Nhạc nềnShizima4

Cạm Bẫy Trà Chiều

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu không khí ngột ngạt từ hầm ngầm biệt thự Thảo Điền kéo dài suốt chuyến xe di chuyển về hướng Phú Mỹ Hưng. Trong khoang sau chiếc limousine bọc thép, Minh Khuê ngồi tựa lưng vào ghế da Ý, đôi mắt sắc sảo giấu sau cặp kính gọng mảnh khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ đẫm nước mưa dông. Làn da trắng sứ của cô dưới ánh đèn xe có phần nhợt nhạt do chứng mất ngủ kinh niên hành hạ suốt đêm qua. Cô khẽ đưa ngón tay thanh mảnh chạm nhẹ vào ve áo vest xám tro may đo cao cấp, nơi ghim chặt chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim. Những chiếc gai nhọn bằng kim loại quý sắc sảo ôm lấy viên pha lê thủy tinh xám ở trung tâm, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lùng, hệt như sự hoài nghi đang rỉ máu trong lòng cô lúc này.


Nguyễn Tiến Dũng đã khai ra manh mối về hình xăm vương miện gai trên vai kẻ chủ mưu mười năm trước. Biểu tượng đó trùng khớp hoàn toàn với gia huy tối cao của dòng họ Hoàng. Sự nghi kỵ tột độ khiến ranh giới phòng thủ của Minh Khuê dựng lại dày đặc hơn bao giờ hết. Cô khẽ liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh. Hoàng Bách vẫn giữ phong thái ung dung, đĩnh đạc thường ngày, nhưng bả vai trái hơi lệch đi và cơ thể khẽ cứng đờ mỗi khi xe đi qua những đoạn đường xóc là minh chứng cho vết thương vừa được khâu băng bó dưới hầm Thảo Điền. Chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út của anh lấp lánh thứ ánh sáng sắc lạnh dưới ánh đèn nội thất, hệt như một sự mỉa mai vô hình về ranh giới hợp đồng giữa hai người.


"Nếu cô cứ tiếp tục dùng ánh mắt phòng thủ đó để nhìn tôi, mẹ kế của tôi sẽ nhận ra ngay trong vòng ba giây đầu tiên bước vào sảnh tiệc," giọng nói trầm thấp, lười nhác nhưng lạnh lùng của Hoàng Bách vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Anh không quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng bàn tay dài với những khớp xương rõ ràng đang lười nhác xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón tay.


Minh Khuê khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Anh Hoàng Bách lo lắng quá rồi. Diễn kịch truyền thông là điều khoản cơ bản trong hợp đồng của chúng ta. Tôi tự biết cách kiểm soát cơ mặt của mình. Chỉ là... vết thương ở vai của anh có vẻ vẫn chưa ngừng rỉ máu đâu."


"Nhiệm vụ của cô là lo cho danh dự của Đông Á, không phải lo cho vai của tôi," Bách lạnh lùng gạt đi, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt anh khẽ lóe lên một tia bất lực dằn vặt trước sự xa cách đột ngột của cô sau đêm qua.


Chiếc xe dừng lại trước cổng Dinh thự Hoàng Gia tại Phú Mỹ Hưng. Đây là một tòa lâu đài màu trắng cổ điển kiểu Pháp, bao quanh bởi những khu vườn cắt tỉa cầu kỳ và hệ thống an ninh nghiêm ngặt. Buổi tiệc trà chiều nay do chính Từ Nhã Đan – phu nhân đương nhiệm của chủ tịch Thịnh Phát – sắp xếp dưới danh nghĩa ra mắt con dâu trưởng của gia tộc Hoàng cho giới phu nhân thượng lưu. Nhưng cả Minh Khuê và Hoàng Bách đều thừa hiểu, đây thực chất là một hang cọp đầy cạm bẫy được dàn dựng tinh vi để bới móc những rạn nứt trong cuộc hôn nhân hợp đồng của họ.


Khi cánh cửa gỗ gõ đỏ của phòng khánh tiết mở ra, mùi hương trà Earl Grey đắt tiền đan xen với mùi nước hoa nồng nặc của giới phu nhân thượng lưu lập tức ập vào khứu giác. Từ Nhã Đan ngồi ở vị trí trung tâm của bàn trà đá cẩm thạch dài, mặc chiếc đầm gấm thêu chỉ vàng sang trọng, cổ đeo chuỗi ngọc bích lục bảo quý giá. Nhan sắc mặn mà ở tuổi trung niên của bà ta được chăm sóc đặc biệt, nhưng đôi mắt sắc sảo luôn toát ra vẻ thâm hiểm tàn nhẫn.


Ngồi ngay cạnh bà ta là Trịnh Khánh An – tiểu thư của tập đoàn bất động sản Trịnh Gia danh giá. Khánh An diện chiếc đầm dạ hội màu hồng thạch anh lộng lẫy, trang điểm cầu kỳ, đôi mắt đố kỵ lập tức khóa chặt vào Minh Khuê ngay khi cô vừa bước vào sảnh.


"Ôi, Bách và Khuê đến rồi đấy à," Từ Nhã Đan đứng dậy, nở một nụ cười ngọt ngào đầy giả tạo. Bà ta bước lại gần, ánh mắt nhanh chóng quét qua bả vai trái hơi cứng của Hoàng Bách và chiếc nhẫn cưới trên tay hai người. "Sao sắc mặt của Khuê hôm nay có vẻ nhợt nhạt thế con? Hay là cuộc sống chung ở Thảo Điền có điều gì không hòa hợp?"


Minh Khuê giữ nụ cười điềm tĩnh, cô khẽ nghiêng đầu, cử chỉ vô cùng quý phái và mực thước. Cô áp dụng Kỹ năng Chống chịu Áp lực Thẩm vấn để giữ cho nhịp tim hoàn toàn bình ổn trước đòn phủ đầu của mẹ kế. "Cảm ơn phu nhân đã lo lắng. Đông Á dạo này đang trong giai đoạn tái cấu trúc chuỗi cung ứng sợi sinh học mới, con có hơi bận rộn một chút. Nhưng có anh Bách luôn ở bên cạnh hỗ trợ, con vẫn thấy rất ổn."


Hoàng Bách phối hợp ăn ý, anh nhẹ nhàng đưa bàn tay phải vòng qua eo Minh Khuê, kéo sát cô vào hông mình. Dù bả vai trái đang đau nhói do vết thương cũ co rút, gương mặt anh không hề gợn sóng, ánh mắt nhìn cô tràn ngập vẻ dung túng đầy chiếm hữu hằng ngày. "Mẹ đừng lo. Khuê là người cuồng công việc, con đã phải nhắc nhở cô ấy ăn uống hằng ngày tại biệt thự rồi."


Từ Nhã Đan khẽ biến sắc trước sự phối hợp hoàn hảo của cặp đôi, nhưng bà ta nhanh chóng ra hiệu cho Trịnh Khánh An bước vào cuộc chơi.


Khánh An cầm tách trà sứ xương mạ vàng, khẽ nhấp một ngụm rồi cất giọng mỉa mai, âm lượng cố tình lớn để toàn bộ các phu nhân trong phòng đều nghe thấy. "Chị Minh Khuê thật là kiên cường. Nhưng tôi nghe nói, Ngân hàng Nam Á vừa gửi văn bản yêu cầu Đông Á thanh toán khoản nợ quá hạn hai trăm tỷ đồng trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Một tập đoàn dệt may lâu đời mà lại rơi vào thế thảm hại như vậy, cuộc liên hôn này... chắc cũng áp lực lắm đúng không chị?"


Tiếng xì xào bàn tán lập tức rộ lên khắp phòng trà. Những ánh mắt soi mói, tò mò của giới phu nhân thượng lưu đồng loạt đổ dồn về phía Minh Khuê. Từ Nhã Đan khẽ nâng tách trà, che đi nụ cười đắc ý trên khóe môi. Bà ta phụ họa thêm: "Khánh An nói cũng phải. Thịnh Phát chúng ta cứu nợ cho Đông Á là vì nghĩa tình của thế hệ trước, nhưng hôn nhân mà chỉ dựa trên những con số bảo lãnh tài chính thì thật là đáng thương cho người phụ nữ."


Minh Khuê không hề nao núng. Cô chậm rãi bước đến bàn trà, ngồi xuống chiếc ghế đơn đối diện với Khánh An. Cô khẽ mỉm cười, đặt chiếc ví cầm tay xuống bàn, rồi thong thả rót trà vào tách của mình. Cử chỉ của cô điềm tĩnh đến mức kỳ lạ, tỏa ra một khí chất áp đảo khiến tiếng xì xào trong phòng tự động tắt lịm.


Cô áp dụng Kỹ năng Đọc vị Ngôn ngữ Cơ thể để quan sát Trịnh Khánh An. Minh Khuê nhận thấy: nhịp thở của Khánh An hơi dồn dập, cơ mặt quanh khóe mắt khẽ giật nhẹ khi cô nhắc đến hai từ 'bảo lãnh', và đặc biệt, ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương lớn của cô ta đang siết chặt lấy chiếc quạt ren đến mức các khớp xương trắng bệch. Đây là biểu hiện của sự bất an cực độ về tài chính đang được che đậy bằng vẻ ngoài kiêu sa.


Minh Khuê khẽ nâng tách trà, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Khánh An. "Tiểu thư Khánh An quả là nhạy tin thời sự. Nhưng có vẻ thông tin của cô có sự chậm trễ về mặt mốc thời gian tài chính rồi. Khoản nợ hai trăm tỷ tại Nam Á đã được Đông Á tất toán hoàn tất từ sáng nay bằng dòng vốn lưu động tự chủ, không cần dùng đến một đồng tiền bảo lãnh nào từ Thịnh Phát cả."


Khánh An khựng lại, gương mặt kiêu ngạo khẽ biến đổi. "Chị... chị nói dối! Đông Á lấy đâu ra dòng tiền mặt lớn như vậy trong thời điểm này?"


Minh Khuê chậm rãi nhấp một ngụm trà, giọng cô đanh thép, rõ ràng từng chữ một. "Đông Á vừa ký kết thành công Hợp đồng Bao tiêu Độc quyền dài hạn với thương hiệu thời trang cao cấp Linh Bui của nhà thiết kế Bùi Khánh Linh, trị giá một trăm hai mươi tỷ đồng mỗi năm. Khoản đặt cọc ba mươi phần trăm đã được giải ngân trực tiếp vào tài khoản Đông Á. Ngoài ra..." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lùng nhìn thẳng vào tâm can đối phương. "Tôi lại nghe nói, chính Trịnh Gia của tiểu thư Khánh An mới đang gặp khủng hoảng thanh khoản nghiêm trọng. Dự án đất nền Nam Sài Gòn của các người đang bị đóng băng toàn bộ dòng vốn do chính sách siết chặt tín dụng bất động sản của Ngân hàng Nhà nước. Trịnh Gia... hình như đang nộp hồ sơ xin quỹ Alpha của anh Hoàng Bách liên doanh đầu tư để tránh nguy cơ vỡ nợ trái phiếu vào cuối tháng này đúng không?"


Đoành!


Thông tin tài chính độc quyền mà Minh Khuê đưa ra hệt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Trịnh Khánh An trước sự chứng kiến của toàn bộ giới phu nhân thượng lưu Sài Gòn. Gương mặt Khánh An lập tức cắt không còn một giọt máu, sự hoảng loạn và nhục nhã hiện rõ trên cơ mặt co rút của cô ta.


"Cô... cô ngậm máu phun người! Trịnh Gia chúng tôi làm sao có thể..." Khánh An lắp bắp, giọng run rẩy dữ dội. Cô ta quay sang cầu cứu Từ Nhã Đan, nhưng phu nhân Từ lúc này cũng đang sa sầm nét mặt trước đòn phản công sắc bén của Minh Khuê.


Trong cơn quẫn bách và đố kỵ tột cùng, Trịnh Khánh An cố tình đứng bật dậy để tranh cãi. Cô ta bí mật ra hiệu bằng mắt cho gã người hầu đang bưng khay nước nóng đứng phía sau Minh Khuê. Gã người hầu nhận lệnh, cố tình giả vờ vấp chân vào thảm sàn, khiến chiếc bình thủy tinh chứa nước sôi trên khay nghiêng đổ thẳng về phía chiếc đầm lụa của Minh Khuê.


"A! Cẩn thận!" tiếng thét của một phu nhân vang lên.


Phản xạ của Minh Khuê cực nhanh, nhưng cô bị giới hạn bởi chiếc ghế đơn sát bàn trà. Ngay trong khoảnh khắc nước sôi sắp tạt vào người cô, một bóng dáng cao lớn lập tức che chắn phía trước. Hoàng Bách dùng tay phải dứt khoát kéo mạnh Minh Khuê đứng dậy, ôm trọn cô vào lòng ngực vạm vỡ của mình, đồng thời dùng thân mình chắn toàn bộ khay nước đổ xuống.


"Ưm..." một tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn thoát ra từ cổ họng Hoàng Bách. Cú kéo mạnh bằng tay phải đã vô tình làm giật đứt một số đường chỉ khâu trên bả vai trái đang băng bó dưới lớp áo suit đen của anh. Máu đỏ tươi bắt đầu thấm nhẹ qua lớp vải sơ mi trắng bên trong, nhưng gương mặt anh vẫn lạnh lùng như băng đá, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra một luồng sát khí khủng khiếp khóa chặt lấy Trịnh Khánh An.


"Tiểu thư Trịnh Khánh An, quy trình đào tạo người hầu của Trịnh Gia tệ hại đến mức này sao?" Giọng nói của Hoàng Bách trầm thấp nhưng mang theo uy lực áp đảo của một thái tử Thịnh Phát, khiến toàn bộ phòng trà rơi vào trạng thái đông cứng vì sợ hãi.


Trịnh Khánh An hoảng loạn tột độ trước ánh mắt giết người của Hoàng Bách. Cô ta lùi lại một bước, gót giày cao gót vấp vào chân bàn trà khiến bàn tay run rẩy làm rơi chiếc tách sứ xương đang cầm trên tay xuống sàn đá cẩm thạch.


Xoảng!


Tách trà vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn thủy tinh, hắt nước trà Earl Grey vương vãi khắp nền nhà sạch sẽ, hệt như danh dự và thể diện của cô ta đã bị Minh Khuê dẫm nát hoàn toàn dưới chân.


Từ Nhã Đan cứng họng, bà ta không thể ngờ Minh Khuê lại sở hữu thông tin tài chính bảo mật về dự án đóng băng của Trịnh Gia, càng không ngờ Hoàng Bách lại sẵn sàng dùng thân mình đỡ đòn bạo lực lạnh để bảo vệ vợ trước mặt công chúng.


Giữa lúc bầu không khí trong phòng khánh tiết căng thẳng đến mức nghẹt thở, rèm che bằng lụa thêu hoa của phòng khánh tiết phía trên lầu hai khẽ lay động. Một bóng người quý phái, quật cường ở tuổi 80 đang âm thầm quan sát toàn bộ màn kịch từ trên cao. Đôi mắt tinh anh, sắc sảo của phu nhân Lê Kim Chi khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo của Minh Khuê và nụ cười điềm tĩnh, kiêu hãnh của cô dâu mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!