Lời Đề Nghị Băng Giá
Bình minh Sài Gòn ngày đầu tiên của cuộc khủng hoảng nợ không mang đến ánh thái dương rực rỡ, mà chỉ có những dải mây màu xám tro dày đặc lơ lửng trên bầu trời sau cơn mưa đêm kéo dài. Kim đồng hồ trên táp-lô chiếc sedan hạng sang hiển thị đúng sáu giờ mười lăm phút sáng.
Minh Khuê ngồi ở băng ghế sau, hai mắt khẽ nhắm hờ để giảm bớt cơn đau buốt nhói đang chạy dọc từ thái dương xuống gáy. Chứng mất ngủ kinh niên kết hợp với một đêm trắng rà soát chứng từ dưới hầm sâu B3 tối tăm đã vắt kiệt chút sức lực thể xác cuối cùng của cô. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, nhưng đôi môi mím chặt và bờ vai thẳng tắp vẫn toát lên một vẻ kiên cường đến bướng bỉnh. Trên ve áo suit đen may đo phẳng phiu của cô, chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim vẫn ôm lấy viên pha lê thủy tinh xám ở trung tâm, lấp lánh thứ ánh sáng sắc lạnh như một lời cảnh báo vô hình trước mọi kẻ thù.
"Cô Minh Khuê, chúng ta sắp đến Saigon Elite Club rồi." Giọng nói trầm thấp của Phạm Đăng Khoa vang lên từ ghế lái, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt bên trong xe. Qua gương chiếu hậu, ánh mắt gã trợ lý trung thành tràn ngập sự lo lắng. "Cô thực sự không cần nghỉ ngơi một chút sao? Sắc mặt cô tệ quá. Hơn nữa... Hoàng Bách nổi tiếng là kẻ tàn nhẫn trên sàn giao dịch. Anh ta sẽ không nể tình cũ đâu."
Minh Khuê khẽ mở mắt, đẩy nhẹ gọng kính mảnh lên sống mũi. Ánh mắt cô lập tức khôi phục lại sự tỉnh táo sắc bén hằng ngày, như thể cơn suy nhược thể xác chưa từng tồn tại. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nơi những tòa nhà chọc trời của Quận 1 đang dần lùi lại phía sau.
"Nghỉ ngơi là thứ xa xỉ mà tôi không có quyền sở hữu lúc này, Đăng Khoa ạ," Minh Khuê trả lời, giọng nói khàn nhẹ nhưng đanh thép. "Hạn chót chín giờ sáng của Ngân hàng Nam Á đang lơ lửng trên đầu xưởng dệt Bình Dương. Nếu trước chín giờ tôi không có được văn bản bảo lãnh tài chính từ Alpha Capital, Lâm Thế Vinh và Trần Thế Hùng sẽ lập tức niêm phong nhà máy. Đông Á sẽ sụp đổ trước khi tôi kịp đưa sự thật ra ánh sáng."
Cô cúi xuống nhìn chiếc máy tính bảng đang đặt trên đùi. Trên màn hình là sơ đồ dòng tiền bẩn thâm hụt hai trăm linh hai tỷ đồng mà cô vừa rà soát và chụp lại từ kho lưu trữ giấy đêm qua. Đây là vũ khí lớn nhất của cô, nhưng cô biết mình phải sử dụng nó một cách cực kỳ khôn ngoan. Trong đầu cô, những phân tích logic liên tục chạy qua: Lâm Thế Vinh chỉ là một con cờ, kẻ đứng sau thiết lập cấu trúc rửa tiền xuyên quốc gia này là một bộ óc vĩ mô mang mật danh "E.T.". Nếu Hoàng Bách cũng liên quan đến thế lực này, cuộc gặp hôm nay sẽ là một ván bài sinh tử.
"Nhưng tôi sẽ không ngửa bài quá sớm," Minh Khuê tự nhủ, ngón tay khẽ siết chặt cạnh máy tính bảng. "Hoàng Bách chỉ đầu tư vào những người có khả năng tự bảo vệ. Tôi phải cho anh ta thấy giá trị của một liên minh sòng phẳng, chứ không phải một lời cầu cứu yếu ớt."
***
Saigon Elite Club tọa lạc trong một căn biệt thự cổ thời Pháp thuộc được trùng tu lại một cách xa hoa, nằm biệt lập sau những bức tường đá cao vút và rặng cây cổ thụ tại trung tâm Quận 1. Đây là thánh địa giao tế độc quyền của giới siêu giàu và chính khách tầm cỡ, nơi lối vào được kiểm soát nghiêm ngặt đến mức ngay cả những ký giả tài chính nhạy bén nhất cũng không thể lọt qua.
Chiếc xe sedan dừng lại trước cổng sắt đúc nguyên khối. Hai nhân viên bảo an mặc suit đen phẳng phiu nhanh chóng bước đến, cúi đầu chào lịch sự nhưng ánh mắt vẫn dò xét cẩn thận qua lớp kính tối màu. Sau khi xác nhận thẻ thành viên bạch kim giới hạn của Hoàng Bách – người đã đặt phòng VIP từ trước, cánh cổng sắt nặng nề mới từ từ mở ra.
Minh Khuê bước xuống xe, luồng gió lạnh ẩm ướt của buổi sớm phả vào mặt khiến cô khẽ rùng mình, nhưng cô lập tức điều chỉnh nhịp thở, lấy lại phong thái kiêu hãnh của tiểu thư nhà họ Minh. Cô ra hiệu cho Đăng Khoa chờ ở ngoài, rồi một mình bước theo người quản lý câu lạc bộ đi sâu vào bên trong.
Không gian của Saigon Elite Club ngập tràn mùi hương gỗ đàn hương đắt giá và ánh sáng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê cổ điển. Thế nhưng, đối với Minh Khuê, bầu không khí nơi đây lại mang một sự lạnh lẽo thực dụng của những thương vụ nghìn tỷ. Người quản lý dẫn cô đến trước cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo của Phòng VIP 888 – mật phòng cách âm hoàn toàn và được trang bị hệ thống chống nghe lén tối tân nhất.
"Thưa cô Minh Khuê, cậu Hoàng Bách đang đợi cô ở bên trong," người quản lý cúi đầu chào rồi lặng lẽ lui bước.
Minh Khuê đứng trước cánh cửa gỗ gồi, lồng ngực khẽ phập phồng. Cô đưa tay chạm vào chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ve áo như để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần từ người cha quá cố, rồi dứt khoát đẩy cửa bước vào.
Không gian bên trong phòng VIP rộng lớn nhưng tối giản, bao phủ bởi những bức tường bọc da sẫm màu và hệ thống kính cường lực nhìn ra khoảng sân vườn đẫm nước mưa. Ngay giữa phòng, bên cạnh chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch đen, một người đàn ông đang ngồi tĩnh lặng trên ghế sofa da cao cấp.
Hoàng Bách.
Người thừa kế chính thức của Tập đoàn Tài chính Thịnh Phát, nhà sáng lập của Quỹ Đầu tư mạo hiểm Alpha Capital. Ở tuổi ba mươi, anh sở hữu một chiều cao 1m85 lý tưởng và một vóc dáng thẳng tắp đầy uy lực trong bộ suit charcoal bespoke may đo thủ công từ Savile Row. Gương mặt anh góc cạnh sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng không một gợn sóng, và mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng. Anh không hề đứng dậy khi cô bước vào, chỉ chậm rãi đặt tách cà phê đen xuống bàn, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy hình bóng của Minh Khuê.
"Cô trễ đúng ba mươi giây so với lịch hẹn bảy giờ, cô Minh Khuê," giọng nói của Hoàng Bách vang lên, trầm thấp, lạnh lùng và không có chút ấm áp nào của một người quen cũ. "Đối với một nhà đầu tư mạo hiểm, ba mươi giây đủ để quyết định sinh mệnh của một dòng vốn."
Minh Khuê không hề bối rối trước đòn phủ đầu lạnh lùng của đối phương. Cô chậm rãi bước đến, kéo chiếc ghế đối diện và ngồi xuống với tư thế thẳng lưng hoàn mỹ, đặt chiếc máy tính bảng lên mặt bàn đá cẩm thạch.
"Ba mươi giây đó là cái giá để tôi đảm bảo không có bất kỳ thám tử tư nào của Lâm Thế Vinh bám đuôi đến đây, anh Hoàng Bách," Minh Khuê điềm tĩnh đáp trả, ánh mắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh mà không hề né tránh. "Và tôi tin rằng, thông tin tôi mang đến hôm nay xứng đáng để anh chờ đợi nhiều hơn ba mươi giây."
Hoàng Bách khẽ nhướng mày, một tia thú vị lướt qua mắt anh trong một phần mười giây rồi biến mất, thay thế bằng sự vô cảm thường ngày. Anh tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau.
"Tôi đã xem qua các tin đồn trên diễn đàn đêm qua. Cổ phiếu Đông Á đang rơi tự do, ngân quỹ thâm hụt hơn hai trăm tỷ, và Ngân hàng Nam Á chuẩn bị niêm phong nhà máy của cô vào lúc chín giờ sáng nay," Hoàng Bách chậm rãi liệt kê các số liệu với một sự tàn nhẫn sòng phẳng. "Nói cách khác, Đông Á hiện tại chỉ là một chiếc thuyền rách đang chìm dần giữa bão. Cô lấy tư cách gì để hẹn gặp tôi tại đây?"
"Tôi lấy tư cách là người nắm giữ ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của Đông Á, và là người duy nhất có quyền quyết định vận mệnh của công nghệ dệt sợi sinh học độc quyền mà Alpha Capital đã thèm khát suốt hai năm qua," Minh Khuê đanh giọng, đưa ra đòn phản công đầu tiên. Cô mở máy tính bảng, đẩy về phía anh một bản đề án sáp nhập nợ được chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Tôi muốn đề xuất một liên minh tài chính khẩn cấp. Alpha Capital sẽ ký văn bản bảo lãnh khoản nợ hai trăm tỷ tại Ngân hàng Nam Á trước chín giờ sáng nay để giải phóng tài sản thế chấp cho Đông Á. Đổi lại, tôi sẽ thế chấp toàn bộ ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của mình cho quỹ của anh dưới dạng quyền chọn mua ưu đãi."
Hoàng Bách nhìn lướt qua màn hình máy tính bảng, nhưng anh không hề chạm vào nó. Nụ cười lạnh lùng hiện rõ trên khóe môi anh.
"Thế chấp cổ phần của một công ty sắp vỡ nợ sao? Cô Minh Khuê, cô đang đánh giá quá thấp trí tuệ của tôi, hoặc đang quá ảo tưởng vào giá trị của bản thân," Bách nghiêng người về phía trước, áp lực từ sự hiện diện của anh lập tức bao trùm lấy không gian xung quanh. "Hội đồng quản trị Đông Á đã bị Lâm Thế Vinh thao túng hoàn toàn. Cô chỉ là một 'thừa kế danh nghĩa' không có thực quyền, bị cô lập ngay trong chính tòa nhà của cha mình. Đầu tư vào cô lúc này chẳng khác nào ném tiền vào một hố đen pháp lý."
Nhìn thấy sự từ chối thẳng thừng của anh, Minh Khuê khẽ cắn môi. Cơn đau đầu dữ dội lại ập đến khiến cô thoáng rùng mình, nhưng cô nhanh chóng sử dụng kỹ năng Chống chịu Áp lực Thẩm vấn để giữ vững cơ mặt không chút dao động. Cô quyết định thử nghiệm một nước cờ khác, khơi gợi lại mối quan hệ cũ của thế hệ trước.
"Anh Hoàng Bách, mười năm trước, cha tôi và cha anh từng có một thỏa thuận liên doanh bền vững. Thịnh Phát và Đông Á từng là đồng minh..."
"Đủ rồi," Hoàng Bách lạnh lùng cắt ngang, giọng nói của anh sắc như một nhát dao găm thẳng vào lòng kiêu hãnh của cô. "Ở đây không có tình nghĩa chú cháu, không có quan hệ cũ của hai gia đình, và càng không có chỗ cho sự giao tế cảm tính. Tôi là một nhà đầu tư. Trên bàn đàm phán của tôi chỉ tồn tại hai thứ: hiệu suất dòng tiền và mức độ rủi ro có thể kiểm soát. Nếu cô định dùng quá khứ để cầu xin sự thương hại, cuộc gặp này nên kết thúc tại đây."
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay. "Cô còn năm phút trước khi tôi rời đi."
Sự lạnh lùng tàn nhẫn của Hoàng Bách như một gáo nước băng dội thẳng vào lòng tự tôn của Minh Khuê. Cô cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ve áo như đang găm những chiếc gai vô hình vào da thịt cô, nhắc nhở cô về sự cô độc tột cùng của mình giữa giới hào môn lạnh lẽo. Kẻ đối diện cô không phải là một người đàn ông bình thường; anh ta là một con cáo già thực sự, kẻ sẵn sàng đứng nhìn cô chết đuối nếu cô không mang lại lợi nhuận.
Nhưng chính sự sỉ nhục ấy lại kích hoạt bản năng chiến đấu mạnh mẽ nhất bên trong Minh Khuê. Cô hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân ra khỏi tâm trí, đưa mắt quan sát kỹ lưỡng từng cử chỉ nhỏ nhất của Hoàng Bách.
Sử dụng kỹ năng Đọc vị Ngôn ngữ Cơ thể, cô nhận ra một chi tiết cực kỳ đắt giá: Dù Hoàng Bách tỏ ra hoàn toàn thờ ơ và từ chối chạm vào chiếc máy tính bảng, nhưng khi cô nhắc đến cụm từ "công nghệ dệt sợi sinh học độc quyền", ngón tay trỏ của bàn tay đang đan vào nhau của anh khẽ gõ nhẹ lên mu bàn tay kia một nhịp – một biểu hiện kinh điển của sự chú ý bị kích hoạt đột ngột hòng che giấu sự phấn khích ngầm. Đồng thời, đồng tử của anh khẽ giãn nở trong một khoảnh khắc cực ngắn khi nhìn vào dòng chữ hiển thị mã sáng chế của công nghệ dệt sinh học trên màn hình.
"Anh ta đang diễn kịch," Minh Khuê thầm nghĩ, một tia sáng tự tin nhen nhóm lại trong mắt cô. "Anh ta muốn công nghệ này hơn bất kỳ ai, nhưng anh ta muốn dìm giá tôi xuống mức thấp nhất để thâu tóm nó một cách rẻ mạt."
Minh Khuê khẽ mỉm cười, một nụ cười sắc lạnh và đầy kiêu hãnh. Cô tựa lưng vào ghế, chậm rãi thu hồi chiếc máy tính bảng về phía mình.
"Được thôi, nếu anh muốn nói chuyện bằng con số và hiệu suất, chúng ta sẽ nói bằng con số," Minh Khuê chậm rãi nói, giọng điệu hoàn toàn thay đổi, không còn sự thuyết phục nhẹ nhàng mà mang một sự tấn công trực diện. "Bản quyền công nghệ dệt sợi sinh học của Đông Á đã hoàn tất thử nghiệm lâm sàng tại Đức và được định giá vô hình tối thiểu là năm mươi triệu USD. Đây là chiếc chìa khóa duy nhất để bất kỳ tập đoàn dệt may nào bước chân vào thị trường thời trang xanh của Liên minh Châu Âu từ năm sau."
Cô dừng lại một chút, khóa chặt ánh mắt của mình vào đôi mắt đen của Hoàng Bách.
"Nếu anh đứng nhìn Đông Á sụp đổ hôm nay, Lâm Thế Vinh sẽ lập tức bán tháo toàn bộ tài sản trí tuệ này cho các quỹ đầu tư ma của nước ngoài để tẩu tán tài sản. Alpha Capital sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội độc quyền thương mại hóa công nghệ này tại khu vực Đông Nam Á. Khoản lợi nhuận dự kiến hàng trăm triệu USD mỗi năm của quỹ anh sẽ biến thành con số không tròn trĩnh."
Hoàng Bách không hề ngắt lời cô nữa. Anh ngồi im lặng, ánh mắt trầm ngâm nhìn cô gái đối diện. Sự kiên cường và trí tuệ tài chính sắc bén của Minh Khuê dưới áp lực nghẹt thở của hạn chót siết nợ đang dần vượt qua sự kỳ vọng của anh.
Minh Khuê bồi thêm đòn quyết định: "Và để kiểm soát rủi ro pháp lý mà anh vừa nhắc đến, tôi có một đề xuất tối ưu hơn cả việc thế chấp cổ phần đơn thuần."
"Đề xuất gì?" Hoàng Bách lên tiếng, giọng nói đã bớt đi vài phần băng giá.
"Một cuộc hôn nhân hợp đồng," Minh Khuê nói thẳng thừng, từng chữ phát ra đều mang một sức nặng ngàn tỷ. "Chúng ta sẽ ký kết một bản hợp đồng liên minh với các điều khoản tài sản nghiêm ngặt. Cuộc hôn nhân này sẽ được công bố rộng rãi trước truyền thông như một sự sáp nhập chiến lược giữa Đông Á và Thịnh Phát. Sự hậu thuẫn của gia tộc anh sẽ ngay lập tức dập tắt mọi tin đồn vỡ nợ, kéo giá cổ phiếu Đông Á tăng trần trở lại ngay trong phiên giao dịch sáng nay. Anh sẽ có quyền kiểm soát tối cao đối với các dự án liên doanh sử dụng công nghệ sợi sinh học, còn tôi sẽ giữ vững được chiếc ghế chủ tịch để thanh lọc ban quản trị."
Cô đặt tay lên chiếc nhẫn kim cương giả trên ngón tay mình, ánh mắt rực cháy quyết tâm. "Đây không phải là một lời cầu xin cứu giúp, anh Hoàng Bách. Đây là một thương vụ M&A đỉnh cao mà cả hai chúng ta đều là những người chiến thắng tối hậu. Anh muốn công nghệ độc quyền, tôi muốn sự bảo hộ tài chính. Chúng ta sòng phẳng."
Một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy căn phòng VIP 888. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa kính như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt của cuộc đấu trí cân não giữa hai đầu óc lý trí đỉnh cao. Hoàng Bách nhìn chằm chằm vào Minh Khuê, như thể đang muốn nhìn thấu qua lớp mặt nạ kiêu hãnh của cô để chạm vào linh hồn cô độc bên trong. Anh khẽ nghiêng đầu, một nụ cười nửa miệng đầy tàn nhẫn xuất hiện trên gương mặt hoàn mỹ.
"Hôn nhân hợp đồng sao? Cô thực sự dám đặt cược cả cuộc đời mình vào một ván bài tài chính với tôi sao, cô Minh Khuê?" Hoàng Bách đứng bật dậy, chiều cao 1m85 của anh tạo ra một áp lực vật lý khổng lồ bao trùm lấy cô. Anh chậm rãi bước vòng qua bàn trà, dừng lại ngay sát bên cạnh ghế của cô, cúi người xuống ghé sát tai cô.
Hơi thở ấm nóng của anh mang theo mùi hương gỗ thông nhạt nhòa phả vào làn da cổ nhạy cảm của Minh Khuê, khiến cô vô thức nín thở, nhưng cô vẫn kiên quyết không lùi lại một milimet nào.
"Tôi thừa nhận, cô có một bộ óc phân tích số liệu rất khá, và công nghệ sợi sinh học thực sự là một mồi nhử hấp dẫn," giọng nói trầm thấp của Bách vang lên bên tai cô, mang theo một sự khiêu khích đầy cạm bẫy. "Nhưng tôi không bao giờ đầu tư vào một quân cờ vô dụng cần được bảo bọc hằng ngày. Tôi cần một đồng minh có khả năng tự chiến đấu và sinh tồn độc lập trong vũng bùn hào môn này."
Anh đứng thẳng dậy, lùi lại một bước, lấy từ trong túi áo vest ra một chiếc danh thiếp mạ vàng đặt lên bàn trà cẩm thạch.
"Tôi sẽ đưa ra cho cô một thử thách khẩn cấp," Hoàng Bách lạnh lùng tuyên bố, đưa ra tối hậu thư quyết định. "Lâm Thế Vinh đã mua chuộc một nhóm cổ đông nhỏ lẻ biến chất hòng tạo ra một cuộc nổi loạn, biểu tình đình công giả tạo tại xưởng dệt Bình Dương của cô ngay trong ngày hôm nay để ép cô phải từ chức trước thềm đại hội cổ đông. Trong vòng hai mươi tư giờ tới, tự mình dập tắt cuộc nổi loạn đó mà không được sử dụng bất kỳ nguồn lực nào của Thịnh Phát hay Alpha Capital."
Minh Khuê khẽ nheo mắt, ngón tay siết chặt ve áo suit.
Hoàng Bách tiến về phía cửa phòng, tay đặt lên tay nắm cửa gỗ sồi, nhưng anh không hề quay đầu lại:
"Nếu cô chứng minh được bản lĩnh của mình bằng cách giải quyết triệt để cuộc khủng hoảng đó trong vòng hai mươi tư giờ, tôi sẽ đặt bút ký bản hợp đồng hôn nhân mạ vàng này và giải ngân khoản bảo lãnh hai trăm tỷ cho cô trước thời hạn siết nợ. Còn nếu cô thất bại... hãy chuẩn bị tinh thần nhìn Đông Á sụp đổ và biến mất khỏi giới thượng lưu Sài Gòn vĩnh viễn."
Cánh cửa phòng VIP 888 mở ra rồi đóng lại một tiếng "cạch" lạnh lùng, để lại một mình Minh Khuê đứng cô độc giữa căn phòng rộng lớn, trong khi tiếng chuông điện thoại bảo mật của cô bắt đầu vang lên dồn dập báo hiệu cuộc nổi loạn tại xưởng dệt Bình Dương đã chính thức bùng phát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!