Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Chặt Đứt Tử Lộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xơ mây đứt phựt cuối cùng vang lên trầm đục dội thẳng vào xương thái dương phải của Huy Vũ, báo hiệu cấu trúc chịu lực của Cầu Treo Sương Mù đang đi đến giới hạn tự hủy của nó. Hơi sương muối thạch anh ẩm ướt và lạnh buốt tràn qua vách đá, bám vào từng thớ thịt, từng sợi vải dệt nỉ chàm sờn rách trên vai anh, mang theo vị mặn chát của khoáng chất ăn mòn địa chất.


Phía sau lưng anh, Trịnh Cảnh đang ôm lấy bắp chân phải rỉ máu do trúng đạn chì của súng hơi, bò lết trên những thanh gỗ thông mục nát. Tiếng rên rỉ hoảng loạn của gã học sĩ phản bội bị gió thung lũng xé rách, hòa lẫn vào tiếng cọt kẹt rợn người của thân cầu đang nghiêng hẳn sang một bên. Lâm Hoài và hai phu mỏ lực lưỡng dưới quyền thợ cả Khải đang phải dùng hết sức ghìm chặt dây thừng tiêu âm để giữ thăng bằng cho cả đoàn người lướt đi trên mặt gỗ trơn trượt.


Trong màn sương mờ đục có tầm nhìn chưa đầy hai mét, Hoàng Thùy—tiểu thư khuê các vốn chưa từng nếm trải phong ba thực địa—hoàn toàn bị nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới, nơi hơi muối bốc lên ngùn ngụt như một lò vôi khổng lồ. Sự chao đảo điên cuồng của thân cầu cùng tiếng rít gầm rú của gió hạ âm khiến tiền đình của cô hoàn toàn sụp đổ. Trong cơn hoảng loạn tột độ, đôi bàn tay đeo đầy vòng ngọc trai của cô run rẩy dữ dội, vô tình làm tuột chiếc túi gấm chứa chiếc hộp nhạc bằng đồng thau nạm ngọc—món bảo vật hiếu kỳ mà cô luôn mang theo bên mình.


Chiếc hộp nhạc rơi tự do, va đập mạnh vào thanh lan can bằng dây mây mục nát trước khi nện xuống mặt cầu gỗ.


“Keng! Keng! Keng!”


Cơ chế cót cơ học bên trong chiếc hộp nhạc đồng thau bị chấn động mạnh tự động kích hoạt, phát ra những tiếng chuông nhạc du dương nhưng chói tai, vang dội với âm lượng lên tới sáu mươi decibel giữa thung lũng tĩnh mịch. Âm thanh ấy sắc bén như một lưỡi dao xé toạc màn sương mù dày đặc, dội vào các vách đá thạch anh dẻo xung quanh và tạo ra một chuỗi phản xạ âm học dồn dập.


“Có động tĩnh giữa cầu! Toàn đội tuần tra, tràn lên cầu vây bắt!”


Tiếng gầm của Lý Hổ vang lên từ phía bờ Tây. Luồng sáng vàng cam từ chiếc đèn dầu bão bọc kính thạch anh xám của hắn lập tức quét mạnh qua màn sương, khóa chặt vào tọa độ phát ra tiếng nhạc chuông.


Ngay lập tức, nhịp bước chân dồn dập, nặng nề của toán lính Thiết Kỵ Ty mặc giáp sắt nặng nề rầm rập lao lên cầu treo. Trọng lượng của hàng chục bộ giáp sắt kết hợp với lực chạy cơ học tạo ra một sức căng địa chất khổng lồ, truyền dọc theo các sợi dây mây chịu lực, khiến cây cầu treo vốn đã rạn nứt bắt đầu lắc giật dữ dội theo chiều dọc. Từng thanh gỗ mục nát dưới chân đoàn khảo cổ rên rỉ, nứt vỡ hàng loạt.


Huy Vũ áp sát tai phải vào dây mây chịu lực của cầu treo. Qua sự truyền dẫn cơ học của sợi dây, anh nghe thấy tiếng kim loại rỉ sét đang rên rỉ bên trong rương máy ghi âm do Út vác trên vai. Hơi muối ăn mòn đang len lỏi qua lớp vải nỉ dày bọc ngoài, trực tiếp tấn công các bánh răng gỗ dẻ cổ xưa của Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại. Màng lọc lụa tơ tằm bọc chì của chiếc phễu đồng lọc âm dắt bên hông Huy Vũ cũng bắt đầu bị sương muối ăn mòn nhẹ, làm giảm độ nhạy tần số cao của màng rung.


*Không thể vượt qua bờ bên kia kịp trước khi chúng áp sát,* Huy Vũ đưa ra tính toán chiến thuật chớp nhoáng trong đầu. Thính lực tai phải của anh đang bị ù đặc nặng nề, chỉ còn nghe được khoảng sáu mươi phần trăm âm lượng thông thường, nhưng trực giác địa chất của một người lính truyền tin Vũ gia cho anh biết cây cầu này sắp đứt rời hoàn toàn.


Anh xoay người, ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ dồn dập cho thợ cả Khải và Út:


*Chặt đứt dây mây chịu lực bên bờ này! Cắt đứt đường truy đuổi của chúng!*


Út gầm lên một tiếng, vung chiếc đao bản rộng bằng thép rèn dã chiến chém mạnh vào sợi dây mây chịu lực chính bám vào mỏm đá neo bờ Đông. Lực chém thô bạo của gã phu mỏ lực lưỡng dội thẳng vào thân đao.


“Keng!”


Một tiếng va chạm kim khí chói tai vang lên. Lưỡi đao bản rộng bị mẻ một mảng lớn, văng ngược trở lại suýt làm Út ngã xuống vực. Sợi dây mây chịu lực chính của cầu treo thực chất đã được gia cố bằng lõi thép bọc chì tiêu âm bên trong từ thời triều trước—một kỹ thuật quân sự chế tạo cầu dã chiến chống phá hoại cực kỳ kiên cố. Vũ khí thô sơ hoàn toàn bất lực trước kết cấu này.


“Không đứt được! Lõi thép dày quá!” Út hét lên trong tuyệt vọng, hai bàn tay rỉ máu do lực dội ngược của đao.


Toán lính giáp sắt của Lý Hổ đã tràn qua được nửa cầu, tiếng xích sắt và giáp va đập lách cách dồn dập áp sát. Vương Lôi từ phía xa liên tục nạp khí nén vào khẩu súng hơi áp suất cao, những viên đạn chì im lặng rít qua màn sương, găm bần bật vào các thanh gỗ thông sát sườn đoàn khảo cổ.


Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử, Huy Vũ nhận ra trọng lượng của toán lính giáp nặng của Lý Hổ đang tạo ra một lực căng địa chất cực lớn dồn về phía neo cầu thạch anh giòn bên bờ Tây. Đó không chỉ là sức nặng vật lý, mà là một khối năng lượng cơ học đang bị nén chặt trong cấu trúc tinh thể đá thạch anh biến tính giòn của vách đá rìa cầu.


*Ta không cần chặt dây mây bọc thép. Ta chỉ cần phá hủy điểm tựa địa chất của nó,* Huy Vũ nghĩ thầm, đôi mắt anh rực lên dải sáng nhiệt quang định vị.


Anh nhanh chóng di chuyển sát vào vách đá rìa cầu bờ Đông, tháo chiếc mũ da lót chì giảm chấn âm đang giắt ở thắt lưng ra và đội chặt lên đầu để bảo vệ sọ não khỏi chấn động ngược. Anh áp sát phần xương thái dương phía sau tai phải trực tiếp vào phiến đá thạch anh dẻo bám đầy rêu ẩm bên cạnh neo cầu.


Nhắm chặt mắt, Huy Vũ kích hoạt năng lực đặc thù *Nhìn sóng rung nhiệt quang*.


Trong trí não tối đen của anh, thế giới xung quanh biến mất, nhường chỗ cho một mạng lưới các dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt uốn lượn. Qua sự truyền dẫn chấn động từ bước chân lính giáp sắt truyền dọc theo dây mây sang vách đá bờ Đông, Huy Vũ nhìn thấy rõ ràng một vết nứt rạn vi mô ẩn sâu ba mét bên trong lòng khối thạch anh giòn chịu lực của neo cầu bờ Tây. Vết nứt ấy đang phát ra những tia sáng đỏ rực rỡ—biểu hiện của lực căng địa tầng đang bị nén đến mức cực hạn.


Tần số tự hủy của khối thạch anh giòn đó là chín mươi héc.


Huy Vũ rút chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun trong tay phải ra. Anh không dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo, mà điều hòa nhịp thở theo Vũ Gia Tâm Thính Pháp, dồn toàn bộ sự tập trung vào lực cổ tay. Anh nâng gậy gỗ mun, gõ mạnh đầu bọc đồng vào điểm chịu lực yếu nhất của phiến thạch anh dẻo bên rìa cầu bờ Đông để gửi một luồng sóng chấn động định hướng xuyên qua dây mây chịu lực sang bờ Tây.


“Cộc!”


Nhát gõ đầu tiên dội thẳng vào thớ đá. Sóng âm truyền dọc theo sợi dây mây bọc thép dã chiến với tốc độ nghìn mét mỗi giây, dội thẳng vào vết nứt rạn ẩn bên bờ Tây. Vách đá bên kia khẽ rùng mình, phát ra tiếng rên rỉ trầm đục.


“Cộc!”


Nhát gõ thứ hai đều lực hoàn hảo dồn dập nối tiếp. Tần số cộng hưởng chín mươi héc bắt đầu kích hoạt sự dao động tự hủy của các tinh thể thạch anh giòn. Những vết nứt nhỏ bên bờ Tây lan nhanh như mạng nhện, cát đá thạch anh trắng xóa bắt đầu sạt lở lả tả xuống vực sâu.


Lý Hổ phát hiện ra sự bất thường dưới chân, mặt hắn biến sắc khi thấy nền đá neo cầu bên kia đang rung lên bần bật: 'Rút lui! Cầu sắp sập!'


Nhưng đã quá muộn. Huy Vũ nghiến chặt răng, máu tươi từ tai phải rỉ ra thấm đỏ dải băng da thú bảo vệ đầu, dội thẳng nhát gõ thứ ba—nhát gõ quyết định với lực cộng hưởng cực đại.


“UỲNH!”


Một tiếng nổ trầm đục, không phải từ thuốc nổ hỏa mai, mà là tiếng gãy vỡ cơ học kinh hoàng của hàng vạn tấn đá thạch anh giòn tự hủy kết cấu chịu lực vang lên. Toàn bộ vách đá neo cầu bên bờ Tây đổ sập hoàn toàn, kéo theo hàng vạn tấn cát đá sụt lở cuốn trôi mỏm đá chịu lực chính của cây cầu.


Sợi dây mây chịu lực chính bọc thép bị kéo căng quá giới hạn đứt phựt ra với một lực giật ngược kinh hoàng. Đầu cầu bên bờ Tây rơi tự do xuống vực sâu ăn mòn, kéo theo toán lính Thiết Kỵ mặc giáp sắt nặng nề rơi thẳng xuống lòng vực thung lũng mờ mịt sương muối.


Lực giật ngược cực đại của sợi dây mây bị đứt truyền dọc sang bờ Đông, tạo ra một cú quất roi khổng lồ dội thẳng vào vách đá nơi Huy Vũ đang đứng. Cả mỏm đá neo bờ Đông bị rung chấn bẻ gãy cấu trúc chịu lực dột nát.


Cú giật mạnh hất văng Huy Vũ ra khỏi bệ đá an toàn. Thân cầu treo đứt rời rơi tự do, kéo theo chiếc rương gỗ chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đang đeo trên đai treo của Út tuột xích sắt trượt nhanh xuống mép vực tối đen.


Trong khoảnh khắc nghẹt thở, Huy Vũ chỉ kịp vươn tay trái chụp lấy một thớ đá rêu ẩm bên vách vực dốc đứng để giữ mạng. Anh treo mình lơ lửng giữa khoảng không lộng gió bão, bàn tay trần bám chặt vào vách đá trơn trượt rướm máu.


Ánh mắt anh nhìn xuống phía dưới, nơi chiếc rương chứa máy ghi âm cổ đại—vật chứng minh oan duy nhất của cha anh—đang bị kẹt lơ lửng trên một thanh gỗ thông gãy nứt của thân cầu treo đứt rời, chỉ còn cách vực sâu ăn mòn sương muối chưa đầy một gang tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!