Cuộc Vây Hãm Tại Nhà Kho Số 4
Cơn mưa dông của vùng đất đỏ Bình Dương dội xuống mái tôn của các dãy nhà xưởng cũ những âm thanh rền rĩ, kéo dài như một bản giao hưởng tử thần. Giữa màn nước trắng xóa che khuất tầm nhìn, Minh Khuê lặng lẽ tách khỏi đoàn tùy tùng của văn phòng chủ tịch. Cô đã khéo léo lấy lý do muốn đi khảo sát thực địa khu vực xử lý nước thải cũ để yêu cầu trợ lý Phạm Đăng Khoa ở lại phòng điều hành trung tâm giám sát tiến độ giải ngân tiền mặt cho công nhân. Cô biết, nếu có Đăng Khoa hay bất kỳ vệ sĩ nào đi cùng, ống kính viễn vọng của những gã thám tử tư đang bám đuôi từ Sài Gòn sẽ lập tức cảnh giác.
Cô bước đi trên con đường mòn ngập nước, hướng thẳng về phía cuối xưởng dệt Đông Á. Nơi đó, tách biệt hoàn toàn với các phân khu hiện đại vừa được khôi phục, là Nhà kho số 4 Bình Dương bỏ hoang. Đây là khu vực lưu trữ phế liệu và những khung cửi gỗ mục nát từ thời kỳ đầu sáng lập tập đoàn, một góc khuất bị lãng quên giữa lòng đế chế dệt may đang trong giai đoạn tái cấu trúc khẩn cấp.
Không khí bên trong nhà kho xộc lên mùi ẩm mốc của những kiện vải mục, mùi rỉ sét của những thanh sắt gãy và mùi của bụi bặm tích tụ suốt mười năm. Ánh sáng le lói của buổi chiều mưa chỉ đủ thắp sáng những hạt bụi lơ lửng trong không trung, tạo nên những vệt xám xịt, u tối. Minh Khuê khẽ đưa ngón tay thanh mảnh chạm vào ve áo vest đen may đo bọc lụa, nơi ghim chặt chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim. Những chiếc gai kim loại quý sắc nhọn găm nhẹ vào đầu ngón tay cô, mang lại một cảm giác đau đớn chân thật giúp cô giữ vững cái đầu lạnh để điều khiển lý trí.
"Nguyễn Tiến Dũng," Minh Khuê cất tiếng gọi, giọng cô khàn nhẹ nhưng vang vọng trong không gian hoang phế rộng lớn. "Tôi đã đến một mình như thỏa thuận với chú Cường. Ông bước ra đi."
Từ góc tối phía sau những kiện vải mục nát chồng chất cao quá đầu người, một bóng đen gầy gò khẽ động đậy. Một người đàn ông bước ra, bước chân khập khiễng đầy do dự. Dưới quầng sáng mờ tối, gương mặt khắc khổ đầy vết sẹo của Nguyễn Tiến Dũng hiện rõ. Làn da sạm đen, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ cảnh giác tột độ và sự sợ hãi kinh hoàng của một kẻ đã sống nhiều năm trong bóng tối của tội lỗi và sự truy sát.
"Cô... cô thực sự là con gái của ông Minh Triết?" Giọng nói của Dũng run rẩy, khàn đặc do nhiều năm nghiện thuốc lá nặng. Hắn nhìn chăm chú vào chiếc ghim cài áo trên ngực cô, đôi mắt khẽ co rút lại. "Chiếc ghim cài áo đó... đúng là của ông ấy. Năm xưa, trước khi vụ tai nạn xảy ra, tôi đã thấy ông ấy đeo nó trong cuộc gặp tại văn phòng liên doanh."
Minh Khuê tiến lên một bước, giữ khoảng cách an toàn chuẩn mực. Trực giác thương mại thiên bẩm và kỹ năng Đọc vị Ngôn ngữ Cơ thể giúp cô nhận ra sự hoảng loạn thực sự trong nhịp thở dồn dập của đối phương. "Nguyễn Tiến Dũng, mười năm trước ông đã nhận tiền để lái xe tải đâm vào xe của ba tôi. Ông đã ra tù, nhưng ông không hề lẩn trốn vì hối hận. Ông lẩn trốn vì biết Từ Nhã Đan sẽ bịt đầu mối ngay khi ông không còn giá trị. Ai là kẻ trực tiếp giao tiền mặt cho ông năm xưa?"
Tiến Dũng run rẩy, hai bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau, ánh mắt láo liên nhìn về phía những ô cửa kính vỡ nát trên cao của nhà kho. "Tôi... tôi không biết tên hắn. Hắn luôn đeo mặt nạ và giao dịch bằng tiền mặt trong bóng tối. Nhưng... nhưng hắn có một hình xăm..."
"Rầm!"
Tiếng rít chói tai của cánh cửa sắt rỉ sét bị kéo mạnh từ bên ngoài vang lên, cắt đứt lời khai của Nguyễn Tiến Dũng. Tiếng khóa xích sắt nặng nề khua loảng xoảng, rồi cánh cửa chính của Nhà kho số 4 sập mạnh lại, khóa chặt lối ra duy nhất của họ. Bóng tối lập tức bao trùm lấy không gian, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt lọt qua khe hở của mái tôn bốc khói mưa.
"Ha ha... Chị dâu, đi đâu mà vội vàng thế?"
Một giọng cười ngạo mạn, quen thuộc vang lên từ phía lối vào chính. Ánh sáng từ chiếc đèn pin công suất lớn đột ngột bật sáng, rọi thẳng vào gương mặt của Minh Khuê, khiến cô vô thức đưa tay che mắt.
Lâm Thế Kiệt bước ra từ bóng tối. Hắn diện bộ đồ hiệu nổi bật nhưng xộc xếch, chiếc đồng hồ Audemars Piguet đắt tiền lấp lánh dưới ánh đèn pin. Gương mặt thanh tú nhưng đầy nét hung hăng của gã thiếu gia phá hoại lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng. Phía sau hắn, bốn gã tay chân giang hồ lực lưỡng bước ra, tay lăm lăm những thanh gậy sắt rỉ sét gõ nhịp "cộc, cộc" xuống nền bê tông bụi bặm.
"Lâm Thế Kiệt," Minh Khuê lạnh lùng cất tiếng, cô không hề lùi lại, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc. "Cậu tự ý dẫn người đột nhập vào khu vực nhà kho của Đông Á, đây là hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp và đe dọa hành hung."
"Xâm nhập bất hợp pháp? Chị dâu à, chị quên là ba tôi vẫn đang nắm giữ cổ phần lớn của Đông Á sao? Khu nhà kho hoang phế này sớm muộn gì cũng thuộc về gia đình họ Lâm chúng tôi," Lâm Thế Kiệt cười lớn, ánh mắt hắn chuyển sang Nguyễn Tiến Dũng đang đứng run rẩy phía sau cô. "Nguyễn Tiến Dũng, gã tài xế trung thành của bà Từ Nhã Đan. Mày trốn kỹ thật đấy, nhưng tiếc là lòng tham của mày đã dẫn đường cho tao đến đây."
Nguyễn Tiến Dũng hoảng loạn tột độ. Hắn nhận ra những gã tay chân của Kiệt chính là những kẻ đã truy đuổi hắn suốt nhiều tuần qua. Trong cơn tuyệt vọng, Dũng hét lớn một tiếng rồi lao đầu chạy về phía lối cửa thoát hiểm nhỏ ở góc sau nhà kho.
"Bắt nó lại cho tao! Đập gãy chân nó!" Lâm Thế Kiệt ra lệnh, giọng nói tàn nhẫn vang lên.
Hai gã tay chân của Kiệt lập tức đuổi theo. Tiếng bước chân rầm rập vang lên trong không gian hẹp, tiếng xô xát hỗn loạn giữa những khung cửi mục nát. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, tiếng hét thảm khốc của Nguyễn Tiến Dũng vang lên. Hắn bị chặn lại ở lối cửa sau – nơi đã bị xích sắt khóa chặt từ trước. Những cú nện gậy sắt dã man dội thẳng vào lưng và chân Dũng, khiến gã cựu tài xế ngã gục xuống nền đất bụi bặm, rên rỉ đau đớn trong vũng máu.
Minh Khuê khẽ cắn môi, cô chậm rãi lùi lại một bước, lưng tựa sát vào một kiện vải lớn. Cô nhanh chóng rút chiếc điện thoại bảo mật trong túi xách ra, nhưng màn hình hiển thị biểu tượng mất sóng hoàn toàn. Lâm Thế Kiệt đã mang theo thiết bị phá sóng di động chuyên dụng để cắt đứt mọi liên lạc của cô với bên ngoài.
Cô đang bị cô lập hoàn toàn giữa một nhà kho hoang phế, đối mặt với một gã thiếu gia điên cuồng và bốn gã tay chân hung hãn, trong khi nhân chứng sống duy nhất đang bị đánh đập dã man.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Minh Khuê sử dụng kỹ năng Giữ bình tĩnh trong Nguy hiểm. Cô hít một hơi thật sâu, kiểm soát nhịp tim đang đập dồn dập, ép đại não phải hoạt động hết công suất để phân tích các nước đi chiến thuật. Chống cự bằng thể chất lúc này là vô ích. Cách duy nhất để sống sót là dùng mồi nhử thông tin quý giá nhất để đánh thẳng vào lòng tham của Lâm Thế Kiệt nhằm kéo dài thời gian chờ cứu viện.
"Lâm Thế Kiệt, dừng tay lại!" Minh Khuê dõng dạc hét lớn, giọng nói đanh thép của cô khiến hai gã tay chân đang đánh đập Tiến Dũng vô thức dừng gậy lại, quay sang nhìn chủ nhân.
Lâm Thế Kiệt thong thả bước lại gần cô, hắn gõ nhẹ thanh gậy sắt xuống lòng bàn tay, ánh mắt đầy vẻ chiếm hữu và tàn nhẫn. "Sao thế, chị dâu? Chị sợ rồi à? Hay chị định dùng chiếc nhẫn cưới kim cương của anh trai tôi để cầu xin tao tha mạng?"
"Cầu xin cậu?" Minh Khuê khẽ mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt cô toát lên sự kiêu hãnh không thể khuất phục của một nhà đầu tư đỉnh cao. "Tôi chỉ đang thương hại cho sự ngu ngốc của cậu thôi, Lâm Thế Kiệt. Cậu nghĩ cậu đánh chết Nguyễn Tiến Dũng ở đây thì ba cậu sẽ giữ được ghế phó chủ tịch sao? Cậu nghĩ Từ Nhã Đan sẽ để yên cho cậu sống sót sau khi cậu phá hỏng kế hoạch của bà ta?"
Lâm Thế Kiệt khựng lại, đôi lông mày rậm của hắn nhíu chặt. "Mày nói cái gì?"
"Cậu biết rất rõ vì sao ba cậu và Từ Nhã Đan lại sốt sắng muốn tìm Nguyễn Tiến Dũng," Minh Khuê điềm tĩnh phân tích, cô chậm rãi bước lên một bước, thu hút toàn bộ sự chú ý của Kiệt về phía mình. "Họ muốn tiêu hủy nhân chứng để che giấu đường dây rửa tiền bẩn thông qua các dự án liên doanh cũ của Đông Á. Nhưng họ không biết một điều: Chiếc USB chứa toàn bộ dữ liệu kiểm toán nội bộ của ba tôi để lại... hiện đang nằm trong tay tôi."
Lời nói của Minh Khuê như một quả bom dội thẳng vào tâm lý của Lâm Thế Kiệt. Hắn trợn tròn mắt, hơi thở khẽ dồn dập. "Chiếc USB kiểm toán của ông Minh Triết? Nó đang ở trong tay mày?"
"Đúng thế," Minh Khuê dứt khoát ngửa bài, cô cố tình đưa ra thông tin giả lập để dẫn dụ lòng tham của hắn. "Bản báo cáo tài chính giả mà ba cậu trình lên hội đồng quản trị trưa nay đã bị tôi bẻ khóa hoàn toàn. Toàn bộ danh sách các công ty ma và chứng từ chuyển tiền lậu trị giá hai trăm tỷ đồng của ba cậu có chữ ký phê duyệt khống... tất cả đã được sao lưu an toàn trong chiếc USB đó."
Cô quan sát kỹ sự dao động trên cơ mặt của Kiệt, nhận diện sự tham lam và nỗi sợ hãi đang đấu tranh dữ dội trong đầu gã thiếu gia nông cạn. "Nếu tôi không trở về văn phòng chủ tịch trước năm giờ chiều nay, trợ lý Đăng Khoa sẽ tự động kích hoạt lệnh gửi toàn bộ dữ liệu đó đến Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an. Khi đó, không chỉ ba cậu đi tù, mà toàn bộ tài sản cá nhân của cậu – những khoản nợ sòng bạc khổng lồ được chi trả bằng tiền bòn rút từ Đông Á – sẽ bị niêm phong hoàn toàn. Cậu sẽ trắng tay, Lâm Thế Kiệt."
Lâm Thế Kiệt siết chặt thanh gậy sắt, gương mặt hắn vặn vẹo vì tức giận và lo sợ. Hắn bước sát lại gần cô, ánh đèn pin rọi thẳng vào chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ngực cô. "Mày lừa tao! Nếu mày có chiếc USB đó, mày đã không một mình mò xuống cái xưởng dệt hoang phế này để gặp gã tài xế bẩn thỉu kia!"
"Tôi đến đây để đối chiếu lời khai cuối cùng của Dũng trước khi gửi hồ sơ khởi tố," Minh Khuê điềm tĩnh đáp, giọng cô lạnh lùng như băng tuyết. "Cậu có thể đánh chết tôi ở đây để bịt đầu mối. Nhưng cái giá cậu phải trả là toàn bộ gia tộc họ Lâm sẽ sụp đổ cùng tôi. Cậu muốn đặt cược sinh mệnh của mình vào ván bài này không, thiếu gia Lâm?"
Trong lúc Lâm Thế Kiệt đang bị những lập luận đanh thép của cô làm cho do dự, Minh Khuê âm thầm đưa tay vào túi áo khoác lụa. Ngón tay cô chạm vào chiếc nút bấm ẩn trên Máy định vị GPS siêu nhỏ mà Đội trưởng bảo an Trịnh Vũ đã bí mật cài đặt trên trang phục của cô từ trước.
Cô dứt khoát bấm mạnh vào chiếc nút. Thiết bị định vị vệ tinh siêu nhỏ lập tức kích hoạt, truyền đi tín hiệu cảnh báo đỏ khẩn cấp kèm theo tọa độ chính xác của Nhà kho số 4 Bình Dương về máy chủ của Trịnh Vũ và Hoàng Bách.
Sóng điện thoại bị phá hủy, nhưng tín hiệu định vị vệ tinh tầm ngắn vẫn âm thầm xuyên qua màn mưa dông bão bùng để gửi đi lời cầu cứu sinh tử.
Lâm Thế Kiệt nhìn chăm chú vào gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của Minh Khuê, rồi hắn nhìn sang Nguyễn Tiến Dũng đang thoi thóp trong vũng máu. Sự ngạo mạn và hung hãn của gã thiếu gia phá hoại dần bị thay thế bằng sự mất kiên nhẫn tột cùng. Hắn nhận ra mình đang bị người phụ nữ này dồn vào thế bị động tâm lý ngay trên chính địa bàn của mình.
"Mày đang câu giờ đúng không?" Lâm Thế Kiệt nghiến răng, ánh mắt hắn lóe lên tia sát khí điên cuồng. "Tao không rảnh chơi trò đấu trí với mày, Minh Khuê ạ. Cho dù mày có gửi tài liệu đi đâu, chỉ cần tao có được chiếc USB thật trong tay mày lúc này, tao vẫn là kẻ nắm giữ cuộc chơi!"
Hắn dứt khoát giơ cao thanh gậy sắt, ra lệnh cho đám tay chân hung hãn xung quanh.
"Bắt nó lại cho tao! Lục soát người nó, tìm chiếc USB kiểm toán bằng mọi giá! Nếu nó chống cự... cứ đánh gãy tay nó cho tao!"
Bốn gã tay chân giang hồ nhận lệnh, gương mặt dữ tợn của chúng áp sát lại gần Minh Khuê. Những bóng đen khổng lồ kéo dài trên nền nhà kho rỉ sét dưới ánh đèn pin lập lòe. Minh Khuê lùi sát vào kiện vải mục, ngón tay cô siết chặt lấy chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ve áo suit đen, nín thở nhìn những bàn tay bạo lực đang vươn thẳng về phía mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!