Vết Bớt Vương Miện Gai
Tiếng mưa dông gào rú bên ngoài nhà kho hoang phế Bình Dương nhạt dần khi chiếc SUV bọc thép của Đội Bảo an Trịnh Vũ lao vun vút trên tuyến quốc lộ hướng về phía Sài Gòn. Bên trong khoang xe rộng lớn và cách âm tuyệt đối, bầu không khí đặc quánh một sự im lặng căng thẳng.
Minh Khuê ngồi ở góc băng ghế da Ý, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Làn da trắng sứ của cô nhợt nhạt dưới ánh đèn nội thất mờ ảo, dấu vết của chứng mất ngủ kinh niên hằn sâu thành những quầng xám nhẹ dưới mi mắt. Đầu ngón tay thanh mảnh của cô vô thức siết chặt lấy chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim gắn trên ve áo vest đen. Những chiếc gai kim loại sắc nhọn găm nhẹ vào da thịt cô, mang lại một cảm giác đau đớn chân thật, giữ cho đại não cô không bị gục ngã trước sự kiệt quệ của thể xác sau một ngày dài đấu trí.
Ngay bên cạnh cô, Hoàng Bách tựa lưng vào ghế, gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng hơi tái đi vì mất máu. Chiếc áo sơ mi trắng của anh đã bị cắt bỏ một bên vai, lộ ra bả vai trái vạm vỡ nhưng đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc trắng xóa – vết thương do anh đã dùng chính thân mình đỡ đòn gậy sắt của Lâm Thế Kiệt để bảo vệ cô. Chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út của anh lấp lánh thứ ánh sáng sắc lạnh hắt lên từ bảng điều khiển xe, như một sự mỉa mai vô hình về ranh giới hợp đồng giữa hai người.
"Hoàng Bách, anh thực sự không cần đến bệnh viện lớn sao?" Minh Khuê khẽ cất tiếng, giọng cô khàn nhẹ nhưng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh phòng thủ hằng ngày.
Hoàng Bách không mở mắt, khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lùng, lười nhác hệt như phong thái thường ngày của một nhà đầu tư mạo hiểm tàn nhẫn. "Đến bệnh viện công để ngày mai mẹ kế của tôi – Từ Nhã Đan – chụp được ảnh và tung tin đồn tôi bị ám sát nhằm hạ giá cổ phiếu Thịnh Phát sao? Trịnh Vũ đã sắp xếp đội ngũ y tế tư nhân bảo mật nhất tại biệt thự Thảo Điền rồi. Cô nên lo lắng cho gã tài xế Nguyễn Tiến Dũng kia thì hơn."
Minh Khuê quay sang nhìn phía sau khoang xe, nơi Nguyễn Tiến Dũng đang nằm thoi thóp trên cáng thương di động, được một cận vệ của Trịnh Vũ liên tục truyền dịch và theo dõi chỉ số sinh tồn. Gương mặt khắc khổ đầy vết sẹo của gã cựu tài xế co rút lại vì đau đớn, đôi môi mấp máy những âm thanh vô nghĩa trong cơn mê sảng hoảng loạn cực độ.
Khi chiếc xe bọc thép đi qua cổng sắt đúc nguyên khối điều khiển tự động của Biệt thự cổ Thảo Điền, hệ thống an ninh tối tân lập tức quét mã số bảo mật hằng tuần. Quản gia Tô Mạnh đã đứng chờ sẵn ở sảnh lớn với ánh mắt quan sát đầy hoài nghi và cảnh giác. Tuy nhiên, sự chuyên nghiệp của một quản gia lâu năm giúp ông nhanh chóng điều phối người hầu tránh xa khu vực hầm ngầm biệt thự, nơi đội ngũ bác sĩ riêng của Thịnh Phát đã túc trực.
"Cậu chủ, phu nhân Từ Nhã Đan vừa gọi điện hỏi về lịch trình của cậu hằng ngày," Tô Mạnh khẽ cúi đầu báo cáo khi Hoàng Bách bước xuống xe, bả vai trái hơi lệch đi vì đau đớn.
"Nói với bà ta tôi đang bận chuẩn bị cho dự án liên doanh dệt sợi sinh học với Đông Á," Hoàng Bách lạnh lùng gạt đi, ánh mắt đen sâu thẳm lướt qua Minh Khuê như một lời cảnh báo ngầm về việc luôn phải diễn kịch hạnh phúc trước mắt người làm.
Sau hai tiếng đồng hồ căng thẳng điều trị y tế dưới hầm biệt thự, Hoàng Bách bước ra với bả vai đã được khâu và băng bó chỉnh tề. Minh Khuê lúc này đang đứng đợi trước cửa phòng an ninh biệt lập – nơi Nguyễn Tiến Dũng vừa được tiêm thuốc trợ tim để khôi phục tỉnh táo tạm thời.
"Cô đã sẵn sàng nghe sự thật chưa, Minh Khuê?" Hoàng Bách bước lại gần cô, hơi ấm từ cơ thể anh mang theo mùi hương tuyết tùng quen thuộc đan xen mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Minh Khuê không trả lời, cô dứt khoát đẩy cửa bước vào phòng.
Nguyễn Tiến Dũng đang ngồi trên chiếc ghế sắt được cố định dưới sàn, hai tay gã run rẩy siết chặt lấy chăn ấm. Khi thấy Minh Khuê và Hoàng Bách bước vào, gã hoảng loạn co rúm người lại, đôi mắt trũng sâu giãn to vì sợ hãi.
"Tôi xin các người... đừng giao tôi cho Từ Nhã Đan! Bà ta sẽ giết tôi... bà ta sẽ bịt đầu mối!" Dũng khóc lóc, giọng nói khàn đặc do di chứng chấn thương.
Minh Khuê bước lại gần, cô không đeo kính gọng mảnh, đôi mắt sắc sảo như nhìn thấu tâm can đối phương. Cô áp dụng Kỹ năng Đọc vị Ngôn ngữ Cơ thể: cô quan sát nhịp thở dồn dập của Dũng, sự co rút của cơ mặt hốc hác, và cách gã liên tục liếc nhìn về phía cửa phòng an ninh. Gã không hề giả vờ; nỗi sợ hãi cái chết của gã là hoàn toàn chân thật.
"Nguyễn Tiến Dũng, muốn giữ mạng sống, ông phải khai ra chân tướng vụ tai nạn mười năm trước," Minh Khuê điềm tĩnh nói, giọng cô đanh thép, mang theo uy lực của một chủ tịch thực quyền Đông Á. "Ai là kẻ đã thuê ông lái xe tải đâm vào xe của cha tôi – ông Minh Triết?"
Dũng nuốt nước bọt khan, cơ thể gã run lên bần bật. "Mười năm trước... có một người đàn ông đã gặp tôi trong một con hẻm tối ở Quận 4. Hắn giao cho tôi một va li tiền mặt trị giá hai tỷ đồng... Hắn nói chỉ cần tôi tạo ra một vụ va chạm giao thông ngẫu nhiên trên quốc lộ để cảnh báo ông Minh Triết dừng việc kiểm toán liên doanh... Nhưng tôi không ngờ... cú đâm đó lại khiến xe của ông ấy lao xuống vực..."
"Kẻ giao tiền là ai?" Hoàng Bách bước lên một bước, giọng anh lạnh lẽo như băng tuyết.
"Tôi... tôi không biết tên hắn! Hắn luôn đeo mặt nạ và đội mũ sụp tai," Dũng khóc lóc gào lên. "Nhưng... nhưng khi hắn đưa va li tiền cho tôi, lớp áo khoác của hắn khẽ lệch đi... Tôi đã nhìn thấy rất rõ... trên bả vai trái của hắn..."
Minh Khuê nín thở, cô tiến sát lại gần gã tài xế, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ vì sự hồi hộp tột độ. "Trên vai hắn có cái gì?"
"Có một vết bớt kỳ lạ... không, là một hình xăm rất đặc biệt..." Dũng run rẩy, gã dùng ngón tay vẽ một vòng tròn trong không khí. "Đó là một hình xăm vương miện gai bạch kim độc bản... sắc nhọn... hệt như... hệt như chiếc ghim cài áo mà cô đang đeo trên ngực!"
Đoành!
Lời nói của Nguyễn Tiến Dũng như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Minh Khuê. Chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo cô bỗng chốc trở nên nóng bỏng như muốn thiêu rụi da thịt cô. Cô bàng hoàng cúi đầu nhìn chiếc ghim cài áo – món quà cuối cùng cha tặng cô trước khi mất, món bảo vật mà phu nhân Lê Kim Chi đã nhận ra ngay trong ngày đầu cô ra mắt gia tộc Hoàng.
Hình xăm vương miện gai bạch kim độc bản trên vai... Biểu tượng tối cao chỉ dành riêng cho những người thừa kế dòng máu chính thống của gia tộc Hoàng.
Minh Khuê lặng lẽ lùi lại một bước, rồi hai bước. Đôi mắt sắc sảo của cô bỗng chốc tràn ngập sự bàng hoàng, đau đớn tột cùng và một nỗi nghi kỵ sâu sắc chưa từng có. Cô quay sang nhìn Hoàng Bách. Ánh mắt cô lướt qua bả vai trái đang quấn băng gạc trắng của anh – bơi vừa mới rỉ máu để bảo vệ cô vài giờ trước. Nhưng giờ đây, vết thương đó không còn mang lại sự ấm áp, mà chỉ còn là bóng ma nợ máu gia tộc lạnh lẽo.
"Minh Khuê..." Hoàng Bách bước tới, anh khẽ giơ tay định chạm vào vai cô, gương mặt anh lộ rõ vẻ bối rối và bất lực trước sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt cô.
"Đừng chạm vào tôi!" Minh Khuê lạnh lùng né tránh quyết liệt, giọng cô đanh lại như một tảng băng trôi. Cô dựng lại lớp phòng thủ Rạn nứt Phòng thủ dày đặc hơn bao giờ hết, khóa chặt mọi cảm xúc vừa nhen nhóm vào sâu trong lòng kính. "Hoàng Bách, liên minh của chúng ta... thực chất chỉ là một trò chơi tàn nhẫn của gia tộc anh để bịt đầu mối vụ án mạng năm xưa phải không?"
Hoàng Bách khựng lại giữa không trung, đôi bàn tay to lớn của anh siết chặt thành nắm đấm, bất lực nhìn người phụ nữ mình vừa xả thân cứu mạng đang đẩy mình ra xa vạn dặm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!