Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Lột Mặt Nạ Nội Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Phòng Cách Âm Tự Nhiên đặc quánh và lạnh lẽo, nhưng sự im lặng tuyệt đối của hốc đá này không mang lại cảm giác bình yên. Đối với Huy Vũ, sự tĩnh lặng ấy giống như một chiếc búa tạ vô hình nện liên hồi vào màng nhĩ phải đang tổn thương nghiêm trọng. Vết thương do mũi tên tẩm độc mỏ của Đinh Hùng sượt qua bả vai trái đang rỉ ra những giọt máu đen kịt, tanh nồng. Chất độc ngấm sâu khiến toàn bộ cánh tay phải của anh tê dại, mất đi cảm giác vật lý thông thường. Tiếng ù ù dội sọ dữ dội vang lên trong đầu anh ở tần số cực cao, làm thính lực tai phải suy giảm chỉ còn chưa đầy năm mươi phần trăm.


"Sư phụ, cố chịu một chút!" A Sâm thầm thì bằng giọng bụng cực thấp dưới ngưỡng ba mươi decibel, đôi tay run rẩy nhưng khéo léo đỡ lấy bả vai Vũ. Cậu bé nhanh chóng đặt chiếc hòm bảo ôn giữ nhiệt xuống đất, không dám gây ra bất kỳ tiếng động va chạm nào.


Đan Thanh lướt tới như một bóng ma im lặng trong bóng tối. Đôi mắt trong veo của nữ nghệ nhân câm co rụt lại khi nhìn thấy vệt máu đen trên vai Vũ. Cô không mất một giây chần chừ, lập tức mở chiếc ống tre bịt kín sáp đỏ, lấy ra hỗn hợp mỡ tuyết sương—loại thảo dược dã chiến đặc chế từ hoa tuyết sương núi cao do Mế Choong bào chế. Đôi bàn tay chằng chịt vết chai mài đá của cô thoăn thoắt thoa lớp mỡ mát lạnh lên vết thương rách da.


Cảm giác bỏng rát kinh hoàng bùng lên khi chất độc mỏ bị kéo ngược ra ngoài. Huy Vũ mím chặt môi, cơ hàm bạnh ra chịu đựng cơn đau buốt dội thẳng vào đại não, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. Đan Thanh áp mười đầu ngón tay mềm mại lên thái dương phải của anh, miết nhẹ theo nhịp điệu của Vũ gia tâm thính pháp để điều hòa nhịp tim, giúp giảm bớt áp lực nội sọ dội lên màng nhĩ đang tổn thương. Sau mười phút nghẹt thở, chất độc mỏ dần bị triệt tiêu, cánh tay phải của Huy Vũ bắt đầu khôi phục lại chút lực bám ấm áp.


Anh khẽ mở mắt, dùng tay trái vẽ một ký hiệu ngắn gọn lên lòng bàn tay Đan Thanh: "Cảm ơn cô. Sáp ong rừng thô đã an toàn. Chúng ta phải chuẩn bị. Kẻ phản bội sắp hành động."


Lúc này, ở góc tối của Phòng Cách Âm, Lâm Hoài đang ngồi tựa lưng vào bệ đá, mắt không rời khỏi Trịnh Cảnh. Kẻ phản bội đang bị trói chặt hai tay ra sau lưng bằng dây thừng tiêu âm, miệng bị bịt kín bằng vải nỉ dày. Đôi mắt hẹp của Trịnh Cảnh luôn dao động, lóe lên những tia đố kỵ và hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy Huy Vũ trở về an toàn. Hắn biết Thiết Kỵ Ty của Hắc Phong đang đóng quân sát bên ngoài vách đá hẻm núi này, và đây là cơ hội cuối cùng để hắn thực hiện một canh bạc liều lĩnh.


Huy Vũ bước lại gần Lâm Hoài, áp sát tai vào phễu đồng lọc âm để lắng nghe tiếng thở gấp gáp của Trịnh Cảnh. Anh khẽ ra hiệu bằng Vũ gia thủ ngữ cho Lâm Hoài và Đan Thanh: *Hắn sẽ tìm cách tráo đổi ống sáp ghi âm thật. Chúng ta sẽ dàn trận bẫy âm học để bắt quả tang*.


Đan Thanh gật đầu hiểu ý. Với năng lực xúc giác cộng hưởng siêu cảm, cô lặng lẽ di chuyển đến bên chiếc hòm gỗ sồi chứa Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại. Cô lấy từ trong túi da ra ba mảnh thạch anh dẻo nhỏ có kết cấu cực kỳ nhạy âm, nhẹ nhàng liên kết chúng với các thanh đồng thau của hòm bảo ôn sáp ong. Đây là hệ thống chuông gió thạch anh dã chiến tự chế. Chỉ cần nắp hòm bảo ôn bị nhấc lên, dù chỉ là một micromet, sự thay đổi áp suất không khí cực nhỏ sẽ làm rung động mảnh thạch anh dẻo, phát ra một dải tần số âm thanh cộng hưởng đặc biệt truyền thẳng qua nền đá.


Lâm Hoài lén cởi nút dây trói tiêu âm của Trịnh Cảnh ra một nửa, tạo ra ảo giác rằng nút thắt đã bị lỏng do gã giãy giụa, rồi cùng Huy Vũ và Đan Thanh lùi sâu vào bóng tối ẩn nấp, tắt toàn bộ nguồn sáng của đèn bão.


Không gian Phòng Cách Âm rơi vào sự tịch mịch tuyệt đối. Thời gian trôi qua chậm chạp theo từng nhịp đập tim dồn dập của Huy Vũ.


Đến nửa đêm, tiếng sột soạt cực nhỏ vang lên từ góc tối. Trịnh Cảnh, sau nhiều giờ kiên nhẫn dò xét, đã tự giải phóng được hai tay khỏi nút thắt lỏng. Hắn từ từ bò lết trên nền cát lạnh, hướng về phía chiếc hòm bảo ôn giữ nhiệt đặt cạnh máy ghi âm. Trong bóng tối hoàn toàn, Trịnh Cảnh thở dốc, đôi bàn tay run rẩy mò mẫm chạm vào chốt khóa của hòm gỗ sồi. Hắn lén lấy ra một ống sáp ghi âm giả chứa lời khai ngụy tạo do Thiết Kỵ Ty cung cấp từ trước, định bụng sẽ ăn cắp ống sáp ghi âm thật chứa lời khai của Vũ Đôn.


Ngay khi ngón tay Trịnh Cảnh vừa nhấc nhẹ nắp hòm bảo ôn lên một tấc—


*Nhịp đối chất 1*: Sự dịch chuyển của luồng khí ấm bên trong hòm bảo ôn làm rung động mảnh thạch anh dẻo siêu nhạy mà Đan Thanh đã cài sẵn.


*Nhịp đối chất 2*: Đan Thanh đang áp mười đầu ngón tay trần xuống bệ đá cách đó năm mét, ngay lập tức cảm nhận được dải tần số rung động của chuông gió thạch anh truyền qua địa tầng. Cô gõ nhẹ ngón trỏ xuống bệ đá phát ra nhịp hiệu Vũ gia thủ ngữ báo động cho Huy Vũ.


*Nhịp đối chất 3*: Lâm Hoài lập tức giật mạnh sợi dây mồi, thắp sáng chiếc đèn bão bọc nỉ. Ánh sáng vàng vọt đột ngột bùng lên, chiếu thẳng vào gương mặt hoảng hốt, xám xịt của Trịnh Cảnh khi bàn tay hắn vẫn đang cầm chiếc ống sáp giả đặt lơ lửng trên miệng hòm gỗ.


"Anh đang làm gì thế, Học sĩ Trịnh Cảnh?" Lâm Hoài bước ra từ bóng tối, giọng nói đanh thép chặn đứng lối thoát duy nhất hướng ra cửa hang.


Trịnh Cảnh giật bắn mình, vội vàng giấu chiếc ống sáp giả ra sau lưng, cố giữ giọng nói bình tĩnh nhưng hơi thở đã hoàn toàn hỗn loạn: "Tôi... tôi chỉ đang kiểm tra nhiệt độ của hòm bảo ôn! Hơi nóng địa nhiệt từ Khe Nứt đang tăng lên, nếu không kiểm tra, sáp ong rừng thô bên trong sẽ bị chảy hỏng vĩnh viễn! Tôi làm thế là vì sự an toàn của thiết bị!"


"Kiểm tra nhiệt độ bằng cách cầm sẵn một ống sáp giả của Thiết Kỵ Ty sao?" Huy Vũ từ từ bước ra từ góc đá tối. Gương mặt chữ điền cương nghị của anh không chút cảm xúc dưới ánh đèn bão, dải băng da thú quấn quanh đầu vẫn còn thấm vệt máu đỏ tía.


Trịnh Cảnh trợn tròn mắt, lập tức phản bác: "Cậu ngậm máu phun người! Đây là ống sáp trống dự phòng của Hàm Lâm Viện cấp cho tôi! Cậu lấy bằng chứng nào nói đây là ống sáp giả của Thiết Kỵ Ty?"


*Nhịp đối chất 4*: Trịnh Cảnh điên cuồng dùng la bàn đồng mạ vàng của mình đập mạnh xuống hòm gỗ hòng phá hủy ống sáp ghi âm thật bên trong để phi tang chứng cứ. Nhưng Đan Thanh đã tiên liệu trước, cô nhanh như cắt dùng chiếc búa gõ nhạc cụ bằng gỗ mun gạt văng chiếc la bàn của hắn một cách im lặng tuyệt đối.


*Nhịp đối chất 5*: Huy Vũ lạnh lùng ném mạnh hai vật phẩm xuống nền cát thạch anh sát chân Trịnh Cảnh.


Một tiếng "cộc" khô khốc vang lên. Đó là chiếc thẻ bài gỗ đen có khắc gia huy hạc ngậm kiếm của Thiết Kỵ Ty và một mảnh thạch anh dẻo có khắc các tọa độ địa hình biên giới bằng chữ Nôm cổ.


"Chiếc thẻ bài này thu được từ sát thủ Vô Ảnh Đường mười năm trước," Huy Vũ nói, giọng trầm thấp nhưng dội thẳng vào xương sọ của mọi người trong phòng. "Và mảnh thạch anh này... chứa nét chữ sao chép bản đồ độc quyền của anh. Chỉ có học sĩ thực địa của Hàm Lâm Viện mới viết chữ Nôm cổ theo lối thư pháp của trường kinh kỳ này. Nét chữ 'Thạch' và 'Biên' trên mảnh đá này trùng khớp hoàn hảo với nét chữ trong sổ tay địa đồ của anh, Trịnh Cảnh."


Giáo sư Trần Lâm bước lên, đôi bàn tay già nua run rẩy nhặt mảnh thạch anh dẻo lên. Ông nâng gọng kính tròn sát mắt, chăm chú nhìn từng nét khắc mảnh mai nhưng sắc sảo trên đá. Gương mặt già nua sáu mươi tuổi của vị giáo sư bỗng chốc sụp đổ, tràn ngập sự đau đớn và bàng hoàng tột độ.


"Cảnh... thực sự là chữ của con..." Giáo sư Trần Lâm nghẹn ngào, giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng. "Ta đã coi con như học trò xuất sắc nhất, truyền dạy cho con toàn bộ tri thức cổ ngữ biên giới... Tại sao con lại bán đứng danh dự khoa học, bán đứng xương máu của Vũ gia để làm tay sai cho Thiết Kỵ Ty?"


Trịnh Cảnh nhìn thấy mảnh thạch anh chứa nét chữ của mình, biết rằng mọi lý lẽ ngụy biện sách vở đã hoàn toàn bị đập tan trước chứng cứ vật lý đanh thép của Huy Vũ. Sự sụp đổ danh vọng đột ngột trước mặt người thầy và đồng nghiệp khiến hắn phát điên.


Gương mặt thanh tú của gã nho sĩ co rúm lại, lộ ra vẻ đố kỵ điên cuồng: "Phải! Là tôi viết đấy! Thì đã sao? Giáo sư luôn thiên vị tên điếc Vũ gia này! Tôi đã cống hiến cả đời cho Hàm Lâm Viện nhưng vẫn chỉ là một học sĩ thực địa nghèo khổ! Chỉ có Đô thống Quách Tấn mới có thể cho tôi vị trí Giáo sư đầu ngành tại kinh kỳ! Tôi không thể chôn thây cùng lũ phu mỏ bẩn thỉu của các người dưới vực sâu này được!"


Lâm Hoài phẫn nộ bước tới định khóa chặt hai tay Trịnh Cảnh một lần nữa. Nhưng trong cơn điên loạn của kẻ bị dồn vào đường cùng, Trịnh Cảnh thọc mạnh tay vào nếp gấp ống tay áo lụa xám, lôi ra một quả bộc phá khói thạch anh tự chế chứa bột lưu huỳnh cực kỳ nhạy nhiệt.


"Lũ ngu xuẩn! Tất cả hãy chôn thây ở đây đi!" Trịnh Cảnh rít lên, điên cuồng ném quả bộc phá khói xuống đất ngay sát bệ máy ghi âm cổ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!