Nhạc nềnShizima4

Bàn Cờ Số Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào đầu mùa trút xuống trung tâm Sài Gòn mỗi lúc một nặng hạt, đập liên hồi vào kính xe sedan như những tràng roi buốt lạnh. Kim đồng hồ trên táp-lô hiển thị ba giờ mười lăm phút sáng. Đáng lẽ ra, sau một đêm kiệt quệ đối đầu với Trần Thế Hùng tại Ngân hàng Nam Á, Minh Khuê phải trở về căn penthouse Landmark 81 để tìm kiếm một giấc ngủ chập chờn bằng thuốc an thần. Thế nhưng, chiếc xe không rẽ về hướng Bình Thạnh. Nó đang lao đi trong màn mưa trắng xóa của đường Nguyễn Huệ, hướng thẳng về phía tòa nhà trụ sở của Tập đoàn Dệt may Đông Á.


Minh Khuê ngồi ở băng ghế sau, ngón tay thon dài siết chặt lấy chiếc ghim cài áo hình vương miện gai bạch kim trên ve áo suit đen. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa sổ, phác họa lên gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của cô những khoảng sáng tối sắc cạnh.


"Cô Minh Khuê, cô thực sự không nghỉ ngơi sao?" Phạm Đăng Khoa vừa điều khiển vô lăng vừa nhìn qua gương chiếu hậu, giọng nói không giấu nổi sự lo lắng. "Lịch hẹn với Hoàng Bách tại Alpha Capital là đúng bảy giờ sáng. Cô chỉ còn chưa đầy bốn tiếng đồng hồ."


"Tôi không thể đối diện với một con cáo già như Hoàng Bách bằng hai bàn tay trắng và một cái đầu rỗng tuếch, Đăng Khoa ạ," Minh Khuê chậm rãi mở mắt, ánh mắt cô sắc lạnh và tỉnh táo đến đáng sợ. "Hoàng Bách không phải loại tổng tài hào môn nông cạn thích cứu mỹ nhân. Anh ta là một nhà đầu tư mạo hiểm tàn nhẫn. Nếu tôi không chứng minh được bản thân nắm rõ từng hơi thở, từng vết thương của Đông Á, anh ta sẽ nuốt chửng ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của tôi mà không nhả ra một chiếc xương vụn."


Cô dừng lại một chút, lồng ngực khẽ phập phồng vì một cơn khó thở đột ngột. Chứng mất ngủ kinh niên kết hợp với áp lực nghẹt thở của hạn chót chín giờ sáng ngày mai đang bắt đầu hành hạ thể xác cô. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc từ thái dương xuống gáy, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng.


"Hơn nữa," Minh Khuê tiếp tục, giọng nói đanh lại, "Lỗ hổng hai mươi hai phần trăm cổ phần trôi nổi mà Lâm Thế Vinh đang thu mua gom chính là từ dự án đất vàng Quận Chín. Tôi cần phải xác nhận dòng tiền mặt của dự án đó trước khi trời sáng."


Chiếc xe dừng lại dưới hầm tòa nhà Đông Á. Không gian tĩnh mịch của tầng hầm chỉ có tiếng động cơ xe rên rỉ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Đăng Khoa nhanh chóng mở cửa, che ô cho Minh Khuê bước nhanh về phía thang máy chuyên dụng dành cho chủ tịch.


Khi thang máy dừng lại ở tầng mười lăm – nơi đặt phòng tài chính của tập đoàn, một cảm giác bất an lạnh lẽo lập tức bao trùm lấy Minh Khuê. Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ các biển báo thoát hiểm màu xanh lục hắt lên những bức tường kính. Cô bước nhanh đến văn phòng, dùng thẻ từ tối cao của chủ tịch lâm thời để bẻ khóa cửa chính.


Đăng Khoa nhanh chóng bật hệ thống đèn chiếu sáng hạn chế. Minh Khuê tiến thẳng đến máy tính trung tâm của phòng kế toán tổng hợp. Ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím, nhập mã khóa bảo mật để truy cập vào lịch sử giao dịch dòng tiền mặt của dự án Khu Đất vàng Nhà máy cũ Quận 9.


Thế nhưng, màn hình máy tính không hiển thị các con số quen thuộc. Thay vào đó là một dòng thông báo lạnh lùng màu đỏ: "Dữ liệu không tồn tại. Lịch sử giao dịch đã bị xóa."


Minh Khuê khựng lại. Cô đẩy gọng kính mảnh lên, mắt dán chặt vào màn hình. Hệ thống nhật ký truy cập ghi nhận một tài khoản quản trị viên đã đăng nhập vào lúc một giờ ba mươi phút sáng – ngay sau khi tin đồn Đông Á vỡ nợ bùng phát – và thực hiện lệnh xóa vĩnh viễn toàn bộ dữ liệu số của dự án Quận 9.


"Khốn kiếp!" Đăng Khoa thốt lên, gương mặt thư sinh đỏ bừng vì giận dữ. "Trương Hoài Nam... Chắc chắn là gã trưởng phòng tài chính biến chất đó đã ra tay theo chỉ thị của Lâm Thế Vinh! Họ muốn xóa sạch dấu vết thâm hụt hai trăm tỷ trước khi chúng ta kịp tiến hành kiểm toán."


"Bình tĩnh đi, Đăng Khoa," Minh Khuê đứng thẳng dậy, gương mặt cô không hề hoang mang, chỉ có đôi môi mím chặt lộ rõ sự quyết đoán. "Lâm Thế Vinh nghĩ rằng thời đại này mọi thứ đều nằm trên đám mây điện toán, chỉ cần xóa dữ liệu số là có thể phủi sạch tay sao? Ông ta đã quên một điều: Đông Á là một doanh nghiệp dệt may có lịch sử ba mươi năm. Ba tôi luôn giữ một nguyên tắc cổ điển hằng năm."


Đăng Khoa lập tức hiểu ra, mắt anh sáng lên: "Chứng từ giấy!"


"Đúng vậy. Toàn bộ phiếu chi mặt, giấy báo Nợ của ngân hàng và hóa đơn đỏ đối ứng đều phải có bản gốc bằng giấy lưu trữ vật lý. Đi thôi, chúng ta xuống tầng hầm sâu nhất."


***


Kho lưu trữ hồ sơ gốc Đông Á nằm ở tầng hầm B3 – khu vực sâu nhất và biệt lập nhất của tòa nhà. Nơi đây không có hệ thống điều hòa trung tâm hiện đại, chỉ có những chiếc quạt thông gió cũ kỹ rít lên từng hồi đều đặn, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của giấy cũ và mực in từ nhiều thập kỷ trước.


Khi cánh cửa sắt nặng nề rít lên mở ra, một bóng người nhỏ nhắn, mái tóc muối tiêu búi cao gọn gàng xuất hiện dưới ánh đèn tuýp mờ ảo. Đó là bà Ngô Thị Tần, nhân viên lưu trữ tài liệu đã làm việc tại Đông Á suốt hai mươi lăm năm qua. Bà Tần mặc chiếc tạp dề bảo hộ màu xám lấm lem bụi giấy, tay cầm chiếc kính lão dày cộm.


"Cô Minh Khuê? Cả cậu Đăng Khoa nữa sao?" Bà Tần ngạc nhiên nhìn hai người, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng khi thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô tiểu thư họ Minh. "Giờ này sao hai đứa còn xuống đây? Trên tầng trên có chuyện gì lớn lắm đúng không? Tôi nghe mấy người bảo vệ kháo nhau về tin đồn vỡ nợ..."


Minh Khuê bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của bà Tần: "Bác Tần, cháu cần bác giúp cháu một việc vô cùng khẩn cấp. Cháu muốn tìm lại toàn bộ hòm hồ sơ chứng từ giấy của dự án đất vàng Quận Chín từ năm ngoái đến nay. Toàn bộ phiếu chi và giấy báo Nợ gốc."


Bà Tần khẽ thở dài, ánh mắt đầy hoài niệm nhìn chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ngực Minh Khuê: "Ba của cháu ngày xưa cũng thế, mỗi lần có biến cố lớn trên thương trường, ông ấy lại xuống đây tìm tôi để rà soát chứng từ giấy. Ông ấy bảo tiền số có thể bay mất chỉ sau một nút bấm, nhưng con dấu đỏ trên giấy trắng thì luôn ở lại làm chứng cho sự thật. Hai đứa đi theo tôi."


Bà Tần dẫn họ đi sâu vào trong kho lưu trữ. Hàng ngàn thùng hồ sơ bằng carton màu nâu xếp chồng lên nhau như những bức tường thành khổng lồ, chia thành từng khu vực theo mốc thời gian rõ ràng. Bà Tần dừng lại trước khu vực năm ngoái, kéo một chiếc thang sắt di động lại gần.


"Dự án Quận Chín nằm ở dãy cuối cùng này. Để tôi leo lên lấy cho,"


"Để cháu làm cho bác," Đăng Khoa nhanh nhẹn cướp lấy chiếc thang, leo lên và hạ xuống ba thùng hồ sơ nặng trịch bám đầy bụi mịn.


Minh Khuê không ngần ngại quỳ xuống nền xi măng lạnh lẽo của tầng hầm. Cô mở thùng hồ sơ đầu tiên, lấy ra hàng xấp tài liệu giấy dày cộm. Đăng Khoa lập tức ngồi xuống bên cạnh cô, mang theo chiếc máy tính bảng để đối chiếu số liệu thô.


"Đăng Khoa, chúng ta sẽ sử dụng Giao thức Kiểm toán Ngược," Minh Khuê vừa lật nhanh các trang chứng từ vừa ra lệnh, giọng nói của cô mang tính chuyên nghiệp sắc bén của một chuyên gia tài chính hàng đầu. "Chúng ta không đi từ tổng ngân quỹ đi xuống. Hãy đi ngược từ những phiếu chi mua nguyên liệu thô nhỏ nhất của xưởng dệt Bình Dương đi lên. Nếu có khoản thâm hụt hai trăm tỷ, nó bắt buộc phải được ngụy trang dưới dạng hàng chục hóa đơn mua sắm thiết bị hoặc nguyên liệu khống."


Năng lực Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn của Minh Khuê được kích hoạt tối đa. Ánh mắt cô di chuyển nhanh như một chiếc máy quét quang học qua từng con số, từng chữ ký và con dấu đỏ trên các phiếu chi. Đăng Khoa liên tục gõ phím, nhập dữ liệu thô vào hệ thống phân tích độc lập để tìm ra điểm chênh lệch.


"Phiếu chi số 412: Mua mười tấn sợi cotton từ nhà cung cấp Bình An. Số tiền một tỷ hai. Có hóa đơn đỏ đối ứng. Hợp lệ."


"Phiếu chi số 518: Thanh toán tiền bảo dưỡng máy dệt Đức. Tám trăm triệu. Hợp lệ."


Thời gian trôi qua lặng lẽ. Tiếng lật giấy sột soạt hòa lẫn với tiếng quạt thông gió rền rĩ tạo nên một bầu không khí căng thẳng tột độ. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán Minh Khuê, thấm ướt vài sợi tóc mai bết vào má. Cơn đau đầu của cô ngày một dữ dội hơn, lồng ngực thắt lại từng cơn vì thiếu oxy trong không gian kín của tầng hầm.


"Cạch!"


Đột ngột, toàn bộ hệ thống đèn tuýp trong kho lưu trữ vụt tắt. Không gian rơi vào một màu đen đặc quánh, im lìm đến đáng sợ. Tiếng quạt thông gió cũng ngừng hẳn.


"Chuyện gì thế này?" Đăng Khoa hoảng hốt đứng bật dậy, bật đèn pin trên điện thoại di động lên, ánh sáng yếu ớt quét qua những bức tường hồ sơ tối tăm.


"Mất điện sao? Hệ thống máy phát điện dự phòng của tòa nhà đâu?" Minh Khuê điềm tĩnh hỏi, dù bàn tay cô đang run nhẹ vì mệt mỏi.


Bà Tần từ trong bóng tối bước ra, giọng run run: "Không thể nào... Tòa nhà này có hai nguồn điện độc lập và hệ thống máy phát điện dự phòng tự động kích hoạt trong vòng năm giây. Trừ khi... có người đã chủ ý ngắt cầu dao tổng của riêng khu vực tầng hầm B3."


"Lâm Thế Vinh đã phát hiện ra chúng ta xuống đây," Minh Khuê lạnh lùng kết luận. Cô không hề nao núng, bật chiếc đèn pin cầm tay nhỏ luôn mang theo bên mình lên, rọi thẳng vào xấp chứng từ trước mặt. "Đăng Khoa, ra ngoài cửa kho canh gác. Nếu có bảo vệ hoặc người lạ cố tình tiếp cận dưới danh nghĩa kiểm tra hệ thống điện, dùng quyền chủ tịch lâm thời của tôi để chặn họ lại. Tuyệt đối không cho bất kỳ ai bước vào đây trước khi tôi tìm ra con số cuối cùng."


"Rõ, cô Minh Khuê! Cô hãy cẩn thận," Đăng Khoa nắm chặt chiếc máy tính bảng, bước nhanh ra phía cửa sắt nặng nề, khóa chốt trong lại để tạo một lá chắn bảo vệ vòng ngoài.


Trong không gian tối tăm, lạnh lẽo và thiếu không khí của tầng hầm B3, chỉ còn lại Minh Khuê và bà Tần dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn pin nhỏ. Minh Khuê quỳ gối trên sàn, tiếp tục rà soát chứng từ với một ý chí sắt đá vượt qua mọi giới hạn thể chất. Cô biết, nếu cô gục ngã lúc này, di sản của ba cô sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.


"Phiếu chi số 809..." Minh Khuê lẩm bẩm, ngón tay cô dừng lại trên một tờ giấy báo Nợ của Ngân hàng Nam Á có mốc thời gian từ sáu tháng trước.


Ánh mắt cô co rút lại sau cặp kính gọng mảnh.


Đó là một giấy báo Nợ chuyển khoản trị giá ba mươi tỷ đồng từ tài khoản thanh toán dự án Quận 9 của Đông Á. Lý do chuyển tiền được ghi nhận trên hệ thống là: "Thanh toán đợt ba mua máy nhuộm công nghệ cao từ đối tác Đức". Thế nhưng, đính kèm phía sau giấy báo Nợ này không phải là hóa đơn thương mại quốc tế (Commercial Invoice) của nhà cung cấp Đức, mà là một bản sao lệnh chuyển tiền nội địa đến một tài khoản có tên: "Quỹ Đầu tư Thịnh Thế".


Minh Khuê lập tức lật sang thùng hồ sơ thứ hai, điên cuồng tìm kiếm các chứng từ có ký hiệu tương tự. Năng lực phân tích số liệu cực hạn giúp cô xâu chuỗi các mốc thời gian một cách hoàn hảo. Trong vòng sáu tháng qua, có tổng cộng tám giao dịch chuyển tiền khống với lý do tương tự, mỗi giao dịch dao động từ hai mươi đến ba mươi tỷ đồng.


Tổng cộng con số thâm hụt chính xác là: hai trăm linh hai tỷ đồng.


Toàn bộ số tiền này đều được chuyển vào tài khoản của "Quỹ Đầu tư Thịnh Thế".


"Bác Tần, bác có biết ai là người đứng đầu Quỹ Đầu tư Thịnh Thế không?" Minh Khuê ngẩng đầu lên, giọng cô khản đặc vì khói bụi và mệt mỏi.


Bà Tần suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Tôi chỉ là người giữ kho giấy tờ, không rõ lắm về các quỹ đầu tư ngoài. Nhưng tôi nhớ có lần ông Vinh xuống đây tìm hồ sơ đất Quận Chín, ông ấy có nhắc điện thoại với ai đó về việc 'chuyển tiền vào tài khoản của thằng Kiệt'."


"Thằng Kiệt..." Minh Khuê lặp lại cái tên ấy, trí óc cô lập tức kết nối dữ liệu.


Lâm Thế Kiệt. Con trai duy nhất của cựu phó chủ tịch Lâm Thế Vinh. Gã thiếu gia ăn chơi khét tiếng Sài thành, kẻ luôn coi thường phụ nữ và từng tuyên bố Đông Á sớm muộn gì cũng thuộc về tay gia đình hắn.


Lỗ hổng hai trăm tỷ của Đông Á thực chất không phải là do kinh doanh thua lỗ hay vỡ nợ như tin đồn của ký giả Lê Đình Phong. Đó là một chiến dịch rút ruột tài sản có hệ thống do Lâm Thế Vinh vạch ra, dùng chính con trai mình là Lâm Thế Kiệt đứng tên tài khoản thụ hưởng của quỹ đầu tư ma để tẩu tán dòng tiền bẩn ra bên ngoài, dồn Đông Á vào thế phá sản giả tạo hòng ép cô phải bán tháo ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi.


Đúng lúc đó, tiếng đập cửa sắt rầm rầm vang lên từ phía lối ra vào kho lưu trữ, cắt đứt dòng suy nghĩ của Minh Khuê.


"Mở cửa ra! Chúng tôi là ban bảo an tòa nhà, nhận được báo cáo về sự cố rò rỉ khí gas dưới tầng hầm B3! Yêu cầu mọi người di tản khẩn cấp!" Tiếng một người đàn ông lạ mặt vang lên đầy hách dịch qua khe cửa sắt.


Qua ánh đèn pin quét qua khe cửa, Minh Khuê nhìn thấy bóng dáng Đăng Khoa đang đứng chặn trước cửa sắt, hai tay dang rộng, gương mặt thư sinh hằng ngày giờ đây tràn ngập sự kiên định cứng cỏi:


"Tôi là Phạm Đăng Khoa, trợ lý đặc biệt của Chủ tịch lâm thời Minh Khuê! Tôi đang cùng Chủ tịch thực hiện cuộc kiểm kê tài sản khẩn cấp theo quyết định của Hội đồng quản trị. Không có bất kỳ sự cố rò rỉ khí gas nào ở đây cả! Yêu cầu các anh giữ nguyên vị trí trực ban, nếu ai tự ý xâm nhập vào vùng cấm lưu trữ bảo mật khi chưa có lệnh bằng văn bản của Chủ tịch, tôi sẽ lập tức lập biên bản sa thải vĩnh viễn vì vi phạm quy chế an ninh tập đoàn!"


"Cậu Đăng Khoa, cậu đừng có dùng quyền lực ảo để dọa chúng tôi! Chúng tôi chỉ làm theo lệnh của Phó chủ tịch Lâm Thế Vinh để bảo vệ an toàn cho tòa nhà! Mở cửa ra, nếu không chúng tôi sẽ dùng búa phá khóa!" Người bảo vệ kia thô bạo quát lớn, tiếng xích sắt và tiếng kim loại va chạm vang lên loảng xoảng ngoài hành lang.


Minh Khuê đứng dậy từ nền đất lạnh, cô phủi nhẹ lớp bụi bám trên bộ suit đen phẳng phiu. Dù cơ thể đang kiệt quệ đến mức muốn ngã quỵ, thần thái của cô vẫn toát lên một uy quyền sắc lạnh của một người lãnh đạo thực sự. Cô cầm chiếc máy tính bảng từ tay Đăng Khoa qua khe cửa nhỏ, nhanh chóng chụp lại toàn bộ các chứng từ giấy gốc có con dấu đỏ và chữ ký khống của Lâm Thế Vinh.


"Đăng Khoa, mở cửa ra," Minh Khuê điềm tĩnh ra lệnh.


Cánh cửa sắt nặng nề mở ra. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của nhóm bảo vệ rọi thẳng vào gương mặt lạnh lùng của Minh Khuê. Đứng đầu nhóm bảo vệ là một gã đàn ông lực lưỡng, tay cầm chiếc búa tạ sắt, gương mặt thoáng chút bối rối khi đối diện với ánh mắt sắc như dao cạo của cô tiểu thư họ Minh.


"Cô... cô Minh Khuê... chúng tôi chỉ..."


"Ông Vinh bảo các anh xuống đây để tiêu hủy tài liệu hay chỉ để đuổi tôi đi?" Minh Khuê chậm rãi bước lên một bước, cô không hề né tránh chiếc búa tạ trên tay gã bảo vệ, ánh mắt cô khóa chặt lấy gã khiến gã vô thức lùi lại một bước. "Các anh nên nhớ kỹ một điều: Lâm Thế Vinh hiện tại chỉ là Phó chủ tịch lâm thời, còn tôi mới là người nắm giữ con dấu pháp lý tối cao của tập đoàn Đông Á này. Hợp đồng lao động của các anh, lương tháng của gia đình các anh, đều do một nét bút của tôi quyết định. Nếu hôm nay các anh dám chạm vào một sợi giấy trong kho lưu trữ này, ngày mai toàn bộ nhóm bảo an của các anh sẽ xuất hiện trên danh sách sa thải không có trợ cấp của phòng nhân sự."


Lời nói của Minh Khuê không hề lớn, nhưng nó đanh thép và mang một sức nặng quyền lực khổng lồ khiến cả nhóm bảo vệ im lặng như tờ. Gã cầm búa tạ từ từ hạ tay xuống, ánh mắt lảng tránh đầy sợ hãi.


"Chúng tôi... chúng tôi hiểu rồi, thưa Chủ tịch," gã bảo vệ lắp bắp, nhanh chóng ra hiệu cho đồng bọn lùi lại hành lang tối.


Minh Khuê quay sang bà Tần, cúi đầu nhẹ: "Cảm ơn bác Tần. Bác hãy khóa chặt cửa kho lại. Toàn bộ chứng từ giấy này là sinh mệnh của Đông Á, cháu giao lại cho bác bảo vệ. Ngày mai, cháu sẽ cho đội bảo an riêng của cháu xuống đây tiếp quản."


"Cháu yên tâm, cô Khuê. Tôi còn sống ngày nào, không ai chạm được vào một trang giấy của ông Minh Triết để lại," bà Tần kiên định gật đầu, đôi mắt rơm rớm nước mắt vì xúc động trước sự quật cường của con gái người chủ cũ.


***


Năm giờ bốn mươi lăm phút sáng.


Cơn mưa ngoài trời đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước mưa tí tách rơi từ mái hiên tòa nhà Đông Á xuống mặt đường Nguyễn Huệ vắng lặng. Trời Sài Gòn bắt đầu hửng sáng bằng những dải mây màu xám tro nhạt nhẽo.


Minh Khuê ngồi trong văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất, tay cầm tách trà gừng nóng để sưởi ấm cơ thể đang run nhẹ vì kiệt sức và thiếu ngủ. Trên bàn làm việc của cô, chiếc máy tính bảng hiển thị toàn bộ sơ đồ dòng tiền bẩn trị giá hai trăm tỷ đồng được vẽ lại một cách hoàn hảo từ các chứng từ giấy dưới hầm.


Thế nhưng, khi nhìn vào sơ đồ chuyển khoản phức tạp ấy, đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại.


Năng lực Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn giúp cô phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ nằm ở các tài khoản trung gian tại nước ngoài. Dòng tiền hai trăm tỷ không chuyển thẳng từ Đông Á sang quỹ đầu tư của Lâm Thế Kiệt. Nó được định tuyến đi qua ba ngân hàng bình phong khác nhau tại Singapore và đảo Cayman, sử dụng một cấu trúc tài chính có tên là "Ủy thác chéo đa tầng" (Multi-layered Cross-Trust) – một phương pháp rửa tiền cực kỳ tinh vi hòng che giấu danh tính người thụ hưởng cuối cùng.


Minh Khuê khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn kính, lẩm bẩm: "Lâm Thế Vinh chỉ là một gã phó chủ tịch dệt may bảo thủ, cả đời chưa từng bước chân ra khỏi thị trường tài chính nội địa. Ông ta không thể nào tự mình thiết lập được một cấu trúc rửa tiền xuyên quốc gia hoàn hảo như thế này. Có một bộ óc thiên tài tài chính đứng sau giật dây cho ông ta..."


Cô vô thức chạm lên chiếc ghim cài áo vương miện gai bạch kim trên ngực. Viên pha lê thủy tinh xám phản chiếu ánh sáng ban mai nhạt nhòa, lạnh lẽo và đầy u uẩn.


Đúng lúc đó, màn hình điện thoại bảo mật của cô nhấp nháy đèn xanh, hiển thị một email khẩn cấp từ hacker tài chính Trần Vũ – người bạn thân thời đại học đang giúp cô rà soát bảo mật mạng từ xa.


Email chỉ vỏn vẹn một dòng chữ kèm theo một tệp đính kèm được mã hóa bảo mật:


*"Khuê, tôi vừa bẻ khóa được nhật ký giao dịch ngầm của tài khoản trung gian tại Singapore. Kẻ đứng sau tài trợ công nghệ rửa tiền cho Lâm Thế Vinh thực chất không phải người của Thịnh Phát. Đó là một định chế tài chính ngầm quốc tế hoạt động dưới mô hình ngân hàng tư nhân. Người đại diện ký tên phê duyệt cấu trúc ủy thác này có mật danh là: E.T."*


E.T.


Minh Khuê đứng bật dậy khỏi ghế da, tách trà gừng trên tay khẽ chao nghiêng, suýt chút nữa làm đổ nước nóng ra bàn làm việc phẳng phiu.


Chiếc bẫy thông tin và cuộc thanh lọc nội bộ của cô chỉ mới bắt đầu hoạt động, nhưng chân tướng sự thật đang hé lộ một vực thẳm sâu hoắm và đen tối hơn cô tưởng tượng rất nhiều. Kẻ đứng sau giật dây cho Lâm Thế Vinh để thâu tóm Đông Á không chỉ đơn thuần là một gã phó chủ tịch tham lam trong ban quản trị, mà là một thế lực tài chính vĩ mô có tầm vóc vượt xa tầm nhìn của cả hai gia tộc Đông Á và Thịnh Phát cộng lại.


Tiếng chuông báo thức trên điện thoại vang lên, báo hiệu đã đến sáu giờ mười lăm phút sáng.


Chỉ còn đúng bốn mươi lăm phút nữa là đến lịch hẹn định mệnh với Hoàng Bách tại văn phòng Alpha Capital.


Minh Khuê hít một hơi thật sâu, cô chỉnh lại cổ áo suit đen, vuốt thẳng nếp nhăn nhỏ trên tay áo và cài chặt chiếc ghim vương miện gai bạch kim lên ve áo. Gương mặt cô trở lại vẻ lạnh lùng, lý trí tuyệt đối, không để lộ một chút dấu vết nào của sự mệt mỏi thể xác hay sự chấn động nội tâm vừa trải qua.


Bàn cờ số liệu đã được bày ra, các quân cờ đã bắt đầu di chuyển trong bóng tối, và cô... đã sẵn sàng bước vào hang cọp để đối diện với người đàn ông nắm giữ sinh mệnh của Đông Á.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!