Nhạc nềnShizima4

Manh Mối Từ Cánh Đồng Lụa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ngày thứ ba của cuộc khủng hoảng tài chính đổ xuống biệt thự cổ Thảo Điền bằng một màn sương xám xịt và lạnh lẽo.


Bước ra khỏi mật phòng dưới hầm tối sau cuộc đối chất nghẹt thở với Hoàng Bách, Minh Khuê không trở về phòng ngủ chính. Cô chọn căn phòng làm việc nhỏ ở cánh Tây biệt thự, nơi những bức tường kính lớn nhìn ra khoảng sân vườn phủ đầy sương sớm. Chứng mất ngủ kinh niên lại một lần nữa hành hạ đại não cô bằng những cơn đau buốt nhói chạy dọc hai bên thái dương. Làn da trắng sứ của cô dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm trông có vẻ nhợt nhạt, nhưng đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh vẫn giữ nguyên sự tỉnh táo lạnh lùng đến đáng sợ.


Cô khẽ đưa ngón tay vuốt nhẹ lên ve áo vest đen may đo bọc lụa, nơi ghim chặt chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim. Những chiếc gai kim loại sắc sảo ôm lấy viên pha lê thủy tinh xám như một nguồn neo giữ tinh thần duy nhất, nhắc nhở cô về di sản của người cha quá cố Minh Triết. Cô không được phép gục ngã, nhất là khi chuỗi cung ứng của Đông Á đang bị dồn vào chân tường.


"Reng... reng..."


Tiếng chuông điện thoại bảo mật vang lên dồn dập phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt của căn phòng. Minh Khuê cầm điện thoại lên, màn hình hiển thị cuộc gọi khẩn cấp từ Đỗ Mạnh Cường, Giám đốc kỹ thuật xưởng dệt Bình Dương.


"Tôi nghe đây, chú Cường."


"Cô Khuê! Có biến lớn rồi!" Giọng nói bộc trực của người cựu thần Đông Á vang lên qua loa thoại, không giấu nổi sự hoảng loạn và tức giận. "Toàn bộ năm nhà cung cấp sợi tơ lụa lớn nhất của chúng ta tại Bình Dương vừa đồng loạt gửi văn bản đơn phương chấm dứt hợp đồng cung ứng nguyên liệu thô. Họ chấp nhận chịu phạt vi phạm năm phần trăm giá trị hợp đồng!"


Đôi lông mày thanh mảnh của Minh Khuê khẽ nhíu lại. Đầu ngón tay cô siết chặt lấy chiếc bút ký mạ vàng trên bàn làm việc.


"Năm phần trăm?" Giọng cô lạnh đi vài phần. "Khoản phạt đó chỉ là hạt cát so với lợi nhuận họ có được từ việc hợp tác dài hạn với Đông Á. Họ lấy lý do gì để hủy hợp đồng?"


"Họ lấy lý do hệ thống máy móc của họ gặp sự cố kỹ thuật đột xuất, không thể đáp ứng tiêu chuẩn chất lượng sợi tơ lụa của chúng ta," Đỗ Mạnh Cường gằn giọng, tiếng đập tay xuống bàn làm việc vang lên khô khốc qua điện thoại. "Nhưng tôi đã cho người đi xác minh ngầm. Chẳng có sự cố nào cả! Đêm qua, Lâm Thế Kiệt – con trai của Lâm Thế Vinh – đã trực tiếp xuất hiện tại Bình Dương. Hắn dùng danh nghĩa một quỹ đầu tư mới thành lập để thu mua độc quyền toàn bộ nguồn cung sợi tơ lụa của khu vực này với giá cao hơn thị trường ba mươi phần trăm. Hắn còn dùng thế lực giang hồ bảo kê để đe dọa, ép buộc các nhà vườn không được bán cho Đông Á một sợi chỉ nào!"


Minh Khuê tựa lưng vào ghế da, ánh mắt cô tối sầm lại. Kỹ năng Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn lập tức được kích hoạt trong đầu cô. Cô nhanh chóng mở bảng báo cáo chi phí vận hành của Chi nhánh Dệt nhuộm Bình Dương trên máy tính bảng.


Đông Á đang cần tối thiểu năm mươi tấn sợi lụa cao cấp trong vòng hai tuần tới để hoàn thành đơn hàng xuất khẩu đi châu Âu. Nếu không có nguyên liệu, dây chuyền sản xuất trị giá hàng trăm tỷ nhập khẩu từ Đức sẽ phải đắp chiếu, và Đông Á sẽ phải đối mặt với khoản bồi thường vi phạm hợp đồng quốc tế lên đến hàng triệu USD. Lâm Thế Kiệt, hay đúng hơn là Từ Nhã Đan đứng sau giật dây, đã tính toán cực kỳ tàn nhẫn. Họ muốn cắt đứt huyết mạch nguyên liệu thô để bóp nghẹt Đông Á từ gốc rễ.


"Chú Cường, chú đã thử liên hệ với các nhà vườn nhỏ lẻ ngoài danh sách liên minh chưa?" Minh Khuê điềm tĩnh hỏi.


"Tôi đã thử rồi, cô Khuê," Đỗ Mạnh Cường thở dài bất lực. "Nhưng họ đều hoảng sợ trước sự đe dọa của đám tay chân Lâm Thế Kiệt. Không ai dám ký hợp đồng với chúng ta lúc này. Nhà máy dệt Đông Á Bình Dương chỉ còn đủ nguyên liệu dự trữ để chạy máy trong vòng ba ngày nữa. Nếu sau ba ngày không có sợi lụa mới nhập kho, công nhân sẽ phải nghỉ việc. Mà cô biết rồi đấy, tin đồn Đông Á nợ lương và vỡ nợ vẫn đang âm ỉ cháy ngầm. Chỉ cần máy dệt dừng chạy một ngày, Lâm Thế Vinh sẽ lập tức kích hoạt cuộc đình công tập thể của công nhân để ép cô phải từ bỏ ghế chủ tịch!"


"Tôi hiểu rồi, chú Cường," Minh Khuê hít một hơi thật sâu để nén lại cơn đau đầu đang hành hạ. "Chú hãy giữ vững tâm lý công nhân tại xưởng, tuyệt đối không để rò rỉ thông tin thiếu hụt nguyên liệu ra ngoài. Tôi sẽ tự mình giải quyết bài toán dòng tiền và nguồn cung ứng trong ngày hôm nay. Trưa nay tôi sẽ xuống Bình Dương."


Sau khi cúp máy, Minh Khuê đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn. Ánh mắt cô phản chiếu hình ảnh những sợi tơ lụa mỏng manh nhưng sắc bén như những sợi dây thép đang siết chặt lấy cổ cô. Begging hay cố gắng thương lượng lại với các nhà cung cấp cũ lúc này là hoàn toàn vô ích. Một khi họ đã chấp nhận chịu phạt vi phạm để đứng về phía Lâm Thế Kiệt, nghĩa là khoản tiền đền bù bẩn đứng sau đã được Từ Nhã Đan bảo lãnh tất toán.


Cách duy nhất để phá vỡ thế bao vây này không phải là đi tìm nguồn cung nhỏ lẻ, mà là tạo ra một đầu ra thương mại cực mạnh để tự chủ dòng tiền mặt khẩn cấp, từ đó dùng đòn bẩy tài chính ngược để thu mua nguyên liệu từ các khu vực khác ngoài tầm kiểm soát của Lâm Thế Kiệt.


Đại não của Minh Khuê hoạt động với công suất tối đa. Cô lập tức nghĩ đến một cái tên: Bùi Khánh Linh – nhà sáng lập kiêm giám đốc sáng tạo của thương hiệu thời trang cao cấp Linh Bui.


Khánh Linh là một nhà thiết kế tài năng nhưng cực kỳ khắt khe về chất liệu vải. Suốt nhiều tháng qua, Linh đã liên tục gửi thư đề xuất muốn tiếp cận Bản quyền Công nghệ Dệt Sợi Sinh học – loại vải lụa sinh học thân thiện với môi trường, có độ co giãn và độ bóng tự nhiên vượt trội do Đông Á độc quyền nghiên cứu. Tuy nhiên, cha cô trước đây vẫn do dự chưa muốn thương mại hóa công nghệ này vì muốn giữ làm vũ khí chiến lược dài hạn.


Nhưng hiện tại, Đông Á không còn thời gian để chờ đợi nữa.


Minh Khuê cầm điện thoại lên, dứt khoát bấm số của trợ lý Đăng Khoa. "Đăng Khoa, liên hệ ngay với văn phòng của Bùi Khánh Linh. Nói với cô ấy rằng tôi muốn gặp cô ấy lúc mười giờ sáng nay tại showroom của cô ấy ở Quận 1. Mang theo mẫu vải sợi sinh học độc bản đang được lưu trữ trong két sắt bảo mật của văn phòng chủ tịch."


***


Mười giờ sáng, tại showroom thời trang sang trọng của thương hiệu Linh Bui nằm trên đường Đồng Khởi.


Không gian showroom được thiết kế tối giản với tông màu trắng chủ đạo, làm nổi bật những bộ đầm dạ hội tinh xảo được treo trang trọng dưới ánh đèn vàng ấm áp. Bùi Khánh Linh bước ra đón Minh Khuê với phong thái quyến rũ và tự tin của một nữ chủ nhân đế chế thời trang độc lập. Cô diện một chiếc đầm lụa đen tự thiết kế ôm sát cơ thể, mái tóc xoăn nhẹ thả tự nhiên trên vai.


"Cô Minh Khuê, tôi rất bất ngờ khi nhận được lời mời gặp mặt khẩn cấp của cô," Bùi Khánh Linh mỉm cười, nụ cười xã giao chuẩn mực nhưng ánh mắt sắc sảo không giấu nổi sự dò xét. "Giới truyền thông tài chính những ngày qua đang phát sốt vì cuộc hôn nhân hợp đồng giữa cô và Hoàng Bách. Tôi cứ nghĩ cô đang bận rộn tận hưởng cuộc sống phu nhân hào môn mới cưới, chứ không phải đi đàm phán thương mại thế này."


Minh Khuê điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế sofa da màu kem, cô không hề bối rối trước lời mỉa mai ngầm của đối phương. Cô đặt chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh trên ngón áp út lấp lánh dưới ánh đèn showroom, khẽ mỉm cười sòng phẳng.


"Hôn nhân là chuyện cá nhân, còn Đông Á là sinh mệnh của tôi, cô Khánh Linh ạ," Minh Khuê trả lời, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép. "Tôi đến đây hôm nay không phải để bàn về đời tư, mà là để trao cho cô một cơ hội độc quyền mà cô đã tìm kiếm suốt nửa năm qua."


Minh Khuê khẽ gật đầu với Đăng Khoa đứng phía sau. Gã trợ lý lập tức bước lên, cẩn trọng mở chiếc hộp gỗ bọc nhung đen, để lộ mẫu vải sợi sinh học độc bản bên trong.


Ánh mắt của Bùi Khánh Linh lập tức bị thu hút hoàn toàn bởi xấp vải màu trắng ngà mịn màng. Cô không thể kiềm chế được bản năng của một nhà thiết kế gạo cội, khẽ đưa bàn tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt vải. Xúc giác thiên bẩm giúp cô nhận ra sự khác biệt ngay lập tức. Sợi vải mềm mại như nước, mát lạnh nhưng có độ đàn hồi cực tốt, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ tựa như những hạt sương sớm đọng trên cánh đồng lụa.


"Đây là... sợi lụa sinh học thế hệ mới của Đông Á?" Giọng nói của Khánh Linh khẽ run lên vì phấn khích.


"Đúng vậy," Minh Khuê chậm rãi nói, ánh mắt cô sắc lạnh đầy tự tin. "Bản quyền Công nghệ Dệt Sợi Sinh học của Đông Á đã được bảo hộ toàn cầu. Loại vải này hoàn toàn tự hủy sinh học, không chứa hóa chất độc hại và có độ bền gấp ba lần lụa truyền thống. Đây chính là chất liệu hoàn hảo để thương hiệu Linh Bui của cô bước vào thị trường thời trang bền vững cao cấp tại châu Âu – nơi các tiêu chuẩn bảo vệ môi trường đang được siết chặt hơn bao giờ hết."


Bùi Khánh Linh rút tay lại, cô hít một hơi thật sâu để lấy lại sự điềm tĩnh của một nhà kinh doanh lão luyện. Cô tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau.


"Tôi thừa nhận, chất liệu vải này là thứ độc nhất vô nhị trên thị trường hiện nay," Khánh Linh thẳng thắn nói. "Nhưng cô Khuê ạ, tôi là một nhà kinh doanh, không phải một nhà từ thiện. Đông Á hiện tại đang đối mặt với những tin đồn vỡ nợ và sự rạn nứt nội bộ nghiêm trọng. Nếu tôi ký hợp đồng với cô lúc này, lấy gì đảm bảo Đông Á sẽ không bị niêm phong tài sản và dây chuyền sản xuất dệt nhuộm Bình Dương của cô sẽ không bị đình trệ? Tôi không thể đặt cược uy tín của thương hiệu mình vào một đối tác đang bấp bênh trên bờ vực thẳm."


Đây chính là nút thắt lớn nhất của cuộc đàm phán. Sự hoài nghi của thị trường đối với năng lực tài chính của Đông Á là rào cản lớn nhất ngăn cản mọi giao dịch.


Minh Khuê khẽ mỉm cười, cô đẩy nhẹ chiếc máy tính bảng về phía Khánh Linh, trên màn hình hiển thị văn bản bảo lãnh tài chính khẩn cấp trị giá năm trăm tỷ đồng từ Tập đoàn Thịnh Phát đã được ký kết ngày hôm qua.


"Đông Á bấp bênh?" Minh Khuê lạnh lùng đáp, giọng cô vang lên đầy uy lực. "Khoản bảo lãnh năm trăm tỷ này là câu trả lời đanh thép nhất cho năng lực thanh khoản của chúng tôi. Hơn nữa, cuộc liên hôn giữa tôi và Hoàng Bách không chỉ là một vỏ bọc truyền thông, mà là sự liên minh chiến lược giữa dòng vốn khổng lồ của Thịnh Phát và công nghệ độc quyền của Đông Á. Nếu cô ký Hợp đồng Bao tiêu Độc quyền Khánh Linh với chúng tôi ngày hôm nay, cô không chỉ có được nguồn nguyên liệu độc quyền trong vòng ba năm, mà còn nhận được sự hậu thuẫn PR từ mạng lưới truyền thông của cả hai tập đoàn."


Bùi Khánh Linh chăm chú nhìn vào văn bản bảo lãnh trên màn hình, rồi nhìn sang gương mặt kiên cường, sắc sảo không một chút dao động của Minh Khuê. Sự quyết đoán và cái đầu lạnh của tiểu thư dệt may Đông Á đã hoàn toàn thuyết phục cô.


"Cô muốn cấu trúc hợp đồng này thế nào?" Khánh Linh hỏi, giọng cô đã dịu đi, chuyển sang trạng thái thương thảo thực chất.


"Đông Á sẽ cung cấp độc quyền loại vải sợi sinh học này cho thương hiệu Linh Bui với mức chiết khấu hai mươi phần trăm trong năm đầu tiên," Minh Khuê đưa ra đề nghị đầy hấp dẫn nhưng đi kèm điều kiện khắt khe. "Đổi lại, cô phải ký hợp đồng bao tiêu dài hạn trị giá một trăm hai mươi tỷ đồng mỗi năm. Và điều kiện tiên quyết: cô phải thanh toán trước ba mươi phần trăm tiền đặt cọc bằng tiền mặt ngay sau khi ký kết."


Khánh Linh khẽ nhíu mày. "Ba mươi phần trăm đặt cọc? Ba mươi sáu tỷ đồng tiền mặt ngay lập tức? Con số đó quá lớn đối với một thương hiệu độc lập như chúng tôi."


"Ba mươi sáu tỷ đồng là cái giá quá rẻ để cô sở hữu độc quyền vũ khí chiến lược giúp Linh Bui thống trị thị trường cao cấp châu Âu trong ba năm tới," Minh Khuê không hề nhượng bộ, ánh mắt cô sắc lẹm như dao cau khóa chặt lấy đối phương. "Nếu cô không ký, tôi tin rằng các thương hiệu đối thủ của cô tại Singapore hay Hồng Kông sẽ rất sẵn lòng đặt bút ký vào bản hợp đồng này ngay trong chiều nay."


Sự im lặng bao trùm phòng showroom trong vài phút căng thẳng. Bùi Khánh Linh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn kính, đại não cô đang cân đo đong đếm giữa rủi ro dòng tiền và cơ hội bứt phá thương hiệu.


Cuối cùng, Linh thở ra một hơi dài, nụ cười đầy kính nể xuất hiện trên môi.


"Cô quả thực là một đối thủ đáng gờm trên bàn đàm phán, Minh Khuê ạ. Cái đầu lạnh của cô khiến tôi không thể từ chối."


Khánh Linh dứt khoát cầm chiếc bút máy lên, đặt bút ký vào bản Hợp đồng Bao tiêu Độc quyền Khánh Linh trước sự chứng kiến của trợ lý hai bên.


***


Mười hai giờ trưa, chiếc sedan đen của Minh Khuê rời khỏi showroom Đồng Khởi, hướng thẳng về phía xa lộ Hà Nội để xuống Bình Dương.


Ngồi ở băng ghế sau, Minh Khuê nhắm mắt tựa đầu vào gối, sự mệt mỏi thể chất tột độ sau một đêm thức trắng và cuộc đàm phán căng thẳng khiến cô kiệt sức. Tuy nhiên, trong lòng cô đã nhẹ nhõm đi một phần. Khoản đặt cọc ba mươi sáu tỷ đồng tiền mặt vừa được chuyển thẳng vào tài khoản phong tỏa của Đông Á, cung cấp dòng máu cứu cánh khẩn cấp giúp cô giải quyết bài toán nợ lương công nhân và tự chủ thu mua nguyên liệu từ các khu vực lân cận ngoài Bình Dương.


Nhưng cuộc chiến thực tế tại Chi nhánh Dệt nhuộm Bình Dương mới là chiến trường khốc liệt nhất. Lâm Thế Kiệt chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn cô giải phóng chuỗi cung ứng.


Chiếc xe đột ngột khựng lại ngay trước cổng biệt thự Thảo Điền để Minh Khuê lấy thêm một số tài liệu bảo mật từ phòng làm việc riêng. Khi cô vừa bước xuống xe, một bóng dáng cao lớn, đĩnh đạc từ trong sảnh biệt thự bước ra.


Hoàng Bách diện bộ suit xám may đo chỉnh chu, mái tóc đen vuốt ngược hoàn hảo để lộ vầng trán cao và gương mặt góc cạnh sắc sảo như tạc tượng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lạnh lùng, không chút gợn sóng, nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của cô.


"Cô định xuống Bình Dương một mình giữa lúc tình hình an ninh dưới đó đang hỗn loạn sao, Minh Khuê?" Giọng nói trầm thấp, đều đều của anh vang lên, mang theo một áp lực vô hình.


Minh Khuê khẽ đẩy nhẹ gọng kính mảnh lên sống mũi, cô giữ thái độ lạnh lùng phòng thủ. "Đây là việc nội bộ của Đông Á. Tôi đã ký hợp đồng bao tiêu với Khánh Linh và giành được dòng tiền mặt khẩn cấp. Tôi tự mình có thể giải quyết được cuộc nổi loạn của công nhân tại xưởng dệt Bình Dương mà không cần làm phiền đến tài nguyên của Thịnh Phát."


Hoàng Bách khẽ bước tới một bước, khoảng cách vật lý giữa hai người bị thu hẹp. Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt lấy đôi mắt cô.


"Cô nghĩ Lâm Thế Kiệt chỉ đơn thuần là dùng tiền để độc quyền nguồn cung sao?" Bách cười lạnh, giọng nói mang theo sự cảnh báo đanh thép. "Hắn đã thuê đám giang hồ bảo kê khu công nghiệp để chuẩn bị sẵn một cái bẫy bạo lực tại nhà máy dệt Bình Dương. Hơn nữa, quản gia Tô Mạnh và thám tử tư của Từ Nhã Đan vẫn đang rình rập bên ngoài biệt thự này. Nếu chúng ta không xuất hiện cùng nhau lúc này, vỏ bọc cuộc hôn nhân hạnh phúc của chúng ta trước truyền thông sẽ bị nghi ngờ ngay lập tức."


Anh chủ động bước tới, tự tay mở cánh cửa xe limousine của mình đang đỗ sẵn bên cạnh, rồi quay sang nhìn cô với ánh mắt kiên định đầy uy lực.


"Tôi sẽ đi cùng cô xuống Bình Dương," Hoàng Bách ra lệnh, giọng nói không cho phép cựu tuyệt. "Với tư cách là người chồng mới cưới đang thực hiện đúng nghĩa vụ truyền thông của liên minh, nhưng thực chất... là để bảo đảm cô không bị đám tay chân của Lâm Thế Kiệt nuốt chửng trước khi kịp hoàn thành bản hợp đồng của chúng ta."


Minh Khuê khựng lại, ngón tay cô siết chặt lấy chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ve áo. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt sâu thẳm của Hoàng Bách dưới làn sương sớm của Thảo Điền, cảm nhận được một sự bảo vệ âm thầm nhưng đầy ngột ngạt đang dần vượt qua ranh giới của bản hợp đồng lạnh lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!