Nhạc nềnShizima4

Quân Bài Của Lão Phu Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy chống bằng gỗ mun nện đều đặn xuống bậc thềm gỗ sồi của lầu hai phòng khánh tiết vang lên, dập tắt mọi tiếng xì xào còn sót lại. Cả sảnh tiệc rộng lớn của Dinh thự Hoàng Gia tại Phú Mỹ Hưng bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng đông cứng. Giới phu nhân thượng lưu Sài Gòn, những kẻ vừa mới xì xào bàn tán về khoản nợ hai trăm tỷ của tập đoàn dệt may Đông Á, giờ đây đồng loạt cúi đầu, không ai dám thở mạnh.


Từ trên đỉnh cầu thang uốn lượn phong cách hoàng gia Pháp, lão phu nhân Lê Kim Chi chậm rãi bước xuống. Ở tuổi tám mươi, bà vẫn giữ nguyên vóc dáng quật cường, thẳng tắp trong bộ áo gấm tối màu thêu chỉ bạc sang trọng. Mái tóc bạc trắng được búi cao gọn gàng, cố định bằng một chiếc trâm cài bằng ngọc phỉ thúy cổ kính. Dưới quầng sáng rực rỡ của chiếc đèn chùm pha lê, đôi mắt tinh anh, sắc sảo của người phụ nữ từng một tay chèo lái đế chế tài chính Thịnh Phát qua ba cuộc khủng hoảng kinh tế quét qua sảnh tiệc, khiến bất kỳ ai chạm phải cũng phải run rẩy rụt rè.


Từ Nhã Đan lập tức biến sắc. Nụ cười đắc thắng đầy thâm hiểm trên gương mặt mặn mà của bà ta đông cứng lại trong một tích tắc, trước khi được thay thế bằng vẻ khép nép, cung kính giả tạo hằng ngày. Bà ta nhanh chóng buông tách trà sứ xương xuống bàn, dợm bước tiến về phía chân cầu thang, cố gắng dùng lý do sức khỏe để mời lão phu nhân về phòng nghỉ ngơi hằng ngày.


"Mẹ... sao mẹ lại xuống đây?" Từ Nhã Đan khẽ đỡ lấy khủy tay lão phu nhân, giọng nói dịu dàng đến mức vắt ra nước. "Sảnh tiệc ồn ào, gió lạnh ngoài vườn thổi vào không tốt cho khớp của mẹ. Để con bảo Tô Mạnh đưa mẹ về phòng khánh tiết phía sau nghỉ ngơi nhé mẹ?"


Lão phu nhân Lê Kim Chi không thèm liếc mắt nhìn bà ta lấy một cái. Bà lạnh lùng gạt cánh tay của Từ Nhã Đan ra bằng một động tác dứt khoát nhưng vô cùng mực thước. Tiếng gậy mun nện mạnh xuống nền đá cẩm thạch nghe khan khốc.


"Nghỉ ngơi?" Giọng nói của lão phu nhân trầm thấp, chậm rãi nhưng mang theo uy lực áp đảo của kẻ đứng đầu gia tộc Hoàng. "Nếu ta còn nghỉ ngơi, cái Dinh thự Hoàng Gia này chắc sẽ bị cô biến thành cái chợ rách nát để dung túng cho những kẻ bất tài vào đây sỉ nhục cháu dâu trưởng của ta mất."


Lời nói vừa dứt, gương mặt Từ Nhã Đan lập tức xám ngoét. Trịnh Khánh An đứng bên cạnh, hai bàn tay run rẩy siết chặt lấy chiếc đầm hồng thạch anh lộng lẫy, đầu cúi gằm xuống nền nhà nơi những mảnh vỡ của tách trà Earl Grey vẫn còn vương vãi, hắt lên thứ ánh sáng sắc lạnh đầy nhục nhã.


Lão phu nhân Lê Kim Chi chậm rãi tiến về phía Minh Khuê và Hoàng Bách đang đứng. Ánh mắt sắc sảo của bà dừng lại trên ve áo vest xám tro của Minh Khuê, nơi chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim đang lấp lánh ánh sáng xám mờ. Đôi mắt già nua của bà khẽ nheo lại, một tia xúc động thoáng qua rất nhanh rồi biến mất sau lớp mặt nạ trầm tĩnh hằng ngày. Bà đưa bàn tay gầy gũi nhưng ấm áp vỗ nhẹ lên mu bàn tay lạnh ngắt của Minh Khuê.


"Con làm tốt lắm, Minh Khuê," lão phu nhân khẽ cất tiếng, giọng bà dịu đi đôi chút nhưng vẫn đủ vang vọng khắp sảnh tiệc. "Con gái của Minh Triết và Thục Anh quả nhiên không để ta thất vọng. Họ Trịnh kia cậy thế gia tộc bất động sản mới nổi mà dám đến đây khoe khoang tài chính, thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch nợ nần chồng chất."


Minh Khuê khẽ cúi đầu, giữ vững sự điềm tĩnh kiêu hãnh của một nhà phân tích tài chính chuyên nghiệp hằng ngày. "Cảm ơn bà nội đã quá khen. Con chỉ đang làm đúng nghĩa vụ bảo vệ danh dự cho liên minh của hai gia tộc."


Hoàng Bách đứng bên cạnh, cánh tay phải vẫn ôm nhẹ eo Minh Khuê để duy trì vỏ bọc hạnh phúc trước mắt truyền thông. Tuy nhiên, Minh Khuê nhạy cảm nhận ra cơ thể anh khẽ cứng đờ, bả vai trái hơi lệch đi dưới lớp suit đen phẳng phiu. Vết thương khâu rỉ máu dưới áo sơ mi trắng đang giật nhói sau cú kéo mạnh giải cứu cô khỏi khay nước nóng lúc nãy. Sự phòng thủ và nghi kỵ của Minh Khuê về vết bớt vương miện gai trên vai kẻ chủ mưu mười năm trước vẫn lơ lửng trong tâm trí, tạo nên một khoảng cách vật lý vô hình giữa hai người, hệt như chiếc gối ôm ranh giới hằng đêm tại biệt thự Thảo Điền.


Lão phu nhân Lê Kim Chi quay sang nhìn Hoàng Nam – người con trai cả, chủ tịch đương nhiệm của Thịnh Phát đang đứng im lặng với gương mặt mệt mỏi hằn sâu những nếp nhăn suy tư. "Hoàng Nam, con làm chủ gia đình kiểu gì mà lại để vợ mình cấu kết với người ngoài, dùng những trò hèn hạ để bôi nhọ con dâu trưởng ngay tại tiệc ra mắt gia tộc hả?"


Hoàng Nam khẽ cúi đầu, giọng nói nghiêm khắc thường ngày biến mất trước cái nhìn nghiêm khắc của mẹ mình. "Mẹ, con... con chỉ nghĩ đây là chuyện giao tế của các phu nhân..."


"Giao tế?" Lão phu nhân cười lạnh, tiếng gậy mun lại nện xuống. "Cô ta cố tình sắp xếp Trịnh Khánh An đến đây để mỉa mai khoản nợ của Đông Á, hòng ép Minh Khuê phải bán tháo cổ phần lẻ cho công ty sân sau của cô ta. Đừng tưởng cái đầu già này của ta không biết những trò bẩn thỉu cô ta đang giăng ra sau lưng Hoàng Bách!"


Từ Nhã Đan siết chặt hai nắm tay dưới tay áo gấm thêu chỉ vàng, lồng ngực phập phồng vì phẫn nộ tột cùng nhưng không dám nửa lời phản kháng trước uy quyền tối cao của lão phu nhân. Bà ta biết, chỉ cần lão phu nhân lên tiếng, toàn bộ phe cánh của bà ta trong Thịnh Phát sẽ bị cô lập hoàn toàn.


Lão phu nhân Lê Kim Chi hướng mắt về phía quản gia Tô Mạnh đang đứng túc trực ở góc sảnh. "Tô Mạnh, mang chiếc hòm gỗ trắc ở mật phòng ra đây cho ta."


Quản gia Tô Mạnh cúi đầu nhận lệnh, tác phong nhanh nhẹn bước đi. Chỉ vài phút sau, ông quay trở lại, hai tay nâng niu một chiếc hòm gỗ trắc cổ kính, mặt hòm chạm khắc họa tiết vương miện gai uốn lượn tinh xảo bằng bạc xưa, tỏa ra mùi hương trầm ấm áp lâu đời.


Lão phu nhân Lê Kim Chi chậm rãi đưa tay vào túi áo gấm, lấy ra chiếc Chìa khóa Hòm Bảo vật Gia tộc Hoàng bằng đồng thau cổ, lưu truyền qua ba thế hệ phu nhân trưởng tộc họ Hoàng. Chiếc chìa khóa đồng cổ phản chiếu ánh sáng mờ tối, mang theo sức nặng quyền lực tối cao của gia tộc. Bà đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay thanh mảnh của Minh Khuê.


"Từ hôm nay, chiếc chìa khóa này thuộc về con, Minh Khuê," lão phu nhân công khai tuyên bố trước sự ngỡ ngàng của toàn thể dòng họ Hoàng và giới thượng lưu đang có mặt. "Nó đại diện cho danh phận con dâu trưởng hợp pháp của con tại họ Hoàng này. Không một ai trong cái nhà này có quyền nghi ngờ hay can thiệp vào vị thế của con nữa."


Từ Nhã Đan tái mặt bước tới một bước, giọng bà ta run lên vì hoảng hốt. "Mẹ! Đó là tín vật gia bảo dành cho phu nhân trưởng tộc... Minh Khuê mới về làm dâu chưa đầy một tuần, hơn nữa Đông Á đang..."


"Im miệng!" Lão phu nhân quát khẽ, ánh mắt sắc như dao cau khóa chặt lấy Từ Nhã Đan. "Ta còn sống một ngày thì cái nhà này chưa đến lượt cô định đoạt tín vật gia bảo. Hơn nữa..." Lão phu nhân quay sang ký giả truyền thông đang đứng chực chờ ngoài sảnh khánh tiết, dứt khoát đưa ra quân bài quyết định.


"Hôm nay, trước sự chứng kiến của toàn thể gia tộc Hoàng và các vị khách quý, ta – Lê Kim Chi – chính thức công bố văn bản ủy quyền biểu quyết mười phần trăm Cổ phần Ẩn danh của ta tại tập đoàn tài chính Thịnh Phát cho con dâu trưởng Minh Khuê. Từ nay về sau, mọi quyết định liên doanh, đầu tư hay sáp nhập giữa Thịnh Phát và Đông Á sẽ do Minh Khuê toàn quyền quyết định phủ quyết tối cao tại hội đồng quản trị."


Một tiếng nổ oanh tạc vô hình hệt như vừa quét qua sảnh tiệc Dinh thự Hoàng Gia. Mười phần trăm cổ phần ẩn danh của lão phu nhân trị giá hàng ngàn tỷ đồng, mang quyền lực phủ quyết tối cao tại Thịnh Phát, giờ đây đã được chuyển giao hoàn toàn vào tay một cô gái hai mươi sáu tuổi của tập đoàn Đông Á đang thất thế. Nước cờ này của lão phu nhân không chỉ trao cho Minh Khuê một tấm khiên pháp lý vững chắc, mà còn vô hiệu hóa hoàn toàn mọi âm mưu thâu tóm bẩn thỉu của Từ Nhã Đan và Lâm Thế Vinh.


Từ Nhã Đan đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt xám ngoét hệt như một xác chết di động. Bà ta biết, liên minh bất động sản ngầm giữa bà ta và Trịnh Gia đã hoàn toàn bị dẫm nát dưới chân lão phu nhân. Sự thù hận tột cùng bùng cháy trong đôi mắt sắc sảo của bà ta, đẩy phu nhân Kim Chi và Minh Khuê vào tầm ngắm trả thù tàn nhẫn hơn trong tương lai.


Minh Khuê siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ trong tay, cảm nhận được sức nặng nghẹt thở của quyền lực hào môn. Cô chậm rãi bước đến trước chiếc hòm gỗ trắc cổ kính đặt trên bàn trà. Dưới sự giám sát im lặng của toàn thể sảnh tiệc, cô tra chiếc chìa khóa đồng cổ vào ổ khóa cơ học. Tiếng "tách" nhẹ nhàng vang lên, nắp hòm gỗ trắc mở ra.


Bên trong hòm, ngoài những bộ trang sức ngọc bích cổ xưa lộng lẫy, nằm yên lặng ở góc hòm là một mảnh giấy cũ kỹ, ố vàng theo thời gian. Trái tim Minh Khuê bỗng chốc đập liên hồi một nhịp bất thường khi cô nhìn thấy vết xé sắc cạnh trên mảnh giấy đó.


Cô run rẩy đưa tay nhấc mảnh giấy lên. Đó là một nửa bức ảnh gia đình cũ kỹ chụp từ hai mươi năm trước tại Đà Lạt. Minh Khuê bàng hoàng nhận ra gương mặt dịu dàng của người mẹ quá cố Nguyễn Thục Anh của cô đang mỉm cười rạng rỡ trong bức ảnh.


Không chần chừ một giây, Minh Khuê nhanh chóng mở chiếc ví cầm tay cá nhân, lấy ra nửa Bức ảnh Gia đình rách góc mà cô luôn mang theo bên mình suốt mười năm qua như một kỷ vật đau thương cuối cùng của cha mẹ. Cô đặt hai mảnh giấy rách góc cạnh nhau trên mặt bàn đá cẩm thạch.


Hai vết xé khớp nhau hoàn toàn, không lệch một milimet.


Bức ảnh gia đình hoàn chỉnh hiện ra trước mắt cô hằng ngày: Mẹ cô – Nguyễn Thục Anh đang đứng tựa đầu vào vai một người phụ nữ trẻ có gương mặt thanh tú, u sầu nhưng vô cùng quý phái – người mẹ quá cố của Hoàng Bách đã biến mất đầy uẩn khúc mười lăm năm trước. Đứng bên cạnh họ là cha cô Minh Triết và Hoàng Nam thời trẻ, bốn người họ cười rạng rỡ dưới ánh nắng Đà Lạt.


Manh mối lịch sử chấn động này khẳng định mối quan hệ thân thiết, thậm chí là một lời hẹn ước định mệnh từ thế hệ trước giữa hai gia đình, xé toạc mọi nghi kỵ về nợ máu gia tộc bấy lâu nay trong lòng Minh Khuê. Cô bàng hoàng ngước mắt lên nhìn Hoàng Bách, người cũng đang đứng lặng đi trước bức ảnh hoàn chỉnh. Khoảng cách lạnh lùng của bản hợp đồng hôn nhân mạ vàng bỗng chốc trở nên mỏng manh như một làn khói mỏng trước sợi chỉ đỏ định mệnh vừa được lão phu nhân hé lộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!