Nhạc nềnShizima4

Đối Chất Trong Bóng Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của Hoàng Bách nện đều trên bậc thềm sắt rỉ sét, âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian chật hẹp của lối đi ngầm dẫn xuống Phòng bảo mật biệt thự Thảo Điền. Minh Khuê đứng bất động sát cánh cửa thép hé mở. Luồng khí lạnh buốt từ hệ thống điều hòa chuyên dụng của phòng máy chủ phả vào sau gáy cô, nhưng mồ hôi lạnh đã rịn ra đầy lòng bàn tay. Dưới quầng sáng đỏ rực của hệ thống cảnh báo an ninh đang nhấp nháy, cô siết chặt ngón tay vào chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim cài trên ve áo khoác lụa mỏng.


Cô không đeo kính. Trong bóng tối lờ mờ, mọi giác quan của cô căng ra như dây đàn. Chứng mất ngủ kinh niên hành hạ suốt đêm qua cộng với lượng adrenaline tăng vọt đột ngột khiến thái dương cô đau buốt như có kim châm. Nhưng đại não của một nhà phân tích tài chính lão luyện vẫn ép cô phải giữ được sự điềm tĩnh sắc lạnh tối đa.


*Cạch.*


Cánh cửa thép nặng nề bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Bóng dáng cao lớn, đĩnh đạc của Hoàng Bách hiện ra nơi bậc thềm cuối cùng. Anh chỉ mặc chiếc áo choàng tắm bằng lụa màu xanh đen sẫm, mái tóc hơi rối do vừa trải qua cơn ác mộng mê sảng phía trên phòng ngủ chính. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua quầng sáng đỏ của hệ thống cảnh báo, lập tức khóa chặt vào bóng dáng thanh mảnh của Minh Khuê đang đứng nép sát góc tường.


Không một lời cảnh báo, Hoàng Bách bước tới, dùng một tay đẩy mạnh cánh cửa thép đóng sầm lại. Tiếng khóa cơ học nặng nề tự động chốt chặt vang lên khô khốc.


"Giải thích đi, Minh Khuê."


Giọng nói của anh trầm thấp, lạnh lẽo và không mang theo chút ấm áp nào của một người chồng hợp đồng vừa mới cùng cô diễn kịch trước mặt vú nuôi Mai vài giờ trước. Hoàng Bách tiến sát lại, khoảng cách vật lý giữa hai người bị thu hẹp đến mức tối thiểu. Hơi ấm từ cơ thể anh mang theo mùi hương tuyết tùng và bạc hà quen thuộc bao bọc lấy cô, tạo ra một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực Minh Khuê. Anh đặt một tay lên bức tường thép ngay cạnh đầu cô, khóa chặt mọi đường lui.


Minh Khuê khẽ thở dốc, nhưng cô không hề né tránh ánh mắt của anh. Cô đứng thẳng lưng, ngước nhìn gương mặt góc cạnh sắc sảo đang đanh lại vì giận dữ của đối phương. Sự kiêu hãnh của tiểu thư dệt may Đông Á không cho phép cô tỏ ra yếu thế.


"Anh muốn tôi giải thích điều gì?" Minh Khuê lạnh lùng đáp, giọng cô khàn nhẹ do kiệt sức nhưng từng chữ đều đặn, sắc bén. "Giải thích việc tôi đi lấy nước ấm ban đêm và vô tình bẻ khóa được mật phòng của anh? Hay giải thích việc tôi phát hiện ra người chồng hợp đồng của mình thực chất là một nhà đầu tư mạo hiểm đầy tính toán?"


Hoàng Bách nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như chim ưng găm vào gương mặt nhợt nhạt của cô. "Cô dùng ngày sinh của mẹ cô để vượt qua lớp bảo mật đầu tiên, rồi dùng chiếc ghim cài áo kia để bẻ khóa cơ khẩn cấp. Minh Khuê, cô rất thông minh, nhưng sự tò mò vượt quá ranh giới hợp đồng này có thể hủy hoại toàn bộ liên minh của chúng ta trong vòng một nốt nhạc."


Minh Khuê khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo đầy châm biếm. Cô đưa ngón tay thanh mảnh chỉ thẳng vào màn hình máy tính ngoại tuyến vẫn đang sáng xanh bên cạnh họ, nơi hiển thị sơ đồ giao dịch ngầm của quỹ Alpha.


"Hủy hoại liên minh?" Minh Khuê đẩy nhẹ ngón tay vào lồng ngực Hoàng Bách, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ nhưng ổn định của anh qua lớp áo lụa mỏng. "Anh mới là người cần giải thích, Hoàng Bách. Tập hồ sơ giao dịch của quỹ Alpha chứng minh anh đã âm thầm thực hiện Hoạt động Thu mua Nợ âm thầm của Đông Á suốt ba năm qua. Từ khi cha tôi nằm xuống, anh đã thu mua lại tất cả các khoản nợ quá hạn từ các ngân hàng nhỏ lẻ. Tại sao? Anh muốn nuốt chửng ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của tôi từ trước khi chúng ta ký bản hợp đồng hôn nhân mạ vàng này đúng không?"


Đối diện với lá bài lật ngửa đầy sắc bén của Minh Khuê, Hoàng Bách không hề hoảng loạn. Gương mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày của một thái tử Thịnh Phát. Anh từ từ hạ tay xuống, nhưng không hề lùi lại, giữ nguyên khoảng cách gần gũi đầy ngột ngạt.


"Nuốt chửng Đông Á?" Hoàng Bách cười lạnh, giọng nói mang theo sự tàn nhẫn sòng phẳng của thương trường. "Minh Khuê, cô quá ngây thơ rồi. Nếu tôi muốn nuốt chửng Đông Á, tôi chỉ cần đứng nhìn các chủ nợ khác phát mãi tài sản của cô từ ba năm trước. Với năng lực tài chính của cô lúc đó, cô lấy gì để đối phó với lệnh siết nợ của Ngân hàng Nam Á? Ai là người đã bỏ ra hàng trăm tỷ đồng để mua lại các khoản nợ xấu đó và đóng băng chúng dưới dạng ủy thác ẩn danh để bảo vệ chiếc ghế chủ tịch lâm thời của cô?"


Lời nói của Hoàng Bách như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự nghi kỵ của Minh Khuê. Cô khựng lại, đại não lập tức phân tích các mốc thời gian giao dịch trên màn hình. Đúng vậy, các khoản nợ sau khi rơi vào tay quỹ Alpha đều được gia hạn vô thời hạn với lãi suất tượng trưng. Nếu Hoàng Bách muốn thâu tóm thù địch, anh đã kích hoạt điều khoản siết nợ từ lâu chứ không đợi đến khi cô đề xuất liên hôn.


"Anh... anh làm vậy là để bảo vệ Đông Á?" Minh Khuê lẩm bẩm, lòng kiêu hãnh của cô bị lung lay dữ dội. "Nhưng tại sao anh lại âm thầm làm điều đó? Chúng ta trước đây chưa từng có bất kỳ giao ước nào."


Hoàng Bách khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ chứa đựng sự mệt mỏi tinh thần tột độ sau cơn ác mộng về người mẹ quá cố Nhã Phương. "Bà nội tôi - phu nhân Lê Kim Chi và cha cô từng có một thỏa thuận ngầm từ mười năm trước. Tôi chỉ thực hiện đúng cam kết bảo vệ di sản của người đã khuất. Nhưng cô thì sao? Cô đột nhập vào đây không chỉ vì tò mò về đống nợ đó đúng không?"


Ánh mắt của Hoàng Bách di chuyển xuống chiếc máy tính bảng cầm tay của Minh Khuê, nơi tệp tin quét kỹ thuật số của bức thư đe dọa nặc danh vẫn đang hiển thị rõ ràng.


Minh Khuê mím chặt môi, nỗi đau buồn hoài niệm về người cha quá cố Minh Triết và sự phẫn nộ tột cùng dâng lên lấp đầy lồng ngực cô. Cô gạt tay Hoàng Bách ra, lùi lại một bước để tự tạo khoảng cách an toàn, rồi giơ chiếc máy tính bảng lên trước mặt anh.


"Đúng thế! Tôi tìm thấy thứ này," Minh Khuê chỉ vào biểu tượng hình vương miện gai bạch kim bọc lấy chữ ký nặc danh ở cuối bức thư đe dọa gửi cho cha cô mười năm trước. "Bức thư đe dọa cuối cùng yêu cầu ba tôi phải dừng việc kiểm toán các dự án liên doanh dệt sợi tại Bình Dương. Kẻ gửi bức thư này đe dọa sẽ dùng bạo lực nếu ông ấy không thỏa hiệp, và ba tôi đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi đầy uẩn khúc ngay sau đó. Ký hiệu vương miện gai này là đặc quyền của ban điều hành cấp cao Thịnh Phát. Hoàng Bách, hãy trả lời tôi một cách sòng phẳng: Gia tộc của anh có liên quan gì đến cái chết của cha tôi không?"


Căn mật phòng tối bỗng chốc rơi vào một sự im lặng đáng sợ đến mức có thể nghe rõ tiếng humming đều đặn của các máy chủ. Ánh mắt Hoàng Bách khi nhìn thấy bức thư đe dọa bỗng co rút lại dữ dội. Gương mặt anh xám xịt đi trong giây lát, những đường gân xanh trên trán khẽ giật mạnh. Sự lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày biến mất, thay vào đó là một vẻ đau đớn và phẫn nộ tột cùng đang được kìm nén dưới lớp mặt nạ lý trí.


Anh bước tới, giật lấy chiếc máy tính bảng từ tay cô, đôi mắt đen chăm chú quét qua từng nét chữ viết tay sắc cạnh trên màn hình.


"Bức thư này... cô tìm thấy bản quét này ở đâu trong hệ thống của tôi?" Hoàng Bách gằn giọng hỏi.


"Nó nằm trong thư mục bảo mật tối cao bên cạnh hồ sơ mua nợ Đông Á của quỹ Alpha," Minh Khuê lạnh lùng đáp, ánh mắt cô đầy phòng thủ và nghi kỵ. "Anh lưu giữ nó suốt mười năm qua. Anh biết sự tồn tại của nó, đúng không?"


Hoàng Bách khép hờ mắt, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Khi anh mở mắt ra, Minh Khuê nhìn thấy một sự bất lực thâm sâu trong đôi mắt ấy.


"Tôi biết sự tồn tại của bức thư này," Hoàng Bách thừa nhận, giọng nói của anh khàn đặc đi. "Nhưng không phải vì tôi liên quan đến cái chết của cha cô. Tôi tìm thấy bản gốc của bức thư này trong phòng làm việc của cha tôi - Hoàng Nam - sau khi vụ tai nạn của cha cô xảy ra một tuần. Chính bức thư này đã khiến tôi nhận ra gia tộc của mình tàn nhẫn đến mức nào. Cha tôi và Từ Nhã Đan đã dùng mọi thủ đoạn để bóp nghẹt Đông Á nhằm hợp thức hóa đường dây rửa tiền liên doanh của họ."


Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Minh Khuê với sự sòng phẳng tuyệt đối. "Minh Khuê, tôi thề trên linh hồn và danh dự của người mẹ quá cố Nhã Phương của tôi, tôi hoàn toàn đứng ngoài âm mưu sát hại cha cô. Tôi lưu giữ bức thư này là để tìm kiếm bằng chứng vạch trần Từ Nhã Đan và cha tôi. Chúng ta có chung một mục tiêu, có chung một kẻ thù."


Minh Khuê nhìn chăm chú vào từng cử chỉ, từng nhịp thở của Hoàng Bách. Kỹ năng Đọc vị Ngôn ngữ Cơ thể học được từ các khóa đào tạo đàm phán thương mại cao cấp giúp cô nhận ra anh không hề nói dối. Sự đau đớn khi anh nhắc đến mẹ ruột Nhã Phương và sự căm hận dành cho mẹ kế Từ Nhã Đan là hoàn toàn chân thật.


Ranh giới hợp đồng lạnh lùng giữa hai người dường như vừa bị nứt vỡ một góc lớn trong bóng đêm của căn hầm này. Họ không còn chỉ là hai đối tác liên hôn vì lợi ích cổ phiếu, mà là hai linh hồn cô độc đang phải mang trên mình những vết sẹo rỉ máu của thù hận gia tộc.


"Tôi tạm thời tin anh," Minh Khuê chậm rãi nói, cô đưa tay lấy lại chiếc máy tính bảng. "Nhưng mối nghi ngờ về kẻ chủ mưu Thịnh Phát trong vụ tai nạn vẫn chưa thể xóa bỏ hoàn toàn cho đến khi tôi tìm được chiếc USB kiểm toán gốc của ba tôi để lại."


Hoàng Bách khẽ gật đầu, anh kéo lại chiếc áo choàng tắm lụa, khôi phục lại phong thái điềm tĩnh thường ngày. "Tôi chấp nhận sự nghi ngờ của cô. Đó là rủi ro hợp lý trong một giao dịch tài chính. Nhưng bây giờ, cô phải đối mặt với một áp lực thực tế hơn nhiều."


Anh bước đến bàn làm việc, bấm nút kích hoạt một bản đồ số hiển thị chuỗi cung ứng dệt may của Đông Á trên màn hình lớn.


"Hệ thống an ninh mật phòng của tôi vừa ghi nhận một đợt truy cập dữ liệu lạ từ bên ngoài cách đây hai tiếng," Hoàng Bách lạnh lùng nói, ánh mắt anh tối sầm lại. "Từ Nhã Đan và Lâm Thế Vinh đã phát hiện ra chúng ta đang chuẩn bị ký kết hợp đồng bao tiêu với Linh Bui. Họ biết dòng tiền mặt khẩn cấp từ hợp đồng này sẽ giúp Đông Á tự chủ thu mua nguyên liệu mà không cần phụ thuộc vào Thịnh Phát."


Minh Khuê khẽ nheo mắt. "Họ định làm gì?"


Hoàng Bách quay sang nhìn cô, giọng nói của anh mang theo một sự cảnh báo đanh thép đầy áp lực:


"Kẻ gửi bức thư đe dọa năm xưa đang chuẩn bị ra tay một lần nữa. Từ Nhã Đan đã chỉ thị cho các nhà cung cấp sợi tơ lụa lớn tại Bình Dương đồng loạt đơn phương chấm dứt hợp đồng cung ứng nguyên liệu cho Đông Á vào ngày mai. Họ muốn siết chặt chuỗi cung ứng, làm đình trệ toàn bộ nhà máy dệt Bình Dương để triệt hạ cô ngay trước thềm đại hội cổ đông quyết định."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!