Nhạc nềnOverWorld_Orchestra

Trận Chiến Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sợi tơ nhện bị Trịnh Cảnh gạt trúng đột ngột căng ra rồi bật nảy dữ dội, phát ra một tiếng ngân rung cao tần sắc lẹm xé rách màn đêm tĩnh mịch, dội thẳng vào thái dương phải của Huy Vũ dưới dạng một luồng sóng nhiệt quang màu đỏ tía rực lửa. Trong bóng tối tuyệt đối của trí não Huy Vũ, dải sáng xanh lam hiền hòa của mạng lưới tơ nhện trong Hang Nhện Chuông lập tức bị xé toạc. Những luồng sáng đỏ tía hung hãn cuộn lên như những lưỡi cưa cơ học, chạy dọc theo các thớ đá thạch anh dẻo chịu lực chính trên trần hang, báo hiệu một tai biến địa chất khủng khiếp sắp sửa đổ ập xuống đầu cả đoàn khảo cổ.


"Tránh ra! Toàn bộ nằm rạp xuống!"


Huy Vũ không thể hét lớn bằng giọng nói vật lý để tránh kích hoạt thêm các sợi tơ nhện nhạy âm khác. Anh chỉ kịp vung mạnh tay trái, dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu dứt khoát rồi đẩy mạnh Giáo sư Trần Lâm và Hoàng Thùy vào sâu trong một hốc đá hẹp sát vách hang.


Ngay lập tức, một tiếng rít khô khốc vang lên từ phía trần hang cao mười mét. Những tinh thể thạch anh biến tính cực kỳ giòn bám trên vòm đá, vốn đang chịu lực căng địa chất cực hạn suốt trăm năm, nay bị làn sóng cộng hưởng cao tần từ sợi tơ nhện kích hoạt, bắt đầu rạn nứt hàng loạt. Tiếng "răng rắc" rợn người chạy dọc theo các thớ đá đen, kéo theo một cơn mưa bụi thạch anh trắng xóa trút xuống như sương muối. Trần hang đang sụp đổ dồn dập.


"Mai Vy! Bản đồ!" Giáo sư Trần Lâm khàn giọng thì thầm dưới ngưỡng ba mươi decibel, đôi mắt sau gọng kính thạch anh tròn ngập tràn sự hoảng loạn.


Mai Vy, nữ học sĩ cổ ngữ trẻ tuổi, dù lồng ngực đang phập phồng thở dốc vì khát và sợ hãi, vẫn cắn chặt môi để không phát ra tiếng khóc. Cô quỳ sụp dưới đất, đôi bàn tay run rẩy vội vã mở cuộn giấy da thô ráp bám đầy bụi muối, đặt bên cạnh cuốn sách chữ cổ biên giới của Thầy đồ Chu Văn. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bão bọc nỉ cách âm, cô lướt nhanh ngón tay qua những dòng cổ tự chép tay.


"Giáo sư! Lối thoát hiểm dã chiến nằm ở hướng đông nam, cách đây mười lăm bước!" Mai Vy dịch nghĩa khẩn cấp dưới áp lực thời gian nghẹt thở. "Nhưng vách đá chịu lực chính ở hướng đó đang bị nứt nẻ nghiêm trọng. Nếu trần hang sụp xuống, lối thoát đó sẽ bị bịt kín vĩnh viễn!"


Ở góc tối của hốc đá, Trịnh Cảnh—kẻ vừa lén cắt đứt dây trói tiêu âm để gạt sợi tơ nhện—đang điên cuồng lùi lại hòng tìm đường trốn thoát ra phía cửa hang. Thế nhưng, gã chưa kịp chạy được ba bước thì Lâm Hoài đã lao tới như một con sói đói, ghì chặt bọng súng hơi áp suất cao sát mạn sườn gã, ép gã quỳ rạp xuống nền cát lạnh. Đôi mắt hẹp của Trịnh Cảnh trợn ngược đầy u uất và đố kỵ. Gã cười gằn trong cổ họng bị bịt kín bởi lớp vải nỉ dày, ánh mắt hướng về phía cửa hang nơi những tiếng xích sắt va chạm bắt đầu vang lên dồn dập.


"Keng... keng... keng..."


Tiếng xích sắt rít gió cao tần dội thẳng qua khe đá thạch anh dẻo từ phía lối vào. Hắc Phong—trinh sát âm học hoàng gia của Thiết Kỵ Ty—đã dẫn theo một toán tuần binh mặc giáp nặng đuổi sát tới nơi. Với chiếc ống nghe địa chấn mạ vàng nạm màng rung bạc siêu nhạy đeo sát tai, Hắc Phong đã định vị chính xác tiếng động cộng hưởng của sợi tơ nhện bị đứt.


"Mục tiêu ở ngay phía trước! Thả thêm xích sắt! Chuẩn bị súng hơi bắn tỉa!" Tiếng hét lạnh lùng của Hắc Phong dội qua khe hẹp, kéo theo tiếng bước chân nặng nề của lính giáp sắt nện xuống nền đá.


Đoàn khảo cổ rơi vào thế lưỡng đầu thọ địch: phía sau là truy binh Thiết Kỵ Ty đang nổ súng áp sát, phía trước là lối thoát duy nhất chuẩn bị bị đá sập chôn vùi.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huy Vũ biết anh không thể do dự. Anh lập tức tháo chiếc Phễu đồng lọc âm vách đá giắt ở thắt lưng, áp sát phần loa kèn rộng bằng đồng thau siêu mỏng vào thớ thạch anh chịu lực chính của vách hang hướng đông nam. Tay phải anh, dù vẫn còn mỏi nhừ sau chấn thương chuột rút nặng từ tập trước, vẫn siết chặt lấy chiếc Gậy gõ nhịp gỗ mun đen nguyên khối bọc đồng.


Anh nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ thính lực tai phải còn lại—vốn đã bị suy giảm nghiêm trọng xuống mức bảy mươi lăm phần trăm và đang bị hành hạ bởi một tiếng ù vĩnh viễn trầm đục dội sọ. Trong bóng tối trí não, Huy Vũ nhìn thấy dải sáng nhiệt quang của lực sập trần hang đang lao xuống theo một góc nghiêng ba mươi độ do sóng chấn động dọc địa tầng.


"Gió thung lũng đang dội ngược tạo lực nén dọc..." Huy Vũ nhanh chóng phân tích bằng kiến thức vật lý âm học thực địa. "Lực sập trần hang đang dồn về hướng nghiêng ba mươi độ. Nếu ta phát ra một dải sóng âm đối kháng theo phương ngang ở tần số một trăm năm mươi héc, sóng ngang sẽ làm lệch hướng rơi của đá, triệt tiêu lực nén dọc và tạo ra một khoảng trống an toàn tạm thời dài đúng ba phút cho mọi người thoát hiểm."


Không chần chừ, Huy Vũ bắt đầu thực hiện kỹ thuật Cộng hưởng ngược triệt tiêu. Anh vung gậy gỗ mun gõ mạnh liên tục vào thành phễu đồng lọc âm theo một nhịp điệu mã hóa dồn dập.


"Boong... boong... boong..."


Tiếng gõ không phát ra âm lượng lớn trong không khí nhờ màng lọc lụa tơ tằm bọc chì chặn dải tần số cao, nhưng nó tạo ra một luồng sóng phản chấn vô hình có tần số đối nghịch một trăm mười héc truyền thẳng vào lòng vách đá thạch anh dẻo.


Ngay khi luồng sóng phản chấn phóng ra, một cảnh tượng kỳ dị diễn ra trước mắt đoàn khảo cổ. Trần hang thạch anh giòn đang sụp đổ dồn dập đột ngột khựng lại giữa khoảng không. Những phiến đá nặng hàng tấn đang rơi xuống bỗng bị lệch hướng lực, trượt dài theo vách đá nghiêng và rơi xuống hai bên rìa, để lại một khoảng trống an toàn rộng đúng hai gang tay ngay chính giữa lối đi hướng đông nam.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho kỹ thuật này là cực kỳ tàn khốc. Mỗi nhịp gõ của Huy Vũ tạo ra một luồng phản lực chấn động cơ học dội ngược trực tiếp từ phễu đồng qua xương thái dương phải vào thẳng đại não anh. Đầu Huy Vũ đau nhức nhối như có hàng vạn chiếc kim thép nung đỏ đâm xuyên qua hệ thần kinh. Máu tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra từ tai phải, thấm đỏ một góc dải băng da thú quấn quanh đầu anh. Thính lực tai phải của anh suy giảm nhanh chóng, từ bảy mươi lăm phần trăm tụt thẳng xuống còn sáu mươi lăm phần trăm. Thế giới xung quanh anh bắt đầu nhạt nhòa, tiếng gió rít u u của hang động chuyển dần thành một tiếng ù đặc vĩnh viễn lạnh lẽo.


"Khải! Út! Dựng cột chống ngay!" Huy Vũ dùng Vũ gia thủ ngữ ra hiệu khẩn cấp bằng tay trái, gương mặt chữ điền cương nghị đẫm mồ hôi và máu.


Út—gã phu mỏ cận vệ lực lưỡng—ngay lập tức hành động. Quyết bảo vệ Huy Vũ, Út gầm lên một tiếng trầm đục, vác chiếc đòn gánh bằng tre đực cực dày ngâm dầu thông lao lên phía trước. Gã định dùng sức mạnh cơ bắp vô song của mình để đỡ trực tiếp phiến đá thạch anh giòn đang rạn nứt phía trên đầu Huy Vũ.


*Thử nghiệm thất bại*: Ngay khi chiếc đòn gánh tre chạm vào phiến đá, lực nén địa tầng nặng hàng vạn cân dội xuống khiến thân tre đực dẻo dai kêu lên những tiếng "răng rắc" thảm hại, suýt chút nữa gãy đôi. Út bị chấn động lực ép khuỵu một gối xuống đất, hai cánh tay run rẩy dữ dội, máu tươi rỉ ra từ các kẽ móng tay. Lực đá đè quá nặng, sức người hoàn toàn bất lực trước địa tầng tự nhiên.


"Lùi lại! Cột chống gỗ thông bọc đệm cao su!" Thợ cả Khải hét lớn, nhanh chóng lao lên đỡ lấy Út.


Tư—chuyên gia gia cố địa tầng dã chiến—cùng nhóm phu mỏ lập tức khuân vác hai cột chống gỗ thông già bọc đệm cao su tiêu âm ở hai đầu tiến vào điểm tựa yếu nhất của vách đá chịu lực mà Huy Vũ vừa định vị. Đệm cao su tiêu âm giúp triệt tiêu hoàn toàn tiếng ma sát kim loại khi đóng cột, ngăn ngừa kích hoạt thêm sạt lở.


"Một... hai... ba... Đóng!" Khải quai chiếc búa đục đá bằng thép ròng nện mạnh vào nêm gỗ. Với lực cánh tay được rèn luyện qua hàng ngàn giờ đóng cọc mỏ, Khải cùng Tư dựng chặt hai cột chống gỗ thông vào hàm đá chịu lực, chia sẻ hoàn toàn áp lực sập trần với Huy Vũ.


Đúng lúc thế trận phòng thủ âm học vừa được thiết lập ổn định thì một hiểm họa mới ập đến từ phía cửa hang.


Hắc Phong đã áp sát tới ranh giới hẻm hang sập. Qua ống nghe địa chấn quân đội đeo sát tai, hắn nhận ra dải tần số đối kháng của Huy Vũ đang làm đứng yên trần hang. Đôi mắt lạnh lùng của gã trinh sát hoàng gia loé lên sát khí.


"Tên nghịch tử Vũ gia đang giữ thế cộng hưởng! Bắn hạ hắn cho ta!" Hắc Phong ra lệnh, đồng thời tự tay giương khẩu súng hơi áp suất cao đặc chế lên ngắm bắn.


"Phựt... phựt..."


Hai tiếng rít gió cực nhỏ dưới ba mươi decibel vang lên trong bóng tối. Những viên đạn chì nhỏ xé gió lao thẳng về phía thái dương phải của Huy Vũ—nơi anh đang phải áp sát vào phễu đồng để duy trì tần số đối kháng.


Đan Thanh, với đôi mắt trong veo luôn cảnh giới xung quanh, đã phát hiện ra luồng sáng nhiệt quang của viên đạn chì di chuyển trong sương mù bụi đá. Không một giây do dự, cô lao người ra che chắn trước Huy Vũ. Cô nâng chiếc búa gõ nhạc cụ bằng gỗ mun bọc da thú mềm lên, dùng xúc giác cộng hưởng cảm nhận hướng gió, gạt phăng viên đạn chì thứ nhất ngay trước khi nó chạm vào vai Huy Vũ.


Thế nhưng, viên đạn chì thứ hai của Hắc Phong vẫn sượt qua bả vai trái của Huy Vũ, xé rách lớp áo nỉ chàm sờn cũ và để lại một vết rách rỉ máu nhẹ. Cú va chạm vật lý khiến cơ thể Huy Vũ chao đảo, nhịp gõ gậy gỗ mun của anh bị lệch đi nửa nhịp.


"Rầm... rầm..."


Trần hang lập tức sụt xuống nửa mét, bụi thạch anh dẻo độc hại dội xuống phủ trắng xóa đầu tóc cả đoàn. Cột chống gỗ thông của Tư chịu lực quá tải phát ra tiếng kêu răng rắc rợn người.


"Vũ! Chạy mau! Cột chống sắp gãy rồi!" Khải hét lớn, một tay xách cổ áo Trịnh Cảnh lôi đi, tay kia đỡ lấy Giáo sư Trần Lâm.


Huy Vũ cắn chặt răng nén cơn đau buốt dội sọ đang vắt kiệt thể xác. Anh biết đây là cơ hội duy nhất. Anh dùng hết sức lực còn lại, gõ mạnh nhịp cuối cùng vào phễu đồng để phát ra một luồng sóng phản chấn cực đại làm lệch hướng sạt lở về phía lối vào của Hắc Phong, rồi ôm lấy hòm máy ghi âm cổ đại nặng bốn mươi cân cùng Đan Thanh và A Sâm lao nhanh qua khe hẹp hướng đông nam.


"Ầm... rầm... rầm..."


Một tiếng nổ địa chất kinh hoàng vang dội khắp Hang Nhện Chuông. Toàn bộ trần hang thạch anh giòn đổ sụp hoàn toàn xuống lối đi phía sau, tạo ra một bức tường đá đổ nát khổng lồ cao hàng chục mét, chôn vùi toàn bộ toán quân Thiết Kỵ Ty của Hắc Phong dưới đống đổ nát và chặn đứng vĩnh viễn lối quay lại bờ Tây của đoàn khảo cổ.


Cả đoàn thám hiểm lách qua được khe hẹp dốc đứng hướng đông nam và rơi xuống một đường hầm ngầm chuyển tiếp tối tăm, ngập tràn sương lạnh ẩm ướt.


Huy Vũ quỳ sụp xuống nền cát thạch anh xám lạnh, hai tay vẫn ôm chặt lấy hòm máy ghi âm cổ đại. Tai phải anh chảy máu ròng ròng, thế giới xung quanh anh lúc này hoàn toàn rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, lạnh lẽo và câm lặng đến đáng sợ. Anh đã mất hoàn toàn thính giác vật lý tạm thời.


Đan Thanh vội vã quỳ xuống bên cạnh anh, đôi bàn tay mảnh khảnh quấn băng nỉ cách âm run rẩy lau đi vệt máu trên tai phải của anh. Hoàng Thùy và Mai Vy ôm nhau khóc thầm trong im lặng để tuân thủ Quy tắc 40 Decibel, lồng ngực phập phồng vì khát và kiệt sức.


Huy Vũ khẽ lắc đầu để xua đi cơn chóng mặt dữ dội. Anh cố gắng đứng dậy, bước đi tập tễnh trong bóng tối mờ ảo của đường hầm ngầm mới. Chân anh đột ngột vấp phải một vật thể cứng, lạnh ngắt nằm nửa chìm nửa nổi dưới lớp cát thạch anh xám lạnh sát vách đá phía trước.


Huy Vũ khom lưng, gạt nhẹ lớp bụi đá trắng phủ phía trên. Dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn bão bọc nỉ, một mảnh giáp sắt đen rỉ sét nhô ra từ khe nứt vách đá hiện ra trước mắt anh, để lộ thi thể khô khốc của một lính liên lạc Thiết Kỵ Ty từ mười năm trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!