Nhạc nềnShizima4

Bẫy Ngầm Bình Dương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc limousine gầm nhẹ rồi lao đi trên quốc lộ, bỏ lại sau lưng những tòa cao ốc lấp loáng kính của trung tâm Sài Gòn để hướng về phía thủ phủ công nghiệp Bình Dương. Không khí bên trong khoang xe chật hẹp và yên tĩnh đến mức ngột ngạt. Tiếng mưa rả rích ngoài cửa kính dội vào cabin thành những âm thanh trầm đục hệt như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ cát vô hình.


Minh Khuê tựa đầu vào lớp da Ý êm ái của ghế sau, đôi mắt nhắm nghiền. Cơn đau buốt từ hai bên thái dương lan xuống gáy, một di chứng quen thuộc của chứng mất ngủ kinh niên hằng đêm. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh những con số thâm hụt tài chính khổng lồ, những khuôn mặt giả tạo của ban hội đồng quản trị Đông Á, và cả giọng nói lạnh lùng của mẹ kế Từ Nhã Đan lại hiện lên, xoáy sâu vào đại não cô như một cơn lốc. Cô khẽ đưa ngón tay thanh mảnh, chạm vào chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim gắn trên ve áo vest đen may đo bọc lụa. Những chiếc gai kim loại sắc nhọn, tinh xảo găm nhẹ vào đầu ngón tay cô, mang lại một cảm giác đau đớn chân thật giúp cô giữ vững cái đầu lạnh để điều khiển lý trí.


"Nếu cô cứ tiếp tục siết chặt chiếc ghim đó, ngón tay cô sẽ chảy máu trước khi chúng ta đến Bình Dương đấy, Minh Khuê."


Giọng nói trầm thấp, đều đều của Hoàng Bách vang lên bên cạnh cô, phá vỡ sự im lặng bấy lâu. Minh Khuê khẽ mở mắt, đẩy nhẹ gọng kính mảnh lên sống mũi, quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh. Hoàng Bách vẫn giữ phong thái đĩnh đạc thường ngày trong bộ suit xám ba mảnh phẳng phiu. Mái tóc đen của anh được vuốt ngược hoàn hảo, làm nổi bật gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lạnh lùng, không chút gợn sóng, đang lười nhác nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhưng bàn tay dài với những khớp xương rõ ràng của anh lại khẽ gõ nhịp trên đầu gối. Chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út của anh lấp lánh thứ ánh sáng sắc lạnh dưới ánh đèn nội thất mờ ảo, đồng điệu hoàn hảo với chiếc nhẫn trên tay cô.


"Đây là thói quen của tôi," Minh Khuê lạnh lùng đáp, giọng cô khàn nhẹ nhưng dứt khoát. "Và nó giúp tôi tỉnh táo. Tôi không thể đối diện với Lâm Thế Kiệt bằng một tinh thần uể oải."


Hoàng Bách khẽ nghiêng đầu nhìn cô, một tia sáng phức tạp lóe lên trong mắt anh rồi nhanh chóng biến mất sau vẻ lạnh lùng băng giá. Anh đưa tay lấy chiếc bình giữ nhiệt bằng bạc đặt ở khay chứa bên hông ghế, chậm rãi rót ra một tách trà thảo mộc ấm nóng, mùi hương tuyết tùng và bạc hà thanh mát lập tức lan tỏa trong khoang xe.


"Uống đi," anh đẩy tách trà về phía cô. "Trà an thần do vú Mai chuẩn bị. Tôi không muốn người vợ hợp đồng của mình ngất xỉu ngay tại cổng nhà máy dệt Đông Á Bình Dương trước ống kính của đám thám tử tư đang bám đuôi phía sau."


Minh Khuê do dự một giây rồi đón lấy tách trà. Hơi ấm từ chiếc tách truyền qua lòng bàn tay lạnh ngắt của cô, mang lại một sự xoa dịu ngắn ngủi. Cô nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt thanh của thảo mộc lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu phần nào cơn đau đầu đang hành hạ.


"Lâm Thế Kiệt không phải là kẻ biết nói lý lẽ bằng số liệu tài chính như cha hắn," Hoàng Bách tiếp tục nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một sự cảnh báo đanh thép. "Hắn là kẻ kiêu ngạo, nông cạn và thích sử dụng bạo lực lạnh. Việc hắn cho tay chân giang hồ bảo kê thâu tóm nguồn cung sợi tơ lụa tại Bình Dương chỉ là bước đầu. Cuộc nổi loạn của công nhân trưa nay tại cổng nhà máy dệt Đông Á Bình Dương hoàn toàn do hắn dàn dựng nhằm đẩy cô vào thế vỡ nợ nhân đạo. Một khi nhà máy ngừng chạy, công nhân biểu tình, truyền thông sẽ lập tức giật tít Đông Á bóc lột sức lao động và bùng lương. Khi đó, uy tín thương hiệu của cô sẽ sụp đổ hoàn toàn trước khi cô kịp giải ngân dòng tiền từ hợp đồng với Bùi Khánh Linh."


Minh Khuê đặt tách trà xuống, ánh mắt cô đanh lại sắc sảo. Kỹ năng phân tích số liệu cực hạn giúp cô nhanh chóng xâu chuỗi các sự kiện. "Tôi biết. Số tiền đặt cọc ba mươi sáu tỷ đồng từ Hợp đồng Bao tiêu Độc quyền Khánh Linh đã được chuyển khoản thành công vào tài khoản phong tỏa của Đông Á lúc mười một giờ trưa nay. Nhưng vì tài khoản đang bị Ngân hàng Nam Á phong tỏa tạm thời theo lệnh siết nợ cũ, tôi không thể dùng lệnh chuyển khoản ngân hàng để chi trả lương khẩn cấp cho công nhân lúc này. Lâm Thế Kiệt đã tính toán rất kỹ kẽ hở thời gian này để kích động họ."


Cô khẽ mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt phản chiếu sự kiêu hãnh của một nhà đầu tư độc lập. "Nhưng hắn đã quên mất một điều. Để đối phó với những cái bẫy bẩn thỉu của hào môn, tôi luôn chuẩn bị sẵn một lối thoát độc lập."


Cô quay sang phía trước, gõ nhẹ vào vách ngăn kính ngăn cách với ghế lái. Trợ lý Đăng Khoa lập tức hạ kính xuống.


"Đăng Khoa, số tiền mặt từ Quỹ Tiền mặt Dự phòng Nội bộ đã được chuẩn bị xong chưa?"


"Dạ thưa cô Khuê, mọi thứ đã sẵn sàng," Đăng Khoa nghiêm túc báo cáo, tay khẽ vỗ vào chiếc vali bọc thép lớn đặt ở ghế phụ phía trước. "Mười lăm tỷ đồng tiền mặt mệnh giá nhỏ đã được tôi trực tiếp rút từ quỹ cá nhân tích lũy của cô và dòng tiền mặt dự phòng của căn hộ Landmark 81 cho thuê. Tất cả đã được niêm phong an toàn và áp tải theo xe bảo an đi ngay phía sau chúng ta. Chúng ta sẽ giải ngân trực tiếp bằng tiền mặt ngay tại chỗ cho công nhân để đập tan tin đồn bùng lương."


"Tốt lắm," Minh Khuê gật đầu, ánh mắt cô lướt qua Hoàng Bách. "Đây là lý do tôi không cần dùng đến dòng vốn của Thịnh Phát. Tôi muốn chứng minh cho Từ Nhã Đan và Lâm Thế Vinh thấy rằng, Đông Á dưới sự điều hành của tôi hoàn toàn có đủ năng lực tự chủ tài chính để đập tan mọi đòn tấn công bẩn."


Hoàng Bách nhìn cô, đôi môi góc cạnh khẽ nhếch lên thành một nụ cười lười nhác nhưng chứa đựng sự tán thưởng sâu sắc. "Rất sắc sảo. Dùng tiền mặt trực tiếp để tác động vào tâm lý đám đông đang hoang mang là nước đi nhanh nhất và hiệu quả nhất. Nhưng cô nên nhớ, đám tay chân của Lâm Thế Kiệt sẽ không để cô giải ngân một cách yên bình đâu. Khi bạo lực xảy ra, số tiền mặt đó sẽ biến thành mồi nhử nguy hiểm."


Anh khẽ cúi người sát lại gần cô, mùi hương tuyết tùng nam tính và bạc hà thanh mát bao bọc lấy Minh Khuê, khiến nhịp tim cô khẽ trệch đi một nhịp. "Tôi đi cùng cô hôm nay không phải để ký séc, mà là để làm lá chắn vật lý cho cô. Hãy nhớ lấy ranh giới hợp đồng của chúng ta: trước mặt người ngoài, tôi là chồng cô, và tôi có nghĩa vụ bảo vệ cô vô điều kiện."


***


Chiếc limousine đen bóng loáng cùng xe bảo an áp tải rẽ vào con đường dẫn đến cổng chính của Nhà máy dệt Đông Á Bình Dương. Ngay từ khoảng cách nửa cây số, bầu không khí căng thẳng tột độ đã bao trùm toàn bộ khu vực.


Hàng ngàn công nhân dệt may mặc đồng phục xanh xám đang bao vây kín cổng chính sắt đúc nguyên khối của nhà máy. Tiếng la ó, gào thét đòi quyền lợi vang lên hỗn loạn, xé toạc không gian yên ả của khu công nghiệp. Những chiếc băng rôn đỏ mang dòng chữ "Đông Á quỵ nợ - Trả lương cho công nhân!" được giương cao. Giữa đám đông, một vài gã đàn ông lực lưỡng, mặc thường phục nhưng xăm trổ đầy mình – tay chân giang hồ do Lâm Thế Kiệt cài cắm – liên tục dùng loa cầm tay kích động, hô hào công nhân đập phá rào chắn để xông vào khu vực xưởng dệt.


"Đông Á vỡ nợ rồi! Chủ tịch mới cưới chồng tài phiệt để tẩu tán tài sản, bỏ mặc công nhân chúng ta chết đói! Đập cổng! Đòi tiền lương!"


Tiếng hô hào kích động như những mồi lửa ném vào chảo dầu sôi, khiến đám đông công nhân phẫn nộ, ra sức xô đẩy hàng rào sắt. Đỗ Mạnh Cường – Giám đốc kỹ thuật xưởng dệt Bình Dương, một cựu thần trung thành của Đông Á với dáng người đậm đà, làn da sạm nắng và bàn tay thô ráp đầy vết chai sần – đang đứng trên bục cao sát cổng chính. Ông cầm chiếc loa pin cố gắng giải thích, gương mặt lộ rõ sự bất lực và mệt mỏi tinh thần.


"Mọi người bình tĩnh! Cô Minh Khuê đã ký kết thành công hợp đồng bao tiêu lớn, dòng tiền mặt đang được chuyển về! Đông Á tuyệt đối không bùng lương của ai cả! Xin hãy tin tưởng ban điều hành!"


"Tin cái gì mà tin! Ba ngày rồi không thấy tiền lương đâu! Tài khoản công ty đã bị ngân hàng đóng băng rồi! Đập cổng đi!" Một gã xăm trổ trong đám đông hét lớn, dứt khoát cầm một thanh gậy sắt đập mạnh vào khóa cổng chính.


Đúng lúc đó, tiếng còi xe limousine vang lên dồn dập, rẽ đám đông để tiến thẳng về phía cổng phụ. Sự xuất hiện của chiếc xe siêu sang lập tức thu hút mọi ánh nhìn của đám đông phẫn nộ.


"Chủ tịch mới đến rồi! Kẻ quỵ nợ đến rồi!"


Đám đông lập tức tràn qua, bao vây chặt lấy chiếc xe limousine. Những bàn tay giận dữ đập liên hồi vào lớp kính cường lực tối màu của xe. Đội bảo vệ nhà máy cố gắng dùng bạo lực và dùi cui để giải tán đám đông, đẩy lùi họ ra xa, nhưng hành động này chỉ khiến sự phẫn nộ tăng cao, bầu không khí bên ngoài xe trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.


Bên trong xe, Đăng Khoa lo lắng quay đầu lại. "Cô Khuê, tình hình quá nguy hiểm. Đám đông đang bị kích động cực độ. Cô không nên xuống xe lúc này, hãy để tôi và đội bảo an ra mặt trước."


Minh Khuê nhìn ra ngoài cửa kính, gương mặt cô không chút dao động, đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh khóa chặt vào những kẻ đang cầm loa kích động trong đám đông. Cô khẽ lắc đầu, đặt tách trà xuống khay.


"Không được. Nếu tôi trốn tránh trong xe, tin đồn Đông Á quỵ nợ và hèn nhát sẽ lập tức được kiểm chứng. Tôi phải trực tiếp xuống xe đối thoại. Đăng Khoa, chuẩn bị mở vali tiền mặt. Chú Cường đang cần sự hỗ trợ của chúng ta."


Hoàng Bách khẽ nhíu mày, anh đưa tay giữ chặt lấy bả vai cô. "Minh Khuê, cô có biết bạo lực đám đông có thể tước đi mạng sống của cô trong vòng một phút không? Đừng hành động cảm tính."


Minh Khuê quay sang nhìn anh, ánh mắt cô toát lên lòng tự tôn kiên cường của một nhà lãnh đạo thực quyền. "Tôi không cảm tính, Hoàng Bách ạ. Tôi sử dụng Kỹ năng quản trị Thu phục Nhân tâm Công nhân mà ba tôi đã truyền dạy. Công nhân dệt may Đông Á đều là những người chính trực, họ chỉ đang bị thao túng tâm lý bởi nỗi sợ hãi mất sinh kế hằng ngày. Chỉ cần tôi đưa ra sự đảm bảo thực tế, cái bẫy của Lâm Thế Kiệt sẽ tự động tan vỡ. Và anh... hãy thực hiện đúng vai trò lá chắn của mình."


Hoàng Bách nhìn sâu vào mắt cô trong hai giây, rồi buông tay ra, đôi mắt anh tối sầm lại đầy quyết đoán. "Được. Đi thôi. Tôi sẽ đi ngay phía sau cô."


***


Cánh cửa xe limousine mở ra. Minh Khuê bước xuống xe trước sự hộ tống nghiêm ngặt của Đăng Khoa và hai cận vệ di động. Ngay lập tức, luồng không khí nóng hầm hập của buổi trưa Bình Dương cùng tiếng la ó phẫn nộ dội thẳng vào cô. Minh Khuê đứng thẳng, suit đen phẳng phiu, chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo lấp lánh ánh sáng xám lạnh lùng dưới ánh nắng gay gắt. Thần thái kiêu hãnh, điềm tĩnh của cô khiến đám đông công nhân đang la hét bỗng chốc khựng lại một nhịp vì bất ngờ.


Ngay phía sau cô, Hoàng Bách bước xuống. Phong thái cao lớn, uy nghiêm và lạnh lùng của thái tử tập đoàn Thịnh Phát tỏa ra một áp lực vô hình, khiến những công nhân đứng gần vô thức lùi lại vài bước để nhường lối đi.


Minh Khuê không hề né tránh, cô bước thẳng về phía bục cao nơi Đỗ Mạnh Cường đang đứng, không cần đến sự bảo vệ của rào chắn an ninh. Sự dũng cảm và quyết đoán của cô khiến chú Cường bàng hoàng, ông vội vàng bước xuống đỡ cô lên bục.


"Cô Khuê! Sao cô lại xuống đây? Đám đông đang rất kích động..."


"Chú Cường, hãy đưa tôi chiếc loa pin," Minh Khuê điềm tĩnh nói.


Cô nhận lấy chiếc loa từ tay Đỗ Mạnh Cường, bước lên vị trí cao nhất của bục, đối mặt trực diện với hàng ngàn ánh mắt đang rực cháy sự giận dữ và nghi ngờ phía dưới.


"Tất cả công nhân viên của nhà máy dệt Đông Á Bình Dương, xin hãy im lặng và lắng nghe tôi nói!" Giọng nói của Minh Khuê vang lên qua chiếc loa pin, khàn nhẹ nhưng rõ ràng, đanh thép và đầy uy lực tự nhiên.


Một gã xăm trổ cầm loa phía dưới lập tức hét lớn cắt ngang lời cô. "Đừng nghe mụ ta lừa gạt! Mụ ta định dùng lời hứa suông để trì hoãn thời gian tẩu tán tài sản đấy! Trả lương cho chúng tôi ngay lập tức!"


Đám đông lại bắt đầu la ó xôn xao. Minh Khuê không hề hoảng loạn, cô giơ tay lên ra hiệu giữ trật tự, ánh mắt cô sắc lẹm như dao cạo hướng thẳng về phía gã xăm trổ vừa phát biểu.


"Tôi không đến đây để hứa suông!" Minh Khuê dõng dạc nói, giọng cô đập tan những tiếng xầm xì xung quanh. "Tôi biết các bạn đang lo lắng cho cuộc sống của gia đình mình khi tài khoản của Đông Á bị phong tỏa tạm thời. Tôi biết các bạn đã cống hiến mồ hôi và công sức cho từng mét vải Đông Á làm ra dưới thời của cha tôi – cố chủ tịch Minh Triết. Và tôi, Minh Khuê, con gái duy nhất của ông, cam kết bằng danh dự và sinh mệnh của mình: Đông Á tuyệt đối không bao giờ bùng một đồng tiền lương nào của công nhân!"


Cô quay sang phía Đăng Khoa, dứt khoát ra lệnh: "Đăng Khoa, mở vali tiền mặt ra!"


Đăng Khoa cùng hai cận vệ lập tức bước lên bục cao, đặt hai chiếc vali bọc thép lớn lên mặt bàn gỗ. Tiếng khóa số cơ học nặng nề bật mở "cạch, cạch". Đăng Khoa dứt khoát lật mở nắp vali trước sự chứng kiến của toàn thể đám đông.


Những xấp tiền mặt mệnh giá năm trăm ngàn đồng mới cứng, xếp ngay ngắn thành từng lớp dày đặc bên trong vali lập tức đập vào mắt hàng ngàn công nhân. Ánh sáng phản chiếu từ những xấp tiền mặt polyme xanh thẫm có sức mạnh tác động tâm lý khủng khiếp. Tiếng la ó phẫn nộ bỗng chốc im bặt hoàn toàn, thay thế bằng những tiếng xầm xì kinh ngạc và những ánh mắt dán chặt vào hai chiếc vali tiền mặt khổng lồ.


"Đây là mười lăm tỷ đồng tiền mặt từ Quỹ Tiền mặt Dự phòng Nội bộ của tôi!" Minh Khuê tiếp tục nói, giọng cô đanh thép vang dội khắp khoảng sân nhà máy. "Do tài khoản ngân hàng đang trong quá trình rà soát thủ tục pháp lý, tôi đã trực tiếp rút toàn bộ số tiền mặt này để chi trả lương khẩn cấp hằng tháng trực tiếp tại chỗ cho tất cả công nhân có mặt ngày hôm nay! Mỗi người sẽ nhận đầy đủ lương tháng này bằng tiền mặt ngay lập tức sau khi ký nhận vào danh sách công đoàn!"


Sự chân thành, quyết đoán cùng hành động giải ngân tiền mặt thực tế ngay tại chỗ của Minh Khuê đã hoàn toàn đập tan tin đồn Đông Á vỡ nợ bùng lương. Đám đông công nhân bắt đầu dao động mạnh mẽ, sự giận dữ trên gương mặt họ dần được thay thế bằng sự nhẹ nhõm và lòng tin cậy quay trở lại.


Nhận thấy thế trận do mình dàn dựng đang có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn, gã xăm trổ cầm loa – tay chân của Lâm Thế Kiệt – điên cuồng hét lớn để kích động đám đông một lần nữa.


"Đừng bị lừa! Mười lăm tỷ này chỉ là hạt cát! Đông Á sắp phá sản rồi, nhận tiền xong nhà máy cũng đóng cửa, các người cũng thất nghiệp thôi! Đập phá nhà máy đi!"


Nói rồi, gã dứt khoát nhặt một viên gạch vỡ dưới đất, lấy đà định ném thẳng về phía Minh Khuê đang đứng trên bục cao để khơi mào cho một cuộc bạo loạn mới.


"Tránh ra!"


Một bóng dáng cao lớn đột ngột lao lên bục, Hoàng Bách dùng thân hình vạm vỡ của mình che chắn hoàn toàn cho Minh Khuê. Viên gạch bay tới sượt mạnh qua bả vai suit xám của anh, tạo ra một vết xước lớn và khiến anh khẽ nhíu mày vì đau đớn. Nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của Hoàng Bách không hề dao động, anh đứng thẳng như một bức tường thép vững chắc trước mặt cô, tỏa ra sát khí lạnh lùng khóa chặt lấy gã xăm trổ phía dưới.


"Bắt lấy hắn!" Hoàng Bách lạnh lùng ra lệnh cho đội bảo an Trịnh Vũ túc trực vòng ngoài.


Chỉ trong vòng mười giây, hai cận vệ đặc công tinh nhuệ của Trịnh Vũ đã nhanh chóng lao vào đám đông, khống chế gã xăm trổ cầm loa và tước vũ khí của hắn trước sự ngỡ ngàng của những kẻ kích động khác.


Minh Khuê khẽ chạm vào bả vai Hoàng Bách, ánh mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng ngầm vượt qua ranh giới hợp đồng. "Anh có sao không?"


"Không sao, chỉ là vết xước nhẹ," Hoàng Bách thì thầm bên tai cô, giọng anh vẫn điềm tĩnh lạnh lùng. "Giải quyết nốt đi. Đám đông đã thuộc về cô rồi."


Minh Khuê hít một hơi thật sâu, cô bước lên trước một bước, đứng cạnh Hoàng Bách. Cô cầm loa pin chỉ thẳng vào gã xăm trổ đang bị khống chế.


"Tất cả công nhân viên hãy nhìn kỹ kẻ vừa kích động các bạn!" Giọng cô đanh thép, rõ ràng. "Tôi yêu cầu trưởng phòng nhân sự đối chiếu danh sách: Gã này thuộc bộ phận nào, mã số nhân viên là bao nhiêu?"


Đỗ Mạnh Cường lập tức kiểm tra nhanh trên máy tính bảng rồi hét lớn vào loa phụ. "Báo cáo chủ tịch, kẻ này hoàn toàn không có tên trong danh sách nhân sự của nhà máy dệt Đông Á Bình Dương! Hắn là kẻ ngoài trà trộn vào để phá hoại!"


Lời công bố của chú Cường như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đám đông công nhân. Họ lập tức nhận ra mình đã bị thao túng tâm lý bởi những kẻ xấu do đối thủ cài cắm hòng phá hoại nồi cơm của chính mình.


"Hóa ra chúng ta bị lợi dụng! Kẻ phá hoại định làm chúng ta mất việc làm đây mà!"


"Đuổi cổ bọn chúng đi! Tin tưởng cô Minh Khuê! Nhận lương thôi!"


Sự phẫn nộ của đám đông lập tức quay ngược lại phía những kẻ kích động của Lâm Thế Kiệt. Những tay chân còn lại của Kiệt hoảng sợ, vội vàng vứt loa cầm tay và gậy sắt lẻn trốn vào đám đông để thoát thân.


Minh Khuê khẽ mỉm cười điềm tĩnh, cô dõng dạc công bố quyết định cuối cùng. "Hợp đồng bao tiêu độc quyền trị giá một trăm hai mươi tỷ mỗi năm với thương hiệu Linh Bui đã được ký kết thành công! Nhà máy dệt Đông Á Bình Dương sẽ tiếp tục vận hành hết công suất để sản xuất sợi sinh học thế hệ mới! Quyền lợi và công việc của các bạn sẽ được bảo đảm tuyệt đối! Bây giờ, xin mời tất cả các tổ trưởng công đoàn điều phối công nhân xếp hàng trật tự tại văn phòng hành chính để nhận lương tiền mặt khẩn cấp!"


Tiếng reo hò vui mừng vang dội khắp khoảng sân nhà máy dệt Đông Á Bình Dương. Hàng ngàn công nhân tự nguyện xếp hàng trật tự, bầu không khí nổi loạn căng thẳng bấy lâu bỗng chốc biến thành sự phấn khởi và lòng biết ơn vô hạn dành cho vị nữ chủ tịch trẻ tuổi đầy quyết đoán.


***


Nửa tiếng sau, bên trong văn phòng làm việc tạm thời của Giám đốc kỹ thuật xưởng dệt Bình Dương.


Tiếng máy dệt công nghiệp từ các phân xưởng bên cạnh đã bắt đầu hoạt động trở lại, tạo ra những tiếng clanking đều đặn, nhịp nhàng báo hiệu sự hồi sinh của trái tim Đông Á. Minh Khuê đứng bên cửa sổ kính, nhìn dòng công nhân đang vui vẻ nhận lương phía dưới, lòng cô nhẹ nhõm đi phần nào.


Hoàng Bách ngồi trên chiếc ghế sofa da cũ kỹ trong góc phòng, một nhân viên y tế của nhà máy đang cẩn thận sát trùng vết xước nhẹ trên bả vai anh. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng không cảm xúc, tựa như vết thương thể xác kia hoàn toàn vô nghĩa đối với anh.


Minh Khuê bước đến gần, cô khẽ gật đầu ra hiệu cho nhân viên y tế lui ra ngoài. Cô tự tay cầm lấy bông băng sát trùng, nhẹ nhàng chấm nhẹ lên bả vai anh. Hơi ấm từ cơ thể Hoàng Bách cùng mùi hương tuyết tùng nam tính lan tỏa, khiến khoảng cách giữa hai người trở nên gần gũi một cách kỳ lạ.


"Cảm ơn anh," Minh Khuê khẽ nói, giọng cô dịu đi vài phần, rũ bỏ hoàn toàn vẻ sắc lạnh thường ngày trên thương trường. "Hành động vừa rồi của anh... đã vượt qua các điều khoản của bản hợp đồng hôn nhân mạ vàng rồi."


Hoàng Bách khẽ nghiêng đầu nhìn cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình sau cặp kính gọng mảnh trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Anh khẽ nhếch môi, giọng trầm ấm nhưng vẫn giữ nguyên ranh giới.


"Tôi đã nói rồi, tôi không muốn người vợ hợp đồng của mình bị thương trước mắt truyền thông. Đó là chiến thuật đầu tư, không phải sự cảm tính, Minh Khuê ạ. Nhưng tôi phải thừa nhận, Kỹ năng quản trị Thu phục Nhân tâm Công nhân của cô hôm nay rất xuất sắc. Sự dũng cảm của cô đã cứu sống Đông Á khỏi cái bẫy của Lâm Thế Kiệt."


Minh Khuê khẽ siết chặt miếng bông băng, một cảm giác ấm áp vô hình len lỏi vào tim cô, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó bằng lý trí phòng thủ hằng ngày. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách tôn trọng hệt như Quy tắc sống chung Luật lệ Biệt thự Thảo Điền quy định.


Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng khẽ mở ra. Đỗ Mạnh Cường bước vào với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Ông cẩn thận khóa chặt cửa phòng, kiểm tra nhanh xung quanh để đảm bảo không có tai mắt rình rập, rồi tiến sát lại gần Minh Khuê.


"Cô Khuê, cậu Hoàng Bách," chú Cường hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, giọng nói bộc trực của ông khẽ run lên vì xúc động và lo lắng. "Công nhân đã quay lại sản xuất ổn định rồi. Nhưng tôi có một tin tức tối mật hằng ngày muốn báo cáo riêng với cô."


Minh Khuê khẽ đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt cô lập tức trở lại trạng thái tỉnh táo sắc bén. "Có chuyện gì vậy, chú Cường?"


Chú Cường khẽ nghiêng người, rỉ tai Minh Khuê bằng một giọng thì thầm chấn động:


"Cô Khuê... Trong lúc hỗn loạn ngoài cổng nhà máy lúc nãy, người của tôi ở đội bảo an xưởng dệt đã âm thầm phát hiện ra nơi lẩn trốn bí mật của cựu tài xế Nguyễn Tiến Dũng – gã tài xế lái xe tải đâm vào xe của cố chủ tịch Minh Triết năm xưa. Hắn đang trốn ở ngay khu vực Nhà kho số 4 Bình Dương bỏ hoang sát bên xưởng dệt dệt của chúng ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!