Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Săn Lùng Sáp Ong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đặc quánh của đường hầm ngầm dốc đứng rầm rập chuyển động dưới những bước chân vô hình. Tiếng móng vuốt chó săn cào bần bật lên thớ thạch anh phía trên dốc hầm ngầm dội thẳng vào xương thái dương phải của Huy Vũ, buộc anh phải đưa ra quyết định sinh tử. Khuyển binh của Ngô Thần đã ngửi thấy mùi máu cũ. Nếu tiếp tục ẩn nấp dưới lòng đất hẹp này, cả đoàn học giả của Giáo sư Trần Lâm sẽ bị dồn vào góc chết khi nguồn nước uống ngọt đã hoàn toàn cạn kiệt từ tập trước.


Huy Vũ áp sát tai phải—bên tai duy nhất còn giữ được sáu mươi phần trăm thính lực vật lý—vào vách đá thạch anh dẻo của hầm ngầm. Tiếng ù vĩnh viễn trầm đục, buốt nhói dội lên từng hồi trong sọ não như một chiếc búa nện liên hồi. Anh cảm nhận được dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt của sóng rung địa tầng đang co rút dữ dội. Đàn chó săn nhạy âm đang áp sát lối thông ngầm dốc đứng chỉ còn cách họ chưa đầy năm mươi mét.


Anh giơ bàn tay phải lên, khép chặt mười đầu ngón tay rồi ấn dứt khoát xuống đất. Đó là thủ hiệu tối cao của Vũ gia thủ ngữ: Đóng băng hoàn toàn. Rút lui khẩn cấp.


Đan Thanh lập tức quỳ sụp xuống, mười đầu ngón tay mảnh khảnh bọc vải nỉ cách âm của cô miết chặt vào vai Huy Vũ, truyền đi một thông điệp xúc giác ấm áp nhưng đầy lo âu. Phía sau cô, thợ cả Khải và Út nhanh chóng ghì chặt Trịnh Cảnh—kẻ phản bội đang bị trói nghiến và bịt miệng bằng vải nỉ dày—lôi gã lùi sâu vào bóng tối của hốc đá khuất gió.


"Giáo sư Trần Lâm," Huy Vũ nói bằng giọng bụng cực thấp, hoàn toàn nằm dưới ngưỡng ba mươi decibel của Quy tắc 40 Decibel để tránh tiếng vang dội ngược. "Đàn chó săn của Ngô Thần đang bám theo vệt máu cũ ở lối vào phía Tây. Chúng ta không thể tiến xuống tầng dưới nếu không có các ống sáp bảo ôn dã chiến mới để ghi âm lời khai. Các ống sáp hiện tại đã ghi đầy tiếng vọng hiệu chuẩn. Ta cần sáp ong rừng thô gấp."


Giáo sư Trần Lâm nâng gọng kính tròn bằng thạch anh xám lên sát mắt, gương mặt già nua sáu mươi tuổi hốc hác, bám đầy tro bụi sạt lở và khô khốc vì khát. Ông khẽ gật đầu: "Mật chỉ hoàng gia cháy dở đã chỉ rõ ống sáp gốc nằm dưới chân Thác Chuông Địa Chấn. Nhưng không có sáp mới để đúc ống bảo ôn dã chiến, chiếc máy ghi âm bốn mươi cân này sẽ trở thành một đống sắt vụn dưới áp suất địa tầng. Vũ, cháu định lẻn ra ngoài sao?"


Huy Vũ gật đầu dứt khoát. Anh quay sang A Sâm—cậu học trò nhỏ mười bốn tuổi đang ôm chặt chiếc hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp bằng gỗ sồi ba lớp. Đôi môi cậu bé nứt nẻ rỉ máu vì khát, nhưng đôi mắt sáng như sao vẫn rực lên sự trung thành tuyệt đối.


"A Sâm, mang theo rương bảo sáp rỗng và Còi giả tiếng chim sương mù. Đi theo ta qua khe thông gió dốc đứng hướng Đông Bắc. Lối đó dẫn thẳng ra vách đá biên giới của Cửa Ngõ Sương Mù. Nơi đó có những tổ ong rừng hoang dã bám trên các cột thạch anh cao dốc đứng."


Đan Thanh định bước theo nhưng Huy Vũ giữ vai cô lại. Anh vẽ một đường thẳng đứt quãng trên lòng bàn tay cô, ra hiệu cô phải ở lại canh giữ máy ghi âm và giám sát Trịnh Cảnh cùng nhóm phu mỏ. Đan Thanh mím chặt môi, đôi mắt u buồn nhìn anh rồi khẽ gật đầu, tay siết chặt chiếc búa gõ nhạc cụ bằng gỗ mun như một lời hứa bảo vệ căn cứ đến hơi thở cuối cùng.


Huy Vũ và A Sâm lách người vào khe thông gió dốc đứng. Khe đá hẹp đến mức bả vai trái bị bỏng nhẹ của anh liên tục cọ xát vào vách đá sắc nhọn, gây ra những cơn đau rát buốt nhói. Không khí mờ đục bụi thạch anh dẻo lấp lánh tràn vào buồng phổi khô khốc, mỗi nhịp thở đều rít lên như tiếng kéo búa rèn. Sau gần nửa giờ leo trèo bò lết trong im lặng tuyệt đối, hai thầy trò lách qua một bụi cây rậm rạp bám đầy rêu thạch anh giòn và bước ra ngoài vách đá biên giới.


Gió núi biên thùy gào rít dữ dội qua các khe đá, tạo ra một chuỗi âm thanh rít cơ học liên tục cực lớn lên tới bảy mươi decibel. Màn sương mù dày đặc màu xám tro bao phủ toàn bộ thung lũng, khiến tầm nhìn bị hạn chế dưới ba mét. Nhưng đối với Huy Vũ, tiếng gió rít này chính là một lá chắn âm học tự nhiên hoàn hảo để che giấu tiếng bước chân của họ.


"Sư phụ... nhìn kìa," A Sâm dùng Vũ gia thủ ngữ chỉ tay lên phía trên.


Cách mặt đất khoảng hai mươi mét, trên một cột thạch anh dẻo dựng đứng, nhô ra một tổ ong rừng hoang dã khổng lồ màu vàng sẫm. Những con ong rừng đen kịt, to bằng ngón tay út, đang bay vo ve quanh tổ, tạo ra một dải tần số âm thanh trầm đục khoảng một trăm héc.


Huy Vũ biết rõ sự nguy hiểm của cột thạch anh dẻo này. Đây là vùng địa hình thạch anh bị biến tính cực kỳ giòn do áp suất địa tầng cũ bám đầy rêu độc. Bất kỳ một lực va chạm cơ học thô bạo nào vượt quá Quy tắc 40 Decibel cũng có thể kích hoạt trận lở đá chôn vùi họ xuống vực sâu sương muối phía dưới.


Anh bắt đầu thực hiện *Chiến thuật leo vách đá im lặng dã ngoại*: Huy Vũ cởi bỏ chiếc áo nịt da thú sờn rách của lính truyền tin, chỉ để lại dải băng da thú quấn chặt quanh đầu che vết sẹo tai trái điếc hoàn toàn. Anh quyết định leo trèo bằng tay trần và ngực trần.


*Giải thích tính toán chiến thuật*: Vải áo nỉ chàm khi ma sát vào các tinh thể thạch anh sắc nhọn trên vách đá dốc đứng sẽ tạo ra tiếng sột soạt khô khốc đạt ngưỡng bốn mươi lăm decibel. Trong môi trường tĩnh mịch của hẻm núi sương mù, tiếng ma sát này nhạy cảm tột độ và có thể bị các thợ săn sương mù lão luyện định vị từ khoảng cách trăm mét. Việc dùng da thịt trần tiếp xúc trực tiếp với đá tuy gây đau đớn và trầy xước nhưng lại triệt tiêu hoàn toàn tiếng ồn ma sát cơ học.


"A Sâm, đứng dưới chân vách đá cảnh giới. Giữ chặt hòm bảo ôn và còi đất nung. Nếu phát hiện vết lõm sương mù dịch chuyển, lập tức huýt sáo báo động mật dã ngoại," Huy Vũ ra hiệu bằng tay trái.


Cậu bé gật đầu, chân trần bám chặt vào cát thạch anh lạnh buốt dưới đất để cảm nhận chấn động đất, mắt không rời màn sương mù mờ đục xung quanh.


Huy Vũ bắt đầu leo lên. Những ngón tay trần gầy guộc nhưng rắn chắc của anh bám vào các gờ đá thạch anh sắc lẹm như dao cạo. Tinh thể đá cứa vào da thịt anh, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng, nhanh chóng bị gió lạnh biên thùy thổi khô cứng lại. Anh di chuyển cực kỳ uyển chuyển, đặt gót chân xuống trước, hạ mũi chân chậm rãi và truyền trọng lượng cơ thể qua hông để giảm thiểu tối đa lực chấn xuống cột đá theo kỹ thuật Bước đi không chấn động.


Khi leo đến độ cao mười lăm mét, tai phải của anh bắt đầu ù đặc dữ dội. Tiếng gió rít qua các khe thạch anh dẻo dội thẳng vào xương thái dương xốp, tạo ra một cơn bão chấn động nội sọ nhức nhối. Huy Vũ phải nhắm chặt mắt, nín thở để ổn định tiền đình. Trong trí não tối đen của anh, năng lực Nhìn sóng rung nhiệt quang kích hoạt, hiển thị vách đá thạch anh dưới dạng những dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt uốn lượn u uất. Anh nhìn thấy rõ các đường rạn nứt phát sáng của mạch thạch anh giòn chịu lực chính, tránh đặt chân vào những điểm yếu địa chất đó.


Anh tiếp cận được tổ ong rừng hoang dã. Mùi mật ong rừng ngọt lịm, nồng nặc mùi phấn hoa dại và sáp ong thô bốc lên, kích thích khứu giác khô khốc của anh. Huy Vũ lấy chiếc dao mài sáp bằng xương cá voi cổ cực kỳ nhẵn bóng từ thắt lưng ra, bắt đầu cắt nhẹ vào rìa tổ ong để thu hoạch Bánh sáp ong rừng thô.


"Oanh... oanh..."


Đàn ong rừng bị động, điên cuồng lao ra tấn công kẻ xâm phạm. Huy Vũ đứng lơ lửng trên vách đá đứng, tay trái bám chặt vào gờ thạch anh, tay phải nhanh nhẹn cắt sáp. Từng con ong rừng khổng lồ lao vào đốt sưng đỏ bả vai trái và tấm lưng trần của anh. Cơn đau buốt nhói dội lên như hàng vạn chiếc kim nung đỏ đâm vào da thịt, nhưng Huy Vũ cắn chặt răng, lồng ngực nén chặt hơi thở, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Quy tắc 40 Decibel là ranh giới sinh tử duy nhất của anh lúc này.


Anh cắt được ba bánh sáp ong rừng thô lớn, dẻo quánh và nặng trịch, nhanh chóng bọc chúng vào tấm vải nỉ cách âm mật độ cao rồi dùng dây thừng tiêu âm từ từ thả xuống đất cho A Sâm.


Dưới chân vách đá, A Sâm nhanh nhẹn đón lấy bọc sáp, cẩn thận đặt vào hòm bảo ôn giữ nhiệt gỗ sồi. Cậu bé khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười của cậu lập tức đông cứng lại.


Từ trong màn sương mù dày đặc cách đó ba mươi mét hướng Tây Nam, một vết lõm sương mù hình người đang dịch chuyển một cách bất thường. Luồng không khí bão hòa muối thạch anh bị rẽ đôi, tạo ra một khoảng trống tạm thời hình bóng người đang cúi khom lưng tiến lại gần.


Đó là Đinh Hùng—tên thợ săn sương mù kiêu ngạo của biên trấn Sương Mù. Hắn mặc bộ áo da thú sờn rách ngụy trang xám tro, thắt lưng giắt đầy các loại còi gỗ mun sáu giọng, tay đang giương chặt chiếc cung tre dã chiến. Mũi tên tre nạp sẵn đạn chì nhỏ đang hướng thẳng về phía bóng người trần trụi của Huy Vũ trên vách đá đứng.


Đinh Hùng đã được Tống Hùng hứa ban thưởng một trăm lượng bạc nếu lấy được đầu của Huy Vũ và tiêu hủy chiếc máy ghi âm cổ đại. Hắn di chuyển hoàn toàn im lặng, nương theo tiếng gió rít gầm rú để che giấu tiếng bước chân của mình.


A Sâm phát hiện ra mối nguy hiểm cực lớn. Tay cậu bé lập tức nhặt một hòn đá thạch anh sắc nhọn dưới đất, định ném mạnh sang hướng ngược lại để đánh lạc hướng Đinh Hùng.


*Trực giác và tính toán chiến thuật của A Sâm*: Cậu bé khựng tay lại ngay lập tức. Nếu cậu ném hòn đá rơi xuống nền đá thạch anh giòn phía trước, tiếng va chạm kim loại và đá dội ngược chắc chắn sẽ vượt quá ngưỡng sáu mươi decibel, kích hoạt sự sụp đổ dây chuyền của vách thạch anh giòn treo lơ lửng phía trên đầu sư phụ Huy Vũ. Đó không phải là cứu người, mà là tự sát địa chất.


A Sâm dứt khoát buông hòn đá xuống. Cậu nhanh tay rút chiếc Còi giả tiếng chim sương mù bằng đất nung đeo trước ngực ra, áp sát lên môi và thổi nhẹ một hơi dài.


"Két... két..."


Tiếng còi đất nung phát ra một chuỗi âm thanh có tần số biến đổi nhịp nhàng, giống hệt tiếng gọi bầy của loài chim hét sương mù biên giới. Âm lượng của tiếng còi được nén chặt dưới ngưỡng ba mươi lăm decibel, hoàn toàn hòa lẫn vào tiếng gió rít gầm rú của hẻm núi nhưng lại mang theo một dải tần số đặc biệt truyền dọc theo vách đá thạch anh dẻo.


Huy Vũ đang treo mình trên vách đá cao mười lăm mét, bả vai trái bừng bừng bỏng rát do vết ong đốt. Chuỗi ký hiệu âm thanh giả tiếng chim hét dội thẳng vào xương thái dương phải của anh qua cảm âm xương sọ, hiển thị trong não thành một dải sáng nhiệt quang màu đỏ tía nhấp nháy liên hồi.


*Tín hiệu Vũ gia thủ ngữ dã ngoại*: Chim hét kêu hai tiếng ngắn—Có truy binh bắn tỉa tầm gần phía Tây Nam.


Huy Vũ lập tức nín thở hoàn toàn, triệt tiêu mọi dao động cơ học của lồng ngực. Anh buông tay phải khỏi tổ ong, dùng găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông miết chặt vào thớ đá, nhanh nhẹn lách người áp sát toàn bộ tấm lưng trần rướm máu vào một khe đá thạch anh dẻo rỗng khuất gió ngay sát cạnh tổ ong.


"Vút!"


Một mũi tên tre xé gió lao sượt qua khoảng trống nơi Huy Vũ vừa đứng một tấc, cắm phập vào vách thạch anh giòn phía sau tạo ra một tiếng "bộp" mờ nhạt. Nếu Huy Vũ chậm trễ một nhịp gõ tim, mũi tên tẩm độc mỏ của Đinh Hùng đã xuyên thủng lồng ngực anh.


Đinh Hùng khựng lại trong sương mù, đôi mắt to lồi sắc lạnh như mắt mèo hiện lên sự ngạc nhiên tột độ. Hắn không nghe thấy tiếng bước chân hay tiếng rên rỉ nào của mục tiêu, nhưng mũi tên bắn tỉa im lặng của hắn đã hoàn toàn hụt đích. Hắn biết mình đã bị lộ.


Không chút do dự, tên thợ săn sương mù xảo quyệt quyết định không lãng phí mũi tên thứ hai. Hắn đưa tay lên thắt lưng, rút chiếc còi siêu âm bằng xương thú cổ ra, ngậm chặt vào miệng và thổi một hơi cực mạnh.


"Rít... rít..."


Một dải tần số siêu âm cực cao, vượt ngưỡng hai mươi hai nghìn héc, phóng ra từ chiếc còi xương của Đinh Hùng. Tai người bình thường hoàn toàn không thể nghe thấy dải âm thanh này, nhưng nó truyền qua màn sương mù bão hòa muối thạch anh như một luồng sóng chấn động vô hình, dội thẳng vào xương sọ của Huy Vũ.


"A..."


Huy Vũ rên nhẹ một tiếng trong cổ họng, hai tay bám chặt vào khe đá chịu lực để không bị rơi xuống. Cơn đau đầu búa bổ dữ dội bùng phát trong sọ não, tai phải của anh rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm, thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu. Sóng siêu âm cao tần đang tàn phá mạch máu tai phải đang bị tổn thương nghiêm trọng của anh.


Tiếng còi siêu âm của Đinh Hùng không chỉ dùng để tấn công thính giác của Huy Vũ, mà đó chính là dải tần số báo động dã chiến gửi cho quân Thiết Kỵ Ty tuần tuần tra gần đó.


Từ phía chân đồi thông cách vách đá biên giới chưa đầy một trăm mét, tiếng móng vuốt chó săn cào bần bật lên đá thạch anh và tiếng rầm rập của hàng vạn bước chân lính mặc giáp sắt nặng nề đột ngột dội ngược qua địa tầng.


Tống Hùng—đội trưởng mật vụ Thiết Kỵ Ty tàn nhẫn—đang dẫn theo toán quân chủ lực Thiết Kỵ vây chặt chân đồi thông, hướng thẳng về phía vách đá dốc đứng của hai thầy trò.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!