Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Cánh Cổng Khép Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn khói lưu huỳnh vàng đục bùng lên nồng nặc, lập tức nuốt chửng không gian chật hẹp của Phòng Cách Âm Tự Nhiên. Bột lưu huỳnh nhạy nhiệt lẫn trong bụi thạch anh dẻo khi gặp nhiệt độ từ quả bộc phá tự chế của Trịnh Cảnh đã kích hoạt phản ứng cháy âm ỉ, tỏa ra luồng khí nóng bỏng rát, làm nhòe đi toàn bộ ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão bọc nỉ.


"Khụ... khụ... Máy ghi âm! Che chắn máy ghi âm!" Giọng Giáo sư Trần Lâm nghẹn lại trong cổ họng, đứt quãng vì làn khói độc ăn mòn phế quản.


Trong cơn hỗn loạn mịt mù, thính lực tai phải của Huy Vũ—vốn chỉ còn năm mươi phần trăm sau trận độc mỏ trước đó—bị tiếng nổ xé toạc của quả bộc phá dội thẳng vào xương sọ. Tiếng u u cực đại như tiếng vạc dầu sôi bùng lên trong đại não, đè bẹp mọi âm thanh vật lý thông thường. Thế nhưng, bản năng của một cựu lính truyền tin biên ải không cho phép anh gục ngã. Huy Vũ nhắm chặt mắt, nín thở, dùng tay trái kéo mạnh tấm rèm nỉ cách âm mật độ cao trùm kín lên toàn bộ chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân, ngăn không cho bụi lưu huỳnh bám vào hệ thống bánh răng gỗ dẻ nhạy cảm.


Ngay bên cạnh anh, Đan Thanh phản ứng nhanh nhạy không kém. Đôi bàn tay chằng chịt vết chai mài đá của cô gái câm thoăn thoắt phủ thêm một lớp vải nỉ tẩm dầu thông lên hòm bảo ôn giữ nhiệt, bảo vệ ba ống sáp mài bóng gương khỏi luồng khí nóng đang tăng vọt. Cùng lúc đó, mười đầu ngón tay trần của cô áp chặt xuống nền đá phiến, cảm nhận độ rung chuyển động của mặt đất.


Cô đột ngột nắm lấy gấu áo nỉ chàm của Huy Vũ, giật mạnh ba nhịp dứt khoát theo hệ thống Vũ gia thủ ngữ: *Địch áp sát. Kẻ phản bội đã chạy thoát.*


Huy Vũ mở mắt. Qua làn khói vàng đục lấp lánh bụi thạch anh khúc xạ, anh nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Trịnh Cảnh đã biến mất khỏi góc tối của căn hầm. Tên học sĩ phản bội đã lợi dụng làn khói độc để cắt đứt nút thắt dây thừng tiêu âm, trườn ra phía cửa hang. Tiếng bước chân hoảng loạn của hắn dội lên vách đá dốc đứng phía ngoài, kéo theo tiếng xích sắt va chạm keng keng rợn người của quân Thiết Kỵ Ty đang tuột xuống từ đỉnh núi.


"Hắc Phong..." Huy Vũ rít qua kẽ răng.


Anh áp thái dương phải vào chiếc phễu đồng lọc âm vách đá giắt bên hông. Qua dải màng lọc lụa tơ tằm bọc chì đã bị sương muối ăn mòn nhẹ, anh lọc bỏ tạp âm của tiếng gió rít ngoài khe núi, tập trung toàn bộ thính lực tàn phế vào lòng địa tầng. Trong trí não tối đen của anh, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang lập tức hiển thị vách đá hẻm núi dưới dạng những dải sáng mờ ảo. Một luồng dao động cơ học cực mạnh, đều đặn và nặng nề của hàng chục đôi ủng sắt đang tràn xuống dốc đá.


Trịnh Cảnh đang la hét ngoài cửa hang, giọng nói của hắn bị méo mó qua tiếng gió nhưng vẫn đủ để chỉ điểm vị trí ẩn nấp của đoàn khảo cổ: "Hắc Phong tướng quân! Lối này! Máy ghi âm và tên nghịch tử Vũ gia đang ở trong hốc đá tiêu âm! Chúng không còn đường lui đâu!"


"Lâm Hoài! Út! Vác máy ghi âm lên! Chúng ta phải di tản ngay lập tức!" Giáo sư Trần Lâm ra lệnh, gương mặt già nua sẫm lại vì giận dữ và kiệt sức. Cơn khát khô họng do mất sạch nguồn nước uống dự trữ khiến giọng ông khản đặc.


Út gầm lên một tiếng, gồng bả vai cuồn cuộn cơ bắp gánh chiếc hòm gỗ sồi chứa máy ghi âm nặng bốn mươi cân lách qua lối thông ngầm dốc đứng hướng đông nam. A Sâm ôm chặt hòm bảo ôn sáp ong chạy sát gót chân Út, đôi chân trần bám chặt vào cát đá trơn trượt để giữ thăng bằng. Huy Vũ và Đan Thanh đi bọc hậu, giữ khoảng cách im lặng tuyệt đối.


Cả đoàn tháo chạy điên cuồng trong bóng tối của những khe nứt thạch anh dẻo hẹp sâu hút. Phía sau họ, tiếng xích sắt kéo lê trên đá ngày một gần hơn. Hắc Phong—gã trinh sát âm học hoàng gia của Thiết Kỵ Ty—đang đeo chiếc ống nghe đồng thau mạ vàng siêu nhạy sát vách đá, định vị chính xác hướng di chuyển của đoàn người dựa trên tiếng thở dốc của các học sĩ yếu ớt.


"Bắn!" Tiếng lệnh lạnh lùng của Hắc Phong vang vọng qua kẽ đá.


*Phựt! Phựt! Phựt!*


Những tiếng rít gió cực nhỏ dưới ba mươi decibel vang lên. Đó là súng hơi áp suất cao của quân Thiết Kỵ. Những viên đạn chì nhỏ xé gió lao đi hoàn toàn im lặng trong bóng tối, găm phập vào vách đá thạch anh giòn xung quanh, tạo ra những cơn mưa mảnh vụn sắc nhọn như dao cạo. Một viên đạn sượt qua vạt áo của Lâm Hoài, khiến anh loạng choạng suýt ngã xuống khe nứt địa nhiệt bên dưới.


"Đừng chạy hướng đó! Phía trước là ngõ cụt!" Trịnh Cảnh hét lên từ phía sau truy binh. Hắn thông thuộc bản đồ thực địa sách vở hơn ai hết, và hắn biết rõ con đường hầm dốc đứng này dẫn thẳng đến vùng cấm địa nguy hiểm nhất tầng ngoài: Cổng Đá Chuông.


Huy Vũ áp sát thái dương vào vách đá để dẫn đường. Tai phải anh đau nhức nhối, từng dòng máu ấm nóng bắt đầu rỉ ra qua kẽ tai, thấm đỏ dải băng da thú quấn quanh đầu. Anh không dùng ngũ quan thông thường, mà nương theo nhịp rung của địa tầng để cảm nhận cấu trúc rỗng phía trước.


"Không phải ngõ cụt..." Huy Vũ thầm thì, tay ra hiệu Vũ gia thủ ngữ cho cả đoàn tiếp tục tiến bước. "Phía trước là Cổng Đá Chuông. Đó là lối thoát duy nhất dẫn xuống tầng trung."


Sau mười phút rượt đuổi nghẹt thở dưới làn đạn chì im lặng, đoàn khảo cổ bước vào một vòm hang khổng lồ, tĩnh mịch và lạnh lẽo. Hiện ra trước mắt họ dưới ánh sáng mờ ảo của những tinh thể thạch anh dẻo phát sáng xanh u buồn là một cánh cổng đá tự nhiên khổng lồ, cao hơn mười mét, chặn đứng toàn bộ lối xuống lòng đất sâu thẳm. Đây chính là Cổng Đá Chuông—ranh giới niêm phong ngăn cách tầng ngoài và tầng trung của Vực Thẳm Tiếng Vọng.


Cánh cổng đá nguyên khối chịu lực căng địa chất cực lớn từ hai vách núi nén chặt vào nhau, bề mặt bám đầy những lớp rêu xốp tiêu âm xám xịt. Khi Giáo sư Trần Lâm dùng tay gạt bỏ lớp rêu ẩm, những ký tự cổ khắc sâu vào thớ đá thạch anh dẻo lộ ra lấp lánh.


"Ký tự cổ trên Cổng Đá Chuông..." Giáo sư Trần Lâm bàng hoàng nâng gọng kính tròn, giọng run rẩy. "Mai Vy! Mau mở cuốn sách chữ cổ biên giới của Chu Văn! Chúng ta phải giải mã đồ thị sóng này ngay lập tức!"


Mai Vy quỳ sụp xuống nền cát lạnh, đôi tay run rẩy lật giở những trang giấy ố vàng của cuốn sách cổ. Dưới ánh sáng đèn bão bọc nỉ che chắn, cô nhanh chóng đối chiếu các nét khắc hình sóng âm xếp theo hình tam giác đều trên cánh cổng.


"Giáo sư! Đây là đồ thị sóng đứng cộng hưởng vật lý!" Mai Vy nói lớn, giọng nghẹn ngào vì khát. "Mật mã mở cổng là tần số một trăm hai mươi héc (120Hz), gõ đều lực lên ba điểm thạch anh dẻo nhô ra ở ba góc cổng đá! Nếu gõ sai tần số hoặc lệch nhịp quá ba lần, lực căng địa chất sẽ bị giải phóng đột ngột, kích hoạt bẫy sập đè chết toàn bộ người trong hang!"


"Một trăm hai mươi héc..." Huy Vũ nhìn vào ba điểm cộng hưởng thạch anh dẻo phát sáng xanh nhạt trên cổng đá. Nhờ năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang, anh thấy rõ mạch khóa thạch anh dẻo ẩn sâu ba mét dưới lòng đá đang uốn lượn như những sợi dây đàn căng cứng, sẵn sàng tự hủy nếu chịu lực tác động sai lệch.


"Chúng đến rồi!" Thợ cả Khải hét lên, vung chiếc búa đục đá bằng thép ròng đứng chắn trước lối vào vòm hang. Út gác chiếc đòn gánh tre đực ngâm dầu thông ngang ngực, mắt trừng trừng nhìn vào lối tối tăm nơi tiếng xích sắt đang dồn dập áp sát.


Hắc Phong cùng toán tuần binh Thiết Kỵ Ty mặc giáp sắt nặng nề tràn vào vòm hang. Đi bên cạnh gã trinh sát âm học là Trịnh Cảnh, gương mặt hắn méo mó vì đố kỵ và hoảng loạn.


"Bắt sống tên điếc Vũ gia! Tiêu hủy máy ghi âm và toàn bộ lũ phu mỏ bẩn thỉu cho ta!" Hắc Phong lạnh lùng ra lệnh, nâng chiếc súng hơi áp suất cao nhắm thẳng vào Huy Vũ.


*Phựt! Phựt!*


Hai viên đạn chì bắn trúng vách đá rìa cổng, tạo ra một cơn mưa bụi thạch anh dẻo lơ lửng trong không khí, che khuất tầm nhìn và làm giảm độ nhạy thính giác của Huy Vũ. Khói thạch anh độc hại tràn vào phổi khiến mọi người ho sặc sụa.


"Đan Thanh! Bảo vệ máy ghi âm!" Huy Vũ ra hiệu bằng thủ ngữ.


Nữ nghệ nhân câm không một giây do dự, cô lao ra dùng chính thân mình che chắn lên chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đang đặt trên bệ đá phiến. Một khối thạch anh giòn bị đạn chì bắn sập rơi xuống, chém rách vai áo Đan Thanh, máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ lớp vải nỉ bọc máy, nhưng cô gái kiên cường không hề rên rỉ, mười đầu ngón tay vẫn áp chặt giữ ổn định cho màng rung của máy ghi âm.


"Vũ! Mau gõ khóa! Chúng ta không chịu được lâu đâu!" Khải hét lên khi chiếc búa thép của anh va chạm kịch liệt với trường đao của lính Thiết Kỵ, phát ra những tiếng kêu chói tai vượt quá ngưỡng bốn mươi decibel, làm rạn nứt thêm những mảng thạch anh giòn trên trần hang.


Huy Vũ bước tới trước Cổng Đá Chuông. Tay phải anh siết chặt chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun—di vật gia truyền của Lão Lý Bách. Tai phải anh lúc này đang gầm rú điên cuồng, màng nhĩ rạn nứt hoàn toàn dưới áp lực của sóng siêu âm từ còi bạc của Phạm Lang dội từ phía sau. Thế giới xung quanh anh đang mờ nhạt dần, giọng hét của Khải, tiếng súng hơi của địch chuyển thành những tiếng u u đứt quãng.


Anh biết, thính lực vật lý của mình đang sụp đổ hoàn toàn. Đây là giới hạn thể xác cuối cùng. Anh bắt buộc phải chuyển sang cảnh giới Bậc Thầy Cảm Âm Xương Sọ để sinh tồn.


Huy Vũ áp sát xương thái dương phía sau tai phải trực tiếp vào phiến thạch anh dẻo chịu lực của điểm cộng hưởng thứ nhất. Bằng cách bịt chặt tai ngoài, anh triệt tiêu toàn bộ tạp âm gió hú và tiếng súng của địch, chỉ tập trung cảm nhận dao động địa tầng truyền thẳng vào não bộ qua cấu trúc xương sọ xốp.


Trong trí não tối đen của anh, mạch khóa thạch anh dẻo hiện lên rực rỡ dưới dạng một dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt uốn lượn đều đặn ở tần số một trăm hai mươi héc.


Anh nương theo nhịp tim dồn dập của chính mình, căn chỉnh lực cánh tay phải đang run rẩy vì mỏi mệt. Một trăm hai mươi héc tương đương với hai nhịp gõ trong một giây. Nhịp điệu phải đạt độ chính xác tuyệt đối, không được sai lệch dù chỉ một phần mười giây.


Huy Vũ vung gậy gỗ mun gõ mạnh vào điểm cộng hưởng thứ nhất.


*Keng!*


Tiếng gõ trầm ấm, vang dội dội thẳng vào lòng cổng đá. Dải sáng nhiệt quang lam nhạt ở góc dưới bên trái cổng bùng sáng, mạch khóa thạch anh bắt đầu dịch chuyển im lặng.


"Tên nghịch tử dám mở cổng! Bắn hạ hắn!" Hắc Phong gầm lên, vung trường đao chém bay chiếc mõ tre cảnh giới của A Sâm, lao thẳng về phía Huy Vũ.


Trịnh Cảnh điên cuồng chỉ điểm: "Đừng để hắn gõ điểm thứ hai! Gõ lệch nhịp là hang sập!"


Đan Thanh nhanh như cắt nhặt chiếc búa gõ nhạc cụ bằng gỗ mun dưới đất, ném mạnh chặn đứng bước tiến của Hắc Phong, dùng thân mình che chắn phía sau lưng Huy Vũ.


Huy Vũ không quay đầu lại. Thế giới của anh lúc này chỉ còn là những dải sáng nhiệt quang uốn lượn và nhịp gõ 120Hz trong não bộ. Anh áp sát thái dương vào điểm cộng hưởng thứ hai ở góc trên cánh cổng, vung gậy gỗ mun gõ nhịp thứ hai với lực gõ đều đặn hoàn hảo.


*Keng!*


Cổng đá khổng lồ rung lên bần bật. Lực căng địa chất cực đại bắt đầu xê dịch, tạo ra tiếng rầm rầm trầm đục chạy dọc vách hang. Trần hang thạch anh giòn bắt đầu rạn nứt dữ dội hơn, những khối đá nặng hàng tấn trút xuống ngay sát chân đoàn khảo cổ.


"Gõ điểm cuối cùng đi, Vũ! Cáp treo sắp đứt rồi!" Lâm Hoài hét lên trong tuyệt vọng khi nhìn thấy mối neo cáp chính treo rương bảo ôn sáp ong đang bị đá rơi trúng rạn nứt.


Màng nhĩ tai phải của Huy Vũ hoàn toàn rách toác dưới áp lực chấn động cự ly gần. Một dòng máu nóng hổi, đỏ tươi chảy tràn qua dải băng da thú, nhuộm đỏ nửa gương mặt cương nghị của anh. Cơn đau đầu búa bổ dội thẳng vào đại não như muốn nứt vỡ sọ não, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng lạnh, khóa chặt vào điểm cộng hưởng thứ ba ở góc dưới bên phải cổng đá.


Anh nín thở, dồn toàn bộ sức lực tàn phế vào cánh tay phải đang tê dại, vung gậy gỗ mun gõ nhịp cuối cùng với tần số một trăm hai mươi héc hoàn mỹ.


*Keng!*


Ba dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt đồng bộ kết nối với nhau thành một hình tam giác đều hoàn hảo trên bề mặt Cổng Đá Chuông. Sóng chấn động ba chiều đồng bộ lan tỏa xuyên qua lòng đá dày ba mét, xoay chuyển hoàn toàn hệ thống chốt khóa cơ học ẩn sâu bên trong.


*Rầm... rầm... rầm...*


Cơ chế khóa cơ học rầm rập chuyển động dưới áp lực địa tầng cực đại. Cánh cổng đá Chuông khổng lồ từ từ nâng lên, mở ra một lối đi tối tăm, ẩm ướt và sâu thẳm dẫn thẳng xuống lòng đất tầng trung—Mê Cung Thạch Nhũ Ngược.


"Cổng mở rồi! Mau vào đi!" Giáo sư Trần Lâm đỡ lấy Mai Vy, thúc giục Khải và Út vác hòm máy ghi âm chạy nhanh qua vòm cửa đá đang nâng lên.


Trịnh Cảnh nhìn thấy cánh cổng mở ra, điên cuồng muốn lao theo để trốn thoát xuống tầng dưới, nhưng bị Giáo sư Trần Lâm dùng hết sức lực đẩy ngã dứt khoát xuống nền cát thạch anh giòn phía ngoài.


"Con không xứng đáng bước vào thánh địa khoa học của Vũ gia!" Giáo sư Trần Lâm lạnh lùng nói, rồi cùng Lâm Hoài dìu Đan Thanh lách nhanh qua vòm cổng đá.


Huy Vũ là người cuối cùng bước qua ranh giới. Ngay khi bước chân anh vừa chạm vào nền đá lạnh của tầng dưới, cơ chế tự động của Cổng Đá Chuông kích hoạt. Cánh cổng đá khổng lồ rầm rầm sụp xuống với tốc độ cực nhanh, chặn đứng toàn bộ lực lượng Thiết Kỵ Ty và tiếng gào thét uất hận của Trịnh Cảnh phía bên kia bờ vách đá.


Cánh cổng khép chặt hoàn toàn, nhốt đoàn khảo cổ dưới lòng đất sâu thẳm của tầng trung.


Nhưng Huy Vũ không còn nghe thấy tiếng sập cửa khổng lồ đó nữa. Chiếc gậy gỗ mun tuột khỏi bàn tay trâm rướm máu của anh, rơi xuống đất phát ra tiếng động câm lặng. Huy Vũ đổ sụp xuống nền đá lạnh buốt, hai tai rỉ máu ròng ròng.


Thế giới xung quanh anh đột ngột tắt lịm hoàn toàn, chìm vào một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và không một tiếng động đầu tiên trong đời người lính truyền tin biên ải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!