Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Bản Đồ Trong Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt va chạm khô khốc của chùm chìa khóa rỉ sét trong tay Lão Độc dội vào vách đá đen của hầm giam Doanh trại Thiết Kỵ Ty, tạo nên một chuỗi âm tần cao buốt nhói. Sóng âm sắc bén ấy xuyên qua màn sương mù ẩm ướt, đâm thẳng vào màng nhĩ đang rỉ máu của Huy Vũ. Tai trái của anh hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vô tận, nhưng tai phải—vốn chỉ còn sáu mươi lăm phần trăm thính lực sau cú phá xích cộng hưởng—bắt đầu rung lên bần bật, nhói buốt như có ai dùng kim nung đỏ đâm xuyên qua thái dương. Máu tươi rỉ ra từ kẽ tai, nóng hổi và tanh nồng, chảy dài xuống cổ áo nỉ chàm sờn rách.


Lão Độc đứng đó, tấm lưng còng rạp dưới ánh đuốc dầu thông chập chờn. Gương mặt vàng vọt của lão co rúm lại trong một nụ cười tàn nhẫn. Lão giơ cao chùm chìa khóa, chuẩn bị gõ nhịp tiếp theo vào vách đá để kích hoạt hệ thống chuông báo động địa chấn của phòng gác phía trên.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huy Vũ không hề lùi bước. Bản năng của một cựu lính truyền tin biên ải mách bảo anh rằng, nếu tiếng gõ thứ hai của Lão Độc vang lên, toàn bộ pháo đài sẽ bị phong tỏa trong vòng ba mươi giây. Anh lập tức nâng chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá bằng tay trái, hướng phần loa kèn rộng về phía chùm chìa khóa rỉ sét của Lão Độc. Tay phải anh siết chặt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun, gõ mạnh một nhịp dứt khoát vào thành phễu đồng.


Một luồng sóng phản chấn vô hình, mang tần số đối kháng triệt tiêu, phóng thẳng ra từ vành phễu đồng mỏng. Khi chùm chìa khóa của Lão Độc vừa chạm vào vách đá đen, thay vì tiếng "keng" chói tai, không khí xung quanh đột ngột rơi vào một khoảng lặng kỳ dị. Sóng âm đối nghịch của Huy Vũ đã bẻ gãy và triệt tiêu hoàn toàn dao động cao tần của kim loại trước khi nó kịp truyền đi. Lão Độc bàng hoàng nhìn chùm chìa khóa trong tay, miệng há hốc nhưng không thể phát ra một âm thanh báo động nào.


"Út! Ngay bây giờ!" Huy Vũ dùng giọng bụng ra lệnh, âm lượng nén chặt dưới ngưỡng ba mươi decibel.


Từ trong bóng tối của hầm giam, gã phu mỏ cận vệ Út lướt tới như một con báo đen. Chiếc đòn gánh bằng tre đực ngâm dầu thông dẻo dai vung lên, chuẩn xác và không hề phát ra tiếng rít gió. Đầu đòn gánh bọc nỉ nện thẳng vào gáy Lão Độc. Tiếng va chạm trầm đục bị nuốt chửng bởi lớp bùn sét cách âm đỏ bám đầy trên nền đất. Lão Độc trợn mắt, toàn thân đổ sụp xuống như một bao cát rỗng. Khải nhanh nhẹn lao tới đỡ lấy lão, không để chùm chìa khóa rỉ sét rơi xuống đất phát ra tiếng động.


Họ nhanh chóng tống Lão Độc vào một buồng giam trống, khóa chặt cửa sắt bằng chính chùm chìa khóa của lão. Huy Vũ nhặt một nắm bùn sét cách âm đỏ dưới đất, trét kín các kẽ khóa để triệt tiêu mọi khả năng lão tỉnh dậy và đập cửa báo động. Tuy nhiên, trong lúc vội vã lau dọn dấu vết để rút lui, một lượng bột thạch anh dẻo mài mịn—vốn rơi ra từ rãnh nứt của chiếc rương bảo ôn sáp ong mà A Sâm mang theo trước đó—đã lén lút rơi vãi xuống nền hầm giam ẩm ướt, lấp lấp lánh dưới ánh đuốc như những hạt sương muối vô hại.


Huy Vũ áp tai vào vách đá cống ngầm một lần nữa, cảm nhận chấn động địa tầng. Tiếng bước chân tuần tra của lính gác phía trên vẫn giữ nhịp điệu đều đặn mười giây một lần. Đường thoát đã mở.


"Đi!" Huy Vũ ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ.


Khải cõng nghệ nhân Thiết trên vai, Út dìu Vũ Đăng đang kiệt sức, lách nhanh vào miệng cống ngầm ẩm ướt bám đầy bùn sét đỏ. Huy Vũ là người rút lui cuối cùng, anh kéo nắp cống sắt rỉ sét khép lại, bôi một lớp dầu thông tiêu âm lên các bản lề để triệt tiêu tiếng ma sát kim loại. Họ biến mất vào lòng đất tối tăm, bỏ lại sau lưng Doanh trại Thiết Kỵ Ty đang chìm trong sự im lặng giả tạo.


***


Canh tư đêm muộn, sương mù từ Vực Thẳm Tiếng Vọng tràn vào Biên trấn Sương Mù dày đặc hơn bao giờ hết. Lớp sương này không giống sương mù thông thường; nó mang theo những hạt muối thạch anh dẻo li ti, lạnh buốt và có tính ăn mòn cực cao. Không khí mờ đục, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn dầu hỏa trong con hẻm nhỏ dẫn về Quán rượu Câm.


Dưới hầm rượu cách âm của quán, Giáo sư Trần Lâm đang đứng ngồi không yên bên cạnh chiếc bàn gỗ sồi chứa đầy các cuộn bản đồ địa chất cổ. Lâm Hoài, trợ lý của ông, đang chăm chú dùng cuộn thước dây tơ tằm bọc đồng để đo đạc lại các khoảng cách địa hình trên bản đồ vẽ tay. Khi cánh cửa hầm rượu ngầm mở ra, bùn đất sét đỏ và hơi sương lạnh tràn vào, cả hai lập tức ngước đầu lên.


"Vũ! Các anh đã về!" Giáo sư Trần Lâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng gương mặt ông nhanh chóng đanh lại khi nhìn thấy máu tươi bám đầy trên tai phải và cổ áo của Huy Vũ. "Trời đất, tai của cậu..."


"Chấn thương âm học cự ly gần," Huy Vũ dùng thủ ngữ ngắn gọn để trả lời, tránh nói to làm rung động màng nhĩ đang tổn thương. Anh ngồi xuống ghế đá, để A Sâm nhanh nhẹn dùng vải nỉ ấm lau sạch vết máu bên má. "Thiết và Vũ Đăng đã an toàn. Nhưng Biên trấn Sương Mù không còn là nơi trú ẩn nữa. Lão Độc bị khống chế, Thiết Kỵ Ty sẽ phát hiện ra vụ vượt ngục trong vòng vài canh giờ nữa. Chúng ta phải khởi hành ngay lập tức."


Từ trong góc tối của hầm rượu, Đan Thanh bước ra. Cô gái hai mươi hai tuổi mặc bộ y phục vải chàm đơn giản, mái tóc đen búi cao bằng chiếc trâm thạch anh xám. Đôi mắt trong veo, tĩnh lặng của cô nhìn chăm chú vào vết thương trên tai Huy Vũ. Cô không nói một lời—bởi cô bị câm bẩm sinh—nhưng đôi bàn tay mảnh khảnh, chằng chịt những vết sẹo mài đá của cô nhẹ nhàng nâng chiếc khăn ấm từ tay A Sâm, tự tay lau nhẹ quanh thái dương của anh.


Khi mười đầu ngón tay của Đan Thanh chạm vào làn da nóng ran của Huy Vũ, anh cảm nhận được một luồng dao động dịu nhẹ, mát lạnh truyền qua cấu trúc xương sọ. Đó là năng lực Xúc Xác Cộng Hưởng đặc biệt của cô. Không cần lời nói, sự thấu cảm không lời giữa hai tâm hồn khiếm khuyết giác quan lan tỏa trong không gian hầm rượu ngầm, xoa dịu phần nào cơn đau đầu búa bổ của Huy Vũ.


"Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa, Giáo sư?" Huy Vũ quay sang Trần Lâm, tay ra hiệu thủ ngữ.


"Đoàn khảo cổ đã sẵn sàng," Trần Lâm gật đầu, gương mặt lộ rõ vẻ lo âu. "Nhưng ngoài kia sương mù quá dày, lính tuần tra của Thiết Kỵ Ty đã phong tỏa các lối mòn chính dẫn vào hẻm núi. Chúng ta không thể sử dụng đuốc lớn để tránh bị phát hiện, nhưng nếu di chuyển trong bóng tối trên các vách đá trơn trượt, các học sĩ dã ngoại của tôi sẽ rơi xuống vực trước khi chạm vào cửa hang."


"Tôi đã tìm được người dẫn đường," Huy Vũ ra hiệu.


Từ phía sau cánh cửa hầm rượu, một lão già người thiểu số cao lớn bước vào. Lão mặc chiếc áo tơi lá sờn cũ bám đầy bụi thông đỏ, vai đeo chiếc gùi tre lớn chứa đầy củi khô và nấm rừng. Đôi chân lão đi dép lốp sờn rách, bám đầy bùn đất biên giới. Đó là K’Ho—lão tiều phu sương mù lão luyện nhất vùng biên trấn này.


"Sương muối thạch anh đêm nay độc lắm," K'Ho lên tiếng, giọng nói ồm ồm như tiếng gió rít qua khe đá. Lão rút chiếc rựa phát hoang bằng thép rèn chuôi sừng trâu dắt bên hông ra, gõ nhẹ vào cạnh bàn gỗ. "Bọn lính Thiết Kỵ Ty chỉ biết đi đường mòn lớn. Tôi biết các hang gió tự nhiên và lối đi mật dọc theo vách đá rêu ẩm. Đi lối đó, sương độc sẽ bị gió thổi bạt đi, và Thiết Kỵ Ty có dùng ống nghe địa chấn cũng không nghe thấy tiếng bước chân của chúng ta. Nhưng cả đoàn phải đi tuyệt đối im lặng. Ai phát ra tiếng động lớn, đá thạch anh giòn phía trên sụp xuống chôn sống tất cả."


Trịnh Cảnh, học sĩ trẻ của Viện Hàm Lâm, đứng tựa lưng vào cột đá tối, khẽ nhếch mép cười lạnh đầy vẻ khinh miệt. Hắn chỉnh lại chiếc áo dài nho sĩ lụa xám bám đầy bụi thạch anh của mình, tay khẽ vuốt ve chiếc la bàn đồng mạ vàng tinh xảo dắt bên thắt lưng. Hắn tự phụ vào những lý thuyết cộng hưởng âm học sách vở của mình, luôn coi Huy Vũ và những người thợ mỏ, tiều phu địa phương là những kẻ thô lỗ, không đáng tin cậy. Nhưng trước áp lực của Giáo sư Trần Lâm và nguy cơ bị Thiết Kỵ Ty bắt giữ, hắn buộc phải im lặng bám theo đoàn.


***


Đoàn thám hiểm lặng lẽ xuất phát từ lối sau của Quán rượu Câm, chính thức bước vào đêm sương mù dày đặc của Biên trấn Sương Mù.


Để bảo vệ chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân, Huy Vũ và Vũ Đăng đã quấn chặt vỏ gỗ sồi của máy bằng nhiều lớp vải nỉ mật độ cao siêu cách âm. A Sâm đi sát bên cạnh, hai tay ôm chặt chiếc hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp bọc rêu tiêu âm xốp xám, đảm bảo nhiệt độ bên trong luôn ổn định ở mức hai mươi lăm độ C nhờ các túi nước ấm được đun bằng than thông không khói dã chiến.


Cả đoàn thực hiện nghiêm ngặt quy trình Ngụy trang âm học dã ngoại. Mỗi người đều phải quấn các dải vải nỉ dày quanh gót giày cỏ và bọc kín các khớp nối kim loại của trang bị để triệt tiêu hoàn toàn tiếng lách cách cơ học khi di chuyển. Họ đi thành một hàng dọc, nối với nhau bằng một sợi dây thừng tiêu âm bọc vải mềm.


K’Ho dẫn đầu đoàn, bước đi uyển chuyển và nhẹ nhàng như một con mèo rừng trong đêm tối. Lão tiều phu không hề dùng đuốc; lão định vị đường đi bằng cách lắng nghe tiếng gió rít qua các hang gió tự nhiên và quan sát sự biến đổi của màn sương mù trước mặt.


Càng đi sâu vào vùng núi đá biên giới, sương muối thạch anh càng ngưng tụ dày đặc trên các vách đá dốc đứng. Những giọt nước muối thạch anh rơi xuống đều đặn từ các mỏm đá treo phía trên, tạo ra những tiếng "tách... tách..." cơ học trầm ấm và nhịp nhàng dội vào lòng hẻm núi.


Huy Vũ đi ở giữa đoàn, giữ vai trò điều phối âm học. Mặc dù tai phải đang bị ù đặc nặng và đau nhức dữ dội, anh vẫn áp dụng phương pháp Cảm âm qua xương sọ để theo dõi môi trường xung quanh. Anh áp nhẹ thái dương phải vào sợi dây thừng tiêu âm nối liền cả đoàn. Qua độ rung truyền dẫn của sợi dây, anh có thể cảm nhận được nhịp thở và nhịp bước chân của từng thành viên phía sau.


Huy Vũ nhận thấy sương mù đang ngưng tụ trên vách đá thạch anh tạo ra các giọt nước rơi đều đặn với chu kỳ hai giây một lần. Anh dùng chính nhịp nước giọt tự nhiên này để căn chỉnh tốc độ bước đi của cả đoàn. Anh ra hiệu bằng tay ngắn gọn, yêu cầu mọi người chỉ đặt chân xuống đất đúng vào khoảnh khắc giọt nước rơi chạm đá phát ra tiếng "tách". Bằng cách lách nhịp bước chân vào tiếng giọt nước dội âm, tiếng động di chuyển của cả đoàn hoàn toàn bị nuốt chửng vào âm thanh của tự nhiên.


Tuy nhiên, con đường dọc theo vách đá rêu ẩm cực kỳ trơn trượt và hiểm trở. Hơi muối ăn mòn bám vào các thớ đá, làm giảm độ bám của giày cỏ.


"Át..."


Học sĩ Mai Vy, do thể chất yếu ớt và mắt bị chói bởi sương muối, đột ngột bị trượt chân trên một phiến đá bám rêu ẩm sát mép vực sâu. Cơ thể cô ngả nhào ra ngoài khoảng không, sợi dây thừng tiêu âm căng phựt lên, kéo giật cả hàng người chao đảo. Tiếng đá sỏi rơi rụng dội xuống vực sâu phát ra âm thanh khô khốc.


Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Đan Thanh—người đi ngay phía sau Mai Vy—đã hành động với một phản xạ cực nhanh. Cô không thể lên tiếng cảnh báo, nhưng đôi bàn tay trần chằng chịt vết sẹo của cô lao ra, bám chặt lấy sợi dây thừng tiêu âm bọc vải nỉ.


Sử dụng kỹ thuật giữ thăng bằng của một nghệ nghệ nhân chế tác nhạc cụ đá, Đan Thanh miết chặt mười đầu ngón tay vào vách đá thạch anh dẻo bên cạnh. Lớp da cá sấu tẩm nhựa thông bọc quanh găng tay của cô tạo ra một lực bám ma sát tiêu âm cực lớn, triệt tiêu hoàn toàn lực kéo giật của cú ngã mà không phát ra bất kỳ tiếng két dây thừng nào. Út lập tức lao tới, dùng cánh tay lực lưỡng kéo Mai Vy trở lại thớ đá an toàn.


Mai Vy run rẩy, định thốt lên tiếng khóc hoảng loạn, nhưng Huy Vũ đã nhanh chóng lướt tới, dùng bàn tay bọc vải nỉ bịt chặt miệng cô. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, lắc đầu nghiêm nghị, nhắc nhở cô về Quy tắc 40 Decibel nghiêm ngặt của vùng đá giòn này.


Để giữ tốc độ di chuyển im lặng và bảo đảm an toàn cho các học sĩ đang kiệt sức, Giáo sư Trần Lâm buộc phải đưa ra một quyết định đau xót. Ông ra hiệu cho các phu thồ bỏ lại hai hòm lương thực nặng chứa đầy các bình gốm dã ngoại bọc đồng bên sườn núi. Việc bỏ lại các vật dụng kim loại nặng nề này giúp đoàn giảm thiểu tối đa nguy cơ va đập phát ra tiếng vang lớn, đồng thời tăng tốc độ di chuyển của cả đoàn lên gấp đôi.


***


Sau tai nạn của Mai Vy, K’Ho dẫn đoàn lách qua một khe nứt hẹp dẫn vào một hốc đá khuất sương.


Đan Thanh tiến lại gần vách đá thạch anh dẻo phía trước. Cô tháo lớp găng tay da cá sấu ra, nhẹ nhàng áp mười đầu ngón tay trần bám đầy vết chai của mình trực tiếp vào bề mặt đá lạnh buốt. Cô khẽ nhắm mắt, tập trung toàn bộ năng lượng cảm giác vào các đầu ngón tay để thực hiện năng lực Xúc Giác Cộng Hưởng địa chất.


Chỉ sau vài giây, Đan Thanh giật nhẹ ngón tay trỏ. Cô quay lại nhìn Huy Vũ, dùng hai bàn tay tạo ra các ký hiệu Vũ gia thủ ngữ liên tục trước ngực:


*Phía trước mười mét... vách đá có khoang rỗng ẩn... cấu trúc thạch anh dẻo cực kỳ giòn... chịu lực căng địa chất lớn... sắp sạt lở.*


Huy Vũ nhíu mày. Anh nhanh chóng rút chiếc phễu đồng lọc âm vách đá từ thắt lưng ra, áp sát vành loa kèn mỏng vào thớ đá thạch anh dẻo tại tọa độ Đan Thanh vừa chỉ ra. Anh bịt chặt tai trái điếc, áp thái dương phải sát vào đầu phễu bọc lụa.


"Rè... rè... rắc..."


Qua phễu lọc âm, Huy Vũ nghe thấy những tiếng nứt rạn siêu nhỏ, có dải tần số cực thấp dưới ba mươi hertz đang lan truyền trong thớ đá thạch anh dẻo phía trước. Cấu trúc đá ở khu vực này đã bị biến tính giòn do áp suất địa tầng cũ, cực kỳ nhạy cảm với chấn động. Chỉ cần một bước chân nặng nề dẫm lên, toàn bộ vách đá cao hàng chục mét phía trên sẽ sụp đổ, chôn vùi lối đi mật của đoàn.


Huy Vũ lập tức ra hiệu cho K’Ho dừng lại. Anh dùng gậy gỗ mun gõ nhẹ ba nhịp ngắn lên phiến đá phía dưới chân để định vị lại hướng đi rỗng. Anh hướng dẫn cả đoàn di chuyển lệch sang hướng đông năm mét, men theo một thớ thạch anh dẻo nguyên khối chịu lực tốt để vượt qua vùng sạt lở nguy hiểm hoàn toàn im lặng.


Khi cả đoàn lầm lũi di chuyển qua vùng vách đá giòn, Trịnh Cảnh đi ở phía cuối hàng dọc, đôi mắt hẹp của hắn dao động liên tục đầy vẻ bất an và đố kỵ. Hắn nhìn thấy sự thấu cảm không lời đầy kỳ diệu giữa Huy Vũ và Đan Thanh, nhìn thấy sự kính trọng của Giáo sư Trần Lâm dành cho tên cựu lính truyền tin biên ải, lòng căm hận trong hắn càng bùng lên dữ dội. Hắn không chấp nhận việc một học sĩ xuất sắc của Viện Hàm Lâm như hắn lại phải cúi đầu đi theo sự dẫn dắt của một kẻ điếc và một cô gái câm.


Lợi dụng màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của những người đi phía trước, Trịnh Cảnh lén lút tụt lại phía sau sợi dây thừng tiêu âm một khoảng ngắn. Hắn thò bàn tay vào túi áo dài nho sĩ lụa xám, lấy ra những mẩu thạch anh vụn màu xanh lục nhạt mà hắn đã lén thu thập từ xưởng rèn cũ trước đó.


Hắn khẽ khàng thả từng mẩu thạch anh vụn xuống các khe đá dọc đường mòn. Những mẩu thạch anh dẻo phát sáng xanh nhạt u buồn này chính là ký hiệu định vị hoàn hảo mà hắn đã thỏa hiệp ngầm với Thiết Kỵ Ty của Tống Hùng từ trước. Hắn muốn đánh dấu toàn bộ lộ trình thám hiểm của đoàn, dẫn dụ tuần binh Thiết Kỵ vây bắt Huy Vũ để đổi lấy danh vọng và vị trí giáo sư tại học viện hoàng gia kinh kỳ.


Trịnh Cảnh nghĩ rằng hành động lén lút của mình hoàn toàn im lặng dưới tiếng gió rít của hẻm núi sương mù. Nhưng hắn đã hoàn toàn sai lầm.


Lâm Hoài—người trợ lý địa đồ học luôn đeo túi da chéo chứa cuộn giấy vẽ—đang đi ngay phía trước Trịnh Cảnh. Lâm Hoài vốn là một thanh niên nhút nhát trước bạo lực nhưng lại cực kỳ nghiêm túc và nhạy bén trong công việc đo đạc khoảng cách. Kể từ đêm phát hiện Trịnh Cảnh lén lút sao chép bản đồ địa chất tại trạm nghiên cứu tạm thời, Lâm Hoài đã âm thầm đặt dấu hỏi nghi vấn lớn về động cơ của người đồng nghiệp hám danh lợi này.


Trong suốt chuyến di chuyển đêm nay, Lâm Hoài không hề nhìn bằng mắt thường qua sương mù. Anh sử dụng cuộn thước dây bằng tơ tằm bọc đồng chịu lực căng để đo đạc khoảng cách bước đi của Trịnh Cảnh.


Lâm Hoài nhận thấy một sự bất thường cơ học: cứ sau đúng năm mươi bước chân dẫm lên đá muối, sợi dây thừng tiêu âm nối giữa anh và Trịnh Cảnh lại bị chùng xuống đột ngột trong vòng ba giây, kèm theo một dao động rung nhẹ truyền ngược lên tay anh. Đó không phải là nhịp bước đi của một người mệt mỏi; đó là nhịp điệu của một kẻ đang cố tình dừng lại để cúi người xuống đất.


Lâm Hoài nén chặt hơi thở, giả vờ như mình bị trượt chân nhẹ trên rêu đá để lùi lại phía sau. Anh bước chậm rãi, thu ngắn khoảng cách sợi dây thừng tiêu âm để tiếp cận sát sau lưng Trịnh Cảnh mà không gây ra tiếng động ma sát cơ học nào.


***


Đoàn thám hiểm đã vượt qua ranh giới ngoài cùng của biên trấn Sương Mù, tiếp cận khu vực dốc đá dốc đứng dẫn thẳng ra Cầu Treo Sương Mù. Hơi sương muối thạch anh ở đây bốc lên nghi ngút từ vực sâu, lạnh buốt và rít lên đều đặn qua các khe đá như hơi thở của một con quái vật khổng lồ.


Trịnh Cảnh dừng lại sát một mỏm đá tối, hắn thò tay vào trong tay áo rộng bọc vải nỉ, chuẩn bị lấy mẩu thạch anh vụn tiếp theo để thả xuống đất.


Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào mép vải áo, một bàn tay gầy gò, lấm lem mực tàu của Lâm Hoài đã đột ngột vươn ra từ màn sương mù dày đặc. Lâm Hoài chộp chặt lấy cổ tay của Trịnh Cảnh, dùng lực siết mạnh khống chế im lặng.


Trịnh Cảnh giật mình, gương mặt thanh tú biến dạng vì hoảng sợ. Hắn định hét lên để báo động, nhưng Lâm Hoài đã nhanh chóng áp sát người, dùng bả vai chặn đứng góc hàm của hắn, rít khẽ qua kẽ răng:


"Anh Cảnh... anh đang làm cái gì thế này?"


Trịnh Cảnh cố gắng giãy giụa để gạt tay Lâm Hoài ra, nhưng do thể chất thư sinh yếu ớt, hắn không thể thoát khỏi lực giữ chặt của người trợ lý địa đồ học đang đầy cảnh giác. Hắn cố tình giật mạnh tay áo rộng hòng che giấu vật bên trong.


Chính trong cú giằng co im lặng tuyệt đối sát mép vực dốc đứng ấy, lớp vải nỉ dày bọc quanh tay áo của Trịnh Cảnh bị kéo giật ngược lên phía khuỷu tay.


Dưới ánh sáng lấp lánh mờ ảo của sương muối thạch anh ăn mòn, Lâm Hoài bàng hoàng nhìn thấy một cuộn giấy da nhỏ, mỏng màu vàng sẫm đang được giấu kín kẽ bên trong nếp gấp tay áo của Trịnh Cảnh.


Trên bề mặt cuộn giấy da vẽ sơ đồ địa hình ấy, nổi bật lên một dấu ấn bằng sáp đỏ hình chim hạc nạm viền đồng đen bóng—gia huy bảo mật tối mật của Thiết Kỵ Ty hoàng gia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!