Cửa Ngõ Tĩnh Lặng
Tiếng xơ mây đứt phựt cuối cùng của cây cầu treo đổ sụp vẫn còn chấn động dữ dội trong xương thái dương của Huy Vũ. Bàn tay trái của anh rách da, máu tươi rỉ ra hòa cùng bụi thạch anh trắng xóa bám chặt vào vách đá dốc đứng của bờ Đông. Toàn bộ trọng lượng cơ thể anh treo lơ lửng giữa khoảng không lộng gió bão, bên dưới là vực sâu ngùn ngụt hơi sương muối ăn mòn. Tai trái hoàn toàn câm lặng, còn tai phải chỉ còn nghe được khoảng bảy mươi lăm phần trăm âm lượng thông thường, liên tục dội lên những tiếng ù buốt nhói như tiếng chuông đồng bị nứt.
Ngay phía dưới chân Huy Vũ, chiếc rương gỗ sồi nặng bốn mươi cân chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đang kẹt nghiêng trên một thanh gỗ thông gãy nứt của thân cầu sập. Tiếng thớ gỗ rên rỉ răng rắc truyền qua sợi dây cáp đồng dã chiến, chạy thẳng vào lòng bàn tay rướm máu của anh. Chỉ cần một cơn gió hạ âm quét qua, vật chứng duy nhất để minh oan cho Vũ gia sẽ tan thấu dưới đáy vực.
Một bàn tay mảnh khảnh nhưng săn chắc, được bảo vệ bởi lớp găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông nhám, đột ngột vươn xuống nắm chặt lấy cổ tay phải của Huy Vũ. Là Đan Thanh. Đôi mắt trong veo của nữ nghệ nhân câm không chút dao động, mười đầu ngón tay cô miết chặt vào thớ đá thạch anh dẻo chịu lực để làm điểm tựa. Phía sau cô, thợ cả Khải gầm lên một tiếng, cùng gã phu mỏ Út ghì chặt sợi dây thừng tiêu âm, dùng sức mạnh cơ bắp cuồn cuộn kéo cả Huy Vũ lẫn chiếc rương máy ghi âm khổng lồ lên khỏi mép vực.
Khi lưng Huy Vũ chạm vào nền đất đá của bờ Đông, anh lập tức lật người, hai tay ôm chặt lấy hòm gỗ sồi của máy ghi âm. Góc hòm bị sém đen nhẹ do tàn lửa từ Vọng Âm Quán nay lại bám thêm một lớp sương muối trắng đục. Anh áp tai phải vào vỏ gỗ, lắng nghe nhịp chuyển động của bánh răng bên trong. May mắn thay, lớp vải nỉ mật độ cao bọc ngoài đã che chắn được cú va đập vừa rồi.
“Chúng ta không thể ở lại đây,” Lâm Hoài thì thầm, giọng run rẩy khi nhìn về phía bờ Tây đã hoàn toàn bị cô lập. Cây cầu treo sập vĩnh viễn đã chặt đứt tử lộ của toán tuần tra Thiết Kỵ Ty dưới quyền Lý Hổ, nhưng cũng giam lỏng đoàn khảo cổ ở tầng ngoài hẻm núi. “Sương muối đang dày lên. Nếu không tìm chỗ trốn, phổi của chúng ta sẽ bị bụi đá cào nát trước khi trời sáng.”
Không khí của Cửa Ngõ Sương Mù bắt đầu mờ đục. Những hạt bụi thạch anh dại lấp lánh như những mảnh thủy tinh siêu nhỏ lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của màn đêm biên thùy thành những dải sáng nhiệt quang mờ ảo. Giáo sư Trần Lâm bắt đầu ho khan dồn dập, lồng ngực ông phập phồng đau đớn. Ngay cả Trịnh Cảnh, kẻ phản bội đang bị trói chặt hai tay với bắp chân rỉ máu do trúng đạn chì, cũng chỉ biết nghiến răng chịu đựng, đôi mắt híp lại đầy căm hận nhìn Huy Vũ.
Huy Vũ nhặt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun giắt ở thắt lưng, chỉnh lại dải băng da thú quấn quanh đầu để che đi vết sẹo tai trái điếc hoàn toàn. Anh không thể nói chuyện bình thường lúc này vì tiếng ù tai phải đang át đi giọng nói của chính mình. Anh áp sát thái dương phải vào một vách đá thạch anh dẻo bên rìa hẻm núi, nhắm chặt mắt để tập trung tinh thần.
Kỹ thuật Cảm âm qua xương sọ bắt đầu vận hành. Những rung động của tiếng gió rít gầm rú ngoài thung lũng dội vào vách đá, truyền qua cấu trúc xương sọ xốp rỗng đặc trưng của dòng họ Vũ. Huy Vũ lọc bỏ dải tần số cao của gió núi, chỉ tập trung vào những bước sóng cực thấp dưới ba mươi héc. Anh phát hiện ra một nhịp điệu tĩnh lặng kỳ lạ dội về từ một hốc đá khuất sau rặng thông dại phía đông.
Anh mở mắt, vẫy tay ra hiệu cho cả đoàn di chuyển theo Vũ gia thủ ngữ:
*Đi theo ta. Có hốc đá tiêu âm phía trước. Tránh hướng gió.*
Út lặng lẽ vác chiếc rương máy ghi âm bốn mươi cân lên vai, chân trần bám chặt vào cát đá trơn trượt để di chuyển. Cả đoàn người lầm lũi đi xuyên qua màn sương mù dày đặc ăn mòn da thịt. Đi được khoảng hai trăm bước, Huy Vũ gạt một bụi thông gai bám đầy rêu xám, lộ ra một lối vào hẹp chỉ đủ một người chui qua.
Khi bước qua khe đá hẹp, một cảm giác kỳ lạ đột ngột bao trùm lấy tất cả mọi người. Tiếng gió rít gầm rú ngoài hẻm núi biến mất hoàn toàn như thể có một bức tường vô hình vừa dựng lên chặn đứng âm thanh. Không gian rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đây chính là Phòng Cách Âm Tự Nhiên.
Vách hang được bao bọc bởi một lớp rêu xốp màu xám tro dày gần một gang tay—loài Rêu xốp tiêu âm đặc hữu của thung lũng. Cấu trúc rỗng của loài rêu này hấp thụ đến chín mươi chín phần trăm sóng âm tần số trung bình, biến căn phòng đá rộng khoảng ba mươi trượng thành một mật thất cấm âm hoàn hảo.
Giáo sư Trần Lâm quỵ xuống nền đất bọc rêu, hít một hơi thật sâu để xoa dịu buồng phổi đang bỏng rát vì bụi thạch anh dại. “Thật kỳ diệu... rêu xốp đã lọc sạch bụi đá và nuốt chửng mọi tạp âm. Ở đây, chúng ta an toàn tạm thời.”
Tuy nhiên, sự an toàn về mặt địa lý không đồng nghĩa với sự an toàn về mặt kỹ thuật. Phan Doanh lập tức đặt hòm máy ghi âm xuống một phiến đá bằng phẳng, mở nắp gỗ sồi và châm một ngọn đèn dầu bão bọc kính thạch anh xám. Ánh sáng vàng cam yếu ớt chiếu rõ các chi tiết cơ khí bên trong.
“Huy Vũ, nhìn này,” Phan Doanh nói nhỏ, giọng nói bị lớp rêu xốp nuốt chửng khiến âm thanh trở nên trầm đục và ngắn ngủi. “Hơi sương muối ăn mòn ngoài kia đã lọt vào trong. Các bánh răng bằng gỗ dẻ cổ xưa đang bị trương nở do hút ẩm. Nếu chúng ta cố tình lên dây cót vận hành lúc này, lực ép sẽ làm gãy các răng gỗ ngay lập tức.”
Huy Vũ tiến lại gần, áp sát mắt vào bộ truyền động cơ học. Đúng như Phan Doanh cảnh báo, các khớp nối gỗ dẻ đã khít chặt vào nhau, không còn độ rơ kỹ thuật tối thiểu. Kim khắc thạch anh dẻo cũng bám một lớp muối mỏng mờ đục, làm giảm độ sắc bén ở cấp độ vi mô.
*Chúng ta phải sấy khô và quét nhựa bảo vệ ngay lập tức,* Huy Vũ ra hiệu bằng thủ ngữ cho Vũ Đăng và A Sâm. *A Sâm, chuẩn bị lò than thông. Vũ Đăng, hỗ trợ Phan Doanh tháo rời trục truyền động.*/n/nA Sâm nhanh nhẹn tháo chiếc rương gỗ sồi bọc nỉ ba lớp đang đeo trên vai. Cậu bé lấy ra mấy thanh Than củi thông sấy sáp—loại than chuyên dụng được đốt từ gỗ thông khô héo trên đỉnh núi Sương Mù, hoàn toàn không tỏa khói bụi khi cháy. Cậu xếp than vào một chiếc lò đất nung nhỏ, dùng đá lửa châm ngòi. Một làn hơi ấm không màu, không mùi từ từ lan tỏa trong hốc đá, duy trì nhiệt độ căn phòng ổn định ở mức hai mươi lăm độ C.
Trong khi đó, Huy Vũ lấy ra một lọ gốm nhỏ chứa Nhựa cây sơn cách ẩm. Anh dùng chiếc chổi lông thỏ mịn, tỉ mỉ quét từng nét mỏng lên bề mặt gỗ sồi của hòm máy ghi âm. Lớp nhựa sơn dại nhanh chóng khô lại dưới hơi ấm của than thông, tạo thành một màng bảo vệ chống thấm nước tuyệt đối, ngăn không cho hơi muối thạch anh tiếp tục tấn công vỏ máy.
“Để mài lại các ống sáp trống dã chiến, chúng ta cần nước nóng làm ấm mỡ cá,” A Sâm nói nhỏ, tay nâng bình gốm chứa nguồn nước ngọt sạch dự trữ cuối cùng của đoàn.
Cậu bé định đổ nước vào nồi đồng đặt trên lò than thông, nhưng Huy Vũ lập tức đưa tay giữ chặt cổ tay cậu. Anh lắc đầu, ánh mắt nghiêm khắc.
*Không được dùng nước ngọt dự trữ,* Huy Vũ ra hiệu. *Hơi muối ngoài kia đã làm bẩn nguồn nước bên ngoài. Nước ngọt này là mạng sống của Giáo sư và các học sĩ. Dùng nước ngưng tụ từ sương muối trên vách đá để đun ấm mỡ cá.*
A Sâm cúi đầu, hiểu ra sai lầm của mình. Cậu bé vội vàng dùng một chiếc bát đồng lách ra khe đá cửa hang, hứng từng giọt nước muối ngưng tụ lạnh buốt chảy dọc theo thớ đá thạch anh dẻo.
Tuy nhiên, khi cậu mang bát nước muối lạnh về và đổ trực tiếp vào nồi chứa Mỡ cá tầm đánh bóng sáp để đun cách thủy, một sự cố vật lý đã xảy ra. Do nhiệt độ của nước muối ngưng tụ quá thấp kết hợp với nồng độ muối cao, mỡ cá tầm bị đông vón cục đột ngột, tỏa ra một mùi tanh nồng nặc của cá sông ngầm.
“Hỏng rồi!” A Sâm hốt hoảng khi thấy hỗn hợp mỡ cá bị tách lớp, nổi lên những mảng váng đục xù xì. Cậu cố gắng dùng que gỗ khuấy mạnh để cứu vãn nhưng bề mặt sáp thô ráp khi tiếp xúc với hỗn hợp lỗi này lập tức bị rạn nứt nẻ do co rút nhiệt độ đột ngột.
Huy Vũ bước tới, vỗ nhẹ vào vai cậu học trò nhỏ để trấn an. Anh lấy lọ Dầu thông tiêu âm dắt bên hông, nhỏ ba giọt dầu thông dẻo dai vào bát nước muối đang đun. Nhựa thông đỏ nhanh chóng hòa tan, trung hòa nồng độ muối thạch anh và ổn định nhiệt độ của hỗn hợp mỡ cá tầm. Lớp váng đục dần biến mất, nhường chỗ cho một dung dịch dầu bôi trơn sánh nhẹ, màu vàng óng ánh và tỏa ra mùi thơm thanh khiết của thông rừng.
*Mài sáp ghi âm thủ công đòi hỏi sự đều lực và nhiệt độ ổn định,* Huy Vũ dùng ngón tay chỉ vào bề mặt ống sáp ong thô xù xì. *Nhìn ta làm.*
Huy Vũ quấn một miếng vải nỉ mịn mật độ cao quanh đầu ngón tay trỏ, thấm nhẹ vào hỗn hợp mỡ cá tầm ấm. Anh lắp ống sáp thô lên trục quay gỗ dẻ của máy ghi âm dã chiến. Tay trái anh giữ nhẹ trục xoay, tay phải đều đặn lướt ngón tay bọc vải nỉ dọc theo bề mặt ống sáp đang quay tròn.
“Sột... sột... sột...”
Tiếng ma sát cơ học cực nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng của Phòng Cách Âm Tự Nhiên. Từng chuyển động của Huy Vũ vô cùng uyển chuyển và đều đặn. Dưới tác động của lực mài đều đặn và hơi ấm từ mỡ cá tầm, các vết sần sùi, bọt khí li ti trên bề mặt sáp ong rừng thô dần bị triệt tiêu. Bề mặt ống sáp chuyển dần từ màu vàng đục xù xì sang một màu vàng óng ánh, bóng loáng như gương soi, có thể phản chiếu rõ nét gương mặt khắc khổ của anh dưới ánh đèn bão.
Đan Thanh tiến lại gần bệ máy. Cô tháo đôi găng tay da cá sấu ra, lộ ra đôi bàn tay thanh tú bám đầy vết chai mài đá. Cô nhẹ nhàng đặt hai đầu ngón tay trỏ và ngón giữa lên màng rung thạch anh dẻo của máy ghi âm.
Qua cảm nhận *Xúc Giác Cộng Hưởng*, Đan Thanh nhắm mắt, cảm nhận tần số dao động tự nhiên của màng rung khi trục máy quay. Cô khẽ gật đầu với Huy Vũ, ra hiệu bằng tay:
*Màng rung thạch anh dẻo đạt độ nhẵn hoàn hảo. Không có vết nứt vi mô. Bánh răng gỗ dẻ đã co rút lại kích thước chuẩn nhờ hơi sấy khô của than thông.*
Phan Doanh thở phào nhẹ nhõm, dùng tay lau mồ hôi dầu trên trán. “Chúng ta đã hoàn thành việc chế tác ba ống sáp ghi âm đạt tiêu chuẩn bóng gương. Thiết bị đã sẵn sàng cho ca thu âm thử nghiệm đầu tiên.”
Cả đoàn khảo cổ giành lại được quyền chủ động kỹ thuật sau chuỗi thảm họa sập cầu treo bờ Tây. Niềm hy vọng nhen nhóm trở lại trong mắt Giáo sư Trần Lâm. Ông nhìn Huy Vũ với sự tôn kính sâu sắc dành cho một truyền nhân dòng họ truyền tin chân chính.
Huy Vũ nâng ống sáp vừa mài xong lên trước ánh đèn. Bề mặt sáp lấp lánh không một tì vết, hoàn hảo đến mức cực đoan. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hoàn thành mỹ mãn ấy, một cơn đau nhức nhối đột ngột bắn thẳng từ xương thái dương phải vào sâu trong não bộ của anh.
Tiếng ù tai vĩnh viễn trong tai phải của Huy Vũ bỗng nhiên thay đổi tần số. Nó không còn là tiếng ù trầm đục của chấn động sập cầu nữa.
Từ các kẽ nứt thạch anh dẻo của vách hang Phòng Cách Âm Tự Nhiên dẫn thẳng ra ngoài thung lũng, một dải tần số siêu âm cực cao—vượt ngưỡng nghe của người bình thường, khoảng hai mươi mốt nghìn héc—bắt đầu rít lên mờ nhạt nhưng sắc bén như một mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ đang tổn thương của anh.
Huy Vũ khựng người lại, ống sáp trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Gương mặt anh tái mét, đôi mắt dán chặt vào những khe đá tối tăm phía ngoài phòng cách âm.
Mùi mỡ cá tầm ấm dùng để mài sáp đã bắt đầu bay theo luồng khí nóng của than thông, len lỏi qua các kẽ nứt thạch anh dẻo và phát tán ra ngoài thung lũng sương mù dày đặc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!