Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Hội Ngộ Bên Rìa Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng móng vuốt chó săn cào bần bật lên nắp cống sắt rỉ sét dội thẳng vào xương thái dương phải của Huy Vũ, buộc anh phải đưa ra quyết định sinh tử. Trong khoảng không chật hẹp và tối tăm của đường cống ngầm tiêu âm, mùi hắc ín cháy xém từ Vọng Âm Quán phía trên vẫn luồn qua khe gạch, trộn lẫn với mùi ẩm mốc của bùn đất sét. Tai trái của Vũ hoàn toàn im lìm, một khoảng lặng chết chóc vĩnh viễn kể từ vụ nổ năm năm trước. Nhưng tai phải của anh, dù đang bị ù đặc và thính lực suy giảm xuống còn bảy mươi phần trăm, vẫn bắt được những rung động cơ học cực kỳ sắc nét truyền qua nắp cống sắt.


Đó là tiếng cào cấu điên cuồng của đàn khuyển binh nhạy âm thuộc Thiết Kỵ Ty. Chúng đã ngửi thấy mùi mỡ cá tầm—thứ chất béo đặc hữu mà Huy Vũ dùng để bảo quản các ống sáp ghi âm bên trong chiếc hòm gỗ sồi nặng bốn mươi cân đang ghì chặt trên bả vai trái rã rời của anh. Ngay phía trên đầu anh, tiếng ủng da trâu nện đinh sắt của lính tuần biên Thiết Kỵ Ty tạo ra những chấn động nhịp nhàng, nặng nề dội thẳng xuống nền đất.


Nếu anh cố tình dùng sức đẩy mạnh nắp cống sắt rỉ sét lúc này, tiếng két ma sát kim loại chắc chắn sẽ vượt quá ngưỡng bốn mươi decibel, kích hoạt tiếng sủa báo động của đàn chó săn và biến lối ra này thành một cái bẫy chết người. Huy Vũ nín thở, lồng ngực anh thắt lại vì thiếu dưỡng khí, mồ hôi hòa lẫn với bụi than đen kịt chảy ròng ròng xuống cằm. Anh phải hành động thật khẽ khàng.


Bằng một chuyển động cực kỳ chậm rãi, Vũ dùng tay phải lần mò vào chiếc túi da thú đeo bên hông, lấy ra một lọ gốm nhỏ chứa Dầu thông tiêu âm—loại nhựa thông đỏ cổ thụ chưng cất với dầu mè đen theo công thức gia truyền của Vũ gia. Anh nghiêng lọ, cẩn thận để từng giọt dầu sánh nhẹ, đen bóng chảy vào kẽ nắp cống sắt rỉ sét và các khớp nối bản lề chôn sâu trong lòng đất. Nhựa thông dẻo dai lập tức len lỏi vào các khe nứt rỉ sét, triệt tiêu ma sát cơ học.


Huy Vũ áp thái dương phải vào thân Gậy gõ nhịp gỗ mun, đầu kia của gậy tì chặt vào mép nắp cống. Qua cấu trúc xương sọ truyền dẫn, anh cảm nhận được nhịp chân của tên lính tuần biên phía trên đang bước dời sang bờ bên kia của rãnh nước thải để kiểm tra một bụi cây dại. Đàn chó săn cũng bị tiếng rít gió từ ngọn lửa cháy sập phía Vọng Âm Quán làm phân tâm trong một tích tắc.


Chính là lúc này.


Huy Vũ dùng bả vai ghì chặt hòm gỗ sồi nặng bốn mươi cân, hai chân bám chặt vào vách gạch ẩm ướt, từ từ đẩy nắp cống sắt lên. Nhờ có lớp dầu thông tiêu âm bôi trơn, cánh cửa sắt nặng nề nhích lên hoàn toàn im lặng, không phát ra bất kỳ tiếng két rỉ sét nào. Vũ lách người bò ra khỏi miệng cống hẹp, kéo theo chiếc hòm gỗ sồi bọc nỉ một cách khéo léo, rồi nhẹ nhàng hạ nắp cống trở lại vị trí cũ.


Anh lập tức chìm vào màn sương mù dày đặc của Biên trấn Sương Mù. Không khí ban đêm mờ đục bụi thạch anh lấp lánh, lạnh buốt và nồng nặc mùi khoáng chất ăn mòn. Vũ quấn chặt lại dải băng da thú quanh đầu để bảo vệ tai trái bị điếc, vác hòm máy ghi âm cổ đại chạy băng qua những lối mòn dốc đá trơn trượt rìa thị trấn, hướng về điểm hẹn bí mật tại khu lò gạch hoang phế.


Tại khu lò gạch đổ nát, nằm khuất sau những rặng thông dại quanh năm ngập sương, một bóng người nhỏ bé đang ngồi xổm trên một phiến đá thạch anh phẳng. Đó là A Sâm. Cậu học trò mồ côi mười bốn tuổi của Huy Vũ đang đi chân đất để cảm nhận trực tiếp độ rung của mặt đất, đôi mắt sáng như sao không ngừng đảo quanh cảnh giới trong bóng tối. Bên cạnh cậu là chiếc rương gỗ sồi bọc nỉ ba lớp chống va đập—Hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp—và một túi da nhỏ chứa vài Bánh sáp ong rừng thô mà cậu đã lén thu thập từ chợ đen trước khi Thiết Kỵ Ty phong tỏa thị trấn.


Nhìn thấy bóng dáng cao gầy, mặc áo nỉ chàm sờn rách của Huy Vũ xuất hiện trong làn sương, A Sâm suýt nữa thì reo lên. Nhưng cậu lập tức nhớ ra quy tắc im lặng, vội vàng đưa hai ngón tay lên môi, rồi dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu liên tiếp:


*Sư phụ! Người vẫn an toàn! Con đã mang được hòm bảo ôn và sáp thô ra ngoài.*


Huy Vũ đặt nhẹ chiếc hòm máy ghi âm cổ đại nặng bốn mươi cân xuống bệ đất mềm bám rêu tiêu âm xốp xám để tránh tạo ra tiếng động va chạm. Anh gật đầu, dùng ngón tay phản hồi nhanh gọn bằng thủ ngữ:


*Tốt lắm. Lão Bộc đã ở lại cản địch. Vọng Âm Quán bị thiêu rụi rồi. Chúng ta phải đi ngay, Thiết Kỵ Ty đang lùng sục rìa thị trấn.*


A Sâm nghe nhắc đến Lão Bộc thì đôi mắt to u buồn thoáng đỏ lên, nhưng cậu kiên cường mím môi, nhanh nhẹn mở nắp Hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp. Bên trong hòm, lớp rêu xốp tiêu âm ẩm ướt và hai túi nước ấm đun bằng than thông không khói vẫn đang duy trì nhiệt độ ổn định ở mức hai mươi lăm độ C—nhiệt độ hoàn hảo để bảo vệ các ống sáp ghi âm khỏi bị nứt vỡ do sương lạnh biên giới ăn mòn. Cậu cẩn thận xếp các Bánh sáp ong rừng thô vào ngăn phụ, rồi giúp Huy Vũ buộc chặt lại các đai da giảm chấn quanh khớp vai và gối của anh.


Tuy nhiên, ngay khi hai thầy trò chuẩn bị di chuyển sâu vào thung lũng sương mù, Huy Vũ đột nhiên giật mình. Anh áp thái dương phải vào thân Gậy gõ nhịp gỗ mun, cắm sâu đầu bọc đồng của gậy xuống nền đất đá cứng của khu lò gạch.


Một nhịp điệu chấn động cơ học rất nhẹ, nhưng cực kỳ đều đặn và sắc bén, đang truyền qua địa tầng đá thạch anh dẻo từ khoảng cách khoảng năm mươi mét phía sau họ.


"Cộp... cộp... cộp..."


Đó không phải là bước đi của lính tuần biên mặc giáp nặng thông thường. Nhịp bước chân này rất nhẹ, phân phối lực bàn chân cực kỳ uyển chuyển nhưng dứt khoát, dính sát vào mặt đất.


Là Cao Mạnh.


Tên trinh sát trẻ tuổi tài năng của Thiết Kỵ Ty, kẻ sở hữu thính lực cảnh giới Lính Chạy Cự Ly, đang bám theo dấu vết của họ. Cao Mạnh không cần nhìn trong sương mù; hắn đang sử dụng chiếc phễu nghe đất bằng sừng tê giác nạm bạc siêu nhạy để lắng nghe tiếng bước chân chấn động đất của họ. Vết bùn đất sét ẩm ướt từ cống ngầm bám trên giày của Huy Vũ đã để lại những vệt chấn động có tần số khác biệt trên nền đá khô ráo của rìa biên trấn, và Cao Mạnh đã bắt được dải tần số đó.


Huy Vũ lập tức ra hiệu cho A Sâm dừng lại. Anh dùng Vũ gia thủ ngữ ra lệnh nhanh chóng:


*Có trinh sát bám đuôi bằng chấn động đất. Lấy vải nỉ dày quấn quanh giày của con ngay!*


A Sâm nhanh nhẹn rút từ trong rương hai cuộn vải nỉ cách âm mật độ cao, quấn chặt nhiều vòng quanh gót và lòng bàn chân của cả hai người, buộc lại bằng sợi tơ tằm bọc chì để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động ma sát cơ học khi bước đi. Họ bắt đầu di chuyển chậm rãi theo kỹ thuật Bước đi không chấn động, đặt gót chân xuống trước rồi hạ mũi chân chậm rãi, nương theo nhịp gió rít qua khe đá để triệt tiêu lực phản hồi địa tầng.


Nhưng Cao Mạnh là một đối thủ cực kỳ kiên nhẫn. Cách đó bốn mươi mét, gã trinh sát hai mươi hai tuổi mặc giáp da thú nhẹ bó sát người đang quỳ một gối trên nền cát thạch anh. Cao Mạnh áp tai vào chiếc phễu sừng tê giác nạm bạc, đôi mắt sắc lạnh như mắt sói nhìn đăm đăm vào màn sương mù mờ mịt.


Hắn nhận ra dải tần số bước chân bám bùn sét của mục tiêu đột ngột biến mất, thay thế bằng một khoảng lặng âm học bất thường. Đối với một Lính Chạy Cự Ly lão luyện, sự im lặng đột ngột giữa một vùng đất đá cứng chính là dấu hiệu của việc ngụy trang tiêu âm. Cao Mạnh nhếch mép cười lạnh, hắn điều chỉnh góc nghiêng của phễu sừng tê giác, tập trung thính lực vào dải tần số siêu nhạy của tiếng ma sát vải nỉ trên mặt đá.


"Tìm thấy các ngươi rồi," Cao Mạnh thì thầm. Hắn đứng bật dậy, bước đi nhanh lẹ và hoàn toàn không tiếng động như một bóng ma lướt đi trong sương mù, rút ngắn khoảng cách với hai thầy trò xuống còn ba mươi mét.


A Sâm, do quá căng thẳng trước áp lực rượt đuổi tầm gần, đã phạm phải một sai lầm chí mạng. Trong lúc cố gắng bước đi nhanh trên một cạnh đá thạch anh dẻo trơn trượt bám sương muối, cậu bé bị mất thăng bằng. Để giữ cho chiếc rương bảo ôn nặng nề trên đầu không bị rơi vỡ, A Sâm phải gồng lực chân đột ngột.


Một mẩu sáp ong rừng thô nhỏ bị kẹt ở đai rương bị tuột ra, rơi xuống phiến đá cứng phía dưới.


"Clack!"


Tiếng va chạm kim khí nhỏ nhưng sắc bén vang lên giữa thung lũng tĩnh mịch, đạt mức âm lượng khoảng bốn mươi lăm decibel.


Cao Mạnh lập tức bắt được tần số này qua chiếc phễu sừng tê giác. Hắn xác định chính xác tọa độ phát ra âm thanh ở hướng đông bắc, cách hắn chưa đầy hai mươi lăm mét. Gã trinh sát trẻ lập tức tăng tốc, giương khẩu súng hơi áp suất cao không tiếng nổ lên, sẵn sàng bắn hạ bất kỳ bóng đen nào xuất hiện trong tầm ngắm.


Huy Vũ biết tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc. Sức nặng của chiếc máy ghi âm cổ đại nặng bốn mươi cân và chiếc rương bảo ôn của A Sâm đang làm giảm tốc độ di chuyển của họ một cách nghiêm trọng. Để sinh tồn, anh phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn.


Anh lách người vào một hốc đá hẹp, mở túi da thú đeo vai, dứt khoát bỏ lại ba phôi đồng rèn phễu lọc âm phụ nặng nề xuống một khe nứt sâu hoắm của vách đá tiêu âm. Những phôi đồng này là tài nguyên quý giá mà anh đã tốn năm năm chế tác, nhưng lúc này chúng chỉ là gánh nặng kéo họ vào tử lộ. Trọng lượng thồ hàng giảm đi đáng kể, Huy Vũ nắm chặt lấy tay A Sâm, kéo cậu bé lách qua một khe đá hẹp bám đầy rêu ẩm.


Tuy nhiên, Cao Mạnh đã áp sát ngay phía sau vách đá hẹp. Tiếng rít gió nhẹ của khẩu súng hơi áp suất cao khi nạp khí nén dội thẳng vào tai phải của Huy Vũ.


Anh phải đánh lạc hướng tên trinh sát lão luyện này ngay lập tức.


Huy Vũ rút chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun đeo sau lưng. Anh không dùng lực thô bạo. Áp sát thái dương phải vào vách đá thạch anh dẻo chạy dọc hẻm núi, anh dùng Nhìn sóng rung nhiệt quang để quan sát các mạch thạch anh phát sáng xanh nhạt ẩn trong lòng đá. Anh tìm thấy một mạch thạch anh biến tính dòn có hướng truyền âm thẳng về phía vách đá dốc đứng ở hướng đông.


Huy Vũ dùng đầu bọc đồng của gậy gỗ mun gõ nhẹ một nhịp dứt khoát, đều đặn vào điểm cộng hưởng của mạch đá.


"Cộc! Cộc!"


Âm thanh gõ gậy cực nhỏ, chỉ khoảng ba mươi decibel, nhưng nhờ cấu trúc tinh thể thạch anh dẻo dẫn truyền hoàn hảo, sóng âm lan truyền với tốc độ cực nhanh trong lòng đá, dội ngược lại từ vách đá dốc đứng phía đông tạo ra một chuỗi tiếng vọng cơ học mô phỏng hoàn hảo tiếng bước chân chạy trốn dồn dập dẫm lên sỏi đá dòn.


Cao Mạnh lập tức dừng bước. Hắn áp phễu sừng tê giác vào vách đá, nghe thấy tiếng bước chân bọc nỉ dồn dập đang di chuyển cực nhanh về hướng vách đá dốc đứng phía đông. Bản năng của một Lính Chạy Cự Ly và sự tự phụ vào công nghệ định vị phương Tây đã đánh lừa hắn. Cao Mạnh không hề nghi ngờ, hắn lập tức xoay người, lao điên cuồng về phía vách đá dốc đứng phía đông hòng chặn đầu mục tiêu.


Huy Vũ nhìn thấy dải sáng nhiệt quang của bước chân Cao Mạnh dời xa dần về hướng đông qua lòng đá thạch anh. Anh thở phào nhẹ nhõm, lập tức ra hiệu cho A Sâm lách qua lối mòn phía tây, tiến sâu vào thảm rêu xốp ẩm ướt của vùng rừng sương mù biên giới. Thảm rêu xốp dày đặc đã hấp thụ hoàn toàn lực phản hồi địa tầng của bước chân họ, triệt tiêu mọi dao động cơ học dội xuống mặt đất.


Họ đã cắt đuôi được gã trinh sát trẻ tuổi Cao Mạnh tạm thời, biến mất vào lòng thung lũng sương mù dày đặc bao phủ biên giới.


Nhưng niềm vui thoát nạn ngắn ngủi không kéo dài được lâu.


Khi Huy Vũ và A Sâm vừa đặt chân lên một bệ đá thạch anh dẻo nằm sát ranh giới Cửa Ngõ Sương Mù, một âm thanh trầm uất, kéo dài đột ngột dội về từ phía đỉnh núi biên trấn.


"Hú... ú... ú..."


Đó là tiếng hú dài, vang vọng và buốt lạnh của đàn khuyển binh nhạy âm thuộc Thiết Kỵ Ty. Tiếng hú mang theo tần số siêu âm cao tột độ, dội thẳng vào tai phải của Huy Vũ khiến anh nhói buốt nửa đầu. Đàn chó săn khổng lồ của Ngô Thần đã chính thức được thả xích. Chúng đã bắt được mùi mỡ cá tầm bám trên hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp của hai thầy trò, và đang bắt đầu hành quân vây quét diện rộng về hướng rìa biên trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!