Mật Chỉ Hoàng Gia
Bóng tối dưới lòng đường hầm ngầm chuyển tiếp hướng đông nam của Hang Nhện Chuông đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo thứ mùi ẩm mốc của đất sét ngập nước vôi cổ xưa trộn lẫn với bụi thạch anh dẻo lơ lửng. Huy Vũ quỳ khom lưng bên khe nứt dốc đứng của vách đá thạch anh, một tay áp chặt dải băng da thú thấm máu trên tai phải, tay kia rờ rẫm dọc theo mảnh giáp sắt đen rỉ sét nhô ra từ kẽ đá sâu hoắm.
Thế giới xung quanh Vũ lúc này câm lặng hoàn toàn. Chấn động cơ học từ vụ sập trần hang thạch anh giòn ở tập trước đã giáng một đòn chí mạng vào màng nhĩ tai phải vốn đã chịu tổn thương tích lũy của anh. Tiếng rít cao tần u u vĩnh viễn dội thẳng vào xương thái dương, biến mọi âm thanh vật lý của gió hú và tiếng thở dốc của đoàn khảo cổ thành một khoảng lặng hư vô, nhạt nhòa. Anh chỉ có thể cảm nhận nhịp điệu của địa tầng thông qua kỹ thuật Cảm âm qua xương sọ. Mỗi rung động nhỏ nhất từ bước chân của Khải, hay tiếng xích sắt va chạm mờ nhạt dội từ phía xa bờ Tây bị chôn vùi, đều truyền qua nền cát xám lạnh, chạy dọc theo xương gót chân lên cột sống, hiển thị trong đầu anh thành những dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt uốn lượn u uất.
Đan Thanh lặng lẽ quỳ xuống bên cạnh Vũ. Đôi bàn tay mảnh khảnh bọc vải nỉ cách âm của cô nhẹ nhàng đặt lên vai anh. Không cần một lời nói, mười đầu ngón tay Đan Thanh khẽ miết nhẹ theo nhịp điệu của Vũ gia thủ ngữ lên thớ thịt vai Vũ, truyền đi một thông điệp xúc giác ấm áp: "Anh có nghe thấy gì không?"
Huy Vũ chậm rãi lắc đầu. Anh đưa tay trái lên, dùng ngón tay trỏ vẽ một đường thẳng đứt quãng trên lòng bàn tay Đan Thanh, ra hiệu rằng tai phải của anh hiện tại chỉ còn là một tiếng ù đặc vĩnh viễn, thính lực vật lý đã tụt sâu dưới mức sáu mươi lăm phần trăm. Tuy nhiên, đôi mắt sáng lạnh của anh vẫn khóa chặt vào mảnh giáp sắt đen rỉ sét dưới kẽ đá.
Anh ra hiệu cho thợ cả Khải và Út tiến lại gần. Út—gã phu mỏ cận vệ cao lớn—đặt nhẹ chiếc hòm gỗ sồi chứa chiếc Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại nặng bốn mươi cân xuống bệ rêu xốp tiêu âm bên cạnh vách đá, rồi dùng đôi bàn tay thô to bám đầy bụi trắng thạch anh cùng Huy Vũ gạt bỏ lớp cát xám lạnh bao phủ thi thể khô khốc.
Đó là bộ xương của một lính liên lạc Thiết Kỵ Ty từ mười năm trước, bị kẹt chặt dưới khe nứt vách đá dốc đứng khi địa tầng dịch chuyển trong trận chấn động cũ. Bộ giáp sắt đen của hắn đã bị rỉ sét ăn mòn loang lổ, bám đầy những tinh thể thạch anh dẻo nhỏ li ti phát ra ánh sáng xanh nhạt u uất. Huy Vũ cẩn thận luồn những ngón tay gầy guộc vào phần hông của thi thể, nơi chiếc túi da quân dụng đã mục nát hoàn toàn.
Ngón tay anh chạm vào một vật thể hình trụ tròn, lạnh ngắt và cứng cáp.
Anh từ từ rút vật đó ra ngoài. Đó là một chiếc ống đồng bảo mật dã chiến, dài khoảng một gang tay, vỏ đồng đã bị sương muối thạch anh ăn mòn tạo thành những vết rỗ màu xanh lục. Đầu ống đồng được bịt kín bằng một nắp vặn ren cơ học tinh xảo, niêm phong bằng lớp sáp đỏ đã khô khốc nhưng vẫn còn hằn rõ dấu ấn hình hạc ngậm kiếm—gia huy độc quyền của Đô thống Thiết Kỵ Ty Quách Tấn.
Giáo sư Trần Lâm bước lại gần, nâng gọng kính tròn bằng thạch anh xám lên sát mắt. Gương mặt già nua sáu mươi tuổi của nhà nho hốc hác, bám đầy tro bụi sạt lở và khô khốc vì khát. Cơn khát cháy cổ họng do mất hoàn toàn nguồn nước uống ngọt từ tập trước đang vắt kiệt thể lực của cả đoàn, nhưng sự xuất hiện của chiếc ống đồng bảo mật đã tạm thời dập tắt sự mệt mỏi trong mắt ông.
"Dấu niêm phong của Quách Tấn..." Trần Lâm thì thầm dưới ngưỡng ba mươi decibel, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khẽ mím lại. Ông quay sang nhìn Huy Vũ, ánh mắt ngập tràn sự kinh ngạc và lo âu. "Vũ, chiếc ống này chứa mật thư quân sự tối mật từ mười năm trước. Trận chiến biên giới năm xưa... chiếc ống này lẽ ra phải được chuyển về kinh đô."
Huy Vũ gật đầu trầm mặc. Anh áp chiếc ống đồng sát vào xương thái dương phải, dùng ngón tay gõ nhẹ lên thân ống để lắng nghe tiếng dội âm bên trong. Tiếng vang trầm đục truyền qua xương sọ cho biết bên trong ống chứa một cuộn giấy da mỏng, không có chất lỏng hay bẫy nổ nhạy cơ học. Anh trao chiếc ống đồng cho thợ rèn Vũ Đăng.
Vũ Đăng nhận lấy chiếc ống, dùng chiếc dũa thép mịn dã chiến mài nhẹ dọc theo đường ren nắp vặn bám đầy muối thạch anh cứng. Tiếng "sột... sột..." cơ học cực nhỏ vang lên dưới ngưỡng Quy tắc 40 Decibel. Đăng cẩn thận nhỏ một giọt Dầu thông tiêu âm vào kẽ ren để làm mềm lớp muối ăn mòn, rồi dùng lực cổ tay rèn đúc vặn mạnh.
"Tách."
Nắp vặn ren đồng thau bật mở. Một mùi ẩm mốc, nồng nặc mùi sáp ong chịu nhiệt và giấy da cổ thụ từ mười năm trước thoát ra ngoài. Huy Vũ dùng kẹp tre gắp nhẹ từ trong ống đồng ra một cuộn giấy da cực mỏng, mép ngoài của cuộn giấy đã bị cháy sém một góc lớn màu đen u uất, bám đầy tro than khô khốc.
Giáo sư Trần Lâm cẩn thận đón lấy cuộn giấy da mỏng, trải phẳng nó lên mặt hòm bảo ôn giữ nhiệt ống sáp của A Sâm dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bão bọc nỉ cách âm. Lâm Hoài và Mai Vy lập tức vây quanh, nín thở quan sát từng dòng chữ Hán Nôm cổ viết bằng mực tàu đen bóng trên nền giấy da sẫm màu.
"Đây là... Mật chỉ hoàng gia gửi cho Quách Tấn," giọng Giáo sư Trần Lâm run rẩy dữ dội ngay khi ông đọc dòng bộ thủ đầu tiên có khắc ấn rồng bốn móng của triều đình đương triều. Đôi mắt sau gọng kính thạch anh xám của ông trợn ngược, toàn thân run lên bần bật như vừa bị sóng chấn động hạ âm của Đèo Sấm Sét đánh trúng. "Trời đất ơi... không thể nào..."
"Giáo sư, trên đó viết gì?" Lâm Hoài ghìm chặt bọng súng hơi áp suất cao sát mạn sườn Trịnh Cảnh đang bị trói ở góc tối, giọng nói run rẩy đầy khẩn trương.
Trịnh Cảnh, kẻ phản bội đang bị bịt miệng bằng vải nỉ dày, cũng trợn tròn mắt nhìn về phía cuộn giấy da. Đôi mắt hẹp của gã dao động điên cuồng, tràn ngập sự hoảng sợ tột độ khi nhận ra dấu ấn rồng bốn móng của hoàng gia.
Giáo sư Trần Lâm không trả lời ngay. Ông quỳ sụp xuống nền cát lạnh, hai bàn tay thô ráp bám đầy mực viết chữ cổ run rẩy đến mức suýt làm rách mép cuộn giấy da đã lão hóa. Là một học sĩ cả đời phục vụ Viện Hàm Lâm, tôn thờ trật tự pháp lý và lòng trung quân ái quốc, những dòng chữ khắc trên mật chỉ lúc này đang đập tan hoàn toàn niềm tin chính trị và đạo đức mà ông đã phụng sự suốt sáu mươi năm qua.
"Giáo sư... xin hãy dịch nghĩa cho chúng con," Mai Vy quỳ xuống bên cạnh ông, giọng nói nén chặt tiếng khóc nghẹn ngào vì khát và kiệt sức.
Trần Lâm hít một hơi lạnh buốt, điều hòa nhịp thở dồn dập rồi bắt đầu dịch nghĩa từng chữ cổ bằng giọng đọc trầm đục, nghẹn ngào:
"'Mật chỉ gửi Đô thống Thiết Kỵ Ty Quách Tấn... Trẫm đã ngự lãm mật thư hòa bình biên giới do Vũ Đôn đệ trình. Điều khoản nhượng ba mươi dặm đất biên cương phía Bắc cho giặc để đổi lấy sự yên ổn của vương triều là quyết sách tối mật của Trẫm, quyết không thể để quốc dân và phe hòa hoãn trong triều hay biết... Vũ Đôn kiên quyết không chịu tiêu hủy mật thư âm thanh lưu giữ lời hứa của Trẫm, lại muốn mang máy ghi âm về kinh đô dâng lên Thái thượng hoàng...'"
Giọng Giáo sư Trần Lâm nghẹn lại. Ông ngước nhìn Huy Vũ—người con trai của Vũ Đôn đang đứng lặng lẽ trong thế giới không âm thanh, dải băng da thú quấn quanh đầu anh vẫn còn thấm đẫm những vệt máu tươi rỉ ra từ tai phải. Sự thật lịch sử tàn khốc mười năm trước đang được phơi bày ra ánh sáng xuyên qua lớp tro tàn cháy dở của mật chỉ.
Trần Lâm gạt đi giọt nước mắt đục ngầu, tiếp tục đọc dòng mật chỉ tàn bạo:
"'...Hành vi của Vũ Đôn là đại nghịch bất đạo, đe dọa thể diện và sự hưng vong của hoàng gia. Nay Trẫm phê chuẩn bản án tử hình cho Vũ Đôn dưới danh nghĩa phản quốc. Ra lệnh cho Quách Tấn lập tức điều động Thiết Kỵ Ty tiêu hủy toàn bộ nhân chứng của Vũ gia tại biên giới, san phẳng địa hình Vực Thẳm Tiếng Vọng, tịch thu và tiêu hủy mọi thiết bị ghi âm ống sáp. Kẻ nào biết chuyện, bất luận quan hay dân, đều giết không tha... Khâm thử.'"
Căn hầm ngầm rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và nghẹt thở đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng lách cách siêu nhỏ của các bánh răng Máy Ghi Âm Ống Sáp Cổ Đại đang tự nguội đi trên bệ rêu xốp.
Lâm Hoài loạng choạng lùi lại một bước, bọng súng hơi trong tay gã run rẩy dữ dội. "Hoàng đế... chính hoàng đế đương triều là người ra lệnh tàn sát Vũ gia? Người biết rõ Đô úy Vũ Đôn bị oan... nhưng vẫn phê chuẩn bản án phản quốc để che giấu việc nhượng đất biên cương?"
"Chúng ta đã phụng sự cho một triều đình như thế này sao?" Mai Vy quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm mặt khóc nấc lên trong câm lặng. Sự sụp đổ niềm tin chính trị tột cùng đang nghiền nát ý chí của những học sĩ trẻ tuổi vốn lớn lên dưới ánh hào quang của luật pháp hoàng gia.
Huy Vũ đứng im lìm như một pho tượng đá thạch anh tạc giữa lòng đất sâu. Tai phải anh hoàn toàn không nghe thấy giọng đọc của Giáo sư Trần Lâm, nhưng qua Vũ gia thủ ngữ và xúc giác cộng hưởng từ đôi bàn tay Đan Thanh đang run rẩy đặt trên vai anh, anh đã dịch nghĩa trọn vẹn từng lời dịch tàn khốc của mật chỉ.
Gương mặt chữ điền cương nghị của Vũ không hề có một vệt dao động cơ thịt nào, nhưng đôi mắt sáng lạnh của anh bỗng chốc trở nên sâu thẳm và tịch mịch như đáy vực sâu hai ngàn mét. Nỗi đau xót tột cùng và lòng căm thù cuộn lên từ sâu thẳm huyết quản của dòng họ truyền tin Vũ gia ba đời trung trinh. Cha anh—Đô úy Vũ Đôn—đã bị gán tội phản quốc vương triều, bị người dân biên trấn nguyền rủa suốt năm năm qua, dòng họ bị tàn sát không còn một manh giáp, em gái Vũ Khanh bị giam lỏng làm con tin tại phủ Đô thống... tất cả chỉ để bảo vệ cho sự hèn nhát nhượng đất của kẻ ngồi trên ngai vàng.
Anh siết chặt chiếc thẻ bài gỗ đen của Thiết Kỵ Ty trong lòng bàn tay phải cho đến khi các góc nhọn của thẻ bài găm sâu vào da thịt, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm bám bụi thạch anh xám.
*Chiến thuật đối phó khủng hoảng niềm tin*: Giáo sư Trần Lâm và các học sĩ đang rơi vào trạng thái sụp đổ tinh thần hoàn toàn; nếu không kịp thời khôi phục ý chí chiến đấu cho đoàn, sự hoảng loạn và mất phương hướng sẽ khiến cả đoàn bị tiêu diệt bởi cơn khát hoặc bởi quân Thiết Kỵ đang lùng sục vòng ngoài.
Huy Vũ chậm rãi bước tới trước mặt Giáo sư Trần Lâm. Anh quỳ một gối xuống nền cát lạnh, dùng bàn tay trái thô ráp bám đầy vết sẹo đá cắt nâng bờ vai đang run rẩy của vị giáo sư già lên. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục sau gọng kính thạch anh của ông, rồi bắt đầu chuyển động mười đầu ngón tay thực hiện các thủ hiệu Vũ gia thủ ngữ một cách dứt khoát, mạnh mẽ:
"Giáo sư Trần Lâm. Sự thật lịch sử không có tội. Kẻ ngồi trên ngai vàng có thể thao túng luật pháp và dùng roi sắt để bịt miệng nhân chứng, nhưng hắn quyết không thể thay đổi được các bước sóng âm vật lý đã được khóa chặt trong đá thạch anh dẻo của Vực Thẳm Tiếng Vọng. Vũ gia chúng tôi ba đời truyền tin, chỉ tuân theo một mệnh lệnh duy nhất: Sự thật phải được chuyển đến đúng người nhận, bất luận cái giá phải trả là tính mạng hay thính giác vĩnh viễn. Chuyến thám hiểm này giờ đây không chỉ là để minh oan cho cha tôi, mà là để trả lại sự thật toàn vẹn cho quốc dân bờ cõi."
Đan Thanh dịch nghĩa thủ ngữ của Huy Vũ cho Giáo sư Trần Lâm bằng cách gõ nhẹ các ngón tay lên bệ gỗ sồi của máy ghi âm.
Lời nói không lời của Huy Vũ như một luồng gió lạnh buốt dội thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của Trần Lâm. Vị giáo sư già nhìn chằm chằm vào đôi mắt tĩnh lặng không chút oán hận cá nhân nhưng rực lửa kiên định của Vũ. Sự dũng cảm vô song của người lính truyền tin trẻ tuổi bị khiếm khuyết thính giác đã đánh thức lương tri và lòng kiêu hãnh khoa học của nhà khảo cổ học đầu ngành.
Trần Lâm lau khô nước mắt, đứng thẳng dậy, bờ vai gầy guộc của ông bỗng chốc trở nên cương nghị lạ thường. "Vũ nói đúng. Sử sách triều đình có thể bị mực đen của mật vụ bôi xóa, nhưng đá thạch anh dẻo của lòng đất quyết không biết nói dối. Chúng ta phải đi tiếp!"
Lâm Hoài và Mai Vy cũng đứng dậy bên cạnh ông, ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn của những thư sinh nhút nhát, thay vào đó là sự kiên định sắt đá của những học sĩ quyết tâm đưa sự thật lịch sử ra ánh sáng vương triều.
Giáo sư Trần Lâm cúi xuống, tiếp tục lướt ngón tay qua dòng chữ cuối cùng bám đầy tro than ở góc dưới của cuộn giấy da mật chỉ. Dòng chữ này đã bị lửa thiêu cháy mất một nửa, nhưng nửa còn lại vẫn hiển thị rõ nét một chuỗi ký hiệu đo đạc địa chất cổ biên giới.
"Vũ... hãy nhìn dòng này," Trần Lâm chỉ tay vào chuỗi ký hiệu, giọng nói nén chặt sự khẩn trương. "Đây là bút tích viết thêm bằng mật mã truyền tin của cha cháu—Vũ Đôn. Ông ấy đã lén ghi đè lên mật chỉ trước khi bị bắt giữ."
Huy Vũ lập tức áp sát thái dương phải vào bệ gỗ sồi của hòm bảo ôn, cảm nhận độ rung phản hồi khi Trần Lâm di ngón tay trên mặt giấy da thô ráp. Qua cảm âm xương sọ, nhịp điệu của các ký hiệu hiển thị trong não anh thành một chuỗi dải sáng nhiệt quang màu lam nhạt uốn lượn sắc nét.
"'Ống sáp ghi âm gốc... chứa lời khai trực tiếp của phó tướng cũ... xác nhận việc tráo đổi mật thư hòa bình... bị kẹt dưới chân Thác Chuông Địa Chấn...'" Huy Vũ dịch nghĩa mật mã của cha trong đầu, lồng ngực anh thắt lại vì xúc động tột độ.
Manh mối thép cuối cùng đã xuất hiện. Ống sáp ghi âm gốc chứa lời khai của phó tướng năm xưa—bằng chứng vật lý tối thượng đập tan mọi lời dối trá của Quách Tấn và mật chỉ hoàng gia—không bị tiêu hủy hoàn toàn như triều đình vẫn tưởng. Nó đang được bảo quản bí mật dưới lòng đất sâu thẳm của tầng thứ ba: Thác Chuông Địa Chấn.
Đúng lúc niềm hy vọng vừa được thắp sáng thì từ phía sâu thẳm của đường hầm ngầm chuyển tiếp hướng đông nam, một chuỗi âm thanh lách cách nhịp nhàng dội ngược qua địa tầng thạch anh, truyền thẳng vào xương thái dương phải của Huy Vũ.
Anh giật mình khựng người lại, mười đầu ngón tay lập tức ấn dứt khoát xuống nền cát lạnh.
*Đóng băng hoàn toàn. Địch áp sát.*
Chuỗi chấn động lách cách nhịp nhàng truyền qua đá thạch anh dẻo không phải là tiếng bước chân của lính tuần biên Thiết Kỵ Ty thông thường. Đó là dải tần số cơ học của một đàn khuyển binh nhạy âm bám đuôi theo vệt máu cũ, đang bắt đầu hành quân vây ráp diện rộng lối vào hầm ngầm chuyển tiếp dốc đứng từ phía trên vách đá.
Thế giới không tiếng động của Huy Vũ một lần nữa bị bao phủ bởi bóng tối truy sát nghẹt thở của Thiết Kỵ Ty.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!