Nhạc nềnShizima4

Lá Chắn Thép

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Rầm!


Tiếng động đinh tai nhức óc xé toạc màn mưa dông gầm rú của đất Bình Dương. Cánh cửa sắt rỉ sét khổng lồ của Nhà kho số 4 – thứ vốn dĩ đã bị xích sắt khóa chặt từ bên ngoài – bỗng chốc quằn quại biến dạng dưới một lực tông khủng khiếp. Những mảnh rỉ sét bắn tung tóe như những chiếc kim nhỏ găm vào không khí tối tăm.


Lâm Thế Kiệt giật nảy mình, gã quay ngoắt lại, ánh đèn pin cầm tay loạng choạng quét một vệt sáng run rẩy qua những kiện vải mục. Bốn gã tay chân giang hồ cũng khựng lại, bản năng bạo lực của chúng bị chặn đứng bởi một luồng sát khí vô hình vừa tràn vào từ khe cửa nứt nẻ.


"Cái quái gì thế?" Kiệt hét lên, giọng gã lạc đi giữa tiếng sấm rền vang ngoài trời.


Chưa kịp để gã nhận được câu trả lời, một cú tông thứ hai mạnh mẽ và dứt khoát hơn gầm lên. Đoành! Cánh cửa sắt nặng nề bị húc văng hoàn toàn khỏi bản lề, đổ sập xuống nền bê tông tạo nên một tiếng vang chấn động toàn bộ cấu trúc nhà kho hoang phế. Bụi bặm, mùn gỗ và nước mưa tạt mạnh vào trong như một trận cuồng phong.


Dưới ánh sáng chói lòa từ hệ thống đèn pha LED cường độ cao của chiếc SUV bọc thép màu đen vừa lao thẳng vào giữa sảnh nhà kho, Minh Khuê vô thức nhắm nghiền mắt lại. Tiếng động cơ xe gầm rú đầy uy lực như một con mãnh thú đang nhe nanh vuốt trong bóng tối.


Cửa xe bật mở. Đội trưởng bảo an Trịnh Vũ xông vào đầu tiên. Thân hình vạm vỡ của người cựu đặc công được bao bọc trong bộ giáp chiến thuật màu đen sẫm hắt lên vẻ lạnh lùng, kỷ luật thép. Theo sau anh là hai cận vệ di động tinh nhuệ của Đội Bảo an & Điều tra Trịnh Vũ. Họ di chuyển như những bóng ma công nghệ hằng đêm, không một động tác thừa, họng súng điện và gậy chuyên dụng đã sẵn sàng ghim chặt mục tiêu.


"Khống chế toàn bộ! Kẻ nào kháng cự, bắn hạ!" Giọng nói trầm đặc của Trịnh Vũ vang lên qua bộ đàm nội bộ, mang theo uy lực áp đảo tuyệt đối.


Một gã tay chân của Lâm Thế Kiệt gầm lên, cố tình lao về phía Nguyễn Tiến Dũng đang nằm thoi thóp dưới đất để làm lá chắn thịt. Nhưng gã chưa kịp chạm vào chéo áo của Dũng, Trịnh Vũ đã ra tay. Người cựu đặc công không hề do dự, anh vung tay bắn một phát súng điện tầm xa chuẩn xác. Dòng điện vạn vôn chạy dọc cơ thể gã giang hồ khiến gã co giật dữ dội rồi đổ sập xuống nền đất như một khúc gỗ mục.


Hai gã tay chân khác hoảng sợ định vung gậy sắt phản kháng, nhưng nhanh chóng bị hai cận vệ của Trịnh Vũ áp sát. Bằng những kỹ năng cận chiến chuyên nghiệp, bẻ khớp và quật ngã chớp nhoáng, họ tước vũ khí của chúng chỉ trong vòng ba giây hụt hơi. Tiếng xương khớp va chạm và tiếng rên rỉ đau đớn vang lên xen lẫn tiếng mưa rơi dột từ mái tôn.


"Khốn kiếp! Lũ ăn hại!" Lâm Thế Kiệt hoảng hốt tột độ khi thấy thế trận bị lật ngược chỉ trong chớp mắt. Gã nhận ra chiếc xe bọc thép kia chính là biểu tượng của lực lượng bảo an cao cấp nhất Sài Gòn – thứ mà chỉ những tài phiệt đứng đầu giới thượng lưu mới có quyền điều động.


Trong cơn điên cuồng và tuyệt vọng của một kẻ kiêu ngạo nhưng nhát gan, Kiệt nhìn sang Minh Khuê đang đứng đơn độc cạnh kiện vải mục nát ở góc tối. Gã biết mình không thể đối đầu với lực lượng bảo an chuyên nghiệp, cách duy nhất để thoát thân là bắt giữ cô làm con tin.


"Mày phải chết cùng tao!" Kiệt gầm lên, gã vung chiếc gậy sắt rỉ sét đang cầm trên tay, lao thẳng về phía Minh Khuê với tốc độ điên cuồng.


Minh Khuê đứng bất động. Dưới quầng sáng LED sắc lạnh, vóc dáng thanh mảnh của cô thẳng tắp trước nguy hiểm. Trực giác thương mại và kỹ năng Giữ bình tĩnh trong Nguy hiểm giúp cô nhận ra bước chân của Kiệt đang loạng choạng, đôi mắt gã giãn to vì hoảng loạn – gã chỉ đang hành động theo bản năng sinh tồn của một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô không hề né tránh, ngón tay cô siết chặt lấy chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo suit đen hằn vết bụi, âm thầm chuẩn bị một đòn phản công tự vệ vật lý bằng đầu nhọn của chiếc ghim.


Nhưng cô chưa kịp ra tay, một bóng dáng cao lớn đã xé toạc màn bụi mù lao đến với tốc độ kinh hoàng.


Hoàng Bách!


Người đàn ông vốn luôn xuất hiện với vẻ ngoài hoàn mỹ, suit đen phẳng phiu và phong thái đĩnh đạc kiêu ngạo, giờ đây đang lao vào giữa hiểm nguy với một sự điên cuồng chưa từng có. Chiếc áo vest may đo cao cấp của anh đã thấm đẫm nước mưa và bùn đất từ chuyến hành trình vượt dông bão xuống Bình Dương. Gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng của anh không còn vẻ lạnh lùng, lười nhác hằng ngày, mà thay vào đó là một sự phẫn nộ tột cùng và nỗi sợ hãi hiếm hoi hiển hiện trong đôi mắt đen sâu thẳm.


Không một chút do dự, Hoàng Bách lao thẳng vào che chắn trước người Minh Khuê, dùng chính tấm lưng rộng lớn của mình làm lá chắn thép bảo vệ cô khỏi đòn tấn công.


Bốp!


Tiếng va chạm vật lý khô khốc vang lên giữa không gian u tối của nhà kho. Chiếc gậy sắt rỉ sét của Lâm Thế Kiệt nện mạnh vào bả vai trái của Hoàng Bách. Anh khẽ hự lên một tiếng đau đớn, gương mặt sắc sảo khẽ co rút lại, nhưng đôi mắt anh lập tức bùng lên một tia sát khí lạnh lẽo.


Bằng một phản xạ nhanh như chớp, Hoàng Bách không hề lùi lại. Anh xoay người, vung một cú đá tàn nhẫn và đầy uy lực găm thẳng vào lồng ngực của Lâm Thế Kiệt. Cú đá mạnh đến mức bẻ gãy đà lao của Kiệt, hất văng gã thiếu gia phá hoại bay xa ba mét, đập mạnh lưng vào đống khung cửi gỗ mục nát phía sau. Chiếc gậy sắt rơi loảng xoảng xuống nền đất.


Lâm Thế Kiệt ho ra một ngụm máu, gã ôm ngực thở dốc, gương mặt nhợt nhạt vì đau đớn và kinh hoàng. Gã nhìn Hoàng Bách – người đàn ông đang đứng sừng sững trước mặt gã như một vị thần chiến tranh lạnh lùng, bả vai trái của anh hơi lệch đi nhưng khí chất uy nghiêm thì áp đảo hoàn toàn.


"Lâm Thế Kiệt," giọng nói của Hoàng Bách trầm thấp, khàn đặc nhưng mang theo một sự đe dọa sinh tử khiến nhiệt độ phòng như giảm xuống độ âm. "Nếu mày còn dám chạm một ngón tay vào cô ấy... tao thề sẽ khiến cả gia tộc họ Lâm của mày biến mất khỏi Sài Gòn này không dấu vết."


Kiệt nhận ra thế trận đã mất hoàn toàn. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa bắt đầu rú vang xen lẫn tiếng mưa dông bão bùng. Gã cắn răng, dùng chút sức lực cuối cùng gượng dậy, ra lệnh cho gã tay chân duy nhất còn tỉnh táo: "Rút... rút lui nhanh!"


Chúng nhanh chóng tháo chạy qua lối cửa thoát hiểm nhỏ ở phía sau nhà kho – nơi rào xích sắt đã bị một cận vệ của Trịnh Vũ phá hỏng trước đó. Trịnh Vũ định đuổi theo, nhưng Hoàng Bách khẽ giơ tay ngăn lại. Anh hiểu rằng trong tình thế này, việc bảo vệ an toàn cho Minh Khuê và cứu chữa cho nhân chứng Nguyễn Tiến Dũng mới là ưu tiên hàng đầu. Việc truy bắt Kiệt có thể để lực lượng cảnh sát kinh tế và hình sự xử lý sau khi có đầy đủ chứng cứ pháp lý.


Không gian nhà kho hoang phế dần trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rách nát.


Hoàng Bách quay người lại đối diện với Minh Khuê. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo sơ mi trắng đã ướt sũng nước mưa và lấm lem bụi bẩn. Chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út của anh lấp lánh thứ ánh sáng sắc lạnh dưới ánh đèn LED, như một lời nhắc nhở về sợi dây ràng buộc giữa hai người.


Anh nhìn cô từ đầu đến chân, đôi mắt lướt nhanh qua ve áo suit đen, qua đôi bàn tay lạnh ngắt của cô để chắc chắn rằng cô không hề bị thương. Khi nhận ra cô hoàn toàn bình an vô sự, sự lo lắng tột độ trong lòng anh bỗng chốc chuyển hóa thành một cơn thịnh nộ điên cuồng.


Hoàng Bách bước tới, dùng đôi bàn tay to lớn, ấm áp nhưng đang run rẩy nhẹ siết chặt lấy hai bả vai của Minh Khuê. Anh kéo mạnh cô vào sát lồng ngực mình, lực ôm mạnh đến mức khiến cô khẽ rên nhẹ vì bất ngờ.


"Em điên rồi sao?" Hoàng Bách lớn tiếng mắng, giọng nói của anh khàn đặc, run rẩy vì cơn giận và nỗi sợ hãi tột cùng vừa trải qua. "Minh Khuê, em có biết mình đang làm gì không? Ai cho phép em tự ý hành động một mình hả? Ai cho phép em lẻn xuống cái nhà kho hoang phế này mà không có tôi đi cùng? Em nghĩ mình là ai? Một nhà phân tích tài chính vạn năng có thể tay không đối đầu với lũ giang hồ bẩn thỉu đó sao?"


Minh Khuê sững sờ. Cô đứng chôn chân trong vòng ôm siết chặt của anh. Hơi ấm từ cơ thể Hoàng Bách mang theo mùi hương tuyết tùng quen thuộc đan xen với mùi nước mưa lạnh buốt và mùi máu tanh nhẹ từ vết thương trên vai anh tràn ngập khoang mũi cô. Lồng ngực anh đập mạnh mẽ, dồn dập vào ngực cô, truyền đi một nhịp đập hỗn loạn đầy cảm xúc chân thật.


Đây là lần đầu tiên cô thấy Hoàng Bách mất kiểm soát như vậy. Người đàn ông vốn luôn giữ khoảng cách sòng phẳng, đo lường từng cử chỉ thân mật và coi cuộc hôn nhân này là một giao dịch tài chính lạnh lùng, giờ đây đang ôm chặt lấy cô như thể cô là báu vật quý giá nhất mà anh suýt chút nữa đã đánh mất.


Lớp phòng thủ kiêu hãnh và lạnh lùng mà Minh Khuê dày công xây dựng suốt nhiều năm qua bỗng chốc xuất hiện một vết nứt lớn. Trái tim cô khẽ nhói lên một cảm giác ấm áp, bối rối xen lẫn sự dằn vặt ngọt ngào ngoài tầm kiểm soát của lý trí.


"Hoàng Bách... anh buông tôi ra trước đã," Minh Khuê khẽ cất tiếng, giọng cô run nhẹ, cố gắng dùng chút lý trí còn sót lại để duy trì ranh giới hợp đồng. "Vết thương trên vai anh... đang chảy máu kìa."


Hoàng Bách khựng lại, anh từ từ nới lỏng vòng tay nhưng vẫn giữ chặt hai vai cô, ánh mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy gương mặt cô dưới ánh sáng LED sắc lạnh. "Vết thương này chẳng là gì so với việc em suýt bị gã điên đó bắt giữ. Em có biết nếu tôi đến trễ một phút... nếu cái gậy đó nện vào người em..." Anh dừng lại, cơ mặt khẽ giật nhẹ, không thể nói hết câu vì nỗi sợ hãi thực sự vẫn đang bóp nghẹt lồng ngực.


"Tôi đã kích hoạt Máy định vị GPS siêu nhỏ," Minh Khuê điềm tĩnh giải thích, cô khẽ đẩy nhẹ gọng kính mảnh lên sống mũi để che giấu sự bối rối trong ánh mắt. "Tôi biết Trịnh Vũ và anh sẽ nhận được tín hiệu cứu hộ khẩn cấp trong vòng năm phút. Tôi cũng đã dùng thông tin giả về chiếc USB kiểm toán để dụ Lâm Thế Kiệt do dự, kéo dài thời gian. Mọi thứ... đều nằm trong tính toán rủi ro của tôi."


"Tính toán rủi ro?" Hoàng Bách cười lạnh một tiếng, nụ cười đầy vẻ bất lực và tự giễu. "Em định nghĩa việc đặt cược mạng sống của mình vào lòng tham của một gã nghiện cờ bạc là tính toán rủi ro sao? Minh Khuê, em thông minh trên sàn giao dịch, nhưng lại cực kỳ ngu ngốc khi đối diện với bạo lực thực tế. Từ nay về sau, tuyệt đối không được phép tự ý hành động một mình khi chưa có sự đồng ý của tôi. Đây không còn là điều khoản hợp đồng nữa, đây là mệnh lệnh thực thi chiến thuật."


Sự độc đoán đầy tình cảm của anh khiến Minh Khuê không thể phản kháng. Cô lặng lẽ cúi đầu nhìn vết rách lớn trên vai áo vest của anh, nơi máu đỏ đang rỉ ra thấm đẫm lớp vải lụa đen. Sự hy sinh thân mình bảo vệ của Hoàng Bách hằn sâu vào tâm trí cô một dấu ấn không thể xóa nhòa. Hành động cứu mạng này chính thức đưa mối quan hệ của họ vượt qua ranh giới giao dịch lạnh lùng hằng ngày, đưa họ lên vị thế Đồng mưu Chiến thuật – một liên minh cộng sinh chặt chẽ được gắn kết bằng cả máu và lòng tin thực tế đầu tiên.


"Đội trưởng Trịnh, đưa Nguyễn Tiến Dũng lên xe cứu thương khẩn cấp dưới danh nghĩa bệnh viện tư nhân của Thịnh Phát," Hoàng Bách quay sang ra lệnh cho Trịnh Vũ, giọng anh khôi phục lại vẻ trầm tĩnh, sắc bén hằng ngày. "Tuyệt đối không được để thông tin rò rỉ ra ngoài. Ký giả của Từ Nhã Đan đang rình rập khắp nơi."


"Rõ, thưa sếp," Trịnh Vũ dứt khoát đáp. Anh cùng hai cận vệ nhanh chóng nâng Nguyễn Tiến Dũng đang bất tỉnh nhân sự lên cáng cứu thương chuyên dụng.


Minh Khuê bước lại gần Nguyễn Tiến Dũng. Gương mặt gã cựu tài xế nhợt nhạt, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi môi gã khẽ mấp máy như đang cố gắng thốt ra những lời cuối cùng trong cơn mê sảng hoảng loạn cực độ.


Cô khẽ cúi người xuống, ghé sát tai vào đôi môi đang rỉ máu của Dũng. Giữa tiếng mưa dông gào rú bên ngoài nhà kho hoang phế, giọng nói thoi thóp, đứt quãng của gã tài xế vang lên, mang theo một chân tướng chấn động chuẩn bị xé toạc mọi ranh giới lòng tin của liên minh hào môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!