Bàn Tay Trong Bóng Tối
Tiếng chuông điện thoại bảo mật trong khoang xe sedan vang lên dồn dập, tựa như nhịp đập gấp gáp của một con bệnh đang rơi vào cơn nguy kịch. Minh Khuê khẽ nhíu mày, cơn đau buốt nhói nơi thái dương như muốn nứt toác ra dưới áp lực nghẹt thở của thời gian. Cô đưa ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào nút nhận cuộc gọi trên màn hình điều khiển trung tâm. Giọng nói hớt hải của Đỗ Mạnh Cường – Giám đốc xưởng dệt Bình Dương – lập tức vang lên qua loa ngoài, lẫn trong đó là tiếng la hét hỗn loạn và tiếng kim loại va đập chan chát.
"Cô Khuê! Không xong rồi! Có một nhóm người lạ mặt kéo đến kích động công nhân xưởng dệt Bình Dương biểu tình đòi thanh toán lương khẩn cấp. Họ đang đập phá rào chắn an ninh vòng ngoài, đòi niêm phong kho sợi nguyên liệu! Nếu cứ đà này, dây chuyền sản xuất sợi sinh học sẽ bị đình trệ hoàn toàn trước chín giờ sáng!"
Minh Khuê siết chặt nắm tay, chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo suit đen như đang găm những chiếc gai vô hình vào lồng ngực cô. Lâm Thế Vinh ra tay nhanh hơn cô tưởng. Hắn muốn dùng cuộc nổi loạn này để chứng minh sự bất lực của cô trước ban hội đồng quản trị, đẩy Đông Á vào hố sâu phá sản ngay trước khi cô kịp thương thảo xong bản hợp đồng liên minh với Hoàng Bách.
"Đăng Khoa, quay xe, chúng ta xuống Bình Dương ngay lập tức!" Minh Khuê lạnh lùng ra lệnh cho gã trợ lý đang cầm lái.
"Nhưng cô Khuê, hạn chót siết nợ của Ngân hàng Nam Á chỉ còn chưa đầy hai tiếng! Nếu không có chữ ký bảo lãnh của Hoàng Bách..." Đăng Khoa lo lắng nhìn cô qua gương chiếu hậu.
"Tôi biết! Nhưng nếu nhà máy bị niêm phong, công nghệ sợi sinh học bị hủy hoại, bản hợp đồng với Hoàng Bách cũng sẽ biến thành một tờ giấy lộn vô giá trị. Chúng ta phải cứu lấy trái tim của Đông Á trước!"
Chiếc sedan vừa định bẻ lái gấp ở giao lộ để hướng về phía đường cao tốc Bình Dương thì đột ngột, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng, mang biển số độc bản của gia tộc Hoàng, từ góc đường lao ra với tốc độ kinh hoàng, dứt khoát chặn ngang đầu xe của cô. Tiếng lốp xe miết xuống đường nhựa rít lên chói tai.
Đăng Khoa đạp phanh sát nút, cả cơ thể Minh Khuê bị xô mạnh về phía trước. Chưa kịp để cô định thần, cánh cửa chiếc Rolls-Royce mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc vest đen lịch lãm, tác phong chuẩn mực của một cận vệ hào môn cấp cao, bước xuống và tiến thẳng về phía cửa kính xe của cô. Ông ta cúi đầu lịch sự nhưng ánh mắt lại toát ra một sự uy nghiêm không thể chối từ.
"Thưa cô Minh Khuê, tôi là quản gia trưởng của Dinh thự Hoàng Gia. Lão phu nhân Lê Kim Chi có lời mời cô đến dùng trà sáng tại dinh thự Phú Mỹ Hưng ngay lập tức. Xe của chúng tôi sẽ dẫn đường."
Minh Khuê khẽ nheo mắt sau cặp kính gọng mảnh. Lão phu nhân Lê Kim Chi – bà nội quyền lực của Hoàng Bách, người nắm giữ di sản tối cao và là tiếng nói tối thượng của gia tộc Hoàng. Tại sao bà lại xuất hiện vào đúng thời điểm nhạy cảm này?
"Tôi có việc khẩn cấp phải giải quyết tại Bình Dương. Xin gửi lời xin lỗi đến lão phu nhân, tôi sẽ ghé bái kiến bà vào chiều nay," Minh Khuê điềm tĩnh đáp, giọng nói không hề run rẩy dù tim cô đang đập liên hồi.
Người cận vệ không hề nhượng bộ, ông ta chỉ khẽ nghiêng người, để lộ chiếc ghim cài áo hình vương miện gai bằng đồng thau cổ trên ngực áo – một biểu tượng quyền lực tối cao của dòng họ Hoàng.
"Lão phu nhân nói, nếu cô Khuê muốn giữ lại chiếc vương miện gai trên ve áo của mình, cô bắt buộc phải đi chuyến này. Việc ở Bình Dương... lão phu nhân đã có sự sắp xếp."
Lời nói của người cận vệ như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Minh Khuê. Chiếc ghim cài áo vương miện gai bạch kim cô đang đeo là món quà kỷ niệm cuối cùng của cha cô, Minh Triết. Tại sao lão phu nhân lại biết về nó? Và tại sao bà lại dùng nó để ép cô? Một linh cảm mãnh liệt mánh bảo cô rằng, cuộc gặp gỡ này chính là chìa khóa quyết định vận mệnh của cả Đông Á lẫn bản hợp đồng liên minh.
Cô quay sang nhìn Đăng Khoa, ánh mắt lộ rõ sự quyết đoán: "Đăng Khoa, cậu bắt taxi xuống Bình Dương trước. Hãy phối hợp với chú Cường để trì hoãn đám đông biểu tình bằng mọi giá. Tuyệt đối không được để họ đụng vào kho sợi sinh học. Tôi sẽ đi gặp lão phu nhân."
***
Dinh thự Hoàng Gia tọa lạc tại khu biệt thự Phú Mỹ Hưng xa hoa, bao phủ bởi những bức tường đá nguyên khối cao vút và hệ thống an ninh bảo mật ba lớp nghiêm ngặt. Khác với vẻ hiện đại, sắc lạnh của căn biệt thự Thảo Điền của Hoàng Bách, nơi đây mang một bầu không khí cổ kính, uy nghiêm và ngột ngạt của một gia tộc tài phiệt lâu đời.
Minh Khuê bước xuống xe, bước đi của cô vẫn thẳng tắp và kiêu hãnh dù cơ thể đang kiệt sức vì chứng mất ngủ kinh niên. Người quản gia dẫn cô đi qua sảnh chính lộng lẫy, hướng thẳng về phía phòng khánh tiết nằm sâu trong dinh thự.
Ngay khi bước đến cửa phòng, Minh Khuê đã nghe thấy giọng nói sắc lẹm, tràn ngập sự khinh miệt của một người phụ nữ trung niên vang lên từ bên trong. Cô lập tức nhận ra giọng nói đó – Từ Nhã Đan, mẹ kế của Hoàng Bách.
"Anh Nam, anh nhìn xem cái bản đề xuất liên hôn này đi! Tập đoàn Đông Á của con bé Minh Khuê đó đã rỗng tuếch rồi, nợ nần chồng chất lên tới hàng trăm tỷ đồng. Con trai anh – Hoàng Bách – lại dám tự ý dùng Quỹ Đầu tư Alpha Capital để bảo lãnh nợ cho nó! Việc này nếu truyền ra ngoài, cổ phiếu của Thịnh Phát chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng! Chúng ta tuyệt đối không thể để một đứa con gái thất thế làm vẩn đục danh tiếng gia tộc!"
"Bà Từ, từ khi nào việc đầu tư của Alpha Capital lại cần đến sự phê duyệt của một người không nắm giữ bất kỳ cổ phần thực tế nào trong ban điều hành Thịnh Phát như bà?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và sòng phẳng của Hoàng Bách vang lên, cắt ngang lời của Từ Nhã Đan một cách tàn nhẫn. Anh đứng tựa lưng vào chiếc cột cẩm thạch gần cửa sổ, bộ suit bespoke màu xám tro phẳng phiu ôm sát vóc dáng cao lớn 1m85 lý tưởng. Gương mặt góc cạnh của anh hoàn toàn vô cảm, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn người mẹ kế như nhìn một người xa lạ.
"Hoàng Bách! Mày ăn nói với mẹ mày như thế hả?" Hoàng Nam – cha của Hoàng Bách, chủ tịch đương nhiệm của Thịnh Phát – đập mạnh tay xuống bàn trà gỗ trắc, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn giận dữ. "Mẹ kế của mày nói đúng! Đông Á đang bên bờ vực sụp đổ. Việc mày liên minh với con gái Minh Triết là một nước cờ điên rồ, đầy rủi ro tài chính! Ba không cho phép mày dùng tài sản của Thịnh Phát để làm trò chơi tình ái!"
"Đây không phải là trò chơi tình ái, thưa ba. Đây là một thương vụ M&A sòng phẳng nhằm độc quyền công nghệ dệt sợi sinh học của Đông Á tại Đông Nam Á," Hoàng Bách điềm tĩnh phân tích, giọng nói không hề dao động trước cơn thịnh nộ của cha mình. "Lợi nhuận dự kiến từ việc xuất khẩu sợi sang thị trường EU sẽ mang lại cho Alpha Capital hiệu suất dòng tiền tối thiểu là ba mươi phần trăm hằng năm. Con chỉ nói chuyện bằng số liệu, không nói chuyện bằng cảm xúc."
"Nực cười! Công nghệ độc quyền gì chứ? Chỉ là một cái danh hão huyền để lừa gạt tiền bạc!" Từ Nhã Đan cười khẩy, ánh mắt ngọc bích của bà ta lóe lên sự thâm độc. "Tôi đã liên hệ với Lâm Thế Vinh rồi. Ông ta nói ban quản trị Đông Á chuẩn bị bãi miễn chức danh chủ tịch lâm thời của Minh Khuê ngay trong ngày hôm nay. Con bé đó sắp trắng tay rồi, lấy gì để hợp tác với mày?"
Đúng lúc đó, Minh Khuê chậm rãi bước vào phòng khánh tiết. Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.
"Tôi lấy tư cách là người nắm giữ ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của Đông Á, và là người duy nhất nắm giữ mã khóa bảo mật của công nghệ sợi sinh học trước pháp luật, thưa bà Từ Nhã Đan," giọng nói của Minh Khuê vang lên, thanh mảnh nhưng đanh thép, vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
Từ Nhã Đan giật mình quay lại, gương mặt mặn mà được chăm sóc đặc biệt của bà ta thoáng hiện lên sự kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ khinh khỉnh: "Cô Minh Khuê? Ai cho phép cô tự ý xông vào dinh thự Hoàng Gia? Bảo vệ đâu..."
"Là ta cho phép."
Một giọng nói già nua nhưng tràn đầy uy lực tự nhiên vang lên từ phía hành lang phía sau. Sự xuất hiện của người vừa bước vào khiến cả Hoàng Nam lẫn Từ Nhã Đan đều lập tức im bặt, vội vàng đứng dậy cúi đầu chào kính cẩn.
Lão phu nhân Lê Kim Chi bước vào phòng khánh tiết dưới sự nâng đỡ của một nữ tỳ thân cận. Ở tuổi tám mươi, bà vẫn toát lên một vẻ quý phái và quật cường đáng kinh ngạc. Mái tóc bạc trắng được búi cao gọn gàng bằng một chiếc trâm bạch kim cổ kính, ánh mắt tinh anh sắc sảo như nhìn thấu tâm can người đối diện, và chiếc áo gấm tối màu thêu họa tiết chim phượng hoàng càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm của người nắm giữ di sản tối cao của gia tộc Hoàng.
Ánh mắt của lão phu nhân lướt qua Hoàng Bách, qua Từ Nhã Đan, rồi dừng lại trên người Minh Khuê. Đúng hơn, ánh mắt bà khóa chặt vào chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim đang cài trên ve áo suit đen của cô. Một tia sóng cảm xúc sâu kín, pha lẫn giữa sự hoài niệm và đau đớn, lướt nhanh qua đôi mắt tinh anh của bà lão trước khi biến mất sau lớp mặt nạ trầm tĩnh thường ngày.
"Mẹ... mẹ sao lại ra đây? Sức khỏe của mẹ không tốt..." Hoàng Nam khép nép bước đến định đỡ lấy mẹ mình.
"Nếu ta không ra đây, cái phòng khánh tiết này chắc đã biến thành cái chợ búa của những kẻ tham lam và thiển cận rồi," lão phu nhân Lê Kim Chi lạnh lùng gạt tay con trai ra, chậm rãi bước đến chiếc ghế chủ tọa bằng gỗ trắc chạm rồng. Bà ngồi xuống, đặt hai tay lên đầu gậy chống bằng đồng thau.
Bà nhìn thẳng vào Từ Nhã Đan, ánh mắt sắc như dao cạo: "Bà Từ, từ khi nào một người họ Từ lại có quyền định đoạt hôn sự của trưởng tôn họ Hoàng? Và từ khi nào bà lại dám cấu kết với người ngoài như Lâm Thế Vinh để can thiệp vào hoạt động kinh doanh độc lập của con trai ta?"
Từ Nhã Đan tái mét mặt mày, bà ta vội vàng giải thích với giọng điệu run rẩy: "Mẹ... con không có ý đó. Con chỉ lo lắng cho danh tiếng của Thịnh Phát..."
"Danh tiếng của Thịnh Phát được xây dựng bằng sự chính trực và lòng tự tôn, chứ không phải bằng sự phản bội đồng minh và những thủ đoạn bẩn thỉu sau lưng!" Lão phu nhân đập mạnh gậy chống xuống sàn nhà, tiếng động vang lên khô khốc khiến Từ Nhã Đan run bắn người.
Lão phu nhân quay sang nhìn Minh Khuê, giọng nói của bà dịu đi vài phần nhưng vẫn mang một sự thử thách nghiêm khắc: "Con bé nhà họ Minh, lại đây cho ta nhìn kỹ xem nào."
Minh Khuê điềm tĩnh bước đến trước mặt lão phu nhân, cúi đầu chào lịch sự theo đúng nghi lễ thượng lưu. Cô không hề tỏ ra sợ hãi trước uy quyền của bà lão, ánh mắt cô vẫn trầm tĩnh và kiên định.
Lão phu nhân đưa bàn tay gầy gộc, đầy những nếp nhăn thời gian lên khẽ chạm vào chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ve áo của cô. Khóe môi bà khẽ run nhẹ:
"Chiếc ghim cài áo này... là của ba cháu tặng đúng không?"
"Dạ đúng, thưa lão phu nhân. Đây là kỷ vật cuối cùng ba cháu để lại trước khi qua đời," Minh Khuê trả lời, lồng ngực khẽ thắt lại khi nhắc về người cha quá cố.
Lão phu nhân thở dài một tiếng, ánh mắt bà tràn ngập sự hoài niệm sâu sắc: "Minh Triết... đứa trẻ đó vẫn bướng bỉnh như ngày nào. Chiếc ghim cài áo này thực chất là một phần của bộ trang sức tín vật đính ước mà mẹ của Hoàng Bách đã tặng cho mẹ cháu năm xưa. Mười năm trước, ba của cháu và ba của Hoàng Bách từng ký kết một Thỏa thuận ngầm của hai người cha để chuẩn bị cho cuộc liên hôn này, nhằm bảo vệ hai đứa trẻ khỏi những bàn tay đen tối trong bóng tối thương trường."
Lời tiết lộ của lão phu nhân khiến cả căn phòng chấn động. Minh Khuê bàng hoàng nhìn sang Hoàng Bách, nhưng anh vẫn đứng im lặng, ánh mắt đen sâu thẳm không hề tỏ ra bất ngờ. Anh đã biết chuyện này từ trước sao?
Hoàng Nam đứng bên cạnh cũng sững sờ: "Mẹ... chuyện thỏa thuận liên hôn năm xưa... không phải đã bị hủy bỏ sau khi Minh Triết qua đời sao?"
"Hủy bỏ? Ai cho phép hủy bỏ?" Lão phu nhân Lê Kim Chi quay sang nhìn con trai với ánh mắt nghiêm khắc cực độ. "Hoàng Nam, con bị người phụ nữ bên gối che mờ mắt rồi! Sự ra đi đột ngột của Minh Triết năm xưa đầy rẫy những uẩn khúc tài chính liên quan đến các dự án liên doanh của chúng ta. Việc chúng ta thực hiện thỏa thuận liên hôn này không chỉ là để hoàn thành tâm nguyện của người đã khuất, mà còn là nước cờ tối ưu để bảo vệ Thịnh Phát khỏi sự thâu tóm thù địch từ bên ngoài!"
Bà dứt khoát quay sang tuyên bố trước toàn thể mọi người trong phòng:
"Ta quyết định, cuộc hôn nhân hợp đồng liên minh giữa Hoàng Bách và Minh Khuê sẽ chính thức được thông qua trong nội bộ gia tộc Hoàng ngay hôm nay. Để bảo đảm cho liên minh này không bị bất kỳ thế lực nào chèn ép, ta quyết định ủy quyền biểu quyết toàn bộ 10% Cổ phần Ẩn danh của ta tại Thịnh Phát cho Minh Khuê trong tất cả các quyết định liên doanh liên quan đến Đông Á!"
"Mẹ! Việc này không thể được!" Từ Nhã Đan điên cuồng hét lên, sự đố kỵ và hoảng sợ lộ rõ trên gương mặt. Mười phần trăm cổ phần ẩn danh của lão phu nhân trị giá hàng ngàn tỷ đồng, và nó mang quyền quyết định phủ quyết tối cao tại hội đồng quản trị Thịnh Phát. Nếu rơi vào tay Minh Khuê, kế hoạch thâu tóm của bà ta và Lâm Thế Vinh sẽ hoàn toàn sụp đổ.
"Câm miệng!" Lão phu nhân Lê Kim Chi đứng bật dậy, uy thế của người đứng đầu gia tộc Hoàng đè bẹp mọi sự phản kháng của Từ Nhã Đan. "Quyết định của ta đã đưa ra, không ai được phép thay đổi! Hoàng Nam, lập tức chuẩn bị các thủ tục pháp lý ủy quyền cho Minh Khuê trước ngày mai!"
Từ Nhã Đan đứng chết trân tại chỗ, gương mặt bà ta xám ngoét vì thất bại ê chề. Bà ta nhìn Minh Khuê với ánh mắt tràn ngập sự thù hận tột độ, rồi lập tức quay người bỏ đi. Minh Khuê biết, người đàn bà thâm độc này chắc chắn sẽ không cam chịu thất bại dễ dàng như vậy; bà ta sẽ điên cuồng tìm cách phá hoại cuộc hôn nhân này trước khi nó được công bố rộng rãi.
Sau khi cha mẹ rời khỏi phòng, lão phu nhân Lê Kim Chi khẽ vẫy tay ra hiệu cho Minh Khuê bước đến gần hơn. Bà nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cô, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý:
"Minh Khuê, ta trao cho cháu tấm khiên pháp lý này không phải là để cháu được an nhàn bảo bọc. Cháu mang dòng máu của Minh Triết, cháu phải tự mình dùng trí tuệ để bảo vệ di sản của ba cháu. Bây giờ... hãy đi giải quyết cái đuôi ở Bình Dương đi. Đừng để Hoàng Bách xem thường năng lực của cháu."
Minh Khuê cảm nhận được sức nặng tâm lý khủng khiếp từ bàn tay gầy gộc của lão phu nhân. Cô cúi đầu chào bà: "Cháu cảm ơn lão phu nhân. Cháu sẽ không làm bà thất vọng."
***
Minh Khuê bước ra khỏi dinh thự Phú Mỹ Hưng, bầu trời Sài Gòn lúc này đã đổ những hạt mưa rào nặng hạt đầu tiên. Cô nhanh chóng bước lên xe sedan của mình, nơi tài xế đang túc trực sẵn.
Ngay khi cô vừa ngồi vào ghế sau, điện thoại bảo mật của cô khẽ rung lên một nhịp nhẹ. Một tập tin được mã hóa đa tầng được gửi đến từ một số điện thoại ẩn danh. Cô nhấn mở tệp tin. Đó là bản dự thảo hợp đồng hôn nhân do chính Hoàng Bách gửi đến.
Minh Khuê lướt nhanh qua các trang tài liệu bằng năng lực đọc nhanh nhạy bén của mình. Từng điều khoản hiện lên trên màn hình máy tính bảng sắc lạnh và tàn nhẫn như chính tính cách của người đàn ông đã soạn thảo ra nó.
Đây chính là Bản Hợp Đồng Hôn Nhân Mạ Vàng với đúng 50 điều khoản phân định ranh giới tài sản và tình cảm cực kỳ khắt khe:
*Điều khoản 12: Hai bên tuyệt đối không được phép can thiệp vào hoạt động điều hành và nhân sự độc lập của đối phương tại tập đoàn riêng biệt.*
*Điều khoản 25: Mọi cử chỉ thân mật trước truyền thông chỉ được thực hiện khi có yêu cầu xử lý khủng hoảng PR chung, tuyệt đối không được phép áp dụng vào cuộc sống sinh hoạt hằng ngày.*
*Điều khoản 45: Tuyệt đối nghiêm cấm việc nảy sinh tình cảm thật lòng với đối tác hợp đồng. Kẻ nào vi phạm điều khoản này trước, hoặc chủ động bộc lộ cảm xúc ngoài tầm kiểm soát, sẽ lập tức bị tước bỏ toàn bộ quyền chọn mua cổ phần ưu đãi và phải rời khỏi liên minh với hai bàn tay trắng.*
Minh Khuê khẽ bật cười lạnh, một nụ cười đầy kiêu hãnh và thách thức hiện rõ trên khóe môi cô. Hoàng Bách quả thực là một kẻ tàn nhẫn và phòng thủ tuyệt đối. Anh ta muốn dùng bản hợp đồng này để xây dựng một pháo đài bảo vệ bản thân khỏi mọi sự ràng buộc cảm xúc, biến cuộc hôn nhân thành một bàn cờ số liệu thuần túy.
"Kẻ nào yêu trước, kẻ đó thua cuộc sao?" Minh Khuê tự nhủ, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa kính xe đẫm nước mưa, hướng thẳng về phía con đường dẫn xuống Bình Dương. "Được thôi, Hoàng Bách. Tôi chấp nhận luật chơi này của anh. Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy, chiếc vương miện gai này... tôi hoàn toàn có đủ tư cách để mang nó trên vai."
Cô cất chiếc máy tính bảng vào túi xách bảo mật, rồi lạnh lùng ra lệnh cho tài xế:
"Tăng tốc đi. Mục tiêu tiếp theo: Nhà máy dệt Bình Dương. Cuộc chơi thực sự bắt đầu rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!