Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Giao Kèo Trong Quán Câm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng hú dài của đàn khuyển binh nhạy âm dội lại từ vách đá thạch anh dẻo, kéo theo tiếng móng vuốt rầm rập đang thu hẹp khoảng cách với hai thầy trò trong màn sương mù dày đặc. Huy Vũ không thốt lên một lời. Anh túm chặt lấy vai A Sâm, ấn cậu bé nằm rạp xuống thảm rêu tiêu âm xốp xám sát rìa hẻm núi. Trong thế giới tĩnh lặng đến nghẹt thở ấy, tai trái của Vũ hoàn toàn câm lặng, nhưng tai phải của anh—dù đang bị ù đặc và thính lực chỉ còn bảy mươi phần trăm—vẫn cảm nhận được luồng khí lạnh mang theo mùi mỡ cá tầm rò rỉ từ chiếc Hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp trên tay cậu học trò.


Đàn khuyển binh của Ngô Thần đang ngửi theo thứ mùi béo ngậy ấy mà tiến tới. Vũ ra hiệu bằng tay cho A Sâm giữ chặt nắp hòm, tự mình gánh lấy chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân trên vai. Sức nặng của khối đồng thau và bánh răng gỗ dẻ ghì chặt lên bả vai trái đang bỏng rát vì tro nóng từ Vọng Âm Quán. Anh dẫn A Sâm lách qua những khe đá hẹp, lợi dụng màn sương mù dày đặc chứa đầy bụi thạch anh lấp lánh để che mắt truy binh, âm thầm rút lui về phía trung tâm Biên trấn Sương Mù. Mục tiêu của họ là một địa điểm thu thập tin tức ngầm nằm khuất trong con hẻm tối: Quán rượu Câm.


Quán rượu Câm hiện ra dưới một mái ngói dột nát bám đầy rêu muối thạch anh. Đây là nơi trú ẩn hoang tàn nhưng an toàn nhất biên trấn, được điều hành bởi Kiều Oanh—người đàn bà có đôi mắt sắc như dao và chiếc quạt nan không ngừng phe phẩy. Bước qua ngưỡng cửa gỗ mục, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm lấy Huy Vũ. Quán chật kín người, nhưng không một tiếng động nào vượt quá ngưỡng thì thầm. Những phu mỏ thạch anh khắc khổ, những kẻ tị nạn biên thùy ngồi quanh các bàn gỗ sồi ẩm ướt, tất cả đều giao tiếp bằng ký hiệu tay uyển chuyển. Không ai nói chuyện bằng lời. Tiếng va chạm nhẹ của những chén rượu đất nung chỉ phát ra những âm thanh trầm đục dưới ba mươi decibel.


Kiều Oanh liếc mắt nhìn thấy dải băng da thú quấn chặt quanh đầu che vết sẹo tai trái của Huy Vũ, lập tức nhận ra thân phận của anh. Cô khẽ gật đầu, dùng ngón tay chỉ về phía căn phòng khuất sau hầm rượu cách âm. Vũ gánh hòm máy nặng nề bước vào, A Sâm ôm chặt rương bảo ôn bám sát theo sau.


Bên trong căn hầm được lót bằng những tấm vải nỉ mật độ cao siêu cách âm, Đoàn khảo cổ Viện Hàm Lâm đã đợi sẵn. Giáo sư Trần Lâm—lão nhà nho sáu mươi tuổi với mái tóc bạc phơ và chiếc kính gọng tròn bằng thạch anh xám—đang chăm chú lật xem những trang thư tịch cổ. Ngồi bên cạnh ông là Trịnh Cảnh, một học sĩ trẻ tuổi mặc áo dài nho sĩ lụa xám, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt hẹp luôn lộ vẻ sốt ruột và đố kỵ. Thiết—người thợ rèn câm cụt tai phải của quán—đang đứng bên bệ lò rèn nguội, tay cầm một lá đồng thau mỏng vừa dát xong.


Huy Vũ đặt mạnh chiếc hòm gỗ sồi nặng bốn mươi cân lên chiếc bàn đá giữa phòng. Tiếng "bịch" trầm nặng của hòm máy khiến Trịnh Cảnh giật mình nhíu mày. Gã học sĩ trẻ nhìn lướt qua bộ dạng chàm sờn rách, lấm lem bùn đất cống ngầm của Huy Vũ, rồi nhìn sang dải băng da thú bảo vệ tai trái của anh. Một nụ cười khinh miệt thoáng qua trên môi Trịnh Cảnh. Gã đứng dậy, phủi nhẹ tà áo lụa, hướng về phía Giáo sư Trần Lâm và ra hiệu bằng một giọng nói đầy tự phụ:


"Thưa Giáo sư, đây chính là người dẫn đường mà ông muốn thuê sao? Một cựu lính truyền tin tàn phế, điếc một bên tai và sống bằng nghề sửa phễu lọc âm dã ngoại? Chúng ta đang tiến vào Vực Thẳm Tiếng Vọng—nơi các bẫy âm học thạch anh có thể chôn vùi cả đoàn chỉ bằng một tiếng động nhỏ. Liệu một kẻ dã dã ngoại không có học vị như hắn có hiểu nổi lý thuyết cộng hưởng địa tầng của phương Tây?"


Giáo sư Trần Lâm khẽ thở dài, ông đẩy gọng kính thạch anh xám, ôn tồn ra hiệu bằng tay bảo Trịnh Cảnh bình tĩnh. Tuy nhiên, Trịnh Cảnh không dừng lại. Gã rút từ trong tráp gỗ ra một bản vẽ lý thuyết phức tạp về màng lọc âm thạch anh dẻo, trải mạnh lên bàn trước mặt Huy Vũ:


"Hãy nhìn xem. Đây là bản tính toán độ dày màng lọc âm thạch anh dẻo của tôi dựa trên định luật khúc xạ âm học Hàm Lâm Viện. Màng lọc phải đạt độ dày chính xác không phẩy năm milimet để triệt tiêu tần số nhiễu của gió rít hẻm núi. Anh có hiểu nổi những ký hiệu đồ thị sóng này không?"


Huy Vũ bước tới sát cạnh bàn. Tai phải của anh đang ù đặc, nhưng đôi mắt sắc lạnh của anh quét qua bản vẽ cơ học của Trịnh Cảnh. Không hề dao động trước thái độ khinh miệt của gã học sĩ trẻ, Vũ dùng ngón tay chỉ thẳng vào một thông số độ dày màng lọc nằm ở góc bản vẽ. Anh nói bằng một giọng trầm thấp, dứt khoát nhưng hoàn toàn không có âm điệu cao vút của người bình thường:


"Bản vẽ này tính toán trên đá khô trong phòng thí nghiệm kinh kỳ. Anh đã bỏ qua độ ẩm thực địa của Cửa Ngõ Sương Mù. Hơi nước bão hòa muối thạch anh dưới hang ngầm sẽ ngấm vào màng lọc thạch anh dẻo, làm nó trương nở thêm hai micromet do ngậm nước. Bộ lọc của anh sẽ bị lệch dải tần số ngay khi bước vào hẻm núi, biến chiếc máy thu âm thành một đống đồng vụn rè rè."


Trịnh Cảnh biến sắc. Gã không ngờ một kẻ thô lỗ biên thùy lại có thể chỉ ra sai sót vật lý chính xác đến vậy chỉ qua một ánh nhìn. Để gỡ gạc thể diện, Trịnh Cảnh lập tức xoay người sang bệ lò rèn của Thiết, cầm lên một lá đồng thau mỏng vừa được đúc nguội.


"Khá khen cho lý thuyết dã ngoại của anh!" Trịnh Cảnh cười lạnh, hướng về phía Lâm Hoài—người trợ lý trẻ đang cầm thước dây dọi đứng cạnh đó. "Lâm Hoài đã dùng thước dây đo đạc lá đồng này của thợ rèn Thiết. Độ dày hoàn toàn đồng đều ở mức không phẩy ba milimet, bề mặt lấp lánh không một tì vết. Nếu tai của anh giỏi hơn sách vở Hàm Lâm, hãy chứng minh thực tế xem lá đồng này có đạt độ tinh khiết để chế tác Phễu đồng lọc âm vách đá hay không?"


Lâm Hoài ái ngại nhìn Huy Vũ, khẽ gật đầu xác nhận mình đã đo đạc bằng thước dây cơ học và không thấy bất kỳ sai lệch nào trên bề mặt lá đồng. Trịnh Cảnh khoanh tay trước ngực, chờ đợi Huy Vũ thất bại.


Huy Vũ bước tới bên bệ lò rèn. Anh không dùng thước dây, cũng không dùng kính lúp. Anh đón lấy lá đồng thau mỏng từ tay Thiết. Lá đồng lấp lánh ánh kim dưới ánh nến yếu ớt của hầm rượu. Vũ đưa lá đồng lên sát tai phải, dùng ngón trỏ tay phải búng nhẹ vào cạnh kim loại.


"Kengggg..."


Tiếng ngân vang lên lanh lảnh trong căn phòng cách âm. Nhưng ngay ở cuối nhịp ngân, khi âm thanh chuẩn bị tắt hẳn, tiếng vang đột ngột bị đục đi, phát ra một tiếng "ục" mờ nhạt, đứt quãng.


Huy Vũ không nói gì. Anh nhắm chặt mắt, áp sát phần xương thái dương phía sau tai phải trực tiếp vào bề mặt lá đồng đang rung động. Kỹ thuật Cảm âm qua xương sọ của sư phụ Lý Bách lập tức kích hoạt. Trong trí não tối đen của anh, dải sóng âm của lá đồng hiện lên dưới dạng một dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt. Dải sáng uốn lượn u uất, nhưng ở góc phía trên bên trái, dải sáng đột ngột bị đứt gãy thành những tia sáng nhỏ hỗn loạn.


Huy Vũ mở mắt, chỉ ngón tay vào một điểm nằm ở góc phần tư phía trên bên trái của lá đồng. Anh nhìn thẳng vào Trịnh Cảnh, giọng nói lạnh lùng:


"Có một vết nứt vi mô ẩn sâu trong thớ đồng ở điểm này. Thợ rèn Thiết đã sử dụng phương pháp Dát mỏng đồng thau nguội, nhưng nước khoáng dùng để làm nguội quá lạnh khiến bọt khí bị nén chặt lại bên trong cấu trúc kim loại. Thước dây của Lâm Hoài chỉ đo được bề mặt ngoài, không thể nghe được sự đứt gãy cơ học bên trong. Nếu dùng lá đồng này làm phễu lọc, khi chịu áp lực âm thanh lớn vượt quá bốn mươi decibel trong hẻm núi, màng đồng sẽ tự rách đôi từ vết nứt này."


Trịnh Cảnh đỏ mặt tía tai, lớn tiếng quát: "Nói nhảm! Làm sao anh có thể nhìn thấy một vết nứt ẩn dưới lớp đồng dày bằng mắt thường? Đây rõ ràng là trò bịp bợm của kẻ vô học!"


Thiết—người thợ rèn câm—bấy lâu nay vẫn im lặng quan sát. Nghe Huy Vũ chỉ ra điểm nứt, đôi mắt lão già cụt tai chợt lóe lên một tia kinh ngạc tột độ. Lão bước tới, giật lấy lá đồng từ tay Huy Vũ, đặt nó lên đe rèn bằng thép thiên thạch. Thiết rút từ thắt lưng ra một chiếc đục thép nhỏ bọc nỉ tiêu âm, đặt chính xác mũi đục vào điểm Huy Vũ vừa chỉ, rồi vung búa nện mạnh một nhịp.


"Cạch!"


Lá đồng thau mỏng lập tức nứt đôi, để lộ một đường rạn nứt màu xám đen bám đầy bọt khí li ti chạy dọc thớ đồng bên trong. Vết nứt hoàn hảo trùng khớp với vị trí ngón tay của Huy Vũ.


Thiết buông búa, cúi đầu gật gật liên tục, dùng hai bàn tay thô ráp ra hiệu bằng thủ ngữ dồn dập hướng về phía Giáo sư Trần Lâm:


*Cậu ta nói đúng! Tôi đã làm nguội đồng bằng nước giếng sâu quá lạnh. Cấu trúc đồng bị rạn bên trong. Tai của cậu ta... thực sự có thể nghe thấy hơi thở của kim khí!*


Căn hầm rơi vào một sự im lặng tuyệt đối. Trịnh Cảnh đứng chết lặng tại chỗ, gương mặt thanh tú xám ngoét đi vì nhục nhã và kinh hoàng. Lâm Hoài tròn mắt nhìn Huy Vũ như nhìn một quái kiệt địa chất, còn Giáo sư Trần Lâm thì đứng bật dậy, đôi mắt sau gọng kính thạch anh xám rực lên một niềm vui mừng khôn tả.


Giáo sư bước tới trước mặt Huy Vũ, đặt hai tay lên bả vai anh, dùng ký hiệu tay kết hợp với giọng nói run run vì xúc động:


"Tuyệt vời... Thực sự là truyền nhân của Vũ gia! Vũ Đôn năm xưa cũng đã từng dùng đôi tai này để cứu mạng ta dưới lòng mỏ thạch anh. Huy Vũ, ta nhân danh Viện Hàm Lâm Độc Lập, chính thức mời anh làm người dẫn đường địa chất và cố vấn âm học tối cao cho đoàn thám hiểm này. Mọi quyết định thực địa dưới hẻm núi sẽ hoàn toàn tuân theo sự chỉ dẫn của anh."


Huy Vũ khẽ cúi đầu chào Giáo sư Trần Lâm. Anh dùng ngón tay ra hiệu đồng ý, nhưng lòng anh không chút kiêu ngạo. Anh biết, thử thách thực sự chỉ mới bắt đầu. Anh đã phải tiết lộ một phần kỹ thuật cảm âm gia truyền để đổi lấy lòng tin của Giáo sư, nhưng đổi lại, anh đã có được sự chính danh khoa học để tiến vào Vực Thẳm Tiếng Vọng minh oan cho cha.


Trong lúc cả đoàn bắt đầu thu dọn bản đồ và chuẩn bị hành lý, Huy Vũ bước tới bên bệ rèn của Thiết để giúp mài lại chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá đạt tần số chuẩn. Tai phải của anh khẽ giật lên.


Qua cấu trúc gỗ thông sờn rách của cửa sổ hầm rượu, một dao động cơ học cực kỳ nhỏ—tần số ma sát của vải nỉ dã chiến dẫm lên cát thạch anh ngoài hẻm tối—dội thẳng vào thái dương phải của anh.


Có kẻ đang rình rập ở khe cửa sổ.


Huy Vũ lập tức quay đầu lại, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn trừng trừng ra ngoài cửa sổ tối tăm. Một bóng đen gầy nhom, mất hai ngón tay trái—Ba Cụt—đang vội vã lùi lại, biến mất vào màn sương mù dày đặc của con hẻm nhỏ, hướng thẳng về phía Doanh trại Thiết Kỵ Ty.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!