Bí Mật Dưới Hầm Tối
Cơn gió dông ngoài biệt thự Thảo Điền đã ngớt từ lâu, chỉ còn tiếng những giọt nước mưa muộn màng nhỏ tí tách từ mái hiên xuống thảm cỏ tây. Trong căn phòng ngủ chính ngập tràn hương tuyết tùng và bạc hà lạnh lẽo, Minh Khuê vẫn nằm bất động trên nửa chiếc giường bên trái. Chiếc gối ôm ranh giới bọc lụa xám đặt ở giữa như một chiến tuyến vô hình, ngăn cách cô với người đàn ông bên phải. Nhịp thở của Hoàng Bách sau cơn mê sảng dữ dội đã dần ổn định trở lại, nhưng lồng ngực anh vẫn phập phồng không đều, lấm tấm những vệt mồ hôi lạnh dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt.
“Nhã Phương... mẹ ơi...”
Lời thì thầm đứt quãng đầy đau đớn ấy vẫn như một luồng điện chạy dọc sống lưng Minh Khuê, khiến tai cô ù đi. Nhã Phương – người mẹ ruột được gia tộc Hoàng công bố là đã qua đời vì bạo bệnh mười lăm năm trước, hóa ra lại bị Từ Nhã Đan gài bẫy đẩy vào viện tâm thần. Minh Khuê khẽ nghiêng đầu nhìn góc nghiêng sắc sảo như tạc tượng của Hoàng Bách. Dưới quầng sáng mờ tối, gương mặt kiêu ngạo thường ngày của anh lộ ra một vẻ cô độc đến tàn nhẫn. Cô vô thức đưa ngón tay chạm nhẹ lên ngón áp út, nơi chiếc Nhẫn cưới Kim cương Thủy Tinh vẫn đang tỏa ra thứ ánh sáng sắc lạnh. Hóa ra, đằng sau chiếc vương miện quyền lực của Thịnh Phát, anh cũng phải mang trên mình những vết sẹo rỉ máu không khác gì cô.
Cơn khát khô cổ họng cùng sự dồn nén của những luồng thông tin chấn động khiến Minh Khuê không thể tiếp tục nằm yên. Chứng mất ngủ kinh niên lại bắt đầu hành hạ đại não cô bằng những cơn đau buốt nhói ở hai bên thái dương. Cô cần nước ấm, và hơn thế nữa, cô cần một không gian tĩnh lặng để sắp xếp lại những nước cờ đang rối loạn trong đầu.
Minh Khuê nhẹ nhàng gạt tấm chăn lụa, bước xuống giường một cách khẽ khàng nhất có thể để không đánh thức người đàn ông bên cạnh. Cô không đeo kính gọng mảnh hằng ngày, đôi mắt sắc sảo khẽ nheo lại trong bóng tối để định hướng. Trên chiếc bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch đen, chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim nằm im lìm, phản chiếu ánh sáng xám mờ như một lời nhắc nhở vô ngôn về di sản Đông Á mà cô đang gánh vác. Cô cầm lấy nó, cài chặt lên ve áo khoác lụa mỏng khoác ngoài đầm ngủ, rồi bước ra khỏi phòng.
Hành lang biệt thự Thảo Điền lúc ba giờ rưỡi sáng chìm trong sự im lặng đáng sợ. Ánh đèn vàng hành lang đã bị tắt, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt từ hệ thống đèn LED bảo an dọc chân tường. Minh Khuê bước đi không tiếng động trên thảm lông cừu dày, hướng về phía cầu thang dẫn xuống tầng trệt. Ý định ban đầu của cô chỉ là xuống bếp lấy nước, nhưng khi bước qua sảnh chính và nhìn về phía cánh cửa gỗ sồi dẫn vào thư viện, bước chân cô bỗng khựng lại.
“Cấm bén mảng đến mật phòng sau bức tường thư viện.”
Lời cảnh báo lạnh lùng của Hoàng Bách trong đêm đầu tiên dọn về đây bỗng vang lên trong tâm trí cô. Một nhà đầu tư mạo hiểm tàn nhẫn như Bách sẽ không bao giờ tốn công xây dựng một mật phòng chỉ để chứa những tài liệu lưu trữ thông thường. Nơi đó chắc chắn chứa đựng những bí mật cốt lõi của quỹ Alpha, và biết đâu, cả những manh mối liên quan đến các dự án liên doanh cũ giữa Đông Á và Thịnh Phát – thứ đã gián tiếp dẫn đến cái chết của cha cô.
Lòng kiêu hãnh và bản năng điều tra của một nhà phân tích tài chính sắc bén thúc đẩy Minh Khuê đưa ra quyết định mạo hiểm. Cô không xuống bếp mà rẽ thẳng vào thư viện. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra không một tiếng động nhờ lớp bản lề dầu cao cấp. Bên trong thư viện, mùi giấy cũ và gỗ hương trầm bao bọc lấy cô. Những kệ sách cao chạm trần xếp đầy các cuốn sách kinh tế vĩ mô và luật doanh nghiệp cổ điển bằng tiếng Anh và tiếng Pháp.
Minh Khuê đi thẳng đến bức tường phía sau bàn làm việc bằng gỗ gụ của Hoàng Bách. Cô biết hệ thống cửa mật của giới tài phiệt luôn tuân theo những quy luật cơ học hoặc cảm biến quang học tinh vi. Cô dùng ngón tay thanh mảnh rà soát dọc theo mép kệ sách thứ ba, nơi đặt những cuốn niên giám tài chính Thịnh Phát từ mười năm trước. Khi ngón tay cô chạm vào gáy cuốn sách bọc da có in biểu tượng vương miện gai của gia tộc Hoàng, cô cảm nhận được một sự gờ nhẹ của nút bấm cơ học ẩn bên trong.
*Cạch.*
Một tiếng động cực nhỏ vang lên. Bức tường gỗ phía sau kệ sách khẽ dịch chuyển, để lộ một khe hở hẹp vừa đủ một người đi qua. Minh Khuê nín thở, nhanh chóng bước vào bên trong trước khi bức tường tự động đóng lại theo chu kỳ mười lăm giây.
Phía sau bức tường là một lối đi dốc xuống bằng bậc thang kim loại xám lạnh. Không khí ở đây khô và lạnh hơn hẳn phía trên, mang theo mùi của các thiết bị điện tử hoạt động liên tục. Minh Khuê bật đèn màn hình điện thoại ở mức thấp nhất để soi đường. Đi hết hai mươi bậc thang, cô đối mặt với một cánh cửa thép kiên cố của Phòng bảo mật biệt thự Thảo Điền.
Trên cánh cửa thép là một bảng điều khiển kỹ thuật số sáng lên ánh xanh dương mờ ảo. Cửa yêu cầu mật mã số hóa hai lớp kết hợp nhận diện võng mạc của riêng Hoàng Bách. Nhưng ở góc dưới màn hình, một dòng chữ nhỏ hiển thị gợi ý mật mã khẩn cấp dành cho trường hợp hệ thống mạng bị cô lập: *“First Alliance” (Liên minh đầu tiên).*
Minh Khuê đứng im lặng trước màn hình, đại não bắt đầu hoạt động với công suất tối đa dưới áp lực thời gian cực hạn. Liên minh đầu tiên? Đối với Thịnh Phát, liên minh đầu tiên không phải là các quỹ đầu tư Singapore, mà là thỏa thuận ngầm giữa cha cô – cố chủ tịch Minh Triết và cha của Hoàng Bách từ mười năm trước để bảo vệ hai gia tộc. Mà người đứng ra làm cầu nối cho thỏa thuận đó chính là hai người mẹ quá cố của họ.
Mẹ cô là Nguyễn Thục Anh. Mẹ của Bách là Nhã Phương.
Minh Khuê khẽ cắn môi, ngón tay cô run nhẹ khi nhập vào dãy số đại diện cho ngày sinh của mẹ cô – ngày hai mươi tư tháng chín. Đó là mốc thời gian duy nhất mà cha cô và mẹ cô luôn dùng làm mã khóa cho các tài liệu gia đình, và nếu thỏa thuận mười năm trước thực sự tồn tại, Hoàng Bách chắc chắn phải biết đến ngày này từ phu nhân Kim Chi.
*Tít. Xác nhận mật mã lớp một.*
Màn hình chuyển sang màu xanh lá cây. Trái tim Minh Khuê đập mạnh một nhịp kinh ngạc. Suy luận của cô hoàn toàn chính xác. Nhưng lớp thứ hai yêu cầu quét nhận diện võng mạc. Đây là rào cản vật lý không thể vượt qua nếu không có Hoàng Bách ở đây.
Không chịu đầu hàng, Minh Khuê quan sát kỹ bảng điều khiển. Cô phát hiện ra một khe hở nhỏ phía dưới cảm biến quét võng mạc – nơi dành cho chìa khóa cơ dự phòng của ban quản lý an ninh hệ thống. Cô rút chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim trên ve áo ra. Đầu gai nhọn của chiếc ghim được chế tác bằng hợp kim bạch kim cực kỳ cứng và mỏng. Cô khéo léo luồn đầu gai vào khe hở, cảm nhận tiếng lò xo cơ học bên trong hệ thống khóa khẩn cấp.
*Tạch.*
Tiếng chốt thép nặng nề rút lui vang lên giữa không gian u tối. Cánh cửa thép từ từ hé mở, luồng khí lạnh buốt từ bên trong mật phòng ùa ra phả vào mặt cô. Minh Khuê nhanh chóng lách người bước vào.
Bên trong mật phòng là một trung tâm điều hành tài chính thu nhỏ. Hàng chục máy chủ ngoại tuyến đang humming đều đặn, ánh đèn LED xanh đỏ nhấp nháy liên tục phản chiếu trên những bức tường cách âm màu xám đen. Ở giữa phòng là một chiếc bàn làm việc bằng kim loại bọc da, đặt ba chiếc màn hình lớn hiển thị các bảng phân tích rủi ro dòng tiền vĩ mô của quỹ Alpha.
Minh Khuê đi thẳng đến bàn làm việc, bật màn hình ngoại tuyến lên. Sử dụng Năng lực Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn, cô lướt qua các thư mục tài liệu được phân loại nghiêm ngặt. Cô bấm vào thư mục có mật danh “Alpha - East Asia 3Y” (Alpha - Đông Á 3 năm).
Những dòng số liệu tài chính phức tạp hiện lên trước mắt cô như một bức tranh toàn cảnh chấn động. Minh Khuê bàng hoàng khựng lại, đôi mắt cô mở to sau cặp kính tưởng tượng. Đây là toàn bộ hồ sơ giao dịch ngầm của quỹ Alpha liên quan đến Tập đoàn Dệt may Đông Á từ ba năm trước.
Các chứng từ mua nợ gốc quá hạn của Đông Á từ các ngân hàng thương mại nhỏ lẻ đều có đóng dấu đỏ của quỹ Alpha do Hoàng Bách ký duyệt. Tổng giá trị các khoản nợ được mua lại lên tới hàng trăm tỷ đồng.
Hoạt động Thu mua Nợ âm thầm này thực chất đã được Hoàng Bách thực hiện liên tục suốt ba năm qua, ngay từ khi cha cô mới qua đời và Đông Á bắt đầu rơi vào khủng hoảng. Anh không hề thu mua nợ để siết tài sản hay thâu tóm Đông Á như cô vẫn luôn nghi ngờ. Ngược lại, anh mua lại nợ để làm lá chắn, ngăn chặn các chủ nợ tham lam khác phát phát tài sản và dồn cô vào đường cùng. Anh đã âm thầm bảo vệ di sản của cha cô từ trong bóng tối, rất lâu trước khi cuộc hôn nhân hợp đồng này được ký kết.
Sự thật này như một cú đánh mạnh vào lòng kiêu hãnh và sự phòng thủ sắc lạnh của Minh Khuê. Lòng tin phòng thủ của cô dành cho anh bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ, nhường chỗ cho một cảm giác dằn vặt và biết ơn nghẹn ngào. Anh đã gánh vác rủi ro tài chính khổng lồ vì cô mà không hề hé răng nửa lời, chấp nhận để cô nhìn anh bằng ánh mắt nghi kỵ, lạnh lùng hằng ngày.
Nhưng niềm xúc động chưa kịp lan tỏa thì ngón tay Minh Khuê bỗng khựng lại trên bàn phím khi cô nhìn thấy một tệp tài liệu PDF được lưu trữ riêng biệt trong thư mục bảo mật tối cao của hệ thống. Tệp tin có tên: *“Threat_Letter_MT_10Y” (Thư đe dọa Minh Triết mười năm trước).*
Minh Khuê run rẩy bấm mở tệp tin. Trên màn hình hiện ra bản sao quét kỹ thuật số của một bức thư viết tay cũ kỹ, nét chữ sắc cạnh nhưng đầy bạo lực lạnh lùng. Nội dung bức thư chỉ vỏn vẹn hai dòng:
*“Minh Triết, nếu ông không dừng ngay việc kiểm toán các dự án liên doanh dệt sợi tại Bình Dương, vụ tai nạn tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở mức cảnh cáo. Hãy nhớ lấy vương miện gai của Thịnh Phát.”*
Phía dưới góc thư là một chữ ký ký hiệu hình vương miện gai bạch kim – biểu tượng đặc quyền của ban điều hành cấp cao Tập đoàn Tài chính Thịnh Phát. Bức thư đe dọa cuối cùng gửi cho cha cô trước khi vụ tai nạn xảy ra, hóa ra lại nằm trong mật phòng của Hoàng Bách.
Nỗi đau đớn tột cùng và sự nghi ngờ nợ máu gia tộc lập tức bùng phát dữ dội trong lòng Minh Khuê. Toàn bộ sự biết ơn vừa nhen nhóm bị dập tắt hoàn toàn bởi bóng ma thù hận quá khứ. Có phải gia tộc Hoàng đã sát hại cha cô để bịt đầu mối kiểm toán? Và Hoàng Bách... anh âm thầm mua nợ bảo vệ cô là vì tình cảm chân thật, hay chỉ là một sự đền bù tội lỗi đầy tính toán của kẻ giết cha?
“Không thể như thế được...” Minh Khuê lẩm bẩm, nước mắt cô vô thức rơi xuống mu bàn tay lạnh ngắt.
Cô nhanh chóng rút chiếc USB cá nhân từ trong túi áo khoác ra, cắm vào cổng kết nối của máy tính để sao chép toàn bộ tệp tài liệu này về làm chứng cứ đối chất. Nhưng ngay khi chiếc USB vừa tiếp xúc với cổng cắm, màn hình máy tính lập tức chuyển sang màu đỏ rực, tiếng còi cảnh báo an ninh nội bộ vang lên dồn dập:
*“Cảnh báo: Thiết bị lạ xâm nhập trái phép. Cổng USB bị khóa hoàn toàn. Hệ thống tự động báo động chủ nhân.”*
Minh Khuê hoảng hốt rút chiếc USB ra, nhưng đã quá muộn. Hệ thống máy chủ đã tự động khóa cổng và gửi tín hiệu cảnh báo khẩn cấp lên phòng ngủ chính. Lòng cô thắt lại vì hoảng sợ. Hành vi đột nhập của cô đã bị bại lộ hoàn toàn. Cô không thể lấy được chứng cứ kỹ thuật số, và tệ hơn nữa, cô đang bị kẹt lại trong căn mật phòng tối này.
Minh Khuê nhanh chóng thu dọn đồ đạc, cài lại chiếc ghim vương miện gai lên ve áo và quay người chạy về phía cửa thép. Nhưng trước khi cô kịp bước lên bậc thang kim loại đầu tiên, từ khoảng không gian u tối phía trên cầu thang dốc, một tiếng động trầm ấm, đều đặn vang lên.
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng bước chân của Hoàng Bách.
Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề gõ nhịp trên những bậc thang sắt rỉ sét, tiến thẳng về phía cửa phòng bảo mật. Mỗi tiếng gõ như một tiếng búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Minh Khuê, đe dọa sẽ vạch trần hoàn toàn hành vi đột nhập trái phép và phá vỡ vĩnh viễn liên minh hợp đồng bấp bênh của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!