Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Tiếng Chuông Nhà Lao

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối của Biên trấn Sương Mù vào canh ba mịt mờ như một tấm liệm khổng lồ dệt bằng bụi thạch anh dẻo. Trong căn hầm cách âm của Quán rượu Câm, tàn lửa từ lò rèn của Thiết đã tắt lịm từ lâu, nhưng bầu không khí vẫn đặc quánh mùi dầu thông và đồng nung nguội. Huy Vũ đứng lặng bên khung cửa sổ nhỏ hé mở, đôi mắt sắc lạnh nhìn chăm chăm vào màn sương xám xịt nơi bóng đen của Ba Cụt vừa biến mất. Tai trái của anh hoàn toàn tĩnh lặng—một khoảng trống câm điếc vĩnh viễn từ vụ nổ năm năm trước—nhưng tai phải đang ù đặc ở mức bảy mươi phần trăm thính lực lại nhói lên từng nhịp dồn dập theo nhịp đập của thái dương.


"Thầy ơi..." Tiếng thì thầm của A Sâm từ góc tối kéo Huy Vũ quay lại. Cậu học trò nhỏ đang ôm chặt chiếc hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp, gương mặt sạm bụi than lo lắng tột độ. "Ba Cụt đã chạy về hướng Doanh doanh trại Thiết Kỵ Ty. Nếu hắn khai ra..."


"Hắn không chỉ khai ra chúng ta," Huy Vũ ngắt lời, giọng trầm thấp và lạnh lùng. Anh quay sang nhìn chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân đang đặt trên bàn đá. Góc hòm vẫn còn vết sém đen nhẹ do tàn lửa từ Vọng Âm Quán—một lời nhắc nhở tàn khốc về sự truy đuổi của Trần Sát. "Hắn biết Thiết đang lén lút rèn phễu lọc âm cho ta. Thiết và Vũ Đăng đang gặp nguy hiểm."


Lời nói của Huy Vũ chưa dứt thì cửa hầm rượu đột ngột bị đẩy ra. Thợ cả Khải bước vào, lồng ngực vạm vỡ phập phồng thở dốc, bám đầy bụi đá trắng của Thôn Đá Nứt. Đi sau anh là Út, gã phu mỏ cận vệ cao lớn đang vác trên vai chiếc đòn gánh bằng tre đực ngâm dầu thông dẻo dai. Gương mặt của cả hai tràn ngập sự phẫn nộ.


"Vũ!" Khải gầm nhẹ, cố giữ âm lượng dưới ngưỡng ba mươi decibel theo quy tắc của quán câm. "Lũ Thiết Kỵ Ty... chúng đã hành động rồi. Trần Sát dẫn theo một toán lính tuần biên mặc giáp nặng đột kích thẳng vào xưởng rèn của Thiết. Chúng lôi Thiết và Vũ Đăng đi ngay trước mắt dân làng. Ba Cụt dẫn đường cho chúng."


Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực Huy Vũ như một luồng lửa nóng. Vũ Đăng mới mười tám tuổi, người em họ lầm lì nhưng khéo tay của anh, kẻ đã lén lút đúc từng bánh răng đồng thau mịn cho máy ghi âm. Và Thiết—người nghệ nhân rèn đồng câm lặng đã dùng cả danh tiếng và tính mạng để rèn cho anh chiếc phễu lọc âm vách đá. Họ bị bắt vì anh.


"Chúng đưa họ đi đâu?" Huy Vũ hỏi, bàn tay siết chặt chuôi Gậy gõ nhịp gỗ mun.


"Nhà lao dã chiến phía sau Doanh trại Thiết Kỵ Ty trên đỉnh đồi," Út lên tiếng, giọng trầm đục. "Lão Độc đang cai quản nơi đó. Hắn nổi tiếng là kẻ tàn bạo, chuyên dùng cực hình âm thanh để bẻ gãy ý chí phạm nhân. Nếu không cứu họ ngay trong đêm nay, ngày mai họ sẽ không còn lành lặn."


Khải lập tức nhấc chiếc búa khai thác đá khổng lồ bằng thép ròng lên vai, mắt rực lửa giận: "Hội Thợ Mỏ Thôn Đá Nứt chúng ta có hơn chục anh em sẵn sàng liều mạng. Tôi sẽ dẫn quân đập tan cổng nhà lao!"


"Không được!" Huy Vũ chặn tay lên cán búa của Khải. "Doanh trại Thiết Kỵ Ty được xây bằng đá đen nguyên khối, có trang bị hệ thống ống nghe định vị địa chấn quân đội cực kỳ nhạy bén. Chỉ một nhát búa của anh gõ vào cổng sắt, tiếng vang kim loại đạt ngưỡng tám mươi decibel sẽ truyền dọc theo các vách đá, kích hoạt chuông báo động toàn pháo đài. Các anh chưa kịp chạm vào chốt cửa thì lính bắn tỉa dùng súng hơi áp suất cao đã bắn hạ tất cả từ trên tường thành."


Khải nhíu mày, bất lực hạ búa: "Vậy phải làm sao? Lối vào nhà lao canh gác nghiêm ngặt, chúng ta không thể bay qua tường đá."


Huy Vũ áp sát thái dương phải vào chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá đang đặt dở trên bệ rèn, khẽ nhắm mắt lại để định thần. Ký ức về bản đồ địa chất biên giới của cha hiện lên trong trí não anh. Anh mở mắt, ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Khải và Út tiến lại gần:


"Có một lối đi mật. Hệ thống cống ngầm cách âm dẫn nước thải từ khu bếp của doanh trại chạy thẳng ra khe đá phía sau đồi. Lối cống đó rất hẹp, bám đầy bùn sét cách âm đỏ—thứ đất sét nặng chứa hàm lượng sắt cao có khả năng hấp thụ hoàn toàn dao động âm thanh. Chúng ta sẽ đột nhập từ đó. Khải, Út, hai anh đi với tôi. A Sâm, em ở lại đây canh giữ hòm máy ghi âm và bảo ôn các ống sáp bằng mọi giá. Tuyệt đối không được rời khỏi hầm rượu này."


A Sâm cắn môi, gật đầu kiên định: "Thầy yên tâm, em sẽ bảo vệ máy bằng cả mạng sống."


Huy Vũ giắt chiếc phễu đồng lọc âm vào thắt lưng, tay cầm gậy gỗ mun, cùng Khải và Út lặng lẽ rời khỏi Quán rượu Câm, biến mất vào màn sương muối ăn mòn của đêm lạnh.


***


Lối ra của đường cống ngầm nằm khuất sau một khe đá thạch anh dẻo bám đầy rêu độc. Huy Vũ dẫn đầu, khom lưng lách qua lòng cống hẹp hòi, ẩm ướt. Lớp bùn sét cách âm đỏ nhão nhoét bám chặt lấy giày cỏ bọc vải nỉ của họ, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân. Không khí bên trong cống nồng nặc mùi nước thải và lưu huỳnh, khiến lồng ngực Huy Vũ thắt lại đau đớn. Mỗi lần hít thở, bụi thạch anh dẻo lơ lửng lại cào xé cuống họng anh.


Huy Vũ dừng lại, áp sát xương thái dương phải vào vách đá của đường ống cống. Qua cấu trúc xương sọ truyền dẫn, anh lọc bỏ tiếng nước chảy róc rách dã ngoại, tập trung lắng nghe những chấn động truyền xuống từ phía trên.


"Cộp... Cộp... Cộp..."


Những tiếng bước chân đều đặn, nặng nề của lính gác Thiết Kỵ mang giáp sắt dội thẳng vào não anh. Huy Vũ dùng mười đầu ngón tay ra hiệu cho Khải và Út phía sau dừng lại. Anh nhẩm đếm nhịp điệu. Tiếng bước chân có chu kỳ mười giây một lần tuần tra qua nắp cống phía trên.


Khi tiếng bước chân vừa xa dần, Út khéo léo dùng sức mạnh cơ bắp vô song của một phu mỏ, luồn chiếc đòn gánh tre đực ngâm dầu dưới khe nắp cống sắt rỉ sét, từ từ nâng lên hoàn toàn im lặng. Nhựa thông tiêu âm bôi sẵn trên các khớp nối giúp nắp cống mở ra mà không phát ra một tiếng két ma sát kim loại nào.


Họ lách người leo lên, hiện diện ngay tại góc tối của sân sau nhà lao dã chiến.


Trước cửa ngõ dẫn xuống hầm giam, một tên lính tuần biên Thiết Kỵ đang đi lại. Trên tay hắn cầm một chiếc mõ tre già đẽo rỗng. Cứ sau năm giây, hắn lại gõ một nhịp "clack... clack..." trầm ấm để báo động an toàn cho các trạm gác tầm cao. Tiếng mõ tre vang vọng đều đặn trong không gian tĩnh mịch của pháo đài đá đen.


Huy Vũ nhìn Út, khẽ gật đầu.


Út siết chặt chiếc đòn gánh tre đực ngâm dầu dẻo dai, thực hiện Bước đi không chấn động dã ngoại. Chân trần của gã phu mỏ lướt nhẹ trên nền đá lạnh buốt, gót chân hạ xuống trước rồi mới đến mũi chân, truyền toàn bộ trọng lượng cơ thể qua hông để triệt tiêu lực chấn xuống đất. Gã tiếp cận tên lính gác từ phía sau đúng vào khoảnh khắc tiếng mõ tre "clack" thứ tư vừa vang lên để che giấu tiếng gió rít nhẹ.


"Bụp!"


Chiếc đòn gánh tre đực ép chặt vào cổ họng tên lính gác, khóa chặt thanh quản của hắn trước khi hắn kịp thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Khải lướt tới như một bóng ma, đỡ lấy chiếc mõ tre không để nó rơi xuống đất phát ra tiếng động. Tên lính gác giãy giụa trong tuyệt vọng rồi lịm đi dưới lực siết của Út. Họ kéo xác hắn vào hốc đá tối, Huy Vũ tịch thu chiếc mõ tre để tiếp tục gõ giả lập tín hiệu an toàn.


Họ nhanh chóng lách qua cánh cửa gỗ dày dẫn xuống hầm giam ẩm ướt dưới lòng đất.


***


Không gian dưới hầm giam lạnh buốt và ngập tràn mùi ẩm mốc. Ánh sáng duy nhất phát ra từ những ngọn đuốc dầu thông treo dọc hành lang đá. Đi sâu vào cuối dãy hành lang, Huy Vũ bàng hoàng nhìn thấy Thiết và Vũ Đăng đang bị trói chặt vào hai chiếc cột đá thạch anh dẻo.


Thiết bị đánh rách một bên vai, máu đỏ loang lổ trên ngực áo vải thô sờn. Vũ Đăng, người em họ mười tám tuổi của anh, gương mặt bầm tím, đầu gục xuống đầy mệt mỏi. Xích sắt nặng nề bện bằng sợi thép ròng pha đồng quấn chặt quanh người họ, khóa lại bằng một chiếc khóa sắt khổng lồ bám đầy rỉ sét.


"Anh Vũ..." Vũ Đăng ngước mắt lên, đôi môi khô nứt nẻ mấp máy trong im lặng khi nhìn thấy Huy Vũ.


Huy Vũ ra hiệu cho em trai im lặng. Khải bước tới, nhìn thấy xích sắt kiên cố liền giận dữ nghiến răng, giơ chiếc búa tạ khai thác đá lên định đập mạnh vào ổ khóa.


Huy Vũ lập tức lao tới, dùng tay giữ chặt lấy cánh tay vạm vỡ của Khải. Anh lắc đầu dứt khoát, dùng Vũ gia thủ ngữ ra lệnh:


*Không được đập! Tiếng búa nện vào khóa sắt sẽ phát ra sóng chấn động kim loại đạt ngưỡng tám mươi decibel dội ngược vào vách đá thạch anh dẻo này. Tiếng vang sẽ truyền thẳng lên hệ thống ống nghe địa chấn của phòng gác. Lão Độc sẽ biết ngay lập tức.*


Khải bất lực hạ búa, dùng tay ra hiệu lại: *Khóa sắt này quá dày, đục gỗ không thể phá nổi. Chúng ta không có chìa khóa.*


Huy Vũ hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang dồn dập. Tai phải của anh đang ù đặc, nhưng anh biết đây là lúc anh phải sử dụng đến kỹ thuật Cộng hưởng ngược triệt tiêu—phương pháp phòng thủ âm học cốt lõi mà anh đã rèn luyện suốt nhiều năm qua.


Anh rút chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá từ thắt lưng ra, áp phần loa rộng của phễu trực tiếp vào thân ổ khóa sắt khổng lồ bám rỉ sét. Đầu phễu nhỏ bọc lụa tơ tằm được anh áp chặt vào xương thái dương phía sau tai phải của mình. Anh bịt chặt tai trái điếc hoàn toàn để loại bỏ mọi tạp âm gió rít của hành lang hầm ngầm.


Trong tay phải, Huy Vũ cầm chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun đen bọc đồng ở đầu. Anh nhắm chặt mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần vào cấu trúc xương sọ của mình.


"Clack... clack..."


Tiếng mõ tuần tra của lính gác phía trên dội xuống hầm giam đều đặn theo chu kỳ năm giây một lần. Huy Vũ nhận ra tiếng mõ tre này chính là chiếc mặt nạ âm thanh hoàn hảo để che giấu hành động của anh. Anh phải căn chỉnh nhịp gõ của mình trùng khớp hoàn hảo với tiếng mõ gõ của địch.


Huy Vũ gõ nhẹ đầu bọc đồng của gậy gỗ mun vào thân ổ khóa sắt.


"Boong..."


Một âm thanh trầm đục vang lên qua phễu lọc truyền thẳng vào xương sọ của anh. Trong trí não tối đen của Huy Vũ, dải sóng âm của ổ khóa sắt hiện lên dưới dạng một dải sáng nhiệt quang màu xanh lam u uất. Anh dịch chuyển ngón tay trên gậy gỗ mun, gõ nhịp thứ hai để dò tìm tần số cộng hưởng tự nhiên của liên kết kim loại sắt thép rỉ sét.


"Boong..."


Tần số là 120Hz. Đây chính là điểm yếu vật lý của kết cấu sắt thép pha đồng này.


Huy Vũ bắt đầu vận hành kỹ thuật Cộng hưởng ngược triệt tiêu. Anh điều hòa nhịp thở theo Vũ Gia Tâm Thính Pháp, giữ cho lực cánh tay hoàn toàn đều đặn. Cứ sau đúng năm giây, vào khoảnh khắc tiếng mõ tre "clack" của lính gác phía trên vang lên che lấp, Huy Vũ lại gõ mạnh gậy gỗ mun vào ổ khóa đúng tần số 120Hz, đồng thời dùng phễu đồng phát ra một luồng sóng phản chấn đối kháng có biên độ ngược pha để triệt tiêu tiếng vang kim loại ra không khí xung quanh.


"Clack..." (tiếng mõ gõ của lính) - "Cốp!" (tiếng gậy gỗ mun gõ cộng hưởng ngược)


Sự va chạm của hai luồng sóng âm vô hình diễn ra ngay trong lòng ổ khóa sắt. Không khí xung quanh hoàn toàn im lặng, không một tiếng động kim khí nào lọt ra ngoài hành lang hầm giam vượt quá ngưỡng ba mươi decibel. Nhưng bên trong cấu trúc phân tử của chiếc khóa sắt khổng lồ, một trận bão chấn động liên kết đang diễn ra dữ dội.


Các tinh thể sắt bị sóng cộng hưởng ngược làm mỏi vật liệu liên tục, các liên kết kim loại bắt đầu bị kéo căng ra và rạn nứt từ bên trong cấu trúc vi mô.


Cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.


Vì phải áp sát xương thái dương vào phễu đồng để nghe và căn chỉnh tần số đối kháng ở cự ly gần, toàn bộ sóng chấn động phản hồi từ khóa sắt dội thẳng vào não bộ của Huy Vũ. Đầu anh đau nhức dữ dội như có hàng vạn chiếc kim châm đâm xuyên qua màng não. Tai phải ù lên đau đớn, thính lực suy giảm nhanh chóng, một dòng máu đỏ tươi, ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ kẽ tai phải, chảy dài xuống má.


Gương mặt Huy Vũ nhợt nhạt đi vì kiệt sức, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng đôi mắt anh vẫn rực lên một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Anh không thể dừng lại. Chỉ một sai sót nhỏ về tần số, khóa sắt sẽ phát ra tiếng nổ cơ học lớn làm lộ toàn bộ cuộc giải cứu.


"Clack..." - "Cốp!"


Nhịp gõ thứ mười hai vang lên trùng khớp hoàn hảo với tiếng mõ gõ cuối cùng.


"Rắc... rắc..."


Chiếc khóa sắt khổng lồ bám rỉ sét không hề bị búa đập vỡ, nhưng cấu trúc kim loại bên trong đã bị phá hủy hoàn toàn do mỏi vật liệu cộng hưởng. Chiếc khóa rạn nứt thành những vết nứt sâu hoắm như mạng nhện, rồi lặng lẽ rụng rơi xuống nền đất sét ẩm ướt, vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn xốp rỗng như đất sét khô mà không phát ra bất kỳ tiếng vang kim loại lớn nào.


Xích sắt nặng nề tuột khỏi người Thiết và Vũ Đăng.


Khải và Út nhanh chóng đỡ lấy họ. Vũ Đăng run rẩy ôm lấy vai Huy Vũ, mắt rướm lệ khi nhìn thấy dòng máu đỏ tươi đang chảy ra từ tai phải của anh: "Anh Vũ... tai của anh..."


Huy Vũ gạt nhẹ dòng máu bên má, ra hiệu dứt khoát bằng thủ ngữ: *Tôi không sao. Khải, Út, hai anh cõng Thiết và Vũ Đăng rút lui theo đường cống ngầm ngay lập tức. Tôi sẽ đi sau cùng để xóa sạch dấu vết bột thạch anh dẻo.*


Khải gật đầu, nhanh chóng cõng Thiết lên vai, trong khi Út đỡ Vũ Đăng lách nhanh về phía lối thoát cống ngầm. Huy Vũ dùng tay bốc một nắm bùn sét cách âm đỏ trét kín các vết nứt trên cột đá thạch anh dẻo để triệt tiêu mọi dấu vết cộng hưởng.


Nhưng ngay khi gót chân của Vũ Đăng vừa lách vào miệng cống sắt, một tiếng động khô khốc, rùng rợn đột ngột vang lên từ đầu hành lang hầm giam.


"Keng... Keng... Keng..."


Đó là tiếng gõ nhịp điệu của một chùm chìa khóa rỉ sét va đập vào vách đá đen kiên cố. Tiếng gõ vang vọng sắc bén, mang theo một tần số cao độc hại gây nhức nhối màng nhĩ.


Huy Vũ giật mình quay đầu lại. Dưới ánh đuốc dầu thông chập chờn của hành lang, bóng dáng khom lưng của Lão Độc—cai ngục nhà lao dã chiến—đang từ từ hiện ra từ bóng tối. Trên tay lão già da mặt vàng vọt xám xịt là chùm chìa khóa rỉ sét khổng lồ, lão không ngừng gõ chùm khóa vào vách đá tạo ra tiếng động cảnh báo dồn dập.


Đôi mắt ti hí sắc lạnh của Lão Độc nhìn trừng trừng vào chiếc khóa sắt vỡ vụn dưới đất và bóng người đang lách vào miệng cống, khóe môi lão nở một nụ cười tàn nhẫn, đầy xảo quyệt:


"Khá khen cho tàn dư Vũ gia... dám dùng kỹ thuật cộng hưởng của Vũ Đôn để vượt ngục ngay trước mắt ta sao?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!