Nhạc nềnShizima4

Nét Bút Ngàn Tỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ sồi dày bản của phòng VIP 888 tại Saigon Elite Club khép lại bằng một tiếng "cạch" trầm đục, cách biệt hoàn toàn những âm thanh xô bồ của giới thượng lưu Sài Gòn bên ngoài sảnh lớn. Không gian bên trong rộng khoảng năm mươi mét vuông, được bao phủ bởi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm và ánh sáng vàng dịu từ những dải đèn âm trần cao cấp. Trên bức tường ốp đá cẩm thạch đen, một thiết bị phá sóng và chống nghe lén cầm tay chuyên dụng đang hoạt động âm thầm, phát ra những dải tần số nhiễu cực nhỏ khiến mọi thiết bị ghi âm kỹ thuật số trong bán kính mười mét đều trở thành đống sắt vụn vô dụng.


Minh Khuê đứng thẳng bên cạnh bàn trà bằng đá thạch anh nguyên khối. Dù cả cơ thể đang rệu rã sau đêm trắng rà soát chứng từ và chuyến di chuyển bão táp từ Phú Mỹ Hưng về đây, vóc dáng thanh mảnh của cô vẫn thẳng tắp như một nhành liễu trước gió dữ. Bộ suit đen may đo cao cấp ôm sát lấy bờ vai gầy, làm nổi bật làn da trắng sứ có phần nhợt nhạt do chứng mất ngủ kinh niên hành hạ. Cô khẽ đưa ngón tay chạm nhẹ vào ve áo vest, nơi ghim chặt chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim. Những chiếc gai nhọn bằng kim loại quý sắc sảo ôm lấy viên pha lê thủy tinh xám ở trung tâm, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lùng dưới ánh đèn trần ấm áp. Nó như một lời nhắc nhở vô ngôn về di sản của người cha quá cố Minh Triết mà cô đang gánh vác trên vai.


Đối diện với cô, ngồi trên chiếc ghế da Ý màu nâu sẫm, là Hoàng Bách. Người đàn ông sở hữu chiều cao 1m85 lý tưởng cùng gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng đang lơ đãng xoay nhẹ chiếc bút ký mạ vàng giữa hai ngón tay dài. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng của anh không hề gợn sóng, tựa như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông Bắc Âu. Phong thái ung dung, đĩnh đạc của người thừa kế chính thức tập đoàn Thịnh Phát luôn tạo ra một áp lực vô hình khiến người đối diện phải ngột ngạt.


Ngồi ở đầu bàn, giữ vai trò trung gian điều phối, là Luật sư Nguyễn Huy Hoàng. Gương mặt chữ điền cương nghị của vị luật sư tranh chấp thương mại hàng đầu Sài Gòn lộ rõ vẻ nghiêm túc hằng ngày. Ông chậm rãi mở chiếc cặp da cá sấu bọc thép bảo mật, lấy ra hai tập tài liệu dày hơn một trăm trang bọc da đen sang trọng, trên bìa dập nổi dòng chữ mạ vàng: "Bản Thỏa Thuận Liên Minh Tài Sản Và Hôn Nhân Hợp Đồng".


"Thưa cô Minh Khuê, cậu Hoàng Bách," Luật sư Huy Hoàng hắng giọng, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang lên trong không gian yên tĩnh. "Theo sự ủy thác của hai bên, tôi đã hoàn tất việc soạn thảo Bản Hợp Đồng Hôn Nhân Mạ Vàng dựa trên Quy tắc 50 Điều khoản Hợp đồng nghiêm ngặt mà hai bên đã thống nhất sau ba đêm đàm phán trực tuyến. Bản hợp đồng này thiết lập một ranh giới pháp lý tuyệt đối về tài sản riêng, nghĩa vụ truyền thông chung và giới hạn tiếp xúc vật lý của hai người trong vòng hai năm tới. Trước khi đặt bút ký, tôi yêu cầu hai bên rà soát lại các điều khoản cốt lõi một lần cuối."


Minh Khuê ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hoàng Bách, chậm rãi đẩy nhẹ gọng kính mảnh lên sống mũi. Cô mở tập tài liệu trước mặt, ánh mắt sắc sảo di chuyển nhanh chóng qua từng dòng chữ. Nhờ năng lực thiên bẩm đọc nhanh và phân tích số liệu cực hạn, cô quét qua các bảng phụ lục tài chính chỉ trong vài phút. Nhưng ngay khi mắt cô dừng lại ở Điều khoản 14 của phụ lục phụ, lông mày cô khẽ nhíu lại.


"Anh Bách," Minh Khuê gõ nhẹ ngón tay lên mặt giấy, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc. "Điều khoản 14 ghi rõ: 'Alpha Capital có quyền kiểm soát và phê duyệt tối cao đối với các dự án liên doanh liên quan đến Thịnh Phát, bao gồm cả quyền veto đối với nhân sự cấp cao điều hành dự án của Đông Á'. Đây không phải là điều khoản chúng ta đã thỏa thuận."


Hoàng Bách ngừng xoay chiếc bút ký, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào gương mặt của cô: "Cô Khuê, hạn mức tín dụng khẩn cấp năm trăm tỷ đồng từ Thịnh Phát sẽ được giải ngân vào tài khoản phong tỏa của Đông Á ngay sau khi nét bút của cô được hoàn tất. Khoản tiền đó là dòng máu cứu sống các nhà máy của cô khỏi bị Ngân hàng Nam Á niêm phong tài sản trước chín giờ sáng nay. Với tư cách là nhà sáng lập Alpha Capital, tôi phải chịu trách nhiệm tuyệt đối trước các cổ đông về rủi ro của dòng vốn này. Nếu ban điều hành của cô bất tài, khoản đầu tư của tôi sẽ biến thành nợ xấu. Quyền kiểm soát nhân sự là lá chắn bảo vệ tối thiểu của tôi."


"Nhưng nó vi phạm nghiêm trọng Điều khoản 12 về quyền tự quyết vận hành độc lập của Đông Á," Minh Khuê phản đòn ngay lập tức, ánh mắt cô không hề né tránh trước áp lực từ anh. "Nếu Alpha Capital có quyền veto nhân sự của tôi, thì đây không còn là một liên minh sòng phẳng, mà là một cuộc thâu tóm thù địch được ngụy trang dưới danh nghĩa hôn nhân hợp đồng. Đông Á là di sản của ba tôi, và tôi là người duy nhất có quyền quyết định ai sẽ ngồi vào chiếc ghế điều hành xưởng dệt Bình Dương. Tôi kiên quyết yêu cầu loại bỏ quyền veto nhân sự của anh."


Không khí trong phòng VIP 888 đột ngột chùng xuống, căng thẳng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở nhẹ của luật sư Huy Hoàng. Hoàng Bách khẽ tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lùng:


"Cô Khuê, cô đang đàm phán trên thế yếu. Đông Á của cô đang cạn kiệt thanh khoản, công nhân tại Bình Dương đang bị kích động nổi loạn, và Lâm Thế Vinh đang rình rập cướp ghế chủ tịch của cô ngay tại đại hội cổ đông sắp tới. Cô lấy tư cách gì để từ chối một điều khoản bảo vệ dòng vốn của tôi?"


"Tôi lấy tư cách là người nắm giữ ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của Đông Á, và là người duy nhất nắm giữ mã khóa bảo mật của Bản quyền Công nghệ Dệt Sợi Sinh học," Minh Khuê điềm tĩnh đáp, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. "Công nghệ sợi sinh học mới là thứ khiến Alpha Capital của anh thèm khát để bước vào thị trường EU. Nếu anh muốn có nó, anh phải tôn trọng ranh giới đỏ của tôi. Tôi đề xuất sửa đổi: Alpha Capital chỉ có quyền giám sát báo cáo tài chính định kỳ hằng quý, và chỉ được phép can thiệp nhân sự nếu tỷ lệ nợ trên vốn chủ sở hữu của Đông Á vượt quá ngưỡng an toàn là một chấm năm."


Hoàng Bách im lặng nhìn cô trong vài giây. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh thoáng qua một tia nhìn kinh ngạc đầy thú vị. Người phụ nữ trước mặt anh, dù đang đứng bên bờ vực phá sản và thể xác kiệt quệ do mất ngủ, vẫn giữ được một cái đầu lạnh đáng sợ để bảo vệ di sản của gia tộc. Cô không hề giống những tiểu thư hào môn yếu đuối mà anh từng gặp, những kẻ chỉ biết khóc lóc hoặc dựa dẫm vào đàn ông.


"Sửa đổi thông minh," Hoàng Bách chậm rãi gật đầu, đặt chiếc bút ký xuống bàn. "Tôi chấp nhận đề xuất của cô. Luật sư Hoàng, hãy sửa đổi Điều khoản 14 theo đúng tỷ lệ nợ một chấm năm."


Luật sư Huy Hoàng mỉm cười chuyên nghiệp, nhanh chóng gõ phím trên máy tính xách tay để cập nhật bản hợp đồng ngoại tuyến, rồi in lại trang phụ lục mới ngay tại chỗ thông qua máy in bảo mật cầm tay. Ông kẹp trang giấy mới vào tập hồ sơ, đóng dấu giáp lai niêm phong.


"Mọi sửa đổi đã được hoàn tất và hợp pháp hóa," luật sư Huy Hoàng nói, đẩy hai cây bút ký mạ vàng về phía hai người. "Bây giờ, xin mời hai bên thực hiện ký kết."


Minh Khuê cầm cây bút lên. Cảm giác kim loại lạnh ngắt của thân bút truyền vào lòng bàn tay cô, mang theo một sức nặng tâm lý khủng khiếp. Ký bản hợp đồng này đồng nghĩa với việc cô tự nguyện đóng băng sự tự do cá nhân của mình trong vòng hai năm tới, chấp nhận bước vào một cuộc hôn nhân giả tạo đầy cạm bẫy truyền thông để bảo vệ Đông Á. Nhưng cô không hề do dự. Cô đặt bút ký tên mình bằng nét chữ sắc sảo, dứt khoát: *Minh Khuê*.


Đối diện với cô, Hoàng Bách cũng nhanh chóng ký tên mình bằng những nét bút mạnh mẽ, dứt khoát: *Hoàng Bách*. Ngay khi nét bút cuối cùng hoàn tất, luật sư Huy Hoàng cầm lấy hai bản hợp đồng, đóng con dấu đỏ chót của văn phòng luật sư lên trang cuối cùng, chính thức hợp pháp hóa liên minh trị giá hàng ngàn tỷ đồng này.


"Chúc mừng hai vị," luật sư Huy Hoàng đứng dậy, cúi đầu lịch sự. "Bản hợp đồng hôn nhân mạ vàng đã chính thức có hiệu lực pháp lý. Bây giờ, là phần trao tín vật kết hôn theo đúng nghĩa vụ truyền thông đã cam kết."


Ông mở một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen đặt trên bàn, để lộ cặp Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh lấp lánh dưới ánh đèn. Những viên kim cương thô được chế tác tinh xảo theo hình dáng những chiếc gai thủy tinh sắc nhọn, phản chiếu ánh sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo, tựa như một biểu tượng hoàn hảo cho cuộc hôn nhân đầy rẫy cạm bẫy của họ.


Hoàng Bách cầm lấy chiếc nhẫn nhỏ hơn, bước vòng qua bàn trà đá cẩm thạch để tiến về phía Minh Khuê. Cô đứng dậy đối diện với anh. Khoảng cách giữa hai người lúc này thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy nửa mét. Minh Khuê có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nam tính pha chút lạnh lùng tỏa ra từ cơ thể anh.


Hoàng Bách nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay phải của cô. Khi những ngón tay lạnh lùng, thô ráp của anh chạm vào làn da mềm mại nhưng lạnh buốt của cô, một luồng điện căng thẳng vô hình chạy dọc sống lưng Minh Khuê. Tay cô khẽ run nhẹ, nhưng cô lập tức kiềm chế lại bằng ý chí thép của mình.


Anh chậm rãi đẩy chiếc nhẫn kim cương thủy tinh vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn một cách kỳ lạ, ôm sát lấy ngón tay cô như một chiếc xiềng xích vô hình. Hoàng Bách nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai cô, nhỏ đến mức chỉ có hai người nghe thấy:


"Từ giây phút này, cô Minh Khuê, cô chính là con dâu trưởng hợp pháp của gia tộc Hoàng. Chiếc nhẫn này là tấm khiên của cô, nhưng cũng là chiếc vương miện gai cô phải mang. Đừng để bản thân gục ngã trước khi cuộc chơi kết thúc."


Minh Khuê khẽ mỉm cười lạnh lùng, cô cầm chiếc nhẫn lớn hơn và đeo vào ngón áp út của anh một cách dứt khoát: "Anh Bách, tôi chưa bao giờ biết gục ngã là gì. Anh hãy lo lắng cho chiếc ghế của mình tại Thịnh Phát trước đi."


Ngay khi nghi lễ trao nhẫn kết thúc, Hoàng Bách quay trở lại ghế ngồi, mở chiếc máy tính bảng bảo mật của mình ra và nhấn một nút lệnh giải ngân khẩn cấp.


"Hạn mức Tín dụng khẩn cấp năm trăm tỷ đồng đã được giải ngân trực tiếp từ quỹ dự phòng của Alpha Capital vào tài khoản phong tỏa của Đông Á tại Ngân hàng Nam Á," Hoàng Bách lạnh lùng thông báo. "Tài sản thế chấp nhà máy Bình Dương của cô đã được giải phóng hoàn toàn khỏi lệnh niêm phong. Cuộc nổi loạn của công nhân... tôi tin cô sẽ tự mình dập tắt nó đúng hạn."


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bảo mật của Minh Khuê trên bàn khẽ rung lên một nhịp dài. Màn hình hiển thị tin nhắn từ trợ lý Đăng Khoa: *"Cô Khuê, tài khoản Đông Á đã nhận đủ năm trăm tỷ đồng. Lệnh siết nợ của Ngân hàng Nam Á đã bị hủy bỏ khẩn cấp. Tôi đang di chuyển xuống Bình Dương để chuẩn bị cho cuộc đối thoại với công nhân."*


Minh Khuê thở phào nhẹ nhõm trong lòng, một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi lướt qua tâm trí cô sau chuỗi ngày dài căng thẳng. Nhưng khi cô nhìn xuống chiếc nhẫn cưới kim cương thủy tinh đang ôm chặt lấy ngón tay mình, một cảm giác ngột ngạt và sức nặng tâm lý khủng khiếp đột ngột ập đến. Chiếc nhẫn lấp lánh ánh sáng lạnh lùng, như một lời cảnh báo rằng cô vừa tự tay ký vào một bản khế ước bán đi sự tự do của cuộc đời mình để bước vào một cuộc chiến vương quyền thương trường tàn nhẫn hơn gấp bội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!