Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Ảo Ảnh Cầu Treo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của rặng đá rìa vực thẳm như một bức màn nhung đen đặc, bị xé rách bởi những dải sương muối thạch anh lấp lánh tựa tàn tro của một lò nung cổ đại. Lâm Hoài siết chặt năm ngón tay rộp da của mình quanh cổ tay Trịnh Cảnh, đè nghiến gã học sĩ phản bội vào vách đá lạnh buốt. Hơi thở của hai người phả vào nhau, nóng hổi và dồn dập trong màn sương mờ đục. Cuộn bản đồ có ấn sáp đỏ hình chim hạc của Thiết Kỵ Ty bị kẹt cứng giữa những nếp gấp vải lụa xám, lấp ló dưới ánh sáng lân quang yếu ớt phát ra từ những tinh thể thạch anh bám trên vách đá.


'Buông ra... Lâm Hoài, cậu điên rồi sao?' Trịnh Cảnh nghiến răng thì thầm, giọng nói nén chặt dưới ngưỡng ba mươi decibel để tránh đánh động những người đi phía trước. Đôi mắt hẹp của hắn trợn trừng, láo liên nhìn về phía bóng lưng của Huy Vũ và Đan Thanh đang mờ dần trong sương. 'Cậu có biết mình đang làm gì không? Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta sống sót trở về kinh kỳ! Cậu muốn chôn thây cùng tên điếc và lũ phu mỏ bẩn thỉu đó dưới đáy vực này à?'


'Câm miệng!' Lâm Hoài rít lên, những ngón tay gầy guộc nhưng kiên quyết của một kẻ quen đo đạc địa hình siết mạnh hơn, khiến khớp xương của Trịnh Cảnh kêu lên những tiếng rắc khẽ khàng. 'Anh đã bán đứng Giáo sư, bán đứng cả dòng họ Vũ gia trung trinh để đổi lấy cái danh vọng rác rưởi đó! Cuộn bản đồ này... chính là bằng chứng thuyết phục nhất để đưa anh ra trước công lý của Viện Hàm Lâm.'


Cách đó mười bước chân, Huy Vũ đột ngột dừng bước. Sợi dây thừng tiêu âm quấn quanh hông anh khẽ giật nhẹ—một dao động bất thường, lệch nhịp hoàn toàn với chu kỳ nước giọt hai giây mà anh đang dùng để điều phối nhịp điệu di chuyển của cả đoàn. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, chỉ còn là một khoảng không vô tận sau trận thảm sát năm năm trước. Nhưng tai phải, dù vẫn đang ù đặc và rỉ máu nhẹ sau chấn động cơ học từ nhà lao Doanh trại Thiết Kỵ Ty, lập tức bắt được tần số dao động kéo căng của sợi dây thừng.


Huy Vũ xoay người dứt khoát. Anh không cần dùng lời nói, chỉ khẽ chạm nhẹ ngón tay vào vai Đan Thanh. Nữ nghệ nhân câm lập tức hiểu ý. Đôi mắt trong veo như nước hồ thu của cô khẽ lay động, mười đầu ngón tay trần nhanh chóng áp sát vào phiến đá thạch anh dẻo bên cạnh để cảm nhận chấn động ngược truyền về từ phía sau.


*Có giằng co vật lý dã ngoại... cách mười bước... lực căng không đều,* Đan Thanh dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu nhanh chóng, những ngón tay cô lướt đi uyển chuyển trong bóng tối như đang gảy một khúc nhạc đá tịch mịch.


Huy Vũ siết chặt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun trong tay phải, bước ngược trở lại lối mòn dốc đá đứng. Bước chân của anh đặt xuống nhẹ nhàng, gót chân hạ trước, mũi chân hạ sau, phân phối trọng lượng cơ thể hoàn hảo để không làm rơi một hạt bụi đá thạch anh nào. Đan Thanh lặng lẽ bám sát sau lưng anh, đôi găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông của cô sẵn sàng bám vào bất kỳ điểm tựa nào để hỗ trợ.


Khi luồng sáng mờ ảo từ chiếc đèn bão bọc vải nỉ của Lâm Hoài soi rọi góc tối, Giáo sư Trần Lâm cũng vừa kịp tiến tới. Lão nhà nho sáu mươi tuổi bàng hoàng nhìn cuộn giấy da có ấn sáp đỏ hình chim hạc đang bị Lâm Hoài giật mạnh ra khỏi tay áo của Trịnh Cảnh. Đôi kính gọng tròn bằng thạch anh xám của Giáo sư bám đầy một lớp bụi muối mờ đục, nhưng đôi mắt phía sau kính thì rực lên sự đau đớn và thất vọng tột cùng.


'Trịnh Cảnh... cậu... cậu thực sự đã làm việc này sao?' Giọng Giáo sư run rẩy, những nếp nhăn trên gương mặt khắc khổ của ông như hằn sâu hơn dưới ánh sáng lạnh. 'Ta đã coi cậu như truyền nhân của ta, đã đưa cậu vào đoàn khảo cổ này để cậu chứng kiến sự thật lịch sử... Vậy mà cậu lại lén lút làm tai mắt cho kẻ thù trực tiếp hại chết Vũ Đôn năm xưa?'


Trịnh Cảnh thấy âm mưu bị bại lộ, gương mặt hoảng loạn của hắn đột nhiên chuyển sang một nụ cười vặn vẹo, đầy vẻ bất cần. Hắn nhổ một búng nước bọt lẫn bụi muối xuống đất, nhìn Giáo sư Trần Lâm bằng ánh mắt đầy oán hận: 'Sự thật lịch sử? Giáo sư, ông đã già rồi, đầu óc ông đã bị những cuộn giấy cổ mục nát kia làm cho lú lẫn rồi! Cái gọi là sự thật có cứu được mạng sống của chúng ta khi Thiết Kỵ Ty san phẳng vùng biên giới này không? Quách Tấn đô thống đã hứa cho tôi vị trí Học sĩ tối cao tại kinh kỳ, chỉ cần tôi mang về bản đồ âm học của Vực Thẳm. Tôi không muốn chết mục xương dưới cái hang tối tăm đầy cát bụi thạch anh này!'


'Tên nghịch đồ!' Trần Lâm loạng choạng lùi lại, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Lâm Hoài nhanh tay dùng sợi dây thừng tiêu âm quấn chặt hai tay Trịnh Cảnh ra sau lưng, khóa chặt khớp vai của hắn bằng một nút thắt dã chiến chắc chắn.


'Trói chặt hắn lại,' Huy Vũ ra hiệu bằng tay, ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi đao mài đá. Anh áp sát tai phải vào vách đá dốc đứng, nín thở lắng nghe tiếng gió rít dội về từ phía trước. 'Chúng ta không có thời gian để phán xét hắn lúc này. Hơi muối thạch anh đang dày lên, và tiếng vó ngựa Thiết Kỵ đang dội lại từ phía thung lũng sương mù phía sau. Chúng ta phải vượt qua Cầu Treo Sương Mù ngay lập tức.'


Đoàn người tiếp tục di chuyển dã ngoại trong im lặng tuyệt đối, kéo theo Trịnh Cảnh đang lầm lũi đi giữa hai phu mỏ lực lưỡng. Chỉ sau vài phút men theo con đường đá hẹp trơn trượt, họ đã đứng trước rìa vực sâu.


Cầu Treo Sương Mù hiện ra trước mắt họ như một sợi chỉ mỏng manh treo lơ lửng giữa hai vách đá dựng đứng của Cửa Ngõ Sương Mù. Những sợi dây mây đại ngàn bện chặt vào nhau làm dây cáp treo chính, nâng đỡ những thanh gỗ thông mục nát làm mặt cầu. Dưới sự tàn phá của hơi sương muối thạch anh suốt hàng chục năm, toàn bộ cấu trúc cầu đã bị ăn mòn đến mức chuyển sang màu xám xịt, xơ xác và bám đầy những tinh thể muối sắc nhọn lấp lánh như những lưỡi dao cạo nhỏ.


Gió bão từ đáy vực sâu hàng trăm mét thốc lên liên tục, tạo ra những tiếng rít cơ học chói tai qua các khe đá thạch anh dẻo. Cây cầu treo đung đưa dữ dội trong không khí mờ đục, phát ra những tiếng cọt kẹt trầm đục đầy đe dọa.


'Sương mù dày quá, tầm nhìn chưa đầy hai mét,' K’Ho tiều phu gầm nhẹ, lão chỉ tay về phía đầu cầu bên kia đang chìm hoàn toàn trong màn sương trắng xóa. 'Hơi muối đang ăn mòn dây mây chịu lực. Cầu này chịu được trọng lượng của cả đoàn đã là một phép màu, nhưng nếu di chuyển không đều nhịp, lực cộng hưởng từ gió bão sẽ giật đứt các mối neo đá ngay lập tức.'


Huy Vũ bước lên sát mép cầu. Anh tháo dải băng da thú bảo vệ tai trái ra một chút, áp sát xương thái dương phải vào cột mốc đá neo cầu bằng thạch anh dẻo. Anh nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần tối đa để kích hoạt năng lực đặc thù của dòng họ Vũ.


Trong trí não tối đen của Huy Vũ, những tiếng gió rít gầm rú xung quanh đột ngột biến mất, nhường chỗ cho các dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt uốn lượn theo nhịp điệu sóng âm truyền trong đá. Anh bắt đầu áp dụng kỹ năng Đọc vết lõm sương mù để định vị cấu trúc không gian phía trước. Qua sự dịch chuyển dòng khí sương mù bị cản lại bởi cây cầu treo, anh 'nhìn' thấy rõ ràng từng thanh gỗ mục, từng mối nối dây mây đang chịu lực căng cực hạn.


Nhưng ngay khi dải sáng nhiệt quang quét đến đầu cầu bên kia, cơ thể Huy Vũ khẽ run lên.


Ở phía bên kia bờ vực, khuất sau màn sương mù dày đặc, hiện lên mười hai dải sáng nhiệt quang màu đỏ sẫm đang đứng bất động. Đó là nhịp bước chân và chấn động giáp sắt nặng nề của toán tuần tra Thiết Kỵ Ty. Lý Hổ—đội trưởng tuần tra sương mù lão luyện—đã dẫn quân phong tỏa hoàn toàn lối ra của cầu treo.


Huy Vũ lùi lại, gương mặt anh đanh lại dưới lớp sương lạnh. Anh nhanh chóng dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu cho Đan Thanh và Giáo sư Trần Lâm:


*Lý Hổ đã phong tỏa đầu cầu bên kia. Hắn đang dùng đèn dầu bão quét tìm vết lõm sương mù để định vị chúng ta. Có cả tay súng bắn tỉa bắn súng hơi áp suất cao đi cùng.*


Giáo sư Trần Lâm biến sắc: 'Nếu chúng phong tỏa đầu cầu, chúng ta tiến thối lưỡng nan. Quay lại sẽ rơi thẳng vào tay quân chủ lực của Tống Hùng.'


'Phải vượt cầu,' Huy Vũ ra hiệu dứt khoát, đôi mắt anh rực lên ý chí quyết tâm sắt đá. 'Gió vực sâu đang rít mạnh theo chu kỳ ba giây một lần. Khi gió rít mạnh nhất, tiếng ồn cơ học của thung lũng sẽ vượt quá bảy mươi decibel, át hoàn toàn tiếng động di chuyển của chúng ta. Đan Thanh, cô dẫn đầu các học sĩ di chuyển dã ngoại theo nhịp gió. Tôi sẽ đi sau cùng để giám sát Trịnh Cảnh.'


Đan Thanh gật đầu, cô đeo chiếc găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông tiêu âm vào, nhẹ nhàng bước lên cây cầu treo đang chao đảo. Cô gái câm lướt đi uyển chuyển như một bóng ma trong sương mù, một tay bám chặt vào dây mây chịu lực, tay kia ra hiệu cho Lâm Hoài và Mai Vy bám theo sau. Lớp nhựa thông dẻo dai trên găng tay của cô triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng ma sát cơ học giữa tay người và dây mây mục nát.


Cả đoàn khảo cổ lặng lẽ bước lên cầu treo, nối với nhau bằng sợi dây thừng tiêu âm. Mỗi khi tiếng gió rít gầm lên dội vào vách đá phát ra âm thanh 'ù... ù...', cả đoàn lại đồng loạt tiến lên ba bước. Khi gió lặng, họ lập tức đứng yên tuyệt đối, nín thở nén lồng ngực để triệt tiêu mọi dao động chấn động truyền xuống dây mây.


Ở đầu cầu bên kia, Lý Hổ đứng sừng sững bên mỏm đá neo, mặc bộ giáp da thú nhẹ ngụy trang màu xám tro rách nát. Tay hắn cầm chiếc trường đao bằng thép lạnh rèn mỏng, đôi mắt sắc như diều hâu không ngừng quét qua màn sương mù dày đặc trước mặt. Hắn nâng chiếc đèn dầu bão bọc kính thạch anh xám lên cao, chậm rãi quét luồng sáng vàng cam qua khoảng không cầu treo, cố gắng tìm kiếm bất kỳ sự xao động bất thường nào của dòng khí sương mù.


'Đội trưởng, sương mù dày quá, ống nghe địa chấn không bắt được chấn động nào từ phía cầu,' một tên lính tuần biên Thiết Kỵ lầm lì báo cáo, tai hắn vẫn áp sát vào đầu dò ống nghe đồng thau cắm sâu dưới nền đất.


'Đừng lơ là,' Lý Hổ lạnh lùng ra lệnh, giọng nói của hắn bị tiếng gió rít át đi một phần. 'Tên nghịch tử Vũ gia có đôi tai quỷ quyệt của cha hắn. Hắn biết cách đi bộ tiêu âm dã ngoại. Vương Lôi, lắp đạn chì vào súng hơi áp suất cao, ngắm sẵn vào các điểm neo dây mây giữa cầu. Chỉ cần thấy sương mù bị lõm lại, bắn ngay lập tức.'


Vương Lôi—tay súng bắn tỉa âm thầm của Thiết Kỵ Ty—lặng lẽ gật đầu. Hắn nâng khẩu súng hơi dài có kính ngắm thạch anh xám lên, nín thở ổn định bả vai, ngón tay trỏ đặt hờ trên cò súng lạnh buốt.


Đoàn thám hiểm đã di chuyển được một phần ba chiều dài cầu treo. Hơi sương muối thạch anh ăn mòn bắt đầu tác động mạnh lên các thiết bị.


Huy Vũ áp tai phải vào sợi dây mây chịu lực của cầu treo. Qua sự truyền dẫn cơ học của sợi dây, anh nghe thấy tiếng kim loại rỉ sét đang rên rỉ bên trong rương máy ghi âm do Út vác trên vai. Hơi muối ăn mòn đang len lỏi qua lớp vải nỉ dày bọc ngoài, trực tiếp tấn công các bánh răng gỗ dẻ cổ xưa của Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại. Màng lọc lụa tơ tằm bọc chì của chiếc phễu đồng lọc âm dắt bên hông Huy Vũ cũng bắt đầu bị sương muối ăn mòn nhẹ, làm giảm độ nhạy tần số cao của màng rung.


*Phải nhanh lên... dây mây đang bị mỏi vật liệu,* Huy Vũ nghĩ thầm, cơ đùi anh căng cứng đau nhức do phải duy trì tư thế hạ thấp trọng tâm di chuyển chậm rãi trên mặt gỗ trơn trượt.


Đúng lúc đó, Trịnh Cảnh—kẻ đang bị trói chặt đi giữa hai phu mỏ—đột ngột khựng lại. Đôi mắt hắn rực lên sự điên cuồng và tuyệt vọng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. Hắn biết nếu qua được cầu treo bên kia bờ, Huy Vũ và nhóm phu mỏ Khải chắc chắn sẽ giam giữ hắn vĩnh viễn dưới lòng đất để bảo mật thông tin.


Hắn lén lút cọ xát hai bàn tay bị trói ra sau lưng vào một mỏm thạch anh sắc nhọn nhô ra từ dây mây chịu lực của cầu treo. Lực ma sát sắc bén của tinh thể đá cắt đứt sợi dây thừng tiêu âm quấn quanh cổ tay hắn hoàn toàn im lặng.


Trịnh Cảnh tự do được bàn tay phải. Hắn lén thò ngón tay vào trong kẽ tóc búi, rút ra một mảnh thạch anh dẻo nứt vi mô màu xanh lục nhạt mà hắn đã lén giấu từ trước.


Hắn nhìn về phía luồng sáng vàng cam của chiếc đèn dầu bão của Lý Hổ đang quét chậm rãi ngoài sương mù. Với một chuyển động cực kỳ chuẩn xác và nhanh lẹ của một học sĩ thực địa quen búng đá đo khoảng cách, Trịnh Cảnh búng mạnh mảnh thạch anh dẻo ra ngoài khoảng không cầu treo.


Mảnh thạch anh dẻo lướt đi xuyên qua màn sương, va chạm mạnh vào vách đá dựng đứng phía dưới gầm cầu treo.


"Keng... lách cách..."


Tiếng va chạm kim khí sắc bén của tinh thể thạch anh dội ngược lại vách đá, tạo ra một chuỗi dội âm có tần số cao lên tới sáu mươi decibel, vang vọng khắp thung lũng sương mù đang tĩnh lặng.


Lý Hổ lập tức quay ngoắt đầu lại, đôi mắt sắc lạnh của hắn khóa chặt vào tọa độ phát ra tiếng động giữa cầu treo: 'Có động tĩnh! Vương Lôi, bắn!'


"Phụt... phụt... phụt..."


Ba tiếng rít gió cực nhỏ, dưới ba mươi decibel vang lên từ họng súng hơi áp suất cao của Vương Lôi. Những viên đạn chì nhỏ xé rách màn sương mù, lao đi hoàn toàn im lặng hướng thẳng về phía vị trí phát ra tiếng dội âm trên cầu treo.


'Nằm rạp xuống!' Huy Vũ dùng giọng bụng hét lớn, âm lượng nén chặt dội thẳng vào tai các học sĩ.


Một viên đạn chì găm thẳng vào thanh gỗ thông mục nát ngay sát gót chân của Lâm Hoài, khiến dăm gỗ mục bắn tung tóe. Lâm Hoài hoảng loạn nhoài người ra phía trước, cố gắng dùng toàn bộ thân mình che chắn bảo vệ cho chiếc rương máy ghi âm cổ đại nặng bốn mươi cân trên vai Út. Viên đạn chì thứ hai sượt qua vai áo Lâm Hoài, xé rách một đường vải nỉ cách âm dày, để lại một vết máu đỏ tươi thấm đẫm vai áo anh.


Cả cây cầu treo dây mây rung lên bần bật dưới làn mưa đạn chì im lặng của kẻ thù. Đoàn khảo cổ hoàn toàn phơi mình giữa khoảng không lơ lửng, không có bất kỳ điểm che chắn vật lý nào.


Huy Vũ áp sát tai phải vào phễu đồng lọc âm, nén chịu cơn đau ù tai đang bùng phát dữ dội. Qua phễu lọc, anh nghe thấy tiếng rít hơi của súng hơi áp suất cao do Vương Lôi bắn ra có một chu kỳ trễ đúng hai giây so với mỗi đợt gió bão rít mạnh qua khe đá.


'Nghe tôi! Khi gió ngừng rít... đứng yên tuyệt đối! Khi gió gầm lên... trượt nhanh về phía trước!' Huy Vũ ra hiệu bằng thủ ngữ dồn dập, đôi mắt anh rực sáng dải sáng nhiệt quang định vị đường đạn của Vương Lôi.


Anh nhận thấy tiếng rít súng hơi của Vương Lôi phụ thuộc vào áp suất khí nén trong bình chứa; cứ sau ba phát bắn liên tiếp, tên xạ thủ phải mất hai giây để quay ròng rọc tay nạp lại áp suất khí. Đó chính là khoảng trống thời gian sinh tử duy nhất của họ.


Đan Thanh dũng cảm dẫn đầu, cô dùng găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông bám chặt vào dây treo rạn nứt, kéo Mai Vy và Giáo sư Trần Lâm trượt nhanh mười mét trên mặt gỗ trơn trượt ngay khi tiếng gió bão gầm rú át đi tiếng bước chân của họ. Lâm Hoài và Út khom lưng vác hòm máy lướt theo sau hoàn hảo.


Nhưng Trịnh Cảnh đã hoàn toàn phát điên. Hắn vùng vẫy thoát khỏi sợi dây thừng tiêu âm bị cắt đứt, điên cuồng chạy ngược trở lại phía đầu cầu bên bờ Tây hòng trốn thoát khỏi làn đạn chì. Bước chân hoảng loạn của hắn dẫm mạnh lên các thanh gỗ mục, tạo ra những tiếng động ma sát cơ học lớn vượt quá sáu mươi decibel.


'Đội trưởng! Có một tên đang chạy ngược lại!' Tên lính tuần biên Thiết Kỵ hét lớn, chỉ tay về phía bóng đen của Trịnh Cảnh đang lờ mờ hiện ra trong sương mù.


'Bắn hạ hắn!' Lý Hổ lạnh lùng ra lệnh, chiếc trường đao trong tay hắn vung lên dứt khoát.


"Phụt..."


Một viên đạn chì găm thẳng vào bắp chân phải của Trịnh Cảnh. Gã học sĩ phản bội hét lên một tiếng đau đớn, đổ sụp xuống mặt cầu treo chao đảo. Hắn cố gắng bò lết trên các thanh gỗ mục bám đầy sương muối ăn mòn, đôi bàn tay cào cấu vào dây mây rách nát trong tuyệt vọng.


Đoàn khảo cổ đã di chuyển được hai phần ba chiều dài cầu treo dưới làn mưa đạn chì im lặng của Vương Lôi. Nhưng cái giá phải trả ngày càng nặng nề.


Màng lọc lụa tơ tằm bọc chì của chiếc phễu đồng lọc âm cầm tay của Huy Vũ bị hơi nước muối thạch anh ăn mòn sâu sắc, màng lọc mỏng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt vi mô, làm giảm mạnh khả năng tách biệt các tần số cao tần của tiếng gió rít.


Nguy hiểm hơn cả, ba viên đạn chì áp suất cao của Vương Lôi bắn trượt trước đó đã găm thẳng vào mối neo dây mây chịu lực chính ở giữa cầu treo.


"Rắc... phựt..."


Tiếng rạn nứt cơ học của các thớ dây mây mục nát vang lên trầm đục dưới gầm cầu, truyền dọc theo sợi cáp treo dã chiến dội thẳng vào thái dương phải của Huy Vũ. Mối neo chính chịu lực căng của cả cây cầu treo đang bắt đầu rạn nứt và đứt rời cấu trúc chịu lực dột nát dưới sức nặng của đoàn người và rương máy ghi âm cổ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!