô, rít qua kẽ răng một giọng nói lạnh lẽo:
"Minh Khuê... cô tưởng cô đã thắng sao? Cô có biết vì sao ba cô lại chết đột ngột thế không? Nếu cô không muốn bức thư đe dọa cuối cùng của ông ấy được gửi thẳng đến cơ quan cảnh sát kinh tế để chôn vùi toàn bộ Đông Á cùng gia tộc Hoàng Bách, thì tốt nhất cô nên biết đường mà nhượng bộ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!