Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Thế Giới Không Tiếng Động

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm chuyển tiếp đặc quánh như mực tạc. Khi Huy Vũ từ từ mở mắt, điều đầu tiên ập vào nhận thức của anh không phải là cái lạnh buốt của nền đá thạch anh dẻo, mà là một sự tĩnh lặng đến tột cùng.


Đó không phải là sự yên tĩnh của một đêm không gió trên thảo nguyên biên thùy, mà là một khoảng không tịch mịch tuyệt đối, nơi mọi dao động âm thanh vật lý đều bị xóa sổ hoàn toàn. Tai trái của anh đã câm lặng từ năm năm trước sau trận bộc phá kinh hoàng cướp đi sinh mạng của cha. Giờ đây, tai phải—đôi tai thiên tài từng giúp anh định vị từng nhịp thở của địa tầng—cũng chỉ còn là một vùng trống rỗng, lạnh ngắt. Luồng sóng cộng hưởng một trăm hai mươi héc từ Cổng Đá Chuông sập xuống lúc nãy đã chấn động trực tiếp vào màng nhĩ vốn đã rạn nứt của anh, cướp đi thính lực vật lý cuối cùng.


Huy Vũ cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực anh lập tức thắt lại. Khói lưu huỳnh từ quả bộc phá tự chế của Trịnh Cảnh lúc nãy vẫn còn lơ lửng trong không khí hầm ngầm, hòa trộn với hơi ẩm lạnh của thạch anh tạo thành một thứ sương nóng bỏng rát, bám vào cổ họng khô khốc của anh. Cơn khát cháy bỏng dội lên từ cổ họng khiến anh muốn hét lên để gọi đồng đội.


Anh mở miệng, định phát ra một tiếng gọi. Nhưng ngay khi những thớ cơ thanh quản vừa rung lên, một bàn tay mềm mại, thô ráp vết chai mài đá đã nhanh như chớp bịt chặt lấy môi anh.


Trong bóng tối lờ mờ của ngọn đèn bão được che chắn bằng rèm nỉ, gương mặt thanh tú u buồn của Đan Thanh hiện ra sát cạnh. Đôi mắt trong veo của nữ nghệ nhân câm ngập tràn vẻ lo âu nhưng kiên cường. Cô lắc đầu dứt khoát, mười đầu ngón tay cô miết nhẹ lên lòng bàn tay phải của Huy Vũ, truyền đi những ký hiệu Vũ gia thủ ngữ quen thuộc: *“Đừng nói. Cổng đá đã đóng hoàn toàn. Chúng ta an toàn trước Thiết Kỵ Ty phía sau, nhưng anh đang hét lên đấy. Âm lượng vượt quá bốn mươi decibel sẽ kích hoạt sạt lở đá thạch anh giòn phía trên đầu chúng ta.”*


Huy Vũ khựng lại. Anh đưa tay lên chạm vào tai phải của mình. Băng da thú quấn quanh đầu anh đã ướt đẫm một mảng máu ấm nóng đang từ từ đông cứng lại. Anh đã điếc. Một người lính truyền tin biên ải, kẻ sống sót nhờ lắng nghe những tiếng vọng ẩn sâu trong lòng đất, giờ đây đã chìm vào thế giới không tiếng động. Nỗi sợ hãi tột cùng dội lên trong lòng, khiến nhịp tim anh đập dồn dập dội bần bật vào xương sọ. Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của chính mình, nhưng đó là một dao động cơ học truyền dẫn nội sọ, chứ không phải âm thanh.


Nhìn xung quanh, Huy Vũ thấy Giáo sư Trần Lâm đang ngồi tựa lưng vào vách đá đen, gương mặt già nua sạm lại vì kiệt sức và khát. Lâm Hoài đang quỳ bên cạnh, cẩn thận đặt chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân lên một bệ đá phiến. Góc hòm gỗ sồi bị sém đen từ trận hỏa hoạn Vọng Âm Quán nay bám đầy một lớp bụi lưu huỳnh màu vàng xám độc hại từ quả bộc phá của Trịnh Cảnh. A Sâm ngồi ôm chặt chiếc hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp, đôi môi cậu bé nứt nẻ rỉ máu vì khát, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chăm chú vào Huy Vũ.


Không một ai nói chuyện. Trong hầm ngầm tối tăm này, mọi người đều hiểu rằng nguồn nước ngọt dã ngoại đã rơi mất dưới kẽ nứt sâu của Phòng Cách Âm lúc nãy. Cơn khát đang vắt kiệt sinh lực của cả đoàn học giả dã ngoại.


Huy Vũ tự nhủ mình không được phép hoảng loạn. Lời hứa bảo vệ sự thật của dòng họ Vũ gia và di nguyện minh oan cho cha đang đè nặng trên vai anh. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng gạt bỏ tiếng ù buốt nhói đang hành hạ đại não, bắt đầu vận dụng phương pháp Cảm âm qua xương sọ mà sư phụ Lý Bách đã truyền dạy từ thuở nhỏ.


Anh chậm rãi nghiêng đầu, áp sát phần xương thái dương phía sau tai phải trực tiếp vào vách đá thạch anh dẻo của hầm ngầm. Khi da đầu tiếp xúc với thớ đá lạnh buốt, Huy Vũ nín thở, tập trung toàn bộ ý chí vào điểm tiếp xúc.


Ban đầu, chỉ có một dải rung động hỗn loạn dội về. Nhưng khi anh cố gắng điều hòa nhịp tim, nương theo nhịp thở đều đặn, thế giới vô hình của địa tầng bắt đầu hiện lên trong trí não anh. Năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang được kích hoạt. Trong khoảng không tối đen của tâm trí, vách đá thạch anh dẻo không còn là một khối câm lặng, mà hiện lên những dải sáng nhiệt quang màu xanh lam nhạt uốn lượn u uất. Đó là dao động cơ học của những luồng gió rít ngoài khe nứt xa xôi và áp suất nén nề của địa tầng mê cung thạch nhũ ngược phía dưới đang truyền qua lòng đá.


Tuy nhiên, giữa những dải sóng lam nhạt dịu mát đó, Huy Vũ đột ngột phát hiện ra một dải sóng rung động màu đỏ tía, ngắn và đứt quãng, truyền đến từ góc tối phía sau hầm ngầm.


Đó là vị trí của Trịnh Cảnh. Tên học sĩ phản bội đang bị trói chặt hai tay ra sau lưng bằng dây thừng tiêu âm, miệng bị bịt kín bằng vải nỉ dày. Hắn ngồi co rụm trong góc tối, nhưng dải sóng rung phát ra từ cơ thể hắn cho thấy hắn không hề cam chịu. Hắn đang giãy giụa một cách có tính toán.


Huy Vũ không quay đầu lại. Anh tiếp tục áp thái dương vào vách đá, tập trung cảm nhận dải sóng đỏ tía đó. Trịnh Cảnh đang cố tình dùng gót chân dẫm mạnh xuống một phiến đá thạch anh giòn dưới đất, tạo ra những chấn động nhỏ để thử phản xạ của Huy Vũ. Hắn muốn kiểm tra xem tên lính truyền tin Vũ gia có thực sự đã bị điếc hoàn toàn sau tiếng nổ của Cổng Đá Chuông hay không.


Huy Vũ vẫn giữ nguyên tư thế áp tai vào đá, giả vờ như không hề hay biết. Sự im lặng của anh khiến Trịnh Cảnh tin rằng cơ hội trốn thoát đã đến. Qua thớ đá, Huy Vũ cảm nhận được tần số dao động của Trịnh Cảnh đột ngột thay đổi. Nhịp tim của tên phản bội tăng vọt, thớ cơ bắp tay co thắt dữ dội. Hắn đang lén lút cọ xát dây thừng tiêu âm vào một cạnh sắc nhọn của phiến thạch anh giòn nhô ra từ vách đá sát đất.


*“Sột... sột... rắc...”*


Những tiếng mài dây thừng cực nhỏ, hoàn toàn nằm dưới ngưỡng ba mươi decibel, không thể nghe thấy bằng tai thường trong hầm ngầm lộng gió lưu huỳnh. Nhưng đối với Huy Vũ, dao động ma sát đó truyền qua nền đá dội thẳng vào xương sọ anh thành những tia sáng đỏ nhấp nháy liên hồi.


Đột nhiên, Đan Thanh khẽ giật nhẹ vạt áo nỉ chàm của Huy Vũ. Cô gái câm áp mười đầu ngón tay trần bám đầy bụi thạch anh dẻo lên bệ đá phiến đặt chiếc máy ghi âm, gõ nhẹ hai nhịp ngắn bằng ngón trỏ để truyền tín hiệu Vũ gia thủ ngữ: *“Trịnh Cảnh đang lén cắt dây trói. Hắn đã tìm thấy một mảnh thạch anh giòn sắc nhọn rơi dưới đất.”*


Sự đồng điệu xúc giác giữa Huy Vũ và Đan Thanh đạt đến mức hoàn hảo không lời. Huy Vũ không cần quay đầu nhìn, tay trái anh lén mò xuống thắt lưng, siết chặt lấy thân gỗ mun lạnh buốt của chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun—bảo vật định nhịp cảm âm duy nhất còn lại của anh sau trận sập cầu treo.


Qua vách đá, Huy Vũ cảm nhận được sợi dây thừng tiêu âm bọc nỉ quanh cổ tay Trịnh Cảnh đứt phựt. Tên học sĩ phản bội âm thầm trườn lên trong bóng tối, tay cầm mảnh thạch anh dẻo sắc nhọn như dao cạo, mắt hắn khóa chặt vào bệ máy ghi âm ống sáp cổ đại. Hắn biết, nếu phá hủy được chiếc máy này và tiêu hủy màng rung thạch anh dẻo mới phục chế, Huy Vũ sẽ không còn bằng chứng nào để minh oan cho cha, và Thiết Kỵ Ty của Quách Tấn sẽ dễ dàng xóa sạch mọi dấu vết.


Trịnh Cảnh bước một bước lướt nhẹ, cố gắng áp dụng kỹ thuật bước đi không chấn động dã ngoại để tiếp cận bệ máy từ phía sau Lâm Hoài đang ngủ gật vì kiệt sức.


Nhưng ngay khi chân Trịnh Cảnh vừa nhấc lên định giáng một đòn quyết định, Huy Vũ đã xoay người một cách dứt khoát tột độ.


Trong thế giới hoàn toàn tĩnh lặng của mình, Huy Vũ vung chiếc gậy gỗ mun đen bọc đồng lao thẳng về phía trước. Đầu gậy gỗ mun nện chính xác với lực gõ đều đặn vào cổ tay phải của Trịnh Cảnh.


*Bốp!*


Mảnh thạch anh dẻo sắc nhọn tuột khỏi tay Trịnh Cảnh, rơi xuống nền rêu tiêu âm xốp xám hoàn toàn không tiếng động. Trịnh Cảnh hoảng sợ tột độ, hắn loạng choạng lùi lại vấp phải hòm bảo ôn sáp ong rỗng nước, ngã rạp xuống đất. Đôi mắt hẹp của tên học sĩ phản bội trợn tròn nhìn Huy Vũ đầy kinh hoàng. Hắn không thể hiểu nổi làm thế nào một kẻ đã bị điếc hoàn toàn ở cả hai tai, máu tai vẫn còn rỉ ra ướt đẫm dải băng đầu, lại có thể phát hiện và khống chế chính xác đòn tấn công im lặng của hắn trong bóng tối mịt mù.


Huy Vũ bước tới, giẫm chặt chân lên mảnh thạch anh dẻo dưới đất, vỡ vụn thành những hạt bụi lấp lánh. Anh nâng chiếc gậy gỗ mun chỉ thẳng vào ngực Trịnh Cảnh, ánh mắt sáng lạnh như dao găm khóa chặt lấy đối thủ. Anh đưa tay trái lên, ra thủ hiệu Vũ gia thủ ngữ dứt khoát cho Khải và Út đang giật mình tỉnh giấc: *“Trói chặt gã lại bằng dây nỉ bọc chì. Lần này, trói cả hai chân.”*


Khải gầm nhẹ một tiếng, cùng Út lao tới ghì chặt Trịnh Cảnh sát vách đá tối, dùng đai nỉ giảm chấn siết chặt các khớp xương của hắn cho đến khi tên phản bội không thể nhúc nhích được nữa. Trịnh Cảnh chỉ có thể trợn mắt uất hận, miệng há hốc thở dốc dưới lớp vải bịt miệng dầy cộp.


Vực qua cuộc đấu trí im lặng, Huy Vũ cảm thấy cơ thể mình rã rời. Cánh tay phải của anh mỏi nhừ tê dại do lực phản chấn gõ búa lúc mở cổng đá Chuông, bả vai trái bỏng rát nhẹ do tro nóng bộc phá lưu huỳnh bám vào thớ thịt. Nhưng áp lực lớn nhất lúc này chính là cơn khát. Giáo sư Trần Lâm đã bắt đầu có dấu hiệu mê sảng do mất nước nghiêm trọng, môi ông khô nứt nẻ xám xịt.


Chúng ta phải tìm thấy mạch nước ngầm dưới lòng đất sâu, Huy Vũ nghĩ thầm. Bản đồ địa nhiệt của Vũ Tấn ghi chép rằng dưới chân cổng đá Chuông có một dòng chảy nước ngầm lạnh buốt dẫn xuống Mê Cung Thạch Nhũ Ngược. Nhưng làm sao định vị được dòng nước chảy trong một thế giới không tiếng động?


Huy Vũ quay lại vách đá thạch anh dẻo. Anh quỳ một gối xuống nền cát xám lạnh, áp sát thái dương phải vào thớ đá chính chịu lực. Anh bịt chặt tai ngoài, nín thở hoàn toàn, cố gắng lọc dải tần số rung động của đá qua xương sọ để tìm kiếm tiếng vọng của dòng nước chảy xiết.


Nhưng xương thái dương của anh lúc này đang bị hành hạ bởi cơn đau đầu dữ dội do sóng siêu âm tích tụ. Mỗi nhịp đập của mạch máu trong não dội lên như những nhát búa nện vào màng nhĩ rách toác. Anh không thể tập trung được. Dải sáng nhiệt quang trong đầu anh hỗn loạn, nhấp nháy những tia đỏ tía chết chóc.


Đột ngột, Đan Thanh tiến lại gần. Nữ nghệ nhân câm lặng nhìn vết thương tai đang rỉ máu của Huy Vũ với sự thấu cảm định mệnh sâu sắc. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, bàn tay phải vốn bị đá thạch anh cứa rách rướm máu đã quấn băng nỉ cách âm nhẹ nhàng đặt lên trán Huy Vũ.


Máu tươi từ vết thương lòng bàn tay cô thấm qua lớp vải nỉ xám, áp chặt vào thái dương và trán anh.


Ngay khoảnh khắc bàn tay rướm máu của Đan Thanh chạm vào da đầu Huy Vũ, một luồng dao động ấm áp nương theo nhịp tim dồn dập của cô truyền thẳng vào sọ não anh. Xúc giác cộng hưởng đặc biệt của Đan Thanh hoạt động như một bộ khuếch đại tự nhiên, triệt tiêu hoàn toàn các ảo âm ù tai đang hành hạ đại não Huy Vũ. Thế giới dải sáng nhiệt quang trong trí não anh đột ngột trở nên trong suốt, rõ ràng đến kỳ diệu.


Nhưng thay vì cảm nhận được nhịp u u trầm ấm của mạch nước ngầm mát lạnh phía dưới...


Huy Vũ bàng hoàng khựng người lại.


Qua lòng bàn tay của Đan Thanh và thớ đá thạch anh dẻo chịu lực, anh cảm nhận được một luồng dao động cơ học cực mạnh, nặng nề và dồn dập đang dội xuống từ trần hang phía sau họ.


Đó không phải là sự sụt lở tự nhiên của địa tầng, mà là nhịp điệu đều đặn của hàng chục đôi ủng sắt nặng nề đang di chuyển dồn dập dọc theo các sợi xích sắt treo lơ lửng trên vách đá đứng phía ngoài hầm ngầm.


Thiết Kỵ Ty của Quách Tấn không hề bị chặn đứng phía sau cổng đá Chuông. Chúng đang tuột xích sắt xuống từ một khe nứt dốc đứng khác ngay phía trên đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!