Nhạc nềnShizima4

Vương Miện Trên Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào ngoài ban công tầng tám mươi mốt của tòa Landmark 81, đập vào lớp kính cường lực dày ba lớp tạo nên những tiếng rung trầm đục, cô độc. Từ độ cao này nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dòng sông ánh sáng lấp lánh, tráng lệ nhưng xa xăm và lạnh lẽo vô cùng.


Minh Khuê đứng thẳng, hai tay khoanh trước ngực, bóng lưng thanh mảnh phản chiếu mờ nhạt trên mặt kính tối màu. Cô vẫn mặc bộ suit đen may đo cao cấp, chiếc quần tây đứng dáng ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp, mái tóc đen uốn sóng nhẹ xõa dài ngang lưng. Dù đã là hai giờ sáng, gương mặt cô không chút mệt mỏi, chỉ có đôi mắt sắc sảo sau cặp kính gọng mảnh là hằn lên những tia máu mỏng – dấu vết của chứng mất ngủ kinh niên đã bám lấy cô suốt ba tháng qua, kể từ cái đêm định mệnh ấy.


Đêm mà ba cô, cựu chủ tịch Minh Triết, qua đời đột ngột trong một vụ tai nạn xe hơi đầy uẩn khúc trên đường cao tốc.


Ngón tay thon dài của Minh Khuê vô thức chạm lên ve áo vest, nơi ghim chặt chiếc Ghim Cài Áo Vương Miện Gai Bạch Kim. Những chiếc gai nhọn bằng kim loại quý sắc sảo ôm lấy viên pha lê thủy tinh xám ở trung tâm, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lùng dưới ánh đèn trần ấm áp của căn penthouse. Đây là món quà cuối cùng ba tặng cô trước khi đi công tác xa và mãi mãi không trở về. Đối với cô, nó không chỉ là một món trang sức, mà là chiếc vương miện gai cô tự nguyện mang lên vai để bảo vệ di sản của dòng họ Minh.


"Reng... reng..."


Tiếng chuông điện thoại bảo mật vang lên dồn dập phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng. Minh Khuê không vội vàng. Cô chậm rãi bước đến bàn làm việc bằng gỗ mun đen, cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình hiển thị số của Phạm Đăng Khoa, trợ lý thân tín nhất của cô tại Tập đoàn Dệt may Đông Á.


"Tôi nghe đây, Đăng Khoa."


Giọng nói của Minh Khuê vang lên, trầm tĩnh, sắc bén và hoàn toàn không có chút ngái ngủ nào.


Ở đầu dây bên kia, giọng Đăng Khoa tràn đầy sự lo lắng và gấp gáp: "Thưa cô Minh Khuê, tin đồn Đông Á vỡ nợ đã bùng phát trên khắp các diễn đàn tài chính lớn từ mười lăm phút trước. Ký giả Lê Đình Phong vừa tung ra một bài phân tích độc quyền trên tờ Tin tức Tài chính đêm nay. Hắn khẳng định chúng ta thâm hụt ngân quỹ hơn hai trăm tỷ đồng và không còn khả năng chi trả các khoản nợ đến hạn tại Ngân hàng Thương mại Nam Á. Giá cổ phiếu Đông Á trong phiên giao dịch thỏa thuận ngoài giờ đang rơi tự do!"


Minh Khuê khẽ nheo mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn: "Lâm Thế Vinh cuối cùng đã ra tay rồi sao? Hắn quả thực không đợi nổi đến cuộc họp hội đồng quản trị tuần tới."


"Không chỉ dừng lại ở đó đâu cô," Đăng Khoa tiếp tục, hơi thở dồn dập hơn. "Giám đốc chi nhánh Ngân hàng Nam Á, Trần Thế Hùng, vừa gửi một tối hậu thư khẩn cấp qua email bảo mật của văn phòng chủ tịch. Ông ta yêu cầu chúng ta phải tất toán toàn bộ khoản nợ gốc hai trăm tỷ đồng trong vòng bốn mươi tám giờ, đồng thời tuyên bố tạm thời phong tỏa toàn bộ tài khoản thanh toán của Đông Á để rà soát rủi ro. Nếu đến chín giờ sáng ngày mai chúng ta không đưa ra được phương án bảo lãnh hợp pháp, họ sẽ tiến hành niêm phong nhà xưởng Bình Dương!"


"Phong tỏa tài khoản thanh toán?" Ánh mắt Minh Khuê lạnh đi vài phần. "Trần Thế Hùng lấy tư cách gì để thực hiện việc này khi chưa có phán quyết của Tòa án?"


"Ông ta viện dẫn điều khoản 'Rủi ro danh tiếng' và 'Biến động nhân sự cấp cao' trong hợp đồng tín dụng cũ mà ba cô đã ký. Lâm Thế Vinh chắc chắn đã cung cấp các báo cáo tài chính nội bộ bị xào nấu cho Hùng để hợp thức hóa đòn siết nợ này."


Minh Khuê im lặng trong giây lát. Trí óc cô bắt đầu vận hành với tốc độ cực hạn, phân tích từng con số, từng điều khoản pháp lý mà cô đã thuộc lòng. Năng lực Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn giúp cô tái hiện lại toàn bộ bản hợp đồng tín dụng trị giá hai trăm tỷ đồng trong đầu như một bản quét kỹ thuật số.


"Đăng Khoa, chuẩn bị xe. Chúng ta đến văn phòng Ngân hàng Nam Á ngay lập tức. Tôi muốn gặp trực tiếp Trần Thế Hùng."


"Nhưng thưa cô, bây giờ đã là nửa đêm..."


"Trần Thế Hùng đang ở phòng làm việc của ông ta tại tòa cao ốc Nam Á Quận 1. Một kẻ nhận tiền bẩn để làm việc bẩn sẽ không bao giờ ngủ ngon vào đêm hắn phát động đòn chí mạng. Đi thôi!"


***


Ba mươi phút sau, chiếc sedan màu đen sang trọng đỗ xịch trước tòa cao ốc kính xanh của Ngân hàng Nam Á tại trung tâm Quận 1. Sảnh lớn tòa nhà vắng lặng, chỉ có ánh đèn neon lạnh lẽo phản chiếu trên nền đá marble bóng loáng.


Minh Khuê bước xuống xe, ghim cài áo vương miện gai lấp lánh dưới ánh đèn đường. Cô bước đi thẳng tắp, tác phong nhanh nhẹn và đầy uy nghiêm của một Thừa kế Danh nghĩa đang gánh vác vận mệnh của cả một đế chế dệt may. Trợ lý Đăng Khoa ôm cặp tài liệu da đen, bước vội theo sau cô.


Tại phòng làm việc của Giám đốc chi nhánh trên tầng mười hai, đúng như Minh Khuê dự đoán, ánh đèn vẫn sáng trưng. Qua lớp cửa kính, Trần Thế Hùng đang ngồi tựa lưng vào ghế da, tay cầm ly rượu vang đỏ, gương mặt béo tròn bóng dầu hiện rõ vẻ đắc ý khi trò chuyện điện thoại với ai đó. Khi nhìn thấy bóng dáng Minh Khuê bước vào không cần báo trước, nụ cười trên môi ông ta khựng lại trong một tích tắc, trước khi nhanh chóng được thay thế bằng vẻ lịch lãm giả tạo hằng ngày.


"Ồ, cô Minh Khuê! Thật là một vinh hạnh lớn khi được đón tiếp nữ chủ tịch lâm thời của Đông Á vào giờ này," Trần Thế Hùng đặt ly rượu xuống, đứng dậy đón khách nhưng không hề có ý định bắt tay. "Tôi cứ nghĩ giờ này cô đang bận rộn xử lý cuộc khủng hoảng truyền thông ngoài kia chứ?"


Minh Khuê không ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô đứng thẳng trước bàn làm việc của ông ta, đặt một tập tài liệu mỏng lên mặt bàn kính: "Ông Hùng, tôi đến đây không phải để giao tế xã giao. Tôi yêu cầu ông giải thích về tối hậu thư khẩn cấp và lệnh phong tỏa tài khoản thanh toán của Đông Á mà ngân hàng vừa gửi cách đây một giờ."


Trần Thế Hùng khẽ cười, vẻ mặt đầy sự tiếc nuối giả tạo: "Cô Minh Khuê, tôi nghĩ trợ lý của cô đã đọc kỹ văn bản. Uy tín của Đông Á hiện tại đang ở mức báo động đỏ sau những tin đồn vỡ nợ liên tục trên các trang báo lớn. Là chủ nợ lớn nhất nắm giữ hai trăm tỷ đồng nợ gốc, Ngân hàng Nam Á buộc phải áp dụng các biện pháp khẩn cấp để bảo toàn tài sản thế chấp. Đó là quy trình nghiệp vụ thông thường."


"Quy trình nghiệp vụ thông thường?" Minh Khuê lạnh lùng ngắt lời, đôi mắt cô khóa chặt lấy gương mặt ông ta, sắc bén như hai lưỡi dao mổ. "Ông Hùng, Điều 14, khoản 3 của Hợp đồng Tín dụng số 08/ĐA-NA quy định rõ: 'Biện pháp phong tỏa tài khoản chỉ được kích hoạt khi bên vay chậm thanh toán nghĩa vụ nợ gốc quá chín mươi ngày'. Hiện tại, Đông Á mới chỉ chậm thanh toán lãi vay đúng năm ngày làm việc. Việc ông tự ý đóng băng tài khoản giao dịch của chúng tôi là hành vi vi phạm hợp đồng nghiêm trọng, gây thiệt hại trực tiếp đến hoạt động sản xuất của hơn năm ngàn công nhân tại xưởng dệt Bình Dương."


Trần Thế Hùng không hề nao núng. Ông ta chậm rãi mở một ngăn kéo, lấy ra một bản phụ lục hợp đồng được ký cách đây một năm và đẩy về phía cô: "Cô Minh Khuê, cô rất giỏi luật doanh nghiệp, nhưng có lẽ cô chưa đọc kỹ bản phụ lục này do chính ba cô ký. Khoản 5.2 quy định: 'Trong trường hợp bên vay xảy ra rủi ro danh tiếng nghiêm trọng dẫn đến giá cổ phiếu sụt giảm quá ba mươi phần trăm trong vòng một tuần giao dịch, bên cho vay có quyền tuyên bố sự kiện vi phạm khẩn cấp và yêu cầu tất toán nợ trước hạn'."


Minh Khuê khẽ nheo mắt. Cô cầm bản phụ lục lên, quét mắt qua các dòng chữ với tốc độ cực nhanh. Năng lực Đọc nhanh & Phân tích Số liệu Cực hạn của cô lập tức phát hiện ra một điểm bất thường nằm ở phần ký hiệu chữ ký số ở góc cuối trang giấy.


"Bản phụ lục này được ký vào ngày mười lăm tháng mười một năm ngoái," Minh Khuê điềm tĩnh nói, giọng cô lạnh như băng tuyết. "Nhưng hệ thống lưu ký chữ ký số của Đông Á ghi nhận ba tôi đang tham dự hội nghị dệt may tại Đức vào ngày đó. Ông ta không thể ký một văn bản giấy trực tiếp tại văn phòng của ông vào thời điểm này. Hơn nữa, font chữ của phần điều khoản 'Rủi ro danh tiếng' có sự chênh lệch nhẹ về khoảng cách dòng so với các trang trước – một dấu hiệu rõ ràng của việc chèn thêm trang sau khi ký."


Trần Thế Hùng khựng lại, ánh mắt lóe lên sự hoảng hốt ngầm trước khả năng quan sát đến mức kinh ngạc của cô gái mới hai mươi sáu tuổi trước mặt. Tuy nhiên, ông ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt chai sạn của một kẻ lão luyện trên thương trường:


"Cô Minh Khuê, việc giả mạo chữ ký là một cáo buộc rất nghiêm trọng trước pháp luật. Nếu cô muốn tranh chấp tính hợp pháp của bản phụ lục này, cô có quyền đệ đơn lên Tòa án Kinh tế. Nhưng tôi xin nhắc nhở cô: một vụ kiện tụng thương mại thường kéo dài từ sáu tháng đến vài năm. Trong thời gian đó, lệnh phong tỏa tài khoản của chúng tôi vẫn có hiệu lực pháp lý. Và xưởng dệt Bình Dương của cô... sẽ bị niêm phong vào chín giờ sáng ngày mai vì không có dòng tiền thanh toán nợ gốc."


Lời đe dọa của Trần Thế Hùng vang lên đầy tàn nhẫn trong căn phòng làm việc yên tĩnh.


Trợ lý Đăng Khoa đứng sau lưng Minh Khuê khẽ siết chặt nắm tay, trán lấm tấm mồ hôi hột. Anh biết ông ta nói đúng. Đông Á đang ở thế Thừa kế Danh nghĩa đầy bấp bênh. Nếu tài xưởng dệt Bình Dương bị niêm phong dù chỉ một ngày, toàn bộ chuỗi cung ứng xuất khẩu sang châu Âu sẽ bị đứt gãy, các đối tác ngoại quốc sẽ phạt vi phạm hợp đồng, và Đông Á sẽ thực sự sụp đổ mà không cần đến đòn tấn công tiếp theo của Lâm Thế Vinh.


Minh Khuê hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô phập phồng nhẹ dưới lớp suit đen phẳng phiu. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ chiếc ghim cài áo vương miện gai đang chạm vào da thịt qua lớp vải mỏng. Nó như một lời nhắc nhở cô giữ vững sự kiên cường và cái đầu lạnh tuyệt đối.


Cô biết, việc tranh chấp pháp lý hay cố gắng liên hệ các ngân hàng thương mại khác để tái cấp vốn lúc này là hoàn toàn vô ích. Sự câu kết giữa Lâm Thế Vinh và Trần Thế Hùng quá chặt chẽ, và đứng sau họ chắc chắn là một thế lực tài chính khổng lồ khác – có thể là tập đoàn Thịnh Phát của gia tộc Hoàng Bách, đối thủ truyền kiếp luôn thèm khát quỹ đất vàng Quận Chín của Đông Á.


"Ông Hùng," Minh Khuê chậm rãi nói, ánh mắt cô không hề né tránh, đối diện trực diện với sự nham hiểm của ông ta. "Ông nghĩ ông đã thắng cuộc chơi này sao?"


Trần Thế Hùng cười khẩy, nhấp một ngụm rượu vang: "Tôi chỉ làm theo đúng luật chơi của đồng tiền, cô Minh Khuê ạ. Kẻ yếu thì phải bị đào thải. Đó là quy luật của hào môn."


"Được," Minh Khuê khẽ mỉm cười – một nụ cười sắc lạnh, kiêu sa nhưng đầy nguy hiểm. "Vậy thì chúng ta hãy đợi xem, ai mới là kẻ bị đào thải trước chín giờ sáng ngày mai."


Cô quay lưng, gót giày cao gót nện xuống sàn nhà tạo nên những tiếng động dứt khoát, thanh gãy. Đăng Khoa nhanh chóng gom tài liệu và bước vội theo sau cô, để lại Trần Thế Hùng ngồi đó với một thoáng bất an mơ hồ dâng lên trong lòng.


***


Bước ra khỏi tòa nhà Nam Á, gió đêm Sài Gòn thốc thẳng vào mặt Minh Khuê, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa sắp tới.


"Cô Minh Khuê, bây giờ chúng ta phải làm gì?" Đăng Khoa lo lắng hỏi khi mở cửa xe cho cô. "Nếu không có nguồn vốn bảo lãnh năm trăm tỷ đồng để tất toán nợ khẩn cấp và khôi phục hạn mức tín dụng, chúng ta không thể giữ được nhà máy Bình Dương ngày mai."


Minh Khuê bước vào trong xe, tựa đầu vào lớp ghế da êm ái. Cô nhắm mắt lại trong vài giây để xoa dịu cơn đau đầu do chứng mất ngủ gây ra, trước khi mở mắt ra với một quyết định điên rồ nhưng là lối thoát duy nhất.


"Đăng Khoa, gọi điện cho văn phòng của Hoàng Bách tại Quỹ Đầu tư Alpha Capital. Đặt một lịch hẹn khẩn cấp với anh ta vào lúc bảy giờ sáng ngày mai."


Đăng Khoa sững sờ, tay cầm vô lăng khựng lại: "Cô... cô muốn gặp Hoàng Bách sao? Nhưng Thịnh Phát và Đông Á là đối thủ truyền kiếp suốt hai mươi năm qua! Ba của anh ta, ông Hoàng Nam, luôn tìm cách thâu tóm chúng ta. Gặp Hoàng Bách lúc này chẳng khác nào tự mình bước vào hang cọp!"


Minh Khuê nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ánh đèn đường lướt nhanh qua gương mặt cô, tạo nên những khoảng sáng tối đầy bí ẩn.


"Hoàng Bách là một con cọp cô độc," cô chậm rãi nói, giọng nói mang theo sự quyết đoán đến tàn nhẫn của một nhà đầu tư mạo hiểm. "Anh ta nắm giữ Quỹ Alpha độc lập hoàn toàn khỏi tầm ảnh hưởng của cha mình và mẹ kế Từ Nhã Đan. Anh ta chỉ quan tâm đến hiệu suất dòng tiền và các nước cờ phòng thủ không kẽ hở. Để cứu Đông Á, tôi sẵn sàng đặt cược ba mươi lăm phần trăm cổ phần cốt lõi của mình vào tay anh ta – nếu anh ta dám ký vào bản hợp đồng liên minh này."


Cô khẽ siết chặt chiếc ghim cài áo vương miện gai trên ve áo suit. Chiếc vương miện gai này có thể sẽ đâm vào da thịt cô rỉ máu, nhưng cô sẽ dùng chính những chiếc gai nhọn ấy để đâm thủng âm mưu của những kẻ muốn tiêu diệt gia tộc cô.


Lệnh siết nợ khẩn cấp của Ngân hàng Nam Á chỉ còn đúng hai mươi bốn giờ hoãn binh nhờ một lỗi thủ tục hành chính nhỏ trong văn bản niêm phong xưởng dệt Bình Dương mà cô vừa phát hiện và đệ trình đơn khiếu nại khẩn cấp ngay trên xe. Nhưng áp lực trả nợ vẫn như một chiếc thòng lọng đang siết chặt lấy cổ Đông Á từng phút, từng giây.


Minh Khuê nhắm mắt lại, chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ cân não nhất cuộc đời mình vào sáng mai. Cuộc gặp gỡ với người đàn ông được mệnh danh là "Thái tử lạnh lùng" của giới tài chính Sài Gòn – Hoàng Bách.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!